Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 130
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
Đang đọc
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Phiêu Tuyết vỗ về cây trúc, mặt hướng về phía cái sân phía trước, mái hiên màu xám tối tăm, mấy miếng gạch lưu ly ít ỏi trộn lẫn trong mái ngói bằng gạch nung, ẩm thấp tới cực độ, Phiêu Tuyết bảo Nguyệt Phàm giúp Thủy Bích, Nguyệt Niên đẩy xe vào lãnh cung, sau đó chính mình cũng quay người đi vào Trúc Uyển, đến đây rồi thì yên phận ở đây, nhắm mắt làm ngơ.
Trúc Uyển đặc biệt đơn sơ, ngoại trừ hai ba cái bàn, hai ngọn đèn, hai cái giường lớn, cái gì cũng không có, nhưng chỉ cần có thể che gió chắn mưa là được, Phiêu Tuyết đối với lãnh cung này rất thỏa mãn, Nguyệt Linh để lại Nguyệt Quế Nguyệt Phàm, một mình đi ra ngoài, nói là muốn tìm ma ma quản sự đòi cái giá sách để để đồ đạc, Thủy Bích cũng chạy ra sân ngoài quét tước, Phiêu Tuyết đi ra ngoài tìm Thủy Bích, lại thấy nàng dưới tàng cây vụng trộm lau nước mắt.
“Thủy Bích, đứa ngốc này khóc cái gì? Không phải là thay đổi chỗ ở thôi sao?” Phiêu Tuyết nhận lấy cái chổi của nàng, bảo nàng ngồi một bên nghỉ ngơi.
“Tiểu thư, ta chỉ là nhìn không vừa mắt, ban đầu rõ ràng là phong phòng quang quang gả vào, nay lại ở chỗ này”
Phiêu Tuyết an ủi nói: “Ở đây cũng không có gì không tốt, ít nhất cũng yên tâm mà ở, không cần lại phải để ý mấy chuyện thị thị phi phi kia” Nàng cười tươi tắn với Thủy Bích, đôi mắt giống như sao trong trời đêm tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Thủy Bích nhìn ngây người, oán giận nói: “Không biết sao người còn có thể cười được!” Dứt lời kiên quyết không chịu để ý đến Phiêu Tuyết, lại giật lại cái chổi tiếp tục quét lá khô trên mặt đất.
Phiêu Tuyết xoay người trở về trong phòng, xoay lưng rồi nụ cười với Thủy Bích cũng thu lại, âm thầm thở dài một hơi, nếu để cho Thủy Bích biết bị phế phi nhập lãnh cung là nàng thỉnh chỉ đến, không nháo đến long trời thì không xong.
A Li, chẳng lẽ chúng ta thật sự không có tình cảm sao? Nói hợp liền hợp, nói tan liền tan…… Phiêu Tuyết tinh tế nhớ lại từng chút từng chút một về hắn, từ lúc bắt đầu ôm tâm tình của người ngoài cuộc để xem cuộc vui đến lúc bị kéo vào màn diễn, sau khi cuốn vào phân tranh, cho tới bây giờ, nàng thỉnh chỉ rời đi, hắn giải quyết rất sạch sẽ, không có nửa điểm níu kéo, càng không có nửa điểm không buông tay.
Hai người cứ như vậy cắt đứt, Phiêu Tuyết đã nghĩ kỹ rồi, đợi sau khi tất cả mọi người quên trên thế gian có nàng một vị Cố quý phi từng được thịnh sủng, nàng có thể chân chính rút lui khỏi thế giới này, nàng còn nhớ rõ câu nói kia của hắn: “Được, trẫm đáp ứng ngươi, trẫm ban cho ngươi một thánh chỉ hiền phi bị bệnh mà băng hà, thế nào?”, chính là Phiêu Tuyết không biết…… Hắn, có còn nguyện ý ban cho nàng một thánh chỉ như vậy hay không?
Phiêu Tuyết vẫn còn đang xuất thần, Nguyệt Linh đột nhiên gọi một tiếng: “Nương nương –”
Phiêu Tuyết nhìn lại Nguyệt Linh, chỉ thấy nàng đã từ bên ma ma quản sự lấy được một cái giá sách, thu hồi lại vẻ mặt u sầu, Phiêu Tuyết đi nhanh tới trước giúp đỡ.
Nguyệt Linh vừa rồi gọi nương nương xong những lời phía sau đã bị nghẹn vào trong bụng, không biết có nên nói những lời phía sau hay không, khi đang nói vòng vo, lại tiếp tục hướng vào trong Trúc Uyển gọi: “Nguyệt Quế, Nguyệt Phàm hai người các ngươi cũng nhanh ra giúp ta đem bàn vào”
Phiêu Tuyết sao có thể không nhìn ra chỗ kỳ quái? Chỉ thấy Phiêu Tuyết buông lỏng tay ra, không giúp nâng bàn nữa, nghiêm mặt hỏi: “Nguyệt Linh, có phải bị ức hiếp rồi hay không?”
Trong lòng Phiêu Tuyết, có thể ức hiếp nàng, nhưng không thể ức hiếp người bên cạnh nàng, nếu là có người ức hiếp Nguyệt Linh, nàng tuyệt đối không bỏ qua.
Nguyệt Linh lắc lắc đầu “Không có…… Nương nương, người nghĩ nhiều, chúng ta tốt xấu gì cũng là từ Trai Nguyệt cung đi ra, nói không chừng còn có một ngày trở về, bọn họ nào có ăn gan hùm mật gấu? Hơn nữa…… Nô tỳ cảm thấy chúng ta hiện giờ thật sự rất an nhàn.” Vốn nên ra oai phủ đầu mới đúng.
Phiêu Tuyết nghe nàng nói lời này, vì thế lại hỏi: “Vậy ngươi…… gặp được cái gì?”
“Trong Trai Nguyệt cung ngươi đã nói gì? Tất cả mọi người đều đã nói, không ai dối gạt ai, nay chỉ có ta với các ngươi, còn không thẳng thắn được sao?” Phiêu Tuyết hỏi Nguyệt Linh. Nguyệt Linh cuối cùng cũng gật đầu, nói: “Nương nương, bị phế cùng người, còn có Lũng Tịch Ngọc, Lũng tài tử”
Cái gì? Phiêu Tuyết cảm thấy mấy tin tức này rất ngoài dự đoán của bản thân, nàng há mồm theo bản năng lại hỏi: “Lũng Tịch Ngọc không phải đang mang long chủng sao?” Nếu hắn đã đáp ứng không giết nàng ta, sao còn muốn lặp đi lặp lại chuyện tước bỏ phẩm vị của nàng ta như vậy…… Chẳng lẽ muốn để đứa nhỏ kia sinh ra trong lãnh cung, nhận hết sự xem thường của người khác hay sao? Kia cũng là cốt nhục của hắn…. Lũng Tịch Ngọc trong thời gian làm tài tử này cũng không phạm sai lầm gì, sao hắn lại làm như vậy? Phiêu Tuyết vô thức đặt tay trước ngực, ngực không kịp đề phòng thắt chặt đau đớn, A Li, ta càng ngày càng không hiểu ngươi, làm sao bây giờ…… Làm sao bây giờ? “Nguyên nhân là gì??” Phiêu Tuyết vội vàng hỏi Nguyệt Linh.
Mặc kệ là thế nào, nàng cũng không thể nhẫn tâm với một nữ nhân đang mang thai, A Li, ngươi rốt cuộc là nghĩ cái gì?
Nguyệt Linh nhìn bộ dạng vì người khác mà đau lòng của Phiêu Tuyết, nàng chậm ngữ khí lại, êm tai nói tiếp: “Hoàng Thượng hỉ giận khó phân biệt, vẻn vẹn thản nhiên nói một câu: Cố quý phi cũng đã hạ lãnh cung, nàng ta cũng không phải làm tài tử nữa”
Phiêu Tuyết ngã ngồi xuống, cái này dĩ nhiên là giận chó đánh mèo…… A Li giận lây sang nàng ta, nói cho cùng, tất cả vẫn là nàng tạo thành, Phiêu Tuyết ngây người, A Li, chúng ta tội gì phải tổn thương lẫn nhau như vậy? Trăm mối không giải, vì sao đi tới tình trạng này?
Ân sủng hắn dành cho nàng, hắn đều đang từng chút từng chút thu hồi, sẽ có một ngày không chừa lại chút nào.
“Hoàng Thượng còn nói gì?” Phiêu Tuyết run run hỏi.
Giọng nói Nguyệt Linh càng ngày càng nhỏ, nàng biết điều này nhất định sẽ tổn thường đến trái tim Phiêu Tuyết,“Hoàng Thượng nói…… Để cho Lũng tài tử, còn có đứa nhỏ của nàng…… thành hàng xóm của Cố quý phi……”
Phiêu Tuyết nghe xong, lại ha ha nở nụ cười, A Li, ngươi đây là đem tất cả oán hận đổ lên đầu ta sao? Ha ha…… Phiêu Tuyết cười cười, cười đến mức thiếu không khí, đột nhiên nước mắt chảy vào miệng, mặn đến mức nàng ho khan mấy tiếng, Nguyệt Niên từ trong phòng chạy ra, vừa chạy vừa hỏi: “Nương nương, hai bình dược kia để chỗ nào?” Lời còn chưa nói hết ra miệng, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, đột nhiên lại đem một nửa câu hỏi còn lại nuốt xuống.
“Nương nương……”
Phiêu Tuyết sửa sang lại tóc rối trước trán mình, lau đi vệt nước mắt trên mặt, tiếp tục coi như chuyện gì cũng chưa phát sinh, vừa rồi là nàng nhất thời không khống chế được, sẽ không, về sau sẽ không như vậy nữa,
Phiêu Tuyết quay đầu toét miệng với Nguyệt Niên, lúng ta lúng túng nghĩ, cái này tốt xấu gì cũng là một nụ cười phải không? Tuy rằng hơi khó coi.
“Hai bình dược kia……” Nàng thoáng suy nghĩ một chút, như hạ quyết tâm rất lớn, cuối cùng vẫn kéo dài âm cuối nói: “Nguyệt Niên, ném đi……”