Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 83 - Cạm bẫy

Đạo Tình

Chương 83

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 Đang đọc 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Vũ khí hiển nhiên cũng không phải là sở trường của Rắn đầu đất. Nghe lời Hồng Ưng và Hoàng Ưng nói, sắc mặt ông ta tái mét. Ông ta từng vào trong này, từng kiểm tra kỹ lưỡng nhưng thật sự không tìm thấy vết đạn. Dấu vết mờ mờ như vậy mà là đạn bắn ư? Ông ta không phải là cao thủ về súng ống, thật sự ông ta cũng không nhận ra.

 

Ly Tâm nhận thiết bị chiếu sáng từ người ở đằng sau rồi tiến lên hai bước. Sau khi Rắn đầu đất phát hiện ra những điều bất thường ở đây, để tránh làm loạn dấu vết, ông ta không cho bất cứ ai đi sâu vào bên trong. Vì vậy cho đến bây giờ, vẫn chưa có người nào tiến sâu hơn vào Kim tự tháp.

Tiến lên hai bước, Ly Tâm chăm chú nhìn xuống đất, dấu chân rất rõ ràng. Do nơi này khá gần mặt đất, thêm nữa tòa Kim tự tháp này đã bị tổn hại nghiêm trọng, cát vàng từ bên ngoài tràn vào bên trong nên dấu chân mới rõ ràng như vậy.

Có một vết máu rất nhỏ lẫn trong cát nên rất khó phát hiện. Nếu không phải Ly Tâm có đôi mắt tinh tường, cô cũng không thể phát hiện vết máu ở sát bức tường đá. Ly Tâm nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên trên. Nơi này rất bằng phẳng, không thấy có dấu chân, dù là đi vào hay đi ra. Ly Tâm lập tức cảm thấy điều bất thường, cô vẫn giữ tư thế ngồi xổm đưa mắt nhìn Tề Mặc ở sau lưng.

Cô còn chưa nhìn thấy Tề Mặc thì đập vào mắt cô là dấu vết ở dưới chân bức tường đá, nơi đó có hai lớp cát vàng rất dày. Ly Tâm lập tức hiểu ra có người giở trò.

“Lão đại, đừng động đậy”. Ly Tâm vội lên tiếng khi thấy Tề Mặc định bước lên.

Tề Mặc lập tức dừng bước, đứng yên nhìn Ly Tâm. Đám Hồng Ưng cũng trở nên cảnh giác.

“Có người giở trò, dùng lớp cát che lấp dấu chân ở bên ngoài”. Ly Tâm không ngẩng đầu, chỉ tay về hai lớp cát dưới chân tường đá.

Đám Tề Mặc không ngốc, chỉ nhìn qua cũng lập tức hiểu ý Ly Tâm. Tề Mặc chăm chú quan sát mặt đất bị phủ một lớp cát mỏng, vẻ lạnh lùng thoáng lướt qua mắt hắn.

Không một ai lên tiếng. Chẳng cần nói, những người đi theo Tề Mặc cũng hiểu, người của Khúc gia vì tranh giành tài sản và quyền lực, chuyện gì cũng có thể làm ra. Câu “Tôi không muốn giết chú ấy” đã thể hiện rất nhiều ý nghĩa, đây cũng là nguyên nhân Tề Mặc đích thân đi tìm Khúc Vi. Không có gì khiến bản thân an tâm hơn giết chết một đối thủ. Động đến một người luôn luôn bôn ba ở bên ngoài, nhiều năm không qua lại với Khúc gia như Khúc Vi quả thực dễ như trở bàn tay.

Có người dùng cát che lấp mọi dấu vết, chỉ để lại dấu chân đi vào và đi ra của Khúc Vi. Kẻ đó rất cẩn thận, tỉ mỉ, mọi thứ đều đã được tính toán từ trước. Nếu không phải là cao thủ sẽ không ai nhận ra.

“Còn nữa, ở đây có máu”. Ly Tâm vẫy tay với Tề Mặc, chỉ xuống vết máu ở bên cạnh cô.

Tề Mặc tiến lên hai bước, quan sát vết máu rất mờ rồi nhìn lại lớp cát bằng phẳng. Ly Tâm không nhận ra, không có nghĩa là hắn cũng không nhìn ra, đây là dấu vết của người lao xuống đất rồi lăn mấy vòng trên mặt đất tạo ra. Do đó, dấu chân đi ra đến nửa chừng rồi biến mất, bởi vì người đó không đi tiếp mà lăn về bên này.

“Đi thôi”. Tề Mặc ôm Ly Tâm đưa cô đi tiếp vào bên trong. Hoàng Ưng chạy vội đến bên Tề Mặc, cẩn trọng và cảnh giác tiến về phía trước.

Rắn đầu đất nhanh chóng đi theo họ. Ông ta bảo vệ dấu vết ở hiện trường nhưng không có phát hiện triệt để. Đây là sơ suất của ông ta, có thể coi là sơ suất chí mạng, bây giờ chỉ có lấy công chuộc tội mới có thể tránh bị Tề Mặc xử phạt.

Không có dấu vết gì, phía trước vẫn không có dấu chân, chẳng ai có thể lăn xa như vậy. Ly Tâm chỉ cho Tề Mặc thấy dấu vết sát bức tường đá, cũng bị sắp đặt như ở ngoài kia, sắc mặt Tề Mặc càng u ám.

Đi đến hết đường, cả nhóm Tề Mặc buộc phải dừng lại khi gặp một bức tường đá lớn chắn ngay trước mặt. Hoàng Ưng tiến lên phía trước tìm kiếm lối đi khác.

Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm rồi đẩy cô về phía trước. Ly Tâm bất giác lườm Tề Mặc một cái. Do yêu cầu của nghề nghiệp, cô rất tỉ mỉ, chỉ một tia hồng ngoại mảnh như sợi tơ hoặc một cơ quan rất nhỏ, nếu không phát hiện ra cô đều có thể bị tóm như chơi, nên cô mới rèn luyện được khả năng quan sát và sự tỉ mỉ tuyệt đối. Có điều Ly Tâm không ngờ năng lực của cô thành yếu tố then chốt giúp Tề Mặc tìm người. Cô học mấy thứ đó đâu phải để tìm người, tuy nhiên bây giờ hình như không thể tranh cãi với Tề Mặc.

Ly Tâm đứng trước một bức tường đá rất đẹp, khắc họa hình vẽ sinh động như thật, tái hiện nền văn minh năm ngàn năm trước hoặc có thể lâu hơn. Cô nhíu mày quan sát kỹ lưỡng.

“Ly Tâm, nhanh lên, đừng ngắm mấy thứ kỳ quái đó”. Hoàng Ưng lên tiếng thúc giục khi thấy Ly Tâm đứng im ngắm những hình khắc trên bức tường đá. Biết nơi này từng xảy ra một vụ đọ súng, cũng biết Khúc Vi chắc chắn đã bị thương, tuy bên ngoài cũng toàn lực triển khai cuộc tìm kiếm nhưng ở đây mới là mấu chốt. Bây giờ không phải là lúc lãng phí thời gian, sự sống chết của Khúc Vi không đợi bọn họ.

“Em đang nhìn gì vậy?”. Tề Mặc hỏi Ly Tâm như đang không ngừng tính toán gì đó, hoàn toàn không phải thần sắc vui vẻ thường thức như ban nãy.

Ly Tâm không rời mắt khỏi hình điêu khắc trên tường đá: “Các cơ quan và đường đi trong Kim tự tháp của mỗi vị Pharaoh Ai Cập về đại thể là giống nhau, đều có quy cách chung. Tôi đang nghĩ chúng ta nên đi đường nào”.

Hồng Ưng lập tức quay sang Ly Tâm, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Đùa à, Ly Tâm biết những điều này sao?.

Ly Tâm nghĩ ngợi một lúc rồi tiến lên phía trước ba bước. Cô đột nhiên giơ tay đầy bức tường đá, bức tường đá không nhúc nhích. Hồng Ưng liền sa sầm mặt, anh ta còn tưởng Ly Tâm biết thật, hóa ra chỉ là một cô ngốc giả bộ hiểu biết.

“Lại đây, đẩy giúp tôi đi”. Ly Tâm đưa mắt nhìn Hồng Ưng và Hoàng Ưng, mặt hai người này đầy vẻ nghi ngờ, rồi quay sang nói với Tề Mặc. Tề Mặc không nói gì, trực tiếp bước lên đầy tường. Hồng Ưng và Hoàng Ưng liếc nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. Lão đại của bọn họ bắt đầu không cân nhắc đã làm theo lời Ly Tâm từ lúc nào vậy, có thể tin lời cô nàng Ly Tâm này được không?.

Trong lúc Hồng Ưng và Hoàng Ưng còn chưa định thần, bức tường đã phát ra tiếng kẹt kẹt rồi từ từ mở ra.

“Mẹ kiếp”. Hoàng Ưng và Rắn đầu đất đồng thanh chửi thề một tiếng.

Ly Tâm trừng mắt với Hoàng Ưng: “Nếu tôi không hiểu, tôi sẽ lao ra để mất mặt chắc”. Vừa nói cô vừa đi theo Tề Mặc qua bức tường đá. Hồng Ưng và Hoàng Ưng day trán, cũng bước theo Tề Mặc và Ly Tâm. Bọn họ làm sao mà biết Ly Tâm biết thật chứ.

Thật ra, Ly Tâm đâu có biết về cấu tạo bên trong Kim tự tháp, nhưng cô học chuyên ngành đồ cổ nên rất hiểu biết về lịch sử. Thêm vào đó, Ai Cập là địa danh mà lịch sử thế giới không thể không nhắc đến, Ly Tâm lại rất thích những đồ vật bồi táng có giá trị lớn nên cô từng bỏ thời gian chuyên nghiên cứu Kim tự tháp. Nửa phần nhờ kiến thức, nửa phần là gặp may, Ly Tâm mới vô tình tìm ra đường đi.

Ly Tâm không tìm sai đường, trong thông đạo này lại xuất hiện dấu chân, dấu chân tương đối hỗn loạn và có vết máu, chỉ có dấu chân của một người. Mọi người không cần nói cũng nhận ra dấu chân đó là của ai.

Những người ở bên ngoài không tìm thấy lối đi này nên không đi vào tận đây. Điều này khiến đoàn người hơi yên tâm, đồng thời cũng không lơ là cảnh giác.

Càng đi địa hình càng xuống thấp, dần dần trên lối đi không còn cát vàng, chỉ có nền đá xanh thẫm. Mặt đất thỉnh thoảng xuất hiện một, hai giọt máu khô, khiến đoàn người càng khẳng định họ không đi nhầm đường. Quan trọng hơn, phía trước chỉ có một con đường, muốn đi sai cũng không được.

Cuối cùng là ngã rẽ, phía trước xuất hiện ba ngả với ba lối đi ngoằn ngoèo khác nhau. Đoàn người lập tức dừng bước, tất cả quay sang Ly Tâm.

Ly Tâm cười hề hề: “Đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết đi đường nào, tôi chưa thấy ngã rẽ kiểu này bao giờ, mọi người chia nhau ra tìm là được chứ gì”.

Hoàng Ưng và Rắn đầu đất dẫn đầu, Tề Mặc và Ly Tâm đi giữa, Hồng Ưng và vài thuộc hạ đi sau cùng. Thông đạo yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân. Không biết một làn gió từ đâu thổi đến, mang theo cảm giác khô hanh và lạnh lẽo, càng khiến bầu không khí trở nên âm u.

Tề Mặc giơ tay ôm eo Ly Tâm, bàn tay to lớn của hắn khiến cô cảm thấy ấm áp và vững vàng. Ly Tâm bất giác ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi, gương mặt cương nghị và khí chất của hắn vô hình trung mang lại cảm giác an toàn đáng tin cậy cho Ly Tâm.

Bắt gặp bộ dạng gồng mình của Hoàng Ưng, Ly Tâm đột nhiên cười nói: “Anh đừng căng thẳng như vậy, không một ai biết nguyên lý xây dựng Kim tự tháp, nhưng độ ẩm và không khí trong Kim tự tháp được khống chế rất tốt, giữ Kim tự tháp thông gió và khô ráo quanh năm. Mặc dù nhìn sơ qua, lòng Kim tự tháp có vẻ kín mít nhưng thật ra rất thoáng. Đây không phải là do ai đó làm ra hay chuyện kỳ lạ gì đâu”.

Đám Tề Mặc tất nhiên không biết điều này. Trong thế giới của bọn họ chỉ có vũ khí và đối thủ chứ không tồn tại những thứ được coi là vô dụng này. Vì vậy, Ly Tâm chắc chắn biết nhiều hơn bọn họ.

Đám Hoàng Ưng nghe nói vậy liền thả lỏng, quá căng thẳng không phải là chuyện tốt. Mặc dù Ly Tâm tuyệt đối tin tưởng đám Hồng Ưng có thể đối phó bất trắc, nhưng căng thẳng quá mức thì không tốt lắm.

Là lối cụt. Đám Tề Mặc đi đến tận cùng thông đạo, gặp phải một cái hố lớn. Bởi vì Hoàng Ưng có đèn chiếu sáng nên cái hố có vẻ rất sâu. Thấp thoáng có tiếng gió thổi ào ào ở bên trong, khiến người ra toát mồ hôi lạnh.

“Không có đường, xem ra chúng ta đi nhầm lối rồi”. Quan sát cái hố lớn trước mặt, Rắn đầu đất nhíu mày đá bừa vào một hòn đá nhỏ dưới chân xuống dưới.

“Ai bảo ông đá nó hả?”. Ly Tâm thét lên phẫn nộ, cô kéo Tề Mặc quay người chạy ngược lại đường cũ. Đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng thấy vậy lập tức chạy theo Tề Mặc và Ly Tâm.

Phập, phập, phập, đằng sau có tiếng động dị thường. Hoàng Ưng và Rắn đầu đất chạy theo sau cùng quay đầu nhìn, thấy hai bên tường đá chỗ bọn họ vừa đứng phóng ra vô số mũi tên đá. Các mũi tên đan xen qua nhau cắm phập vào bức tường đối diện, hai bức tường đó chi chít mũi tên như những con nhím.

Còn dưới đất vốn bằng phẳng giờ đây bật lên những đầu mũi tên nhọn hoắt. Hoàng Ưng và Rắn đầu đất liền tăng tốc độ. Một số mũi tên bay theo chiều bọn họ đang chạy, do không có tường đá ngăn cản nên mũi tên lao theo đám Tề Mặc với tốc độ rất nhanh, tiếng xé gió nghe thật đáng sợ.

Cả nhóm người chạy như điên về phía trước, những mũi tên sắc nhọn vẫn bay về phía bọn họ. Tiếng mũi tên vun vút trong không khí khiến sắc mặt mọi người vô cùng nghiêm nghị. Tốc độ của chúng nhanh kinh hồn.

“Qua bên này”. Ban đầu Ly Tâm kéo Tề Mặc chạy, sau đó thành Tề Mặc kéo cô. Thấy bên cạnh có một ngách nhỏ vừa vặn có thể ẩn nấp, cô đã để ý từ khi đi vào, Ly Tâm lập tức vừa hét lên với Tề Mặc vừa giơ tay chỉ.

Tề Mặc cũng đồng thời nhào về phía đó. Lúc đi qua đây, không chỉ Ly Tâm mà cả Tề Mặc cũng lưu ý đến ngách nhỏ này. Một người là kẻ trộm, một người là kẻ cướp nên bọn họ đều có khả năng nhớ đường rất tốt. Tề Mặc kéo tay Ly Tâm lao vào đó. Đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng nghe tiếng mũi tên vù vù sau lưng, bất chấp quan hệ cấp bậc, chen chúc nhau lao vào trong đó theo Tề Mặc và Ly Tâm.

Hoàng Ưng là người cuối cùng vừa nhảy vào ngách nhỏ thì nghe thấy tiếng phập phập ở đằng sau, anh ta bất giác quay đầu, thấy một loạt mũi tên bay qua người anh ta, cắm vào bức tường đá như cắm vào miếng đậu phụ, tiếng va chạm sắc nhọn đến mức khiến người ta rùng mình.

“Đáng sợ thật”. Thấy không còn mũi tên bay tới, Hoàng Ưng mới thả lỏng toàn thân, đi ra ngoài sững sờ nhìn bức tường đá cắm đầy mũi tên.

Lúc này, đám người đang bu kín ngách nhỏ mới nhanh chóng tản ra. Tề Mặc đứng ở trong cùng, hắn nhìn Ly Tâm bị ôm chặt trong lòng đang há miệng thở lấy thở để, mặt đỏ bừng bừng. Vừa rồi nhiều người chen chúc trong ngách chật hẹp nên cô bị ép đến mức không thở nổi.

Ly Tâm vừa điều hòa hơi thở vừa đưa tay nắn bóp sống lưng. Vừa rồi cô bị ép mạnh người lên tường đá nên sống lưng hơi đau. Một đống người lao vào như muốn đè cô dẹp lép, Tề Mặc cũng không phản đối, ở tình huống đó chỉ cần một vị trí nhỏ cũng có thể cứu người, vì vậy hắn cũng áp sát sạt vào người cô.

Nhìn những mũi tên lạnh lẽo cắm nhìn tường đá, khóe miệng Ly Tâm không ngừng co giật. Nếu không phải vừa rồi cô phản ứng nhanh, chắc đã bỏ mạng ở nơi này. Đối diện với bức tường đá chi chít mũi tên, Ly Tâm cảm thấy đầu óc choáng váng.

“Khiếp thật”. Rắn đầu đất lắc đầu khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, khâm phục nói. Những người có mặt ở đây chưa bao giờ nghĩ, họ cũng có lúc phải chạy trốn khỏi vũ khí của người cổ đại. Thời kỳ cổ đại cách đây mấy ngàn năm là thời kỳ lạc hậu, không ngờ vũ khí ở thời nguyên thủy lại có uy lực mạnh như vậy. Thật ra bọn họ quên rằng, Kim tự tháp vốn là sự tồn tại vượt xa nền văn minh và trí tuệ loài ngoài.

Hồng Ưng gượng cười gật đầu, thứ đồ chơi từ mấy ngàn năm trước khiến người trang bị vũ khí tối tân như bọn họ chỉ có nước trốn tránh. Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, súng ống đạn pháo cũng vô dụng. Hồng Ưng đột nhiên có cảm giác bất lực, ai nói hiện đại tiên tiến hơn cổ đại, người đó thử đến đây xem.

“Ly Tâm, khâm phục”. Hoàng Ưng mặt đầy vẻ khâm phục tán thưởng cô.

Ly Tâm muốn đắc ý nhưng rồi lại ngập ngừng một lúc, cười ngại ngùng: “Tôi có biết gì đâu. Tôi chỉ cảm thấy một nơi bằng phẳng như vậy đột nhiên xuất hiện vài hòn đá nhỏ, nhất định có vấn đề”.

Đây là kinh nghiệm thu lượm được lúc cô đi ăn trộm. Có những thứ nhìn qua tưởng là vô dụng nhưng lại có tác dụng rất lớn, vì vậy cô không bao giờ sờ vào đồ không liên quan đến mục tiêu của cô. Hơn nữa, những hòn đá đó quá lộ liễu, không muốn nghi ngờ cũng khó. Ly Tâm hoàn toàn không biết có một thế trận lớn như vậy đang chờ cô, cô hoàn toàn không hiểu kỹ thuật của người cổ đại từ năm ngàn năm trước. Nhân tố giúp cô thoát khỏi nguy hiểm chính là sự thận trọng và đạo đức nghề nghiệp.

Đám Tề Mặc không có sở trường về phương diện này. Nếu là vật thể sống và thực sự nguy hiểm, đám Tề Mặc chắc chắn sẽ cảm thấy ngay. Nhưng khả năng quan sát vật chết không phải là sở trường của họ, có thể nói là mỗi người có một thế mạnh riêng.

Ly Tâm vừa xoa lưng vừa cười hì hì với Hoàng Ưng lúc này đang trợn mắt nhìn cô. Anh ta thấy vậy quay đi buông một câu: “Đó cũng là bản lĩnh của cô”.

Ly Tâm rất muốn đắc ý, nhưng lại thôi. Tề Mặc còn đang tìm tung tích của Khúc Vi, cô mà tỏ ra vui quá thì không hay lắm.

Phía trước là lối cụt nên chỉ còn cách quay lại đường cũ. Tề Mặc kéo Ly Tâm, lạnh lùng nói: “Quay về”.

Ly Tâm đột nhiên ôm lấy cánh tay Tề Mặc, hắn quay đầu nhìn cô. Ly Tâm nhíu mày sờ ra sau lưng: “Trên lưng tôi hình như có thứ gì đó”.

Tề Mặc túm Ly Tâm và xoay người cô lại. Bên ngoài áo Ly Tam không có gì, trong khi đó Ly Tâm không ngừng sờ lưng, như trên da thịt cô có gì đó. Tề Mặc liền giơ tay nắm lấy áo Ly Tâm.

“Lão đại”. Ly Tâm cuống lên. Trước mặt bao nhiêu người như vậy, dù hắn không ngại thì cô cũng thấy ngượng ngùng. Đám Hoàng Ưng liền tự giác quay đi chỗ khác.

Ly Tâm giữ tay Tề Mặc, không cho hắn xé áo cô. Cô vừa sờ lên lưng, vừa ngập ngừng nói: “Hình như là con dấu gì đó”. Nói xong, Ly Tâm kéo Tề Mặc đi vào ngách ban nãy.

Trên bức tường hơi nhô ra một hình bầu dục vẽ thần Mặt trời. Hình vẽ không nổi bật trên bức tường đá toàn hình khắc. Nếu không phải vừa rồi Tề Mặc ép người Ly Tâm lên đúng chỗ đó, cô cũng sẽ không phát hiện ra điều bất thường. Cả đám người quan sát hình khắc nhô ra này, không ai lên tiếng vì tất cả đều không hiểu ý nghĩa của nó.

Ly Tâm nghiên cứu một hồi  rồi thở dài: “Chúng ta nên đưa nhà khảo cổ đi cùng”. Tuy cô nghiên cứu qua về lịch sử Ai Cập và cấu tạo Kim tự tháp nhưng cô không biết gì về tín ngưỡng của người Ai Cập và ý nghĩa của những hình vẽ này. Có quá nhiều hình vẽ nên đầu óc cô hơi choáng váng, vì vậy rõ ràng biết ở đây có vấn đề nhưng không thể nói rõ vấn đề nằm ở đâu.

Thấy Ly Tâm mãi không có phản ứng, Tề Mặc kéo Ly Tâm vào lòng: “Kiểu gì cũng có đường đi”. Nếu không có đường, hắn sẽ dùng thuốc nổ, xem có đường hay không? Tuy nhiên, tảng đá nặng nhất ở đây nặng hai trăm sáu mươi tấn, không biết nên dùng lại thuốc nổ nào đây.

Khi Tề Mặc và Ly Tâm quay người rời khỏi cái ngách, Hoàng Ưng tung cước đá mạnh vào đó, anh ta ghét nhất mấy thứ thần thần quỷ quỷ này.

Ầm, ầm, ầm. Hồng Ưng và Hoàng Ưng vừa đi vài bước, đằng sau đột nhiên vang lên tiếng động lớn. Hoàng Ưng giật mình, vừa chạy về phía trước vừa quay đầu quan sát.

Còn chưa nhìn rõ Hoàng Ưng đã đâm trúng Tề Mặc vừa dừng bước. Tề Mặc giơ tay giữ đầu Hoàng Ưng, giữ anh ta đứng lại. Hoàng Ưng ngẩng đầu thấy mọi người chăm chú dõi theo cảnh tượng ở sau lưng anh ta, không ai có vẻ hoảng hốt, anh ta ngượng ngùng đứng thẳng người.

Ở nơi có hình bầu dục, bức tường đã từ từ tách làm đôi và đẩy lên cao, một luồng ánh sáng mờ mờ hắt ra ngoài. Khi bức tường đá dần dần biến khỏi tầm mắt, cảnh tượng ở bên trong khiến Ly Tâm sững sờ.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC