Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 58
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
Đang đọc
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Thấy trong mắt nàng đột nhiên tản mát ra ánh sáng, hắn nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, về sau mới lưu luyến không rời: “Trẫm còn có thể nào lừa ngươi được đây” Hắn đem nàng từ trên lồng ngực xả xuống, để cho nàng nằm bên cạnh hắn.
Phiêu Tuyết nhìn trên nóc tường Vân Long Phượng hoa văn đẹp mắt, nghĩ thầm đây chỉ có nhà thiên tử mới có thể dùng loại vật này, “Ngươi theo ta cùng nhau trở về sao?” Phiêu Tuyết đột nhiên hỏi.
Hắn ngẩn người, tiếng cười khô mát mà thanh thúy: “Ngươi muốn trẫm cùng ngươi đến song thân lại mặt?”
Phiêu Tuyết ai oán nghĩ, làm sao đột nhiên có thể nảy ra ý nghĩ này chứ. Thôi, mình có thể trở về như vậy là đủ rồi. Thích thú mà cười, đóng lại ánh mắt, ngủ.
Đông Phương Tuấn Lạc biết nàng thật sự mệt mỏi, cũng không náo nàng, nha đầu đáng thương bị phóng vào trong cung, theo hắn mỗi ngày phải thận trọng, quan sát sắc mặt ngôn từ, mọi chuyện đều vi phạm ước nguyện ban đầu của nàng, cũng là làm khổ nàng.
Hôm nay thật nhiều chuyện đã hành hạ Phiêu Tuyết làm nàng thật sự là mệt mỏi, một hồi liền nặng nề chìm vào giấc ngủ, một mảnh ôn nhuận trên môi nhất thời lạnh như băng, cảm xúc thích thú liền biến mất không còn.
Ánh nến phát một tiếng hoàn toàn tắt lịm, cũng không biết trải qua bao lâu, trong bóng tối Đông Phương Tuấn Lạc thấp giọng lẩm bẩm: “Trẫm nghĩ, đại khái cũng chỉ có ở nơi này của ngươi, trẫm mới có thể là chân thật ” hắn nói cực kỳ bất đắc dĩ, mang theo nhàn nhạt ưu sầu, đó là chuyên thuộc về ưu sầu của bậc đế vương.
Không biết qua bao lâu, ánh mặt trời từ bệ cửa sổ tiến vào, cả phòng đều phảng phất hương vị của mặt trời, Phiêu Tuyết chậm rãi mở mắt, mảnh giường bên cạnh đã rỗng tuếch, chỉ còn lại nhợt nhạt ấm áp, lại nhìn thoáng qua bệ cửa sổ, hắn đã để lại cho nàng một cỗ ánh dương ấm áp.
Vì vậy, bắt đầu đối với yêu nghiệt Đông Phương Tuấn Lạc này cũng không đáng ghét như trước nữa.
Đúng giờ Thìn, Thủy Bích lảo đảo chạy vào, trên mặt là vui mừng cùng vui thích, nàng có chút đắc ý vênh váo thét to: “Tiểu thư!! Hoàng thượng vừa mới truyền khẩu dụ bảo là muốn để cho ta trở về thăm viếng Cố phủ!!”
Phiêu Tuyết cười khanh khách nhìn Thủy Bích: “Còn có chuyện vui gì? Đều nói ra đi”
“Hoàng thượng cũng muốn cùng chúng ta trở về thăm viếng!”
Phiêu Tuyết sửng sốt, trong lòng hoàn toàn vui mừng nhưng vẫn trấn tĩnh hỏi: “Thủy Bích, có biết là chuyện gì xảy ra không?”
Thủy Bích tri vô bất ngôn (nói mãi không hết): “Nghe nói Hoàng Thượng tìm Thái Hậu ồn ào nói trong cung buồn chán, muốn cùng Cố quý phi trở về thăm viếng “
Lúc Phiêu Tuyết nghe Thủy Bích nói tới quý phi thật đúng là không quen, một lát sau mới có phản ứng, thì ra nàng đã là quý phi, ấn phượng trông coi trung cung ngày hôm qua cũng đã đưa đến Lạc Tuyết cung, Hoàng thượng theo nàng trở về thân gia thăm viếng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nàng cười thật rộng, vội vàng nói với Thủy Bích: “Mau, ta thu dọn đồ đạc đi “
Nhưng thần thái Thuỷ Bích đột nhiên thay đổi, tự nhiên che miệng cười: “Tiểu thư sợ là muốn hồi phủ sắp điên rồi, hay là trong phủ tự tại…”
Phiêu Tuyết chạy tới chạy tới chọc vào người nàng, làm Thủy Bích cười khanh khách, lớn tiếng cầu xin tha thứ: “Nô tỳ không dám… Nô tỳ không dám…”
Tâm tình Phiêu Tuyết nhất thời liền tốt lên, trở về có thể nhìn thấy hồ ly lão cha kia, nàng cần phải dùng Đông Phương Tuấn Lạc hảo hảo trị hắn một phen, còn có mẫu thân, gần đây luôn mơ thấy nương tâm tê liệt phế hô to: “Phiêu Tuyết chậm đã, mau trở lại đi… Ngươi không có ở đây, trong phủ ta cũng không người đánh bạc nữa”, còn có muội muội luôn là đoán không ra tâm tính kì quái, còn có Duy Thận ca ca một tâm che chở nàng, còn có Như Tuyết, các nha hoàn cùng bọn gia đinh trước kia.
Phiêu Tuyết không khỏi vui vẻ nghĩ tới, nguyên lai trong lúc lơ đãng nàng thật nhớ những người này như vậy.
Trong hậu cung không sạch sẽ này, sống một ngày bằng một năm, bất tri bất giác nàng giống như già đi vài tuổi, lâu rồi không có vui mừng như vậy.
Còn có sòng bạc Cát Tường kia, nàng cũng phải trở về đi xem một cái.