Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 139
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
Đang đọc
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Phiêu Tuyết mắng xong không kịp hít một hơi, đột nhiên ho khan một trận. “Trên đời tại sao lại có một quân vương như ngươi? Khi đối phó với Lũng gia ngươi chẳng phải rất tiêu sái sao? Tại sao gặp phải chuyện giữa chúng ta ngươi lại như vậy? Những thủ đoạn kia của ngươi đâu? Tại sao lại không thấy? Ngươi rõ ràng có thể chọn phương pháp khác, tại sao lại chọn phương thức hại mình hại người như vậy? Là muốn bảo vệ ta không bị người khác tổn thương? Tại sao ngươi không chịu tin ta có thể tự bảo vệ mình? Ngươi tại sao lại không tin ta…” Phiêu Tuyết ho xong lại mắng, mắng xong lại ho.
Tuấn Lạc nhướng mày giúp nàng vỗ lưng thuận khí. “Thì ra tình yêu thật sự có thể khiến người ta ngốc nghếch như vậy.” Hắn đột nhiên nói một câu như vậy rồi nở nụ cười.
“Ngươi còn cười?” Phiêu Tuyết trừng mắt nhìn hắn.
Tuấn Lạc thân mật chơi đùa lọn tóc Phiêu Tuyết, nghiêm túc nói: “Lúc đầu ta không rõ, bây giờ đã rõ ràng toàn bộ.”
“Ngươi hiểu cái gì?” Phiêu Tuyết tò mò hỏi.
“Hiểu thế nào là yêu một người….”
Hắn tứ lưỡng bát thiên cân hóa giải sự tức giận của Phiêu Tuyết, nàng nhìn hắn, cảm thấy một trận chua xót trong lòng.
Tuấn Lạc đột nhiên cúi người ôm Phiêu Tuyết thật chặt, hắn đặt cằm trên vai nàng rù rì nói: “Tha thứ cho ta, từ trước đến nay chưa từng yêu ai, chính là ngày đó nhìn mẫu hậu bị thương, tay không thể nhấc miệng không thể nói, ta không muốn ngươi cũng sẽ như vậy.”
Phiêu Tuyết nghe xong giữ lại hai dòng lệ nóng, nàng lặng lẽ nói trong lòng: “Cố Phiêu Tuyết, ngươi nên thỏa mãn đi, dù cho đây có là giả, ngươi cũng nên thỏa mãn đi thôi.”
Tuấn Lạc dùng sức ôm chặt Phiêu Tuyết giống như đang kể một câu truyện sâu lắng nhất: “Chỉ vì không buông tay được nên mới muốn bảo vệ ngươi thật tốt, nhưng ngươi lại không muốn ở trong Nguyệt Trai Cung vậy chỉ có thể tùy ngươi vào lãnh cung, trong lòng ta tuy tức giận nhưng vẫn cho phép ngươi, vì không thể quang minh chính đại mà đến nên buổi tới mới thăm ngươi được.”
Phiêu Tuyết lẳng lặng nghe, cho nên hiện tại hắn mới xuất hiện ở nơi này, phải không?
Phiêu Tuyết cuối cùng cũng đưa ra được khẳng định, tất cả chuyện này không phải là mơ, tất cả đều là sự thực.
“Cũng giống như ngươi đã nói vậy ‘lúc trước không thích ngươi nên không để ý, giờ ta đã đặt ngươi trong tim nên ta phải xen vào chuyện của ngươi’, bây giờ ngươi cũng đã ở vị trí cao nhất trong trái tim ta nên ta cũng phải xen vào chuyện của ngươi. Ngươi quá thiện lương, rất dễ mềm lòng với kẻ thù, chỉ biết phòng thủ mà vĩnh viễn không học được tiên hạ thủ vi cường, ta chỉ có thể giấu ngươi đi, không để người khác xâm phạm tới ngươi.” Tuấn Lạc đột nhiên nghĩ đến hôm đó, Khanh Bật Liễu rõ ràng biết phía sau nàng có hòn đá ném tới nhưng nàng không tránh mà để cho Phiêu Tuyết xông lên lãnh trọn. Hắn đưa tay phủ lên vết thương trên trán nàng, dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”
Phiêu Tuyết cầm lấy tay hắn: “Không đau”
Sau đó, hai người cùng bật cười, trên thế giới có gì hạnh phúc hơn lưỡng tình tương duyệt? Phiêu Tuyết thật sự không tìm ra.
Chỉ có mất đi mới biết những điều đó đáng quý thế nào.
Tuấn Lạc suy nghĩ, mình có phải lại rơi vào trong mộng của nàng rồi không? Thuận theo trái tim mình, hắn chống lên cái trán của nàng: “Ngươi có biết ta bắt đầu chú ý đến ngươi từ khi nào không?”
Phiêu Tuyết nhìn thẳng vào ánh mắt hắn hỏi: “Từ khi nào?”
“Trên hôn khánh đại điển, ngươi cùng Lũng Tịch Ngọc, Khanh Bật Liễu, Vệ Lương Ngữ đứng chung một chỗ, ta vừa ra đã nhìn tới ngươi.”
Phiêu Tuyết nghe vậy cảm thấy bất ngờ, hết sức khó tin, nàng chắc lưỡi nói: “Đó không phải lần đầu chúng ta gặp nhau sao? Ta đứng dưới, trong một đám phi tần, ngươi đứng trên đại điện, được sao sáng vây quanh…” Phiêu Tuyết từ từ nhớ lại tình cảnh ngày đó, Tuấn Lạc từ sau đại điện đi ra, trường bào màu đỏ bay phấp phới, hăng hái toàn thân… Nàng lúc ấy còn nhìn đến trợn mắt há mồm. “Không nghĩ tới ngươi chú ý đến ta sớm như vậy.” Phiêu Tuyết xúc động nói.
“Trong bốn người, tầm thường nhất chính là ngươi, lúc ấy ta còn thầm nghĩ, Cố Tương nói quả nhiên không sai.” Tuấn Lạc trêu ghẹo.
Phiêu Tuyết vừa nghe vậy trong lòng có chút khó chịu, cho dù là ai nghe vậy cũng sẽ không thoải mái. Người ta đều nói ‘tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’, hắn không sợ nàng không vui sao? “Ngươi đang ghét bỏ ta” Phiêu Tuyết tức giận nói.
Còn nữa, lão cha hồ ly kia đã nói cái gì? Người tầm thường nhất chính là nàng?
Chuyện này thực sự làm người ta đau lòng. Phiêu Tuyết đẩy Tuấn Lạc ra, hơi giận dỗi với hắn, “Nếu người muốn khiêu khích ta thì đừng nói nữa… A Li, chúng ta vừa mới làm hòa, ngươi không nên chọc giận ta nữa.” Vẻ mặt Phiêu Tuyết hung hăng đến mức lông mày đều díu lại một chỗ.
Tuấn Lạc thấy Phiêu Tuyết bắt đầu bốc hỏa, yên lặng thở dài nói “duy tiểu nhân nữ tử nan dưỡng dã” (phụ nữ và tiểu nhân khó nuôi/khó chiều/ không nên đụng vào). Nhưng rốt cuộc không giận hắn là tốt rồi, chỉ cần có thể xóa bỏ nghi ngờ lúc trước thì dù thế nào hắn cũng cam lòng. Những ngày tổn thương lẫn nhau quá đau đớn, cho nên hắn tình nguyện sa vào cái cảnh cãi nhau ầm ĩ này, chỉ cần tiếp tục đoạn nhân tình này dù hắn phải ngày ngày dụ dỗ nàng hắn cũng vui lòng.
Tuấn Lạc dịu dàng nói: “Mặc dù tư sắc của ngươi không bằng các nàng, nhưng ngươi có một đôi mắt mà các nàng không có, trong như nước, đây là thứ tất cả nữ nhân thâm cung đều không có.”
“Cho nên ngươi mới nhớ ta?”
Tuấn Lạc lắc đầu vẫn nói sự thật: “Lúc trước đã nhìn thấy bức tranh của ngươi…”
A…. Hại Phiêu Tuyết còn đang mừng thầm trong đầu, thì ra là như thế. Chỉ thấy Phiêu Tuyết thở dài một hơi, “Thì ra ta là loại người không hấp dẫn….” Sự thật này thật sự có chút đả kích người khác. Phiêu Tuyết đột nhiên nhớ lại chuyện trước kia khi hai người gặp nhau liền hỏi: “Vì sao ngươi lại mấy lần đẩy ta ra đầu sóng ngọn gió? Một lần dạ yến cung đình, sau đó còn có mấy lần nữa, vì sao?” Rốt cuộc có phải vì Khanh Bật Liễu hay không? Phiêu Tuyết vẫn quyết định hỏi cho rõ ràng tránh lại phát sinh hiểu lầm gì.
Tuấn Lạc chỉ vào giữa trán nàng mắng: “Ngươi lại nghĩ vớ vẩn cái gì?” Chẳng lẽ nàng lại nghĩ đến chỗ nào rồi? “Chỉ là trẫm thấy đùa ngươi rất thú vị muốn trêu chọc ngươi thôi, lúc trước quả thật có nghe Cố Tương nói ngươi đàn vô cùng hay, lại không nghĩ ngươi dùng một khúc nhạc lung tung như thế để lừa bịp trẫm. Về phần Vệ Lương Ngữ thất thủ, trung thư lệnh đột nhiên chết kia… là Liễu phi muốn quyết định đi theo trẫm nên quyết định tiền trảm hậu tấu.”
Phiêu Tuyết bị chuyện này dọa cho sửng sốt, sự thật thì ra là như vậy? Nói cách khác, trước khi biết nàng, hắn căn bản là chưa từng biết Khanh Bật Liễu, cũng không có ý bảo vệ Khanh Bật Liễu, tất cả nguyên nhân là từ nàng?
Phiêu Tuyết trợn tròn hai mắt, thì ra quanh đi quẩn lại nàng mới là ngọn nguồn?
Nàng nhất thời không tiếp nhận được sự thật này, cả người cứ sững sờ ngây ngốc ở chỗ nào.