Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 43 - Thẩm vấn

Đạo Tình

Chương 43

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 Đang đọc 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Ly Tâm than thầm trong lòng, đúng là không có gì có thể che dấu Tề Mặc. Tuy nhiên từ trước đến nay, sở trường của cô là hóa nặng thành nhẹ, hóa nhẹ thành không.

Tề Mặc hừm một tiếng, vặn tay Ly Tâm, khiến cô đau điếng người. Trên tay cô là áo của hắn, và một vệt máu đỏ tươi. Ly Tâm khóc dở mếu dở, đó là máu của người phụ nữ cô cứu thoát từ phòng tra tấn. Vừa rồi do vội vàng nên Ly Tâm quên lau. Vẻ mặt Tề Mặc càng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt vô cùng đáng sợ: “Từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ, người lừa dối tôi có thể bảo toàn mạng sống”.

Nghe giọng nói nghiêm nghị của Tề Mặc, cổ tay lại bị hắn vặn mạnh đến mức sắp gãy rời, Ly Tâm biết cô đã phạm phải điều đại kỵ của Tề Mặc. Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến Ly Tâm không thở nổi, đúng là không có gì có thể qua mắt hắn, cô vội vàng hét lên: “Tôi không nói dối anh. Thật đấy… Á…”.

Sắc mặt của Tề Mặc càng trở nên khó coi. Hắn vặn hai tay Ly Tâm lại, tức giận nói: “Tôi hỏi một lần nữa”.

Ly Tâm đau đến mức sắp trào nước mắt. Cô thở dốc: “Đừng vặn nữa, đừng vặn nữa. Tôi gãy tay rồi”.

“Cô còn không mau nói thật đi. Lão đại ghét nhất là bị lừa dối. Nếu cô muốn sống thì mau khai ra, ban nãy cô đi đâu làm gì?”. Qua gương chiếu hậu, Hoàng Ưng chỉ nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của Tề Mặc, nghe tiếng kêu đau đớn của Ly Tâm, anh ta mạo hiểm nói cho cô biết nguyên nhân Tề Mặc tức giận.

Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Ai cho chú nhiều lời”.

Hoàng Ưng vội giải thích: “Chỉ là Hoàng Ưng thấy giọng cô ta đã lạc đi. Cô ta còn đang bị thương, không chịu nổi sức mạnh của lão đại. Xin lão đại hãy để cô ta nói xem, rốt cuộc cô ta đi đâu. Nếu Ly Tâm thật sự làm chuyện có lỗi với chúng ta, lão đại, đến lúc đó không cần lão đại ra tay, Hoàng Ưng tôi cũng sẽ không tha cho cô ta”.

Lập Hộ cũng khẽ nói: “Còn không mau nói thật. Cô muốn chọc tức lão đại phải không? Sự thực thế nào thì nói như thế, chúng tôi có ăn thịt cô đâu?”.

Bọn họ biết Ly Tâm không làm chuyện có lỗi với bọn họ, tin chắc Tề Mặc hiểu rõ điều đó hơn ai hết, bằng không hắn đã giết cô từ lâu. Chuyện lúc nãy chắc chắn có nguyên nhân khác. Lời nói dối của Ly Tâm không thể qua mắt bất cứ ai. Trên đời này, Tề Mặc ghét nhất người nào lừa dối hắn. Làm sai thì nhận lỗi, đáng bị phạt thì chịu phạt, Tề gia có quy tắc của Tề gia, Tề Mặc tuyệt đối không tàn độc với người của hắn. Tuy nhiên nếu có kẻ dám lừa dối hắn, người đó chỉ còn con đường chết. Bây giờ Tề Mặc còn chưa ra tay với Ly Tâm, chứng tỏ hắn đã đặc biệt nể tình. Nếu Ly Tâm còn không khai ra sự thật thì chẳng người nào ở đây có thể cứu cô.

Tề Mặc không đếm xỉa đến Hoàng Ưng nữa, lại nắm mạnh hai tay Ly Tâm: “Có nói không?”.

“Tôi nói, tôi nói”. Ly Tâm dù ngốc nghếch đến mấy cũng không thể không hiểu ý của Hoàng Ưng và Lập Hộ. Nguyên nhân khiến Tề Mặc giận dữ chỉ là vì cô không chịu nói thật. Ly Tâm quyết định khai hết mọi chuyện vì trên thực tế, Ly Tâm cho rằng việc cô làm chẳng có gì to tát. Chỉ có điều, Ly Tâm không ngờ Tề Mặc lại có phản ứng mạnh như vậy.

“Mau nói”. Thấy Ly Tâm nghe lời, Tề Mặc hơi buông lỏng bàn tay giữ cô.

“Người phụ nữ đó không đáng chết. Cô ta có làm gì anh đâu. Anh có thể nhẫn tâm để mặc cô ấy bị giết, còn tôi thì không thể”. Ly Tâm kể hết mọi việc.

Tề Mặc nghe xong hơi chau mày, buông tay Ly Tâm, nhấc cô quay người lại. Thấy vẻ mặt cô đầy đau đớn nhưng không hề có chút hối lỗi, hắn lạnh mặt nói: “Cô dám làm trái mệnh lệnh của tôi chỉ vì một người phụ nữ?”.

Ly Tâm ngồi trên đùi Tề Mặc, thấy hắn ăn nói vô lý như vậy liền ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: “Đó là một sinh mạng. Mạng của anh đáng giá, của người khác cũng đáng giá. Nếu tội không đáng chết, tôi không gặp thì thôi, một khi gặp sẽ không khoanh tay đứng nhìn”.

Ly Tâm bị bỏ rơi từ nhỏ nên cô biết mạng sống rất đáng quý, cần phải trân trọng sinh mạng của mình và của người khác. Hành nghề ăn trộm bao năm nay nhưng Ly Tâm chưa từng giết người. Đua xe nhiều năm, cô cũng chưa từng khiến ai thiệt mạng. Tuy nhiên đối với những kẻ đáng chết, Ly Tâm tàn nhẫn hơn ai hết. Đừng nói là thương hại, đến liếc cô cũng chẳng thèm liếc qua.

Tề Mặc thấy Ly Tâm trợn mắt nhìn hắn, khóe mắt còn đọng giọt lệ, từ người cô toát ra vẻ vừa mềm yếu vừa kiên cường. Tề Mặc bất giác chau mày, hắn không có một chút thương xót người đàn bà chạm vào hắn, phạm vào kỵ húy của hắn thì đáng chết. Sinh mạng tồn tại chính là vì tử vong, mạng hắn đáng giá vì bản thân hắn nỗ lực. Hắn coi mạng sống người khác bằng con kiến thì sao nào?

Hắn liền đanh thép nói: “Dù sai nhưng nếu có bản lĩnh thì sai cũng thành đúng, cô không phải chết. Cô không sai nhưng cô không có năng lực thì cũng thành sai, cô cũng đáng chết. Thế giới này chỉ công nhận kẻ mạnh, không chấp nhận kẻ yếu”.

Thế giới của Tề Mặc không có “nên hay không nên” mà chỉ có “mạnh hay không mạnh”. Từ nhỏ, hắn đã học được đạo lý, muốn tồn tại chỉ có thể dựa vào bản thân, không thể dựa vào người khác cũng không dựa được vào người khác. Mới mấy tuổi hắn đã bắt đầu vùng vẫy giữa ranh giới sống chết. Ở tuổi đó, hắn đâu có đáng chết, chỉ là thế giới vô cùng tàn khốc. Nó không vì anh không đáng chết mà tha cho anh. Nếu anh không muốn chết, anh chỉ còn cách tự mình tranh đoạt.

Ly Tâm hơi ngẩn ra nhìn Tề Mặc. Trong đáy mắt hắn chỉ có sự lạnh lẽo và sát khí, không có hối hận, thương tiếc hay chút tình người. Bất giác cô đăm đăm nhìn hắn, Tề Mặc cũng lạnh lẽo nhìn lại cô.

Ly Tâm bỗng nhiên hiểu ra, “cá lớn nuốt cá bé”, dựa vào sức mạnh để sinh tồn chính là quy luật của giới hắc đạo, là tôn chỉ vô hình, là quy tắc bất biến từ xưa đến nay. Giới hắc đạo phức tạp, nguy hiểm nhưng cũng trực tiếp nhất, gần thế giới tự nhiên nhất. Ở đó không tồn tại sự thương hại hay quý trọng.

Hoàn cảnh sống khác nhau sẽ hình thành nhân sinh quan khác biệt. Ly Tâm biết Tề Mặc không sai. Trong thế giới của hắn, không thể dựa vào mấy thứ như “thương hại” hay “không đáng chết”. Thế giới của hắn dựa vào thực lực tuyệt đối, chứ không phải “nên hay không nên”. Tuy nhiên, quan điểm của Tề Mặc không có nghĩa là quan điểm của cô. Ly Tâm biết cô không thể giải thích rõ với Tề Mặc, đành nói: “Anh có cách nghĩ của anh, tôi có suy nghĩ của tôi. Tóm lại là trong quan niệm của tôi, không làm sai thì không đáng chết”.

Tề Mặc nhíu mày, người phụ nữ trong lòng tái mặt vì đau đớn. Hắn ôm eo cô, im lặng một lúc rồi nói: “Chỉ một lần này thôi”.

Ly Tâm vốn nghĩ hôm nay không chết thì cũng hấp hối. Thấy Tề Mặc bỏ qua cho mình, cô nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt ngạc nhiên. Hoàng Ưng và Lập Hộ kinh ngạc liếc nhau. Phụ nữ chạm vào người là đại kỵ của Tề Mặc. Vậy mà Tề Mặc dễ dàng tha cho Ly Tâm, có thể nói cô rất đặc biệt.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC