Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 114
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
Đang đọc
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Nữ nhân như vậy, Duy Thận nghĩ lại liền cảm thấy đáng sợ, trên trán hắn đã thấm ra giọt giọt mồ hôi lạnh, người đã nhìn từ nhỏ đến lớn, sao có thể biến thành như vậy?
Cảm giác áy náy của Duy Thận đối với Phi Sương nhất thời hãm sâu vào đầm lầy mênh mông vô bờ, chút tình cảm cuối cùng đều bị những thứ hèn hạ này vấy bẩn từ từ như tằm ăn lá.
“Đại ca, chúng ta đối với Phi Sương không có gì thiếu sót, tất cả đều là nàng gieo gió gặt bão” Trên mặt Mặc Duy Trúc là một mảnh trong sáng, ngữ khí không nhanh không vội như đang kể lại một chuyện hết sức bình thường.
Duy Thận cũng bình tĩnh lại, trong lòng chỉ tràn đầy chán ghét với Phi Sương,“Đại ca vẫn cảm thấy Phi Sương không xứng với ngươi, nữ nhân như vậy quá” Vì muốn có được, lại ngay cả chính mình cũng có thể lấy làm làm lợi thế.
“Đại ca, không cần ngăn cản ta, chuyện đã đi tới mức này đã không còn ai có thể ngăn cản nữa”
Đã nói đến mức này, Duy Thận cũng đã hiểu được, đây là kết cục đã định không thể xoay chuyển, trong đầu cũng cam chịu chuyện này.
Duy Thận chỉ cảm thấy tự gây nghiệt không thể sống. Hắn đột nhiên hiểu lý do Duy Trúc làm như vậy, Duy Trúc thật ra đang dùng chính mình giải cứu hắn. Duy Thận nhìn gương mặt giống mình nhưng lại có hơi thở văn thơ, đột nhiên nghẹn ngào trong nháy mắt.
“Đại ca, ngươi nghỉ ngơi cho tốt” Duy Trúc dìu Duy Thận đến trên giường, hắn vừa mới tỉnh lại, toàn thân vẫn bủn rủn.
Duy Thận nhìn Duy Trúc, nói: “Duy Trúc, ngươi cũng phải chăn sóc chính bản thân mình, không thể để mình quá vất vả, tuy rằng nửa năm nay ngươi chuyển biến tốt, nhưng vẫn cần chú ý”
Duy Trúc gật đầu nói: “Mặc Ngọc đã biết, mỗi tháng sẽ đúng giờ đi Quang Lộc Tự tìm Trí Năng cao tăng lấy thuốc”
Duy Thận nghe hắn nói như vậy trong lòng mới thoáng yên tâm một chút. Sau đó nha hoàn bưng chút cháo lại, Duy Trúc giúp hắn dùng một ít, Mặc Phương cũng dẫn theo lang trung tới, sau khi lang trung xem qua nói Duy Thận đã không còn trở ngại Duy Trúc mới rời đi.
.
Ngày mùng sáu tháng sáu, thời tiết có chút âm u.
Thời tiết âm âm u, ngày thường lúc này đã sáng sủa, mà nay trời lại vẫn âm trầm, vốn chuyện mừng, thế nhưng gặp loại thời tiết này.
Mặc Phương đứng trước kiệu hoa nhìn sắc trời mà gấp đến độ xoay quanh,“Hôm nay âm u như vậy, nhưng ngàn vạn lần đừng có trên đường đón dâu mà mưa nha”
Kiệu phu đứng đầu tiên cũng thật lo lắng: “Nếu mưa xuống vậy cũng thật……” Hai chữ xui xẻo nhất thời bị nuốt xuống trong miệng.
Vẻ mặt Duy Thận cũng giống sắc trời, âm u làm cho người ta áp lực, Duy Trúc hôm nay phải thành thân, lấy người mình không thích.
Trong lòng có người kia lâu như vậy, vẫn không có thể tu thành chính quả.
Mặc Phương nhìn canh giờ, quay đầu nói với Duy Thận: “Tướng quân, canh giờ sắp đến, công tử sao còn chưa ra?”
Vừa dứt lời, đã thấy Duy Trúc dắt một con bạch mã từ cửa đi ra, người thường ngày một thân màu trắng hôm nay thay một thân màu đỏ, loáng thoáng còn có thể thấy tay áo gấm màu trắng bên trong, cả người thanh tú không đổi, hắn vẫn là Duy Trúc thuần khiết như xưa.
“Đại ca, để ngươi đợi lâu” Hắn cười xin lỗi.
Duy Thận nhìn hắn, nhíu mày: “Sao lại dắt Tuyết Vực ra? Mấy ngày gần đây thân thể bệnh nhẹ vẫn nên đổi lại ngồi kiệu đi”
Duy Trúc lắc đầu, cười nói: “Vẫn mơ cưỡi Tuyết Vực cưới nương tử trở về, có lẽ cả đời này chỉ có lần này, đại ca hãy đồng ý đi”
Đáng tiếc, hắn muốn dùng con ngựa trắng này nghênh đón người mà hắn nhớ mãi không quên người hắn muốn lấy. Duy Thận bất đắc dĩ lắc đầu, vẫn đáp ứng hắn.“Trên đường ngươi cẩn thận một chút, có Hoàng Thượng loan giá phong quang vô hạn, dân chúng đến xem náo nhiệt cũng không ít, chú ý đừng bị đám người tách ra”
Duy Trúc xấu hổ cười cười,“Đại ca, ta đã không còn là tiểu hài tử nữa”
Duy Thận lúc này mới phản ứng lại, Duy Trúc là nhân vật chính của tiệc cưới hôm nay, tất cả mọi người sẽ bao quanh hắn, đâu cần lo lắng nhiều như vậy?
“Tốt lắm, canh giờ không còn sớm, ngươi sớm đi đi, đại ca ở trong phủ đợi các ngươi trở về, tân khách sẽ rất nhiều, ngươi trở về còn phải đi kính rượu, đừng quá mệt chính mình ”
Duy Trúc gật gật đầu, xoay người lên ngựa, hắn cười như đang bôn ba trên thảo nguyên, mà không phải đi nghênh đón một nữ nhân đầy bụng ý nghĩ xấu gả vào Mặc gia.
Trong Cố phủ, Cố Phi Sương đã ăn mặc chỉnh tề lại chậm chạp không chịu che khăn voan lên, nghiến răng nghiến lợi nhìn Thủy Ngưng đang khuyên nàng trùm khăn voan: “Ngươi rốt cuộc là nha đầu của ai?”
“Tiểu thư, người đừng làm Thủy Ngưng khó xử, Thủy Ngưng này cũng là muốn tốt cho người” Thủy Ngưng lặng lẽ cúi đến bên tai Phi Sương nói: “Tiểu thư, người đây là phong quang xuất giá, không biết trong kinh thành có bao nhiêu gia tiểu thư hâm mộ người đâu, tuy rằng không phải gả cho Mặc tướng quân nhưng cũng là gả đến Mặc gia, Mặc Ngọc công tử kia bộ dạng giống Mặc tướng quân, nô tỳ cảm thấy công tử văn nhã này so với Mặc tướng quân còn đẹp hơn một chút, tiểu thư người nên thấy thỏa mãn”
Phi Sương hừ một tiếng, một cước đá đến chân bàn, phát ra “huỵch” một tiếng, nàng nổi giận mắng: “Ta muốn gả cho Duy Thận ca ca! Mặc Ngọc hắn tính cái gì? Không phải chỉ là công tử có chút của cải thôi sao, Duy Thận ca ca là tướng quân! Tỷ tỷ gả cho đương triều Hoàng Thượng, ta dựa vào cái gì phải gả cho Mặc Ngọc kia? Ta không chịu ta không chịu!” Phi Sương càng nói càng giận, cuối cùng ngay cả mặt mũi cũng trở nên dữ tợn.
“Tiểu thư!” Thủy Ngưng thật sự không có cách nào, dứt khoát đem lời nói nghe được trong thư phòng của Cố Hà Đông nói ra: “Đông Li quốc chúng ta muốn tổ chức khoa cử, lúc này người có tài đều có đường ra! Tiểu thư, người gả cho công tử đọc sách không nhất định sẽ kém hơn so với gả cho tướng quân! Hôm qua Thủy Ngưng còn nghe lão gia nói với phu nhân, nói trên người Mặc Ngọc công tử này có hơi thở thoát phàm, ngày sau nhất định là nhân trung long phượng, tiểu thư người nghĩ lại xem, lão gia phu nhân thương người như vậy, bọn họ đều đồng ý thì khẳng định không sai!”
Nghe mấy lời nói như vậy, Phi Sương cũng bình tĩnh lại, suy nghĩ kĩ một phen.
“Người nhìn đại tiểu thư, trước kia khi phải gả Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vẫn là một người không quyền lại không tài, nay thì sao? Mới gả cho không bao lâu a, toàn bộ thiên hạ đều đến trong tay Hoàng Thượng! Chúng ta phải tin tưởng ánh mắt lão gia, không sai được, nhất định không sai được”
Phi Sương thế mới biết mình vừa rồi quá kích động, dù sao việc đã đến nước này, rõ ràng phá quán tử phá suất (thái độ bất cần hành động tùy tiện), tuy không cam lòng, Phi Sương vẫn hiểu được. Chẳng phải khó có thể gả tới gần Duy Thận? Nàng còn chưa ngu xuẩn như vậy.
Chỉ cần gả đến Mặc gia, cái gì cũng tốt. Cùng lắm thì một bên dụ dỗ tướng công ôn văn tao nhã, bên kia lại nghĩ biện pháp tiếp cận Duy Thận ca ca là được.
Chỉ cần nàng muốn nàng tuyệt đối sẽ không buông tay. Nàng cuối cùng cũng cười đem khăn voan che lên.