Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 133
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
Đang đọc
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Thân ảnh của Tùy Nghị trước mắt trùng với Tuấn Lạc, Phiêu Tuyết mất khống chế kêu lên: “Ngươi rốt cuộc là ai?” Nàng đứng lên.
Tùy Nghị quay mặt về phía nàng, hỏi: “Nương nương, ngươi cảm thấy ta giống ai?”
Phiêu Tuyết đột nhiên có loại xúc động muốn tiến lên sờ mặt hắn, cuối cũng vẫn nhịn xuống, sau đó máy móc ngồi xuống, giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, tiếp tục nghịch bình sứ nhỏ: “Chúng ta tiếp tục nói chuyện xưa đi”
Tùy Nghị thấy bộ dáng này của nàng, cũng coi như hiểu được người kia trong lòng nàng có ý nghĩa gì, phân lượng nặng bao nhiêu mới có thể như vậy.
Nàng không muốn nhắc đến thì hắn cũng không nhắc.
“Nương nương sợ là đã liên tưởng ta với Hoàng Thượng đi?” Tùy Nghị hỏi Phiêu Tuyết.
Phiêu Tuyết không nghĩ tới hắn sẽ nói thẳng ra như vậy, nàng chỉ hận hắn đã tính toán trước, từ sớm đã đóng cửa lại làm nàng không thể nhìn rõ biểu hiện trên mặt hắn.
Nàng phủ nhận: “Không có”
“Chúng ta tiếp tục nói chuyện ngày xưa đi” Phiêu Tuyết không muốn nói tiếp, sợ hắn sẽ nói nhiều, nàng lại tiếp tục trái lương tâm mà bổ sung thêm: “Chuyện xưa thu hút ta hơn là A Li”
Khuôn mặt lạnh lùng như núi băng của Tùy Nghị lại bật cười, Phiêu Tuyết không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, chỉ có thể nghe thấy tiếng cười nhẹ.
Tùy Nghị biết nàng không muốn nhắc đến nữa, vậy thì tiếp tục kể chuyện xưa đi, hắn nói tiếp: “Vì tranh giành Trai Nguyệt cung kia, trong số mấy vị nương nương có một người bị nhốt vào lãnh cung, đó chính là chủ nhân của lãnh cung này.”
Phiêu Tuyết thay đổi tư thế, dùng tay chống đầu, nàng hỏi: “Vậy sau đó thì sao? Vị nương nương kia có được ra ngoài không?”
“Vị nương nương kia là người được sủng ái nhất cũng là người có khả năng thắng nhất trong số những người tranh giành Trai Nguyệt cung, khi nàng bị nhốt vào lãnh cung, không biết có bao nhiêu người vui sướng”
Phiêu Tuyết nghe đến đây bỗng nhiên liên tưởng tới chính mình, tình cảnh của mình lúc này chẳng phải cũng như vậy sao? Sợ là đã có rất nhiều người ở sau lưng che miệng cười trộm đây? Ngay lập tức nàng sinh ra đủ loại đồng cảm.
“Sau khi bị nhốt vào lãnh cung, vị nương nương kia phát hiện chuyện này từ lâu đã là một cái bẫy, thì ra người khác muốn mượn chuyện này để loại bỏ nàng, cùng lúc đó vị nương nương kia phát hiện mình đã mang thai, nàng sốt ruột che chở, vì sợ độc thủ trong bóng tối tổn thương long chủng trong bụng, ngay cả một nha hoàn nàng cũng không cần, vụng trộm mang thai mười tháng, sinh ra đứa nhỏ.”
Phiêu Tuyết im lặng lắng nghe, không ngắt lời, dù có nói cũng chỉ là mấy câu ít ỏi, Phiêu Tuyết có thể cảm nhận được nỗi khổ của vị nương nương trong câu chuyện kia, một nữ tử yếu đuối như vậy đã phải trải quan những gian khổ thế nào?
“Vậy sau đó vị nương nương ấy thế nào? Đứa nhỏ kia thì sao? Là con trai hay con gái?”
Trực giác của Phiêu Tuyết cho biết nhất định đã xảy ra chuyện, nếu không ngôi vị Hoàng Đế sẽ không rơi vào tay A Li, trong trận cung biến mười lăm năm trước, nếu có vị hoàng tử khác, Lũng Thái Hậu nhất định đã giết chết A Li. Cho nên chỉ có hai khả năng, vị nương nương kia sinh ra con gái, hoặc sinh ra hoàng tử nhưng sau đó lại xảy ra chuyện.
“Sinh ra một bé trai” Tùy Nghị nói.
Trái tim Phiêu Tuyết run lên, vậy chẳng phải là nói đứa nhỏ kia cuối cùng vẫn bị người ta hạ độc thủ… Phiêu Tuyết đột nhiên cảm thấy xung quanh thật u ám, gió lạnh tận xương… Đây chính là chuyện thật đã xảy ra trong cung, có thể không cảm thấy “lạnh lạnh” sao? “Vậy…” Đông Li quốc không có Vương gia a… Hiện tại chỉ còn lại mỗi mình A Li là độc đinh của Duệ Đế… Phiêu Tuyết vẫn khua lên dũng khí hỏi Tùy Nghị: “Đứa nhỏ kia… cuối cùng vẫn chết sao?”
“Vị nương nương kia đã chết” Tùy Nghị lảng tránh.
“Chết như thế nào?” Phiêu Tuyết hỏi.
“Ba thước lụa trắng” Tùy Nghị trả lời ngắn gọn mà vô cùng sáng tỏ.
Ba thước lụa trắng a… Vậy không phải thắt cổ chết sao… Trúc Quyển này thì ra đáng sợ như vậy? Phiêu Tuyết càng nghĩ càng hoảng hốt, lại thay đổi tư thế ngồi, đáng tiếc dù có ngồi thế nào cũng không có cách làm cho nàng an tâm, luôn cảm thấy sau lưng có gì đó đang đứng.
“Vậy… Tùy Nghị, ngươi có thể nói cho ta kết quả cuối cùng không?” Phiêu Tuyết không muốn nói cho hắn nỗi sợ hãi trong lòng nàng, đánh phải hỏi sang vấn đề khác.
Tùy Nghị đang chìm trong câu chuyện xưa lại nghe thấy Phiêu Tuyết gọi tên hắn, ngón tay thon dài run lên hai cái, đây là lần đầu tiên nàng gọi tên hắn.
“Vị nương nương kia mang thai mà không báo cho Hoàng Thượng, cũng không có bất kỳ ai biết chuyện này, cho đến khi đứa nhỏ được sinh ra và nuôi lớn lên mới bị phát hiện, Hoàng Thượng vì chuyện này mà rất giận dữ, vị nương nương kia cũng không chịu nói ra sự thật, còn dạy vị tiểu hoàng tử kia không được nói ra sự thật, nàng tình nguyện để tiểu hoàng tử bị hiểu lầm là đứa nhỏ của nàng tư thông cùng người khác nhưng nhất định phải bảo vệ tính mạng của đứa nhỏ, không muốn hắn lại tham dự vào hậu cung phân tranh, thời điểm bệnh tình của Duệ Đế nguy kịch, vị nương nương kia là người cuối cùng mà ông giết, một mạng đổi một mạng, ba thước lụa trắng xuyên qua xà nhà, tiểu hoàng tử bị mang đi làm nô tài thấp hèn nhất trong cung. Sau khi vị nương nương kia chết đi, Duệ Đế phun ra một ngụm máu trong đại điện, cũng khuất núi.”
Phiêu Tuyết im lặng lắng nghe đoạn chuyện xưa này, trong đầu nàng hiện lên những hình ảnh và cảnh tượng, Phiêu Tuyết đột nhiên nghĩ Duệ Đế có lẽ cũng yêu vị nương nương kia, tuy rằng thương tâm nhưng cũng sống chết có nhau… Trái tim đế vương lớn như vậy, đối với vị nương nương kia mà nói, được một phần nhỏ như vậy cũng là đủ rồi… Tuy năm ấy hai người vì đủ loại sự tình, âm dương cách biệt mà chặt đứt duyện phận nhưng những nhớ thương chặt không đứt cũng động lòng người.
“Vị nương nương kia tước vị là gì?” Phiêu Tuyết đột nhiên vừa nghĩ đến đã muốn hỏi. Một nữ tử quật cường trí tuệ như vậy nhất định sẽ có một cái tên dễ nghe chứ?
“Thật sự muốn biết?” Tùy Nghị hỏi ngược lại Phiêu Tuyết.
Phiêu Tuyết gật đầu khẳng định: “Ừ”
“Hà phi, vị nương nương đó là Hà phi”
Thời điểm Tùy Nghị nói đến cái tên Hà phi, giọng nói có chút phập phồng, Phiêu Tuyết lại không chú ý đến, nếu nàng chú ý đến thì tất cả các đáp án đã lộ ra.
Phiêu Tuyết thở dài một hơi thật sâu: “Ai!” Từ xưa tình khó toàn vẹn… Hà phi, Hà phi… Thật dễ nghe… Trong bùn mà không nhiễm bùn… Chỉ sợ lần tranh thủ tình cảm, tranh giành Trai Nguyệt cung đó là bị hãm hại đây. Nữ tử như vậy sao có thể đi tranh thủ tình cảm chứ… “Hoàng tử kia, sau đó thế nào?”
“Vị Hoàng tử kia… Được nương nương kia cầu xin tha thứ nên cũng không bị ép phải chết, nhưng bị phân đến nơi thấp hèn nhất, phục dịch trong cung, khi đó hắn mới chỉ là đứa nhỏ ba tuổi; là một chân chạy trong thị vệ cấm quân, trong mùa đông dùng một đôi tay nhỏ bé trắng toát đào tuyết pha trà cho bọn đại nhân, lạnh đến mức đầu ngón tay cũng mưng mủ…” Tùy Nghị nói đến đây rồi không nói gì nữa.
Phiêu Tuyết có loại cảm giác hít thở không thông, đứa nhỏ ba tuổi… Trong đầu thật khó tiếp thu chuyện vừa rồi, Phiêu Tuyết cũng không muốn nghe nữa.