Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
  3. Chương 138 - Yêu giống như vỏ ốc, càng kéo càng nặng

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 138

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123 124 Chương 124 125 Chương 125 126 Chương 126 127 Chương 127 128 Chương 128 129 Chương 129 130 Chương 130 131 Chương 131 132 Chương 132 133 Chương 133 134 Chương 134 135 Chương 135 136 Chương 136 137 Chương 137 138 Chương 138 Đang đọc 139 Chương 139 140 Chương 140 141 Chương 141 142 Chương 142 143 Chương 143 144 Chương 144 145 Chương 145 146 Chương 146 147 Chương 147 148 Chương 148 149 Chương 149 150 Chương 150 151 Chương 151 152 Chương 152 153 Chương 153 154 Chương 154 155 Chương 155 156 Chương 156 157 Chương 157 158 Chương 158 159 Chương 159 160 Chương 160 161 Chương 161 162 Chương 162 163 Chương 163 164 Chương 164 165 Chương 165 166 Chương 166 167 Chương 167 168 Chương 168 169 Chương 169 170 Chương 170 171 Chương 171 172 Chương 172 173 Chương 173 174 Chương 174 175 Chương 175 176 Chương 176 177 Chương 177 178 Chương 178 179 Chương 179 180 Chương 180 181 Chương 181 182 Chương 182 183 Chương 183 184 Chương 184 185 Chương Phiên Ngoại

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Phiêu Tuyết quá mệt mỏi nên không phát hiện có người bện cạnh.

 

Tuấn Lạc cũng lưu luyến chốc lát an tĩnh này, lẳng lặng nhìn Phiêu Tuyết. Hắn là đế vương, phải hy sinh quá nhiều thứ để giang sơn, con người tốt đẹp, để giữ ngôi vị hoàng đế, vậy chỉ có thể rũ bỏ Phiêu Tuyết. Hắn từ lâu đã không còn tức giận Phiêu Tuyết trong lòng có Mặc Duy Trúc, nhưng lại vì rất nhiều nguyên nhân khác mà không thể tiếp tục sủng ái nàng. Đế vương cần lực lượng của ai sẽ sủng ái phi tử nhà đó, hắn không nghĩ tới nàng lại đoạn tuyệt như vậy, lại vứt bỏ hắn mà đi.

 

Nhưng hắn vẫn không thể buông được nàng, ngay cả khi nàng nhẫn tâm rời khỏi hắn. Hắn hiểu nàng không muốn chờ đợi, ngay cả một chút cũng không muốn chờ.

 

Hai người rõ ràng yêu nhau nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại tách ra. Ai nói đế vương không có trái tim? Đôi nghi Tuấn Lạc ngơ ngác nghĩ, có phải hắn thật sự không có trái tim như vậy không? Thật ra là có a… Nếu không nơi này vì sao lại đau như vậy? Hắn đưa tay đặt lên vị trí trái tim.

 

Nếu không yêu cũng sẽ không giận dữ như vậy, nếu không yêu cũng sẽ không dao động trước ánh mắt khẩn cầu của nàng, nếu không yêu cũng sẽ không đêm khuya không ngủ mà chạy tới nơi này. (Ôi tình yêu của em >o Phiêu Tuyết nằm úp xuống nên cảm thấy cổ có chút mỏi, than thở một chút nhưng vẫn không tỉnh lại.

 

Tuấn Lạc si ngốc nhìn những động tác nhỏ đáng yêu nàng của nàng, hắn nhẹ nhàng cẩn thận ôm nàng lên, từng bước bước đến bên giường.

 

Phiêu Tuyết đang ngủ bỗng cảm thấy nhẹ hẫng, một loại cảm giác thoát khỏi mặt đất, nàng quay đầu vào trong chạm vào lồng ngực ấm áp, tóc đen của hắn rơi trên cánh mũi nàng, Phiêu Tuyết hắt xì một cái.
“Hắt xì….”

 

Phiêu Tuyết đột nhiên tỉnh lại mở mắt ra, tầm mắt mông mông lung lung, trong phòng không đốt đèn, một mùi Long Duyên Hương quen thuộc.

 

Là mùi của Tuấn Lạc, đầu óc Phiêu Tuyết nhất thời mơ màng.

 

Giọng nói nhỏ nhẹ từ trên truyền đến: “Đã tỉnh chưa?”

 

Phiêu Tuyết dụi dụi mắt, trong miệng phát ra âm thanh lanh lảnh, “A…”

 

A Li, thì ra đang nằm mơ a…

 

Phiêu Tuyết nghiêng đầu một cái lại chìm vào giấc ngủ. Tại sao đêm khuya yên ắng lại dễ dàng khiến người ta tưởng niệm như thế? Phiêu Tuyết tự cho là có thể làm những gì mình muốn, kết quả là nước mắt lại chảy xuống.

 

“A Li, vì sao ngay cả trong mộng cũng là người?” Phiêu Tuyêt nhỏ giọng hét, sau đó ôm Tuấn Lạc càng chặt hơn giống như sợ hắn đột nhiên biến mất.

 

Thật ra, gạt được người khác, không gạt được chính mình… Ban ngày có thể làm bộ không để ý đến điều gì, trời vừa tối sẽ lại lộ nguyên hình.

 

“A Li, sao ngươi lại có thể đột nhiên không yêu ta nữa?” Đầu Phiêu Tuyết vẫn vùi trong ngực hắn chất vấn. Những lời nói đã kìm nén thật lâu cuối cùng cũng thốt lên, cho dù chỉ ở trong mộng cũng làm người ta thoải mái được chút ít.

 

Sau khi nghe xong, Tuấn Lạc dừng bước, “Không phải không thương.” Hắn nói.

 

Bất đắc dĩ thở dài một hơi, sao có thể ngay cả đang ngủ cũng rối rắm như vậy? Hắn nhất thời hiểu được nàng bị tổn thương nghiêm trọng thế nào, tình càng sâu thì tim này tất nhiên lại càng đau. “Nha đầu ngốc…” Trong lời nói của hắn có hàng vạn hàng nghìn lưu luyến.

 

“Ta yêu nàng.” Hắn lặng lẽ nói. Sau đó nhẹ đặt nàng lên giường, đắp chăn cho nàng.

 

Phiêu Tuyết nhắm chặt hai mắt không tin tất cả những chuyện này, nàng vừa mới dứt lòng rời đi, vì sao lại muốn nàng nghe những lời tâm tình tàn nhẫn như vậy? Nàng biết xung quanh là một mảnh đen tối, nhưng rốt cuộc đây là mộng hay là thực? Hắn nhẫn tâm tuyệt tình như vậy lại đang thật sự ở cạnh nàng sao? Phiêu Tuyết không tin được cũng không muốn tin, nàng bất đắc dĩ nghĩ, nếu vừa mở mắt hắn lại biến mất thì làm thế nào? Nàng chỉ có thể nhắm chặt mắt lại nhưng vẫn theo bản năng níu chặt tay hắn, nàng gọi: “A Li, đừng đi…”

 

Tuấn Lạc đau lòng nhìn nàng, phần tình cảm này rốt cuộc nặng đến bao nhiêu… Giống như nghìn cân đặt trong lòng hai người, giống như một cái vỏ ốc, ép hai người thật chặt.

 

Phiêu Tuyết cảm thấy mình như một con ốc sên rụt đầu trong vỏ không dám ra. Chỉ có trong đêm đen thế này mới dám to gan vươn đầu chạm tới phần bí mật sâu kín nhất.

 

Nàng đột nhiên mở mắt nhìn hắn thật kĩ, không có cơ hội, nếu lần này không nhìn, sẽ có lần sau sao? Không có lần sau thì làm thế nào bây giờ?

 

Phiêu Tuyết mở mắt, nếu như đây đã là một đêm kiều diễm như vậy, hãy để nàng chết chìm trong sự ôn nhu giả dối này đi.

 

Rất nhiều vấn đề nếu không hỏi sẽ không còn cơ hội, Phiêu Tuyết mãnh liệt tự khuyên mình.

 

Tối nay hắn đã ở đây, đây chẳng phải là cơ hội đó sao? Cho dù là trong mộng thì hắn vẫn đang ở đây… Chẳng lẽ thật sự có thể trơ mắt nhìn hắn rời đi sao?

 

Không, nàng muốn hỏi cho rõ ràng, cho dù phải rời đi nàng cũng trong sáng thấu hiểu mà rời đi.

 

Phiêu Tuyết đấu tranh một lúc lâu cuối cũng vẫn hướng về phía bóng người hỏi: “A Li, tại sao giữa chúng ta lại phải pha trộn nhiều thứ không thuần khiết như vậy? Ngươi cùng Khanh Bật Liễu đã bắt đầu từ khi nào? Tại sao tất cả đột nhiên lại như vậy? Tại sao chúng ta lại biến thành thế này?

 

Sự ấm áp của nàng thông qua lòng bàn tay truyền tới trong đầu hắn, trái tim hắn đột nhiên đau xót, sau đó lại nhẹ nhàng hỏi Phiêu Tuyết: “Ngươi có quan tâm, có phải không?”

 

Là thực, tất cả không phải mộng! Phiêu Tuyết đột nhiên hoảng hốt, hắn đáp lời, tất cả những chuyện này không phải mộng? Phiêu Tuyết nhìn bóng người trước mặt, từng đợt hương thơm xông vào mũi, nàng đột nhiên thiếu tự tin ngồi lên.

 

Tuấn Lạc mượn ánh sáng yếu ớt bên ngoài để nhìn rõ gương mặt nàng, phát hiện nàng dường như gầy đi một chút. Hắn ngồi xuống bên giường, để mình làm theo trái tim mình, dùng đôi tay thường dùng để phê duyệt tấu chương phủ lên khuôn mặt như hoa của nàng. Đôi mắt nàng phát sáng tựa như ánh sao trong đêm.

 

“A Ngữ” hắn gọi. “Còn đang giận sao? Giận ta, có phải đang trách ta không tiếp tục yêu ngươi…. Đế vương không thể có trái tim, là ta có lỗi với ngươi.” Nhưng hắn cũng có nỗi khổ tâm riêng của hắn.

 

“Đừng nói nữa, ta xin ngươi đừng nói nữa.” Phiêu Tuyết đột nhiên rơi nước mắt, dùng hai tay che tai.

 

“Ta không thương ngươi, người khác cũng sẽ không tổn thương ngươi. Nhìn trộm ngôi vị hoàng đế có rất nhiều người, diệt trừ một, vẫn còn thật nhiều, ta không thể mạo hiểm đẩy ngươi ra chỗ sáng, ta đã đồng ý sẽ bảo vệ ngươi.”

 

“Phiêu Tuyết khổ sở nghiêng đầu, “Xin ngươi đừng nói nữa.”

 

“Chờ ta, chờ ta nắm chắc thiên hạ trong tay, ta lập tức đón ngươi ra ngoài.” Giờ khắc này, hắn nói đều là những lời thật tâm.

 

Phiêu Tuyết cảm thấy cảm giác đau lòng một trận lại một trận đánh tới, tại sao luôn đợi tới khi nàng phủ nhận tình yêu của hắn rồi mới cho nàng biết sự thật? Tại sao lại như thế này? Tại sao không tin tưởng lẫn nhau? Tại sao luôn tự cho những chuyện mình làm là tốt? “Những gì ngươi làm là những gì ta muốn sao? Nguyện chỉ một người, bạc đầu không phân cách, tại sao dù có khổ sở cũng không để ta cùng gánh? A Li, ta không sợ khổ, bởi vì thứ ta muốn không phải vinh hoa phú quý!”

 

Cũng chỉ vì lý do cẩu huyết này mà hắn vứt bỏ nàng? Phiêu Tuyết tức giận hét lớn một câu: “Cho nên ngươi nguyện làm trái trái tim mình mà tổn thương ta, cũng muốn sủng ái Khanh Bật Liễu?”

 

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC