Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 149
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
Đang đọc
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Trăng lên cao hơn, nửa đêm, khi Tô Tử Hoàn nói muốn nghỉ ngơi, Tuấn Lạc mới nắm tay Phiêu Tuyết ra khỏi Băng Liên Cung, không ngờ rằng một nhà ba người hàn huyên lại vui vẻ như vậy.
Phiêu Tuyết nghiêng đầu hỏi Tuấn Lạc, mười ngón tay đan vào nhau thật chặt: “A Li, bây giờ chúng ta đi đâu? Về tẩm cung sao?” Nếu về tẩm cung, thì về Trúc Uyển hay về Sùng Dương Cung?
“Không về.” Tuấn Lạc trả lời cực kỳ ngắn gọn, hắn dẫn nàng theo hướng đông, bên kia đã có người chuẩn bị xe ngựa.
Phiêu Tuyết nhìn xe ngựa này, suy nghĩ đầu tiên là vì sao phải chuẩn bị xe ngựa? Trong cung thường sử dụng xe liễn, thình thoảng có phu nhân vào thăm người thân trong cung mới dùng kiệu, ít khi thấy xe ngựa, trừ khi là muốn đi một chỗ rất xa.
“A Li, chúng ta đi đâu vậy?” Phiêu Tuyết vừa hỏi Tuấn Lạc thì người đã bị kéo lên xe ngựa.
Xe ngựa rất xa hoa, có bàn có giường, còn có đệm rất mềm mại, dưới chân còn trải một tấm thảm lụa màu vàng. Sau khi Phiêu Tuyế bước vào xe thấy mềm mại như vậy liền dứt khoát kéo Tuấn Lạc bỏ giày ngồi trên sàn. Đầu tựa vào mép giường, bàn tay nắm chặt chưa từng buông ra.
“A Li, ngươi vẫn chưa trả lời ta, chúng ta đang đi đâu?” Phiêu Tuyết cười hỏi, sau đó thuận ta đẩy cửa sổ ra để ánh trăng chiếu vào.
“Ta dẫn ngươi đi xem mặt trời mọc, có được hay không?” Tuấn Lạc ngồi cạnh nàng, nhìn nàng. Hai người không thắp đèn, trong ánh trăng sáng tỏ mà nhìn lẫn nhau.
Tuấn Lạc cảm thấy đôi mắt Phiêu Tuyết sáng ngời giống như ánh sao ngoài cửa sổ kia, tay trái hắn đặt lên mặt Phiêu Tuyết sau đó vuốt nhẹ, ngón tay dừng lại trên đôi mắt, sau đó đột nhiên dùng tay kia kéo nàng vào lòng.
Sức lực bất ngờ khiến cả người Phiêu Tuyết chênh vênh, thoáng chốc ngã lên người Tuấn Lạc, “Ai da, A Li!” Phiêu Tuyết giật mình hô.
Hắn giữ đầu nàng trong ngực hắn, sau đó bá đạo nói: “Gần đây thân thể ngươi không tốt, biết điều dựa vào ta ngủ một lát, đến nơi ta sẽ gọi.”
Phiêu Tuyết nhìn hắn, đây là lần thứ hai hắn khác thường như vậy. Không… Phiêu Tuyết phủ định suy nghĩ trong lòng, phải nói là tốt nay hắn đều khác thường như vậy.
Phiêu Tuyết nghiêm mặt, nghiêm túc hỏi Tuấn Lạc: “A Li, rốt cuộc tối nay ngươi làm sao vậy? Đột nhiên bỏ lại cung yến sau đó vội vội vàng vàng chạy tới Trúc Uyển, dẫn ta đi gặp Tử Quý phi, bây giờ còn nói muốn dẫn ta đi xem mặt trời mọc… Rốt cuộc là vì sao?” Điều làm nàng tò mò chính là nàng đã đồng ý với hắn sẽ chăm sóc mình thật tốt, vì sao hắn còn khác thường như vậy? ….
Tuấn Lạc giơ tay gõ đầu nàng: “Đầu óc cả ngày nhét nhiều thứ như vậy khó trách thái y nói ngươi suy nghĩ quá độ…” Trong đôi mắt hắn xuất hiện nhiều hơn một tầng nhẫn nhịn, cố ý nhẹ giọng hơn. “Ta chỉ tưởng tượng như những người bình thường khác mang phu nhân đi xem mặt trời mọc thôi, những điều này khác thường như vậy?” Hắn nâng cằm Phiêu Tuyết lên, nở nụ cười mê người: “Nương tử… Nếu ngươi không muốn đi xem, vậy phu quân sẽ bảo người quay về phủ có được không?”
Phiêu Tuyết thấy hắn không còn uy nghiêm đế vương, giống như trở lại ngày hôn khánh đó, như khi hắn hôn Lũng Niệm Từ trước mặt mọi người vậy. Nàng cố ý ôm lấy chính mình, sau đó làm bộ nổi da gà, rùng mình nói: “Lạnh chết ta.”
Tuấn Lạc xấu hổ ho khan hai tiếng: “Khụ…” Màn xiếc này đã dời đi được sự chú ý của Phiêu Tuyết.
Chỉ cần có thể chuyển được suy nghĩ của nàng, bảo hắn làm gì hắn cũng bằng lòng. Nguyện chỉ một người, bạc đầu không chia cách. Nàng không quên, hắn cũng không quên.
“Ta muốn cho ngươi xem những cảnh tượng đẹp nhất trong thiên hạ…” Hắn nhẹ nhàng nói, âm thành mềm mại kia bồi hồi bên tai nàng không đi.
Ta muốn cho ngươi xem những cảnh tượng đẹp nhất trong thiên hạ… Phiêu Tuyết thiếu chút nữa đã cảm động rơi nước mắt. Lời hứa đẹp nhất trong thiên hạ cũng chỉ có thể đến mức này thôi, mà hắn còn dùng hành động để thực hiện lời hứa này… Phiêu Tuyết cảm động đến mức không biết nói gì, chống người ngồi dậy, muốn nhìn đôi mắt hắn nhiều một chút, đôi mắt của phu quân mà nàng yêu thương. Phiêu Tuyết nhẹ nhàng nhắm mắt lại, sau đó nuốt nước mắt ngược trở lại. “A Li, vì sao ngươi lại là hoàng đế… Nếu ngươi không phải là hoàng đế thì thật tốt biết bao… Như vậy chúng ta có thể đi đến rất nhiều nơi, xem rất nhiều cảnh đẹp…” Mà không phải cả ngày cả đêm nhìn nhìn về phía bức tường màu đỏ bụi bặm, ngay cả rường cột chạm trổ xinh đẹp phi phàm nhưng không khí vẫn trầm lặng, ép đến mức người ta không thở nổi.
“Đáng tiếc trẫm là hoàng đế.” Tuấn Lạc yên lặng nói trong. Hắn vuốt mái tóc đen của nàng rồi nhẹ nhàng cười, nụ cười kia thật mê người, như mộng như ảo.
A Ngữ, nếu ta không phải hoàng đế, ta sẽ dùng cái gì để bảo vệ mẹ ta, dùng cái gì để bảo vệ ngươi? Hắn không muốn bị người ta chèn ép nữa, hắn muốn tràn ngập đắc ý nắm thiên hạ trong tay, khinh bỉ liếc nhìn thiên hạ, được vạn vật kính trọng. Nhưng ngay cả khi hắn là hoàng đế, hắn cũng không thể thay đổi thực tế người hắn yêu sắp mất đi ánh sáng. Nếu như có thể thay đổi, hắn chấp nhận giao ra tất cả, không tiếc bất cứ thứ gì để đổi lấy ánh sáng cho nàng.
Cuối cùng Phiêu Tuyết thở dài một hơi, “Nhưng ngươi làm hoàng đế cũng rất tốt.” Phiêu Tuyết thay đổi lập trường cảm khái một tiếng.
“Sao?” Lòng hiếu kỳ của Tuấn Lạc lập tức bị kéo lên. “Vì sao làm hoàng đế cũng rất tốt?” Không phải vừa rồi nàng còn tràn ngập oán giận sao?
Phiêu Tuyết bắt đầu hoa tay múa chân: “Ngươi nhìn a, nếu ngươi không phải hoảng đế, cha ta gả ta vào trong cung, người ta đây gả cho chẳng phải sẽ không là ngươi sao?”
“Ừ..” Tuấn Lạc gật đầu như đồng ý, “Nói như vậy, làm hoàng đế cũng có chỗ tốt, cùng lắm hoàng đế chỉ không thể tùy tiện ra ngoài, chính sự bận rộn thôi. Nếu không phải hoàng đế, ta đây chẳng phải sẽ không lấy được ngươi?”
Phiêu Tuyết bị ví dụ suy một ra ba này của hắn làm cho xấu hổ, “Ngươi không đứng đắn” Phiêu Tuyết cười mắng sau đó ngáp một cái, nàng dụi dụi mắt. “A Li, bao lâu nữa mới tới?”
Tuấn Lạc đau lòng vuốt vuốt tóc náng, “Khoảng một canh giờ nữa mới đến, đang ở núi Vạn Thọ phía đông hoàng cung thôi, chúng ta tới Thần Hi Đình. Nếu mệt quá thì nhanh ngủ một giấc đi, đến nơi ta gọi, được không?”
(Thần Hi nghĩa là tia nắng ban mai)
Tuấn Lạc dịu dàng với Phiêu Tuyết như vậy căn bản là sẽ hoàn toàn thành công, hắn dụ dỗ nàng thì nàng sẽ không phản đối. Phiêu Tuyết ngoan ngoãn bò lên giường những cũng kéo luôn cả Tuấn Lạc vào, nàng nhẹ nhàng nói với hắn: “Chúng ta cùng nhau ngủ.”