Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 102
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
Đang đọc
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
“Không được đá muội muội của ta nữa!” Nam tử tuy quần áo lam lũ nhưng khí thế không nhỏ, chỉ vào đám quan binh đổ xuống một tràng mắng,“Bọn tiểu nhân ỷ thế ức hiếp người các ngươi sẽ không được chết tử tế!”
Nữ tử bị đá phủ phục dưới chân quan gia, khóc đến đứt ruột đứt gan,“Van xin các ngươi, van xin các ngươi…… Để cho chúng ta gặp Hoàng Thượng một lần…… Van xin các ngươi thương hại chúng ta…… Lần này không gặp được chúng ta sẽ không còn cơ hội nữa…… Van xin quan gia các ngươi để cho chúng ta gặp thánh nhan một lần đi! Kiếp sau kiếp sau nữa tiểu nữ nguyện báo đáp các ngươi……”
Tên cầm đầu quan binh một cước đá lăn nữ tử,“Đồ chó nhà ngươi định chơi trò gì? Nếu chúng ta mềm lòng để ngươi xúc phạm thánh nhan, chơi xong sẽ kết thúc luôn cái mạng nhỏ của chúng ta, cút mau, trước khi ông còn chưa nổi giận”
Phiêu Tuyết buông mành xuống, không nhìn một màn phía xa nữa, một đám người lại đá tới tấp vào một cô nương chỉ giống như một hài tử.
Tuấn Lạc hiểu ý Phiêu Tuyết, gọi Khánh Hỉ: “Dừng lại”
Khánh Hỉ vung phất trần,“Tất cả dừng lại, tất cả dừng lại”
Đội loan giá lớn đều dừng lại, Khánh Hỉ khom người tiến vào xin chỉ thị của Tuấn Lạc: “Hoàng Thượng, đội ngũ hộ giá đều đã ngừng lại” Hắn lẳng lặng nghe phân phó tiếp theo của Tuấn Lạc.
“Ai đang cãi nhau bên ngoài?” Tuấn Lạc hỏi.
Khánh Hỉ cẩn thận quan sát thần sắc của Tuấn Lạc, chỉ thấy hắn không có bất kì biểu tình gì, hắn nhất thời không nắm bắt được chủ ý của chủ tử, rốt cuộc là nổi giận hay là không giận? Hắn đành phải khom người đi ra ngoài, tìm hiểu tin tức bên ngoài.“Lão nô đi ra ngoài nghe ngóng”
Tuấn Lạc gật đầu, “Đi ra ngoài đi”
Sau khi Khánh Hỉ đi ra ngoài, Phiêu Tuyết lại vén mành, chỉ thấy Khánh Hỉ bước nhanh tới chỗ huynh muội kia, đám người tự động dạt sang một bên, để cho Khánh Hỉ đi qua, mấy quan gia kia thấy Khánh Hỉ đi qua còn tưởng rằng Khánh Hỉ muốn trị tội, tưởng rằng hai điêu dân to gan lớn mật này chọc giận thánh thượng, vội vàng kéo hai người kia xuống, mà đôi huynh muội kia lại dùng toàn bộ sức mạnh giãy dụa muốn tìm Khánh Hỉ. Miệng còn hô lớn: “Công công — công công cứu mạng, xin để cho chúng ta gặp Hoàng Thượng một lần”
Khánh Hỉ thấy bọn họ vội vã lôi người đi, vội vàng hô to một tiếng: “Mau thả người ra, lão phu muốn hỏi” Khánh Hỉ kéo dài giọng nói, không khỏi có một loại uy hiếp.
Đám quan binh thấy tình thế như vậy lập tức thả hai huynh muội kia, hai huynh muội vội vàng vọt tới trước Khánh Hỉ, muội muội kia quỳ xuống dưới chân Khánh Hỉ, còn ca ca tuy không quỳ nhưng cũng không náo loạn, ngữ khí cũng tốt hơn nhiều: “Xin công công để cho chúng ta gặp mặt Hoàng Thượng”
“Chính Hoàng Thượng kêu ta tới hỏi các ngươi đây có chuyện gì? Có chuyện gì thì nói với lão phu, lão phu sẽ truyền lại cho Hoàng Thượng……”
“Chuyện này……” Thiếu niên lộ vẻ khó xử, nhìn nhìn những người xem cuộc vui xung quanh, Khánh Hỉ lập tức hiểu ra.
Vị muội muội ngẩng đầu lên mang theo nước mắt nhìn Khánh Hỉ: “Làm phiền công công ”
Khánh Hỉ kinh ngạc, khuôn mặt này…… Bộ dáng này ngày thường có lẽ rất đẹp.
“Các ngươi ở đây chờ trước, đợi lão phu đi truyền lời” Lúc trước bọn họ náo loạn, Khánh Hỉ cũng nghe được hai ba phần, nói cái gì mà hoàng thân quốc thích…… Nhìn vị muôi muội kia bộ dáng đoan chính như thế, nói không chừng là đúng vậy.
Khánh Hỉ bước nhanh trở về, đến bên cạnh xe liễn, báo tin với Tuấn Lạc: “Hoàng Thượng, hai điêu dân kia ngăn đón ngự giá, nói muốn gặp ngài…… Hoàng Thượng người xem thế nào?” Hắn thật cẩn thận hỏi ý tứ Tuấn Lạc, hắn cũng không dám tự tiện làm chủ.
Phiêu Tuyết quay đầu lại hỏi: “Các nàng vừa mới kêu thét cái gì? Khánh Hỉ công công ngươi có nghe thấy không?”
Khánh Hỉ suy nghĩ một chút, quyết định thành thật hồi đáp: “Vừa rồi lão nô nghe loáng thoáng, như đang nói cài gì mà……‘Hoàng thân quốc thích’”
Phiêu Tuyết tiếp tục hỏi,“Vậy theo ngươi, đây là có chuyện gì?” Khánh Hỉ nhìn thoáng qua Tuấn Lạc, thấy Tuấn Lạc như đang chờ hắn trả lời, hắn suy nghĩ một chút, nói: “Hẳn là dân chúng có việc xin Hoàng Thượng làm chủ, việc này có lẽ là một chuyện ngoại trừ Hoàng Thượng ra không ai có thể làm chủ được”
“A Li, ta thấy việc này không đơn giản”
“Trẫm biết”
“Vậy ngươi nói nên làm thế nào bây giờ?” Phiêu Tuyết kéo tay hắn,“Ta không muốn để bọn họ cứ bị đám người kia khi dễ như vậy, ta thấy bộ dáng bọn họ rất thành thật”
“Trẫm biết”
Phiêu Tuyết liếc hắn một cái: “Ngươi sao lại chỉ nói hai chữ này?”
Môi Tuấn Lạc rốt cuộc cũng nhếch lên được một cái, phân phó với Khánh Hỉ: “Kéo xuống đánh hai mươi đại bản, mang về cung, đợi trẫm rảnh rỗi sẽ ngự thẩm”
Khánh Hỉ hiểu ý của hắn, tuân lệnh nói: “Lão nô tiếp chỉ” Sau đó vội vàng lui xuống.
Phiêu Tuyết khó chịu: “Ngươi cũng đã đáp ứng cho bọn họ cơ hội nói chuyện, chẳng lẽ không thể không đánh bọn họ?” Phiêu Tuyết biết ý của hắn, nếu không đánh, chẳng phải mỗi người đều đến xúc phạm ngự giá sao? Vì duy trì tôn nghiêm hoàng gia, trừng phạt là tất yếu……
“Trẫm đã đánh rất ít rồi” Hắn cười tà mị với Phiêu Tuyết.
“Được rồi” Phiêu Tuyết thỏa hiệp, nàng thừa nhận, hắn quả thật đã đánh rất ít, không kéo ra ngoài chém là được. Phiêu Tuyết nhìn hắn dần dần thay đổi, không giống khi tru di cửu tộc ngày ấy, cũng không máu lạnh như khi nghe thấy Vệ Lương Ngữ đã chết……
Phiêu Tuyết cười với Tuấn Lạc một cái, cảm thấy trong lòng ấm áp, như cảm giác được ở trong lòng người ta.
Chỉ chốc lát sau lập tức nghe thấy Khánh Hỉ hát ngân vang: “Hoàng Thượng có chỉ, hai điêu dân đụng chạm thánh giá, kéo xuống đánh hai mươi đại bản, coi như trừng phạt, người đâu, lôi xuống, mang về Tông Nhân phủ, nhốt vào thiên lao, ngày kia ngự thẩm”
Lời này vừa nói ra lập tức có người vọt lên, bao vây quanh hai huynh muội bọn họ, chuẩn bị kéo xuống đánh hai mươi đại bản.
Muội muôi kia có vẻ yếu ớt, vừa nghe sẽ bị nhốt vào thiên lao lập tức khóc lên,“Hoàng Thượng…… Tha mạng a, không nên…… Chúng ta có lời muốn nói…… Không phải cố ý xúc phạm thánh giá…… Tha mạng a……”
Ca ca tuy rằng lỗ mãng dễ xúc động, nhưng đầu óc xoay chuyển vẫn rất nhanh: “Muội muội, đừng khóc, đây là chuyện tốt, Hoàng Thượng tuy đánh chúng ta nhưng ngươi không nghe công công vừa nói sao? Nhốt vào thiên lao, ngày kia ngự thẩm, chúng ta có thể gặp được Hoàng Thượng rồi”
Muội muội lập tức lau nước mắt, liếc đôi mắt sưng húp hỏi: “Thật sự?”
“Ừ!” Ca ca gật đầu.
Sau đó hai người không từ chối, bị dẫn xuống, sớm đã có người chuẩn bị bàn đánh.
Khánh Hỉ thấy tình hình đã ổn thỏa, lại tới trước long liễn báo cáo với Tuấn Lạc, ra lệnh một tiếng, xe liễn lại chậm rãi chuyển động, đội ngũ ngự giá đồ sộ lại chậm rãi tiến lên, đồng loạt bước vào cửa tây hoàng cung.