Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 163
Danh sách chương
1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
Đang đọc
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương Phiên Ngoại
Khi mặt trời sắp xuống núi, con gà trống không biết nhà ai nuôi trong núi kêu một tiếng khác thường, Phiêu Tuyết ngồi trên ghế, Tô phó sứ dồn dập bước vào. Sử dụng lực lượng mật thám của Minh bang, cuối cùng ông cũng đào được một đoạn chuyện bị dấu đi lên. Tô phó sứ đưa mật hàm mới điều tra được đến tay Phiêu Tuyết. “Bang chủ, bây giờ chỉ có thể điều tra được những thứ này.”
Phiêu Tuyết đứng lên, nhận lấy mật hàm: “Ngươi đi xuống trước, gọi Trương Mặc tới đây một chuyến.”
Trong đầu Phiêu Tuyết đã có tính toán của mình, sau đó dùng ánh sáng le lói cuối ngày đọc xong bức mật hàm kia, phía trên đại khái là trình bày chuyện của Lũng Tịch Ngọc trước khi chết.
“Giờ Sửu, gọi Nguyệt Nô rót nước nhưng không được, buồn bực đi ngủ.
Giờ Mẹo, tỉnh dậy.
Giờ Thìn, ma ma bên cạnh Khanh Bật Liễu đến
Giờ Tị, tránh thoát khỏi Nguyệt Nô, tới Trúc Uyển tặng sâm độc.
Giờ Ngọ, tới Bích Liễu cung, chán nản đi ra…”
Phiêu Tuyết xem đến đây, đại khái đã hiểu được tất cả, Khanh Bật Liễu, thật khinh người quá đáng, đã cướp A Li còn không buông tha cho nàng, ngoài mặt thì lạnh lùng như sương nhưng trong tâm lại như rắn rết, lại muốn mượn đao giết người.
Phiêu Tuyết tức giận, không chỉ giận ả ta hại một nữ nhân mang thai mà còn giận ả ta định ra tay sát hại mình, càng giận hơn chính là nữ tử mỗi ngày làm bạn bên cạnh Đông Phương Tuấn Lạc, nếu A Li không trị được nàng ta thì sẽ thế nào?
“Điệp Ngữ, bang chủ… ta đã tới.” Trương Mặc phong thái tuấn dật xuất hiện ngoài cửa.
Không biết đã bao lâu không nghe người khác gọi mình bằng cái tên Điệp Ngữ này, Phiêu Tuyết đột nhiên cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc. “Ngồi đi.” Phiêu Tuyết chỉ vào ghế.
Đôi mắt Trương Mặc híp thành một đường hẹp dài, đảo qua mật hàm trên tay Phiêu Tuyết, chuyện Phiêu Tuyết muốn điều tra hắn không có quyền hỏi nên không biết gì, chỉ có thể chờ Phiêu Tuyết mở lời.
“Ám vệ của Minh bang trong cung có bao nhiêu người?” Trong mắt Phiêu Tuyết lướt qua một ánh sáng khôn khéo.
“Khoảng một trăm người.” Trương Mặc đứng thẳng đáp.
Phiêu Tuyết cười, ánh mắt giảo hoạt, nàng biết trong cung nhất định sắp xếp một số người, chỉ là trong gần mười vạn thị vệ mới có được chừng trăm người, khẳng định có chút khó khăn.
Quả nhiên như vậy, Trương Mặc nhíu mày nói: “Cũng vì hoàng đế kia trong lúc chuyển đổi cấm quân đã lộ ra một số người, hiện tại chỉ còn những người này.”
“Khoảng một trăm người này là đủ rồi.” Phiêu Tuyết hiếm khi lộ ra nụ cười vô tâm như lúc này.
Trương Mặc có chút ngây người, “Có kế hoạch gì sao?”
Phiêu Tuyết đã nhiều năm chưa phản kháng, nàng cười nói: “Ta chỉ muốn thử một lần, xem giữa ta và Khanh Bật Liễu, rốt cuộc ai lợi hại hơn ai.”
Trương Mặc ngờ vực khó hiểu, nhưng hoảng hốt một lúc cũng kịp phản ứng lại: “Điệp Ngữ… Ngươi nói là?”
Mắt Phiêu Tuyết sáng như đuốc: “Đúng vậy, kể từ hôm nay, chọn mấy ám vệ cao cường còn nằm vùng trong cung giúp ta đi chào hỏi Khanh Bật Liễu.” Ngụ ý là thần không biết quỷ không hay quấy rối Khanh Bật Liễu đến ngươi chết ta sống. Nếu muốn chơi thì chơi cho đến cùng, bộ dáng chơi bạc năm đó còn mơ hồ trước mắt.
Trương Mặc yên lặng nhìn bộ dáng cười gian của Phiêu Tuyết, nàng vẫn luôn là như vậy, ngay cả khi hoàn cảnh thay đổi vẫn chưa từng mất đi phần đi nhiệt tình này. Trương Mặc cảm giác Phiêu Tuyết trước khi xuất giá vừa trở lại, hắn cũng bị cuốn hút theo, không biết nàng lại muốn làm gì, cũng không biết người đàn bà kia rốt cuộc đã gây ra chuyện gì làm cho Phiêu Tuyết không vui, chỉ biết cuối cùng những người nằm vùng trong cung cũng được ra tay, chỉ cần một lệnh triệu tập, chuyện gì họ cũng làm được.
“Gần một trăm người kia đã là mạnh trong cao thủ, không cần chọn lựa, không tìm được người tốt hơn.” Trương Mặc nói có chút tự hào.
“Tìm không ra người tốt hơn thì để gần một trăm người bọn họ hành hạ Khanh Bật Liễu đi, để xem ám vệ của nàng ta mạnh hơn hay người Minh bang mạnh hơn.” Có một số người phải nhìn sắc mặt mà sống, nàng có thể nhịn được nhất thời, nhưng lần này Khanh Bật Liễu quả thật quá đáng. Khi đã vượt quá ranh giới này thì lập tức cần phải giải quyết triệt để.
Trương Mặc nhận lệnh, âm thầm suy nghĩ ý tứ của Phiêu Tuyết, rôt cuộc phải đi “chào hỏi” Khanh Bật Liễu như thế nào mới làm cho cuộc sống hàng ngày của nàng ta khó yên ổn?
“Lũng Tịch Ngọc chết bao nhiêu đau khổ thì làm cho nàng ta bấy nhiêu đau khổ đi.”
Còn hoàng tử Dật Thành chưa chào đời nữa, Phiêu Tuyết thích trẻ con… rất thích trẻ con… Lần này Khanh Bật Liễu đã phạm phải tối kỵ.
Phiêu Tuyết còn nhớ khi ở miếu thành hoàng, nhìn mấy đứa trẻ đá cầu, nàng đã nở nụ cười rất thản nhiên… Đây là tất cả nhũng gì nàng muốn.
Trương Mặc nhìn rõ sự kiên quyết trong mắt Phiêu Tuyết, trong lòng hiểu rõ mấy phần, cũng nắm chắc vài phần. Lũng phi trong cung chết thế nào? Nghe Tô phó sứ nói là bị kinh hãi quá độ mà ngất đi rồi bị lửa thiêu chết?
“Nhớ kỹ, tất cả phải cẩn thận.” Phiêu Tuyết không muốn mang đến cho A Li bất cứ phiền toái gì.
Phiêu Tuyết cười nhẹ, nhìn ra cửa sổ, bầu trời bên ngoài đã tối đen, đôi mắt nàng lúc này hoàn toàn bị vây trong trạng thái mờ mịt.
Lại nói đến đôi mắt biến thành như thế này… Có mấy phẩn là công lao của Khanh Bật Liễu?
Sau khi Trương Mặc lui ra ngoài, bàn tay trắng nõn của Phiêu Tuyết dùng sức nắm khung cửa sổ, đầu ngón tay trắng bệch. “Khanh Bật Liễu, là ngươi luôn kinh người quá đáng, bộ dáng kiêu ngạo kia giống như xem thường tất cả chúng sinh thiên hạ.”
Nếu không phải vì Khanh Bật Liễu, đôi mắt nàng cũng không mù, nếu không phải ả ta dùng kế, nàng đâu có lao ra chặn hòn đá?
Trên đời này kẻ mạnh là vua, nhưng nàng đã quá lương thiện nên bọn người xấu mới hoành hành lâu như vậy, Lũng Tịch Ngọc đã chết, nàng không thể mềm yếu nữa… Nếu không nàng chính là người kế tiếp Lũng Tịch Ngọc mà thôi…
Phiêu Tuyết nghĩ nhiều người chết như vậy, nếu một ngày còn chưa diệt trừ người này sẽ càng có thêm nhiều người chết.
Màn đêm dần buông xuống, Bạch Điệp thấy Phiêu Tuyết một mình lặng lặng đứng bên khung cửa sổ, nên lặng lẽ đi tới đốt đèn. Dưới ánh đèn, cái bóng yểu điệu của Phiêu Tuyết in trên sàn nhà, có thêm vài phần ý vị của nữ tử chín chắn, phượng hoàng hồi sinh từ lửa đỏ, tâm tình đã dần dần mạnh mẽ hơn, hiểu được nên nhận gì bỏ gì, cũng biết phải quý trọng cái gì.
Phiêu Tuyết biết Bạch Điệp đi vào từ phía sau, nên quay đầu hỏi nàng: “Chuyện hôm nay ngươi ra ngoài tìm thấy thuốc tiến triển thế nào rồi?”
Bạch Điệp cúi đầu: “Ta đã lấy danh sách thầy thuốc của quỷ y, nhưng những lang trung trong kinh thành cũng không có cách nào…”
Phiêu Tuyết đã đoán được kết quả này nên chỉ nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Bạch Điệp thấy Phiêu Tuyết thở dài, lại muốn trấn an lòng nàng: “Nhưng ta đã cho người cấp tốc tới Giang Hoài tìm thần y khác.”