Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 145
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
Đang đọc
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Trong Trúc Uyển, Tuấn Lạc nhảy khỏi xe liễn, gần như dùng khinh công chạy vội tới trước giường Phiêu Tuyết, chỉ thấy Phiêu Tuyết đang cầm miếng ngọc bội và chiếc khăn tay hôm nay Phi Sương đánh rơi nhìn về phía ánh trăng.
“A Ngữ!” Tuấn Lạc gọi một tiếng sau đó bảo mọi người lui ra.
Thủy Bích nhìn thấy Tuấn Lạc trong lòng nhảy nhót không thôi, thấy Phiêu Tuyết có hy vọng trở về, sao còn có thể làm người dư thừa? Lập tức kéo Nguyệt Niên, thuận tay kéo luôn Khánh Hỉ cùng nhau trốn mất.
Phiêu Tuyết quay đầu nhìn thấy Tuấn Lạc đứng phía sau, đôi mắt trong veo cong thành một đường cung, thật giống như trăng lưỡi liềm sáng tỏ trên cao, “A Li, ngươi đã đến rồi? Không phải hôm nay trong cung có yến hội sao?”
Lồng ngực Tuấn Lạc phập phồng lo sợ lại nhìn thấy Phiêu Tuyết nở nụ cười ngoài dự kiến, hắn xông lên ôm chặt Phiêu Tuyết giống như sợ mất đi bảo vật đáng quý nhất, không nói gì. Lần đầu tiên trong đời hắn nghẹn ngào nói: “Nha đầu ngốc, sao còn cười được?”
Phiêu Tuyết ôm lấy Tuấn Lạc: “A Li, nói lung tung gì vậy? Sao lại không cười được?” Vẻ mặt Phiêu Tuyết nghi hoặc. “Đã xảy ra chuyện gì?”
Tuấn Lạc lại càng ôm chặt, trong nháy mắt đó không nói được thành lời, hắn bối rối nói: “Nhìn ta thật kĩ, có thể nhìn thấy ta không?” Hắn cầm tay Phiêu Tuyết lên, vội vàng đặt lên mặt, mũi, mắt, sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng trên môi của mình, nắm thật chặt không buông. “Trẫm không thể mất đi thứ gì nữa, ông trời ơi, sao lại muốn cướp đi một lần nữa, vì sao chỉ cần là những gì trẫm trân trọng nhất sẽ cướp đi toàn bộ?” Giọng nói hắn trầm thấp nghẹn ngào, đột nhiên một giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống, nhiệt độ nóng bỏng chạm tới tay Phiêu Tuyết, nàng đột nhiên giật mình.
“A Li, A Li! Sao vây? Đây là thế nào?” Phiêu Tuyết ôm thật chặt Tuấn Lạc giống như lúc trước, “Có phải Tử quý phi lại xảy ra chuyện gì không?” Theo bản năng, nàng lập tức liên tưởng đến lần trước, không ý thức được lần này là vì chính nàng.
“Cùng ta trở về Nguyệt Trai cung đi, ta không thể để nàng ở lại Trúc Uyển nữa, ta đã sai một lần, tuyệt đối không sai lần thứ hai nữa.” Tuấn Lạc mạnh mẽ buông Phiêu Tuyết a, lập tức muốn kéo nàng ra ngoài. “Trẫm muốn khôi phục danh hiệu Quý phi cho ngươi, ngày mai lập tức sắc phong ngươi là Hoàng Hậu, chúng ta cùng nhau dạo chơi sông nước nam bắc, sẽ không bao giờ để ngươi một mình đối mặt với đêm dài nữa.” Vì sao, vì sao luôn là lúc sắp mất đi mới biết quý trọng?
Phiêu Tuyết thấy hắn quá kích động nên vội vàng bỏ tay hắn ra, dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán hắn: “A Li! Hôm nay ngươi làm sao vậy?” Đến đây, Phiêu Tuyết đã biết sự thất thường của hắn có liên quan đến mình, chẳng nhẽ hôm nay chuyện mình ngất xỉu bên ngoài đã truyền đến chỗ hắn rồi? Nàng cười cười xoay một vòng tại chỗ: “Ngươi nhìn ta không phải đang rất tốt sao? Còn nữa, ta ở Trúc Uyển cũng rất tốt nha…” Nàng kéo Tuấn Lạc đến trước cửa sổ chỉ vào ngọn đèn lồng dưới tàng cây quế rồi nói với Tuấn Lạc: “Nhìn thấy cây quế kia không? Đèn lồng là bọn Nguyệt Linh treo đó, thật là đẹp. Đợi đến khi hoa quế nở ta còn có thể ở trong viện ngắm hoa, những thứ này Nguyệt Trai cung đều không có!”
Phiêu Tuyết nắm thật chặt tay hắn, trong mắt lóe lên một tia cười: “Cho nên, A Li, ngươi không cần lo lắng! Buông tay để làm những việc ngươi cần làm, ta ở trong Trúc Uyển, không đi đâu cả.”
Tuấn Lạc thấy tình cảnh như vậy không biết nói gì, tiểu nữ nhân trước mắt toàn tâm toàn ý nghĩ cho hắn, nàng thật sự không phát hiện bệnh tình của mình. Cố Phiêu Tuyết, vì sao ngươi cả đời thông minh lại hồ đồ nhất thời như vậy?
Tuấn Lạc thấy nàng vui vẻ như vậy cũng có gắng cười: “Chỉ cần thích là tốt rồi, thích là tốt rồi…”
“Hôm nay sao lại lạ như vậy? Có phải thái y nói gì với ngươi không?” Phiêu Tuyết giả bộ tùy ý hỏi hắn. Trong lòng bối rối nghĩ chẳng nhẽ thái y thật sự mang những thứ sầu lo quá độ kia nói với hắn? Sau đó làm hắn gấp đến mức ngay cả giang sơn cũng không cần, theo nàng đi khắp sông núi nam bắc?
Phiêu Tuyết cảm thấy ngọt ngào đến mức cười khúc khích, chỉ vào vểt thương trên trán mình: “Nó cũng sắp khỏi rồi, sắp đóng vảy. Sáng nay ngất xỉu đại khái là do chưa ăn sáng thôi, A Li, ta hứa sẽ chăm sóc mình thật tốt, không cần quá lo lắng có được không?”
Tuấn Lạc nghe xong đau lòng muốn chết, nhưng lại mạnh mẽ chịu đựng cơn đau tận xương tủy để im lặng vuốt tóc Phiêu Tuyết: “Cũng biết ta lo lắng sao không chăm sóc mình cho tốt trước?” Đôi mắt Phiêu Tuyết lại sáng ngời hơn một phần, nỗi đau trong lòng hắn lại nhiều hơn một phần, hắn không thể nào quên được ánh mắt kia, tràn đầy tin tưởng, nghĩ tới đôi mắt từng dùng để nhìn hắn sẽ có một ngày vô thần ảm đạm, ngay cả ý nghĩ đem đôi mắt mình cho nàng cũng xuất hiện trong đầu hắn. Hắn không nói, không dám nói, không thể nói.
Nàng đã sầu lo quá độ, hiếm khi nào nàng có thể vì hắn mà vui vẻ một chút, nếu để nàng biết mình sắp mù, nụ cười kia lập tức sẽ biến mất.
Tuấn Lạc cực kỳ rối rắm, thẳng thắn để nàng biết tất cả hay phải gạt nàng? Lo lắng của nàng để ột mình hắn gánh đỡ hay chia sẻ cho cả hai người? Nàng còn được mấy ngày vui vẻ như vậy? Nhưng nếu không nói cho nàng, để cho nàng một mình gặp bóng tối kia là cỡ nào tàn nhẫn.
Phiêu Tuyết bướng bỉnh như vậy, lông mày Tuấn Lạc nhíu vào nhau thật chặt. Nàng sẽ rời hắn mà đi, hắn lại không thể không có nàng.
Tuấn Lạc ích kỷ nghĩ, chỉ cần giờ khắc này trong mắt nàng vẫn còn hắn, bất kể hao tổn bao nhiêu tiền bạc, bất kể cướp đoạt tất cả bí kíp trong thiên hạ, chỉ cẩn chữa lành cho nàng, hắn sẽ không hối tiếc!
Tuấn Lạc kéo tay Phiêu Tuyết ra khỏi phòng. Phiêu Tuyết không biết A Li muốn dẫn nàng đi chỗ nào, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, xác định hắn không phải vì xúc động mà làm ra chuyện gì khác người mới yên tâm đi theo hắn. Nàng hưởng thụ hắn bối rối vì nàng rồi lại không đành lòng để hắn đau lòng vì nàng, quả nhiên người đang yêu là loài hay mâu thuẫn nhất, ở trong lửa nóng của tình yêu sẽ không thể khống chế được bất kì thứ gì.
Phiêu Tuyết cũng cầm tay hắn thật chặt, mười ngón tay của hai người đan xen: “A Li, ngươi muốn đưa ta đi đâu?”
Ánh trăng chiếu vào hai người, chiếu lên lông mi cong dài của Tuấn Lạc, hắt xuống một ít vệt bóng. “Đi theo ta.”
Chỉ ba chữ nhưng cũng làm Phiêu Tuyết yên lòng, nàng toét miệng cười, hạnh phúc đuổi theo bước chân của hắn.