Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 65 - Máu kì lạ

Đạo Tình

Chương 65

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 Đang đọc 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Đập vào mắt không phải là một căn phòng âm u, cũng không phải cảnh tượng đáng sợ, mà là những cỗ máy không ngừng chuyển động. Vài người đang chau mày chăm chú nhìn thứ ở chính giữa phòng. Hóa ra đây phòng thí nghiệm dưới lòng đất.

Đám Tề Mặc bất giác chau mày. Phía trước đặt nhiều máy móc mà chỉ có vài người điều khiển, thêm vào đó là gương mặt nghiêm nghị thận trọng của tù trưởng Bunu, xem ra vấn đề không đơn giản.

“Khoáng thạch Titan”. Bạch Ưng lên tiếng khi nhìn thấy cục khoáng thạch màu xám bạc trong cỗ máy giữa phòng.

Tề Mặc đưa mắt qua tù trưởng Bunu đứng bên cạnh, cất giọng lạnh lùng: “Tù trưởng muốn tôi đến đây để xem thứ này?”

Titan là kim loại nhẹ thuộc hàng quý hiếm, một trong những nguyên liệu tốt nhất dùng để chế tạo máy bay và tàu bè. Tuy đứng vào hàng ngũ kim loại hiếm nhưng thế giới có không ít nơi tàng trữ đến cả ngàn tấn thậm chí vạn tấn Titan. Vì vậy, Titan không quý bằng những kim loại hiếm khác. Tề Gia là nhà sản xuất vũ khí nên không lạ gì thứ nguyên liệu sản xuất máy bay chiến đấu và quân hạm này. Bạch Ưng lại là người chuyên phụ trách về mảng này nên anh ta thoạt nhìn là lập tức nhận ra ngay.

Tù trưởng Bunu gật đầu: “Đúng là tôi muốn cho các anh xem thứ này. Nhưng nó không phải là khoáng thạch Titan”.

Bạch Ưng hơi ngẩn người. Anh ta từ từ tiến lại gần quan sát cục khoáng thạch. Nó có màu xám bạc, nhưng trắng hơn khoáng thạch Titan một chút. Nhất thời anh ta không đoán ra là thứ gì.

“Đây là kết quả thám trắc. Tề lão đại, anh xem đi”. Tù trưởng Bunu lấy tập tài liệu từ một nhân viên nghiên cứu rồi quay đưa cho Tề Mặc.

Tề Mặc đảo mắt qua tập tài liệu, hắn đột ngột chau mày nói: “Tecneti. Câu nói của Tề Mặc khiến Bạch Ưng lập tức biến sắc. Lập Hộ và Hoàng Ưng đứng sau kinh ngạc liếc nhìn nhau rồi quay đầu quan sát cục khoáng thạch màu xám bạc đặt ở trung tâm căn phòng.

Tù trưởng Bunu gật đầu: “Đúng vậy. Đây không phải là khoáng thạch Titan mà là Tecneti”.

Tề Mặc trầm ngâm đi gần đến chỗ cục khoáng thạch xem xét một hồi, hắn cất giọng lạnh lùng: “Đây không phải là trò trẻ con”.

Tù trưởng Bunu bước đến bên Tề Mặc, nói chậm rãi: “Tôi biết đây không phải là trò trẻ con. Vì vậy tôi mới tìm đến Tề lão đại. Việc phát hiện ra thứ này sẽ khiến thế giới có thay đổi vô cùng to lớn”. Đôi mắt ông ta lóe lên một tia hưng phấn.

Tề Mặc chau mày nhìn cục khoáng thạch trước mặt. Tecneti là kim loại cực kỳ quý hiếm, không có sẵn trong thiên nhiên mà chỉ có thể được tinh luyện từ trong lòng khoáng thạch Titan. Tecneti là nguyên tố quan trọng hàng đầu của phản ứng phân hạch hạt nhân, có tác dụng lớn trong lĩnh vực vũ khí hạt nhân. Bởi vì Tecneti chỉ có thể tạo thành từ quá trình tinh luyện nên máy móc và kỹ thuật đòi hỏi yêu cầu rất cao, không có công nghệ nhất định không thể tinh luyện ra Tecneti nguyên chất.

Vậy mà cục khoáng thạch màu xám bạc trước mặt trực tiếp chứa nguyên tố Tecneti. Điều này khiến đám Tề Mặc không khỏi sững sờ. Nếu Tecneti thực sự tồn tại trong thiên nhiên, Tề Mặc cũng không muốn dự đoán thế giới sẽ thay đổi như thế nào một khi nó được khai thác.

Thấy đám Tề Mặc không lên tiếng, tù trưởng Bunu quay sang nói với Bạch Ưng: “Tôi biết anh là chuyên gia trong lĩnh vực này. Ở đây tôi còn khoáng thạch nguyên dạng chưa từng động đến, anh có thể đích thân đi kiểm tra”. Nói xong, ông ta chỉ tay về một cục khoáng thạch được đậy kín ở giữa phòng.

Nghe tù trưởng Bunu nói vậy, Bạch Ưng ngẩng đầu nhìn Tề Mặc. Tề Mặc vẫn chăm chú quan sát khoáng thạch màu xám bạc, hắn đầu gật đầu với Bạch Ưng. Nhận được sự đồng ý của Tề Mặc, Bạch Ưng đi sang bên cạnh mặc bộ quần áo chống bức xạ.

Lồng thủy tinh mở ra, Bạch Ưng một mình đi vào trong, bắt đầu tiến hành phân tích khoáng thạch. Ở bên ngoài, Tề Mặc và tù trưởng Bunu đều im lặng, chăm chú theo dõi cử động của Bạch Ưng, chờ đợi anh ta báo cáo kết quả.

Ly Tâm hoàn toàn không hiểu gì về nguyên tố quý hiếm. Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Tề Mặc, cô bất giác đưa mắt về cục khoáng thạch màu xám bạc ở giữa phòng. Không biết đây là thứ gì, có tác dụng như thế nào mà khiến người đến núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mặt cũng không đổi sắc như Tề Mặc lại có vẻ căng thẳng đến mức này. Ly Tâm tò mò tiến lên phía trước để nhìn rõ hơn.

Bên trong lồng chụp thủy tinh, Bạch Ưng tập trung tinh thần tiến hành kiểm tra. Gương mặt anh ta dần bộc lộ sự kinh ngạc, khiến Tề Mặc đứng bên ngoài hơi nhíu mày.

“Lão đại, đúng là Tecneti”. Bạch Ưng chui ra khỏi lồng thủy tinh, gương mặt vẫn chưa hết vẻ ngạc nhiên. Đây đúng là một sự kiện động trời. Trên đời này tồn tại khoáng thạch chứa Tecneti. Đây tuyệt đối là phát hiện có một không hai, là phát hiện to lớn phủ nhận các lý luận về nguyên tố hiện nay.

Tề Mặc gật đầu rồi quay người về phía tù trưởng Bunu: “Ngài muốn thế nào?”.

Thấy Tề Mặc không vòng vo, tù trưởng Bunu thẳng thắn đưa ra đề nghị: “Tề lão đại, tôi muốn tiến hành một vụ giao dịch với anh”.

Tề Mặc trầm giọng, nói: “Ngài muốn bán cho tôi?”

Tù trưởng Bunu gật đầu rồi lại lắc đầu: “Vừa đúng vừa không. Tôi không ngại nói cho anh biết, cục khoáng thạch này là do thuộc hạ của tôi vô tình lượm về. Nghe nói nơi đó có rất nhiều khoáng thạch tương tự. Anh cũng biết đấy, thứ này tuy quý giá nhưng chẳng có tác dụng đối với tôi. Nếu tôi giữ trong tay, nó trở thành mầm mống gây họa cũng không biết chừng. Ngược lại, nó hữu dụng đối với anh. Đây là một trong những nguyên liệu sản xuất vũ khí hạt nhân. Có nó, sau này anh sẽ không còn đối thủ trong giới buôn bán vũ khí trên thế giới. Cũng có lẽ không chỉ riêng lĩnh vực buôn bán vũ khí”.

Nói đến đây, tù trưởng Bunu mỉm cười. Có trong tay vật liệu độc nhất vô nhị này, Tề Mặc có thể trở thành lão đại thật sự của thế giới ngầm, một bá chủ mà bất cứ quốc gia nào cũng phải nể mặt.

Tề Mặc gật đầu lãnh đạm, hỏi: “Ngài muốn bao nhiêu?”

Nghe câu hỏi của Tề Mặc, tù trưởng Bunu biết hắn đã đồng ý hợp tác với ông ta. Ông ta nghiêm nghị đáp: “Tôi cũng xin nói thẳng, tôi chỉ cung cấp tin tức cho anh, những việc khác tôi không can thiệp. Khẩu vị của tôi không lớn lắm, tôi chỉ lấy hai mươi phần trăm lợi nhuận”.

Tề Mặc nghiêm giọng: “Vụ này rất nguy hiểm”.

Tù trưởng Bunu liền bật cười. Tề Mặc đã đoán ra, ông ta cũng không cần giấu giếm. Ông ta nhìn Tề Mặc, đáp: “Đúng là rất nguy hiểm. Thuộc hạ của tôi tuy vô tình lượm được nhưng không một ai sống sót. Tôi liên tiếp cử mấy nhóm đi, cuối cùng chỉ một người mang nó về cho tôi. Người đó sau khi về đến đây cũng đã chết. Hình như nguyên tố phóng xạ của khoáng thạch này đã làm thay đổi năng lượng và cấu tạo cơ thể của một số thổ dân địa phương, bọn họ có sức mạnh vượt quá giới hạn của người bình thường. Những thuộc hạ tinh nhuệ nhất của tôi đều bỏ mạng trong vụ này”.

Lập Hộ đứng sau lên tiếng: “Tại sao tù trưởng Bunu lại muốn hợp tác với chúng tôi?”

Tù trưởng Bunu quay sang nhìn Lập Hộ, ông ta nói thản nhiên: “Lẽ nào các anh không cần?”

Trước phản ứng của tù trưởng Bunu, Bạch Ưng mở miệng: “Tộc trưởng rất anh minh”.

Đúng vậy, bọn họ cần đến thứ đó. Vũ khí hạt nhân không phải loại vũ khí được đặt mua bừa bãi và dễ dàng sản xuất, nhưng nếu nguyên tố biến dị như Tecneti bị người khác phát hiện và sử dụng, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, vì thứ này quá đặc biệt, quá quý hiếm.

Nghe câu nói của Bạch Ưng, tù trưởng Bunu cười nói: “Các anh cũng vậy”. Tù trưởng Bunu biết, nếu ông ta sử dụng khoáng thạch Tecneti vào mục đích nào đó, chuyện ông ta phát hiện ra thứ quý hiếm này sớm muộn gì cũng bị lộ ra bên ngoài. Dựa vào thế lực của ông ta không chắc đã giữ được khoáng thạch. Dầu mỏ đã khiến khu vực Trung Đông chiến loạn liên miên. Nếu xuất hiện thêm khoáng thạch Tecneti, khu vực này chắc chắn sẽ bị hủy diệt hoàn toàn. Vì vậy, tù trưởng Bunu cần hết sức thận trọng.

Nếu bỏ khoáng thạch đó đi thì quá thiệt, một phát hiện lớn như vậy mà bị chôn vùi ở đó hay bị thế lực khác phát hiện ra thì ông ta chẳng có chút lợi lộc nào. Cách tốt nhất là bán tin cho một thế lực lớn. Dù sao chưa nói đến vấn đề tiền, riêng mối quan hệ của hai bên chắc chắn sẽ trở nên tốt đẹp hơn, chỉ có lợi cho bản thân ông ta chứ không có hại. Trong số những nhà sản xuất vũ khí có máu mặt trên thế giới, Tề Mặc là đối tượng tốt nhất. Hắn có thế lực mạnh, tuy thủ đoạn tàn nhẫn nhưng lại là người có quy tắc và giữ chữ tín. Hắn là đối tượng có thể hợp tác.

Tề Mặc phất tay ngắt lời, cất giọng lạnh lùng: “Được, tôi đồng ý”.

Tù trưởng Bunu nở nụ cười rạng rỡ: “Tốt lắm. Tôi sẽ chỉ rõ địa điểm và…”

“Mau lại đây”. Tù trưởng Bunu còn chưa nói dứt câu, Lập Hộ đột ngột hét lớn. Tiếng hét của anh ta rất khẩn trương, khiến tất cả mọi người đều dõi theo ánh mắt của anh ta.

Lúc này, Ly Tâm đang đứng ở nơi gần lồng thủy tinh nhất. Cô vẫn chăm chú quan sát cục khoáng thạch màu xám bạc. Nghe tiếng hét của Lập Hộ, Ly Tâm giật mình. Cô còn chưa kịp định thần, một lực mạnh kéo cô ra đằng sau.

“Anh làm gì vậy?”. Ly Tâm bị lôi mạnh về sau, cô mất thăng bằng ngồi phịch xuống đất. Ly Tâm nhìn Bạch Ưng, người vừa kéo cô.

Sắc mặt Tề Mặc lạnh lẽo như núi băng ngàn năm trong giây lát. Hắn giơ tay định túm Ly Tâm. Bạch Ưng đứng bên cạnh Ly Tâm lập tức ngăn cản: “Không được động vào cô ấy”.

Ly Tâm chống tay xuống đất đứng dậy. Đám Tề Mặc, Bạch Ưng và Lập Hộ nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm nghị và chứa đựng sự lo âu. Ly Tâm bất giác rùng mình, cô nhìn mọi người, hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Mau đóng lồng phòng hộ”. Sắc mặt Tù trưởng Bunu rất khó coi, ông ta ra lệnh cho mấy nhân viên nghiên cứu.

“Kiểm tra”. Tề Mặc vừa sầm mặt định đẩy Bạch Ưng ra, đi về phía Ly Tâm, vừa ra lệnh.

“Không được. Độ phóng xạ của Tecneti mạnh gấp nhiều lần so với lần trước”. Bạch Ưng nghiến răng chặn Tề Mặc lại, không cho Tề Mặc đi qua. Hoàng Ưng cũng bước lên chắn trước mặt Tề Mặc, không chohắn lại gần Ly Tâm.

Tề Mặc tức giận quát: “Tránh ra”.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bạch Ưng và Hoàng Ưng còn chưa có phản ứng, Ly Tâm cau mày hỏi. Cô đâu có làm gì, chỉ đứng ở đó quan sát mà thôi. Rốt cuộc có chuyện gì vậy?

“Cô đã đứng ở khu vực phóng xạ”. Lập Hộ nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt căng thẳng. Anh ta nhanh chóng chỉnh lại máy móc, chuẩn bị tiến hành kiểm tra cho Ly Tâm.

Ly Tâm sững sờ. Cô quay đầu, thấy nơi cô vừa đứng lồng thủy tinh nhanh chóng được đóng kín. Một nhân viên nghiên cứu của tù trưởng Bunu vội vàng nói: “Là lỗi của chúng tôi, là lỗi của chúng tôi”.

Vừa rồi, khi Bạch Ưng đi ra nhân viên nghiên cứu của tù trưởng Bunu không đóng kín lồng thủy tinh mà để một khe hở nhỏ. Đám Tề Mặc ở góc bên cạnh, còn Ly Tâm vừa vặn đối diện với khe hở đó. Do bị khuất tầm mắt nên không ai phát hiện ra, cũng không ai ngời lại xảy ra sơ suất này. Đến khi Lập Hộ đi tới mới phát giác ra.

Mặt Ly Tâm tái mét, hai tay cuộn thành nắm đấm đứng bất động một chỗ. Cô nghiến răng nhìn Tề Mặc. Cô không để ý đến cuộc trò chuyện của bọn họ trước đó, chỉ nghe thấy mỗi câu nói “Độ phóng xạ của Tecneti mạnh gấp nhiều lần so với lần trước”của Bạch Ưng.

Tù trưởng Bunu thấy vậy thúc giục: “Nhanh lên, mau kiểm tra đi”. Nói xong ông ta đích thân chạy đến bên máy kiểm tra xem xét tình hình. Đây là sơ suất từ phía ông ta. Tề Mặc bao nhiêu năm nay không có đàn bà ở bên cạnh, bây giờ phá lệ mới có một người. Nếu cô ta bị nhiễm xạ, không biết hắn sẽ tức giận đến mức nào. Có khi vụ mua bán chưa thành, ông ta đã phải đền mạng cũng không biết chừng.

Tề Mặc thấy vậy, sắc mặt càng tệ hơn, đột nhiên hắn nhanh như cắt chộp lấy Bạch Ưng và Hoàng Ưng nám qua một bên, bước tới nắm chặt tay Ly Tâm, dẫn cô đến trước thiết bị kiểm tra. Hắn vỗ vai Ly Tâm và nói: “Vào trong đi. Hãy nhớ đến lời tôi nói trước kia”.

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc. Đôi mắt lạnh lẽo và nghiêm nghị của hắn khiến tất cả mọi người sợ hãi nhưng đồng thời khiến cô cảm thấy yên lòng lạ kỳ. Tề Mặc từng nói dù xảy ra bất cứ chuyện gì, hắn cũng đảm bảo cô sống thêm năm mươi năm. Tề Mặc đã hứa, hắn nhất định sẽ làm được. Nghĩ đến đây, Ly Tâm hít sâu bước vào trong cỗ máy.

Hoàng Ưng và Bạch Ưng vừa tiếp đất thấy vậy bèn đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt họ thoáng qua một thần sắc không thể nói rõ. Ly Tâm không nói gì, tuy họ không nhìn rõ vẻ mặt của Ly Tâm nhưng cơ thể không chút run rẩy của cô toát ra sự bình tĩnh, kiên cường. Đây là một thử thách về tâm sinh lý vô cùng lớn đối với Ly Tâm. Dõi theo bóng lưng bình tĩnh của cô, Hoàng Ưng và Bạch Ưng đều nghiến răng.

“Tù trưởng Bunu, tốt nhất không xảy ra vấn đề gì. Bằng không…”. Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng. Anh ta không nói hết câu nhưng ngữ khí hàm chứa sự uy hiếp rõ rệt.

Tù trưởng Bunu đưa mắt về phía Bạch Ưng và Hoàng Ưng, bắt gặp thần sắc lạnh lùng đầy sát khí của bọn họ, mặt ông ta bất giác tối sầm. Sau đó, tù trưởng Bunu quay đầu về phía Tề Mặc đang chăm chú theo dõi Ly Tâm trong thiết bị kiểm tra: “Nếu xảy ra vấn đề, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm”. Nghe nói câu này, mấy người nhân viên nghiên cứu ở bên cạnh bất giác run lẩy bẩy.

Tecneti có độ phóng xạ tương đối mạnh. Muốn đến gần nó phải phòng hộ vô cùng cẩn thận. Vừa rồi Ly Tâm đứng ở ngay khu vực lồng thủy tinh chưa đóng kín, lại không có bất cứ sự bảo hộ nào. Tuy cô không đối diện trực tiếp với cục khoáng thạch nhưng chắc chắn sẽ bị nhiễm xạ. Về điểm này, đám nhân viên nghiên cứu gần như có thể khẳng định. Do đó, khi nghe tù trưởng Bunu nói sẽ chịu trách nhiệm, khác nào bọn họ bị tuyên án tử hình, làm sao họ có thể bình tĩnh nổi.

“Tập trung vào, nếu không tôi sẽ giết chết các anh ngay bây giờ”. Mấy nhân viên nghiên cứu đang kiểm tra cho Ly Tâm không ngừng run lẩy bẩy, ngay cả thiết bị cũng hơi rung động. Tề Mặc nói với họ bằng một giọng vô cùng lạnh lẽo, đôi mắt hắn sắc như dao.

“Vâng…vâng ạ”. Đám nghiên cứu viên cố gắng đè nén nỗi sợ hãi, cùng Lập Hộ tiến hành kiểm tra cho Ly Tâm.

Tề Mặc thấy ở trong thiết bị kiểm tra, Ly Tâm đau đến nỗi mắt tái mét. Hai tay cô bị khóa vào hai bên, chỉ có thể cử động năm ngón tay. Lúc này, Ly Tâm cuộn chặt bàn tay thành nắm đấm, chặt đến mức nổi rõ các khớp. Cô phải cố gắng hết sức mới có thể khống chế sự run rẩy. Nhìn vô số mũi kim cắm vào cơ thể cô, mau chóng được rút ra, Ly Tâm cắn chặt đôi môi tái nhợt không còn chút sắc hồng, hai mắt nhắm nghiền. Dáng vẻ vừa mềm yếu vừa kiên cường đó khiến Tề Mặc càng nhíu chặt lông mày.

Tề Mặc đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của Ly Tâm. Hắn cảm thấy Ly Tâm lập tức túm chặt tay hắn, sự run rẩy của cô truyền sang tay hắn. Ánh mắt Tề Mặc càng lạnh lẽo. Hắn siết mạnh tay Ly Tâm, ngầm nói hắn ở ngay bên cạnh cô.

“Chức năng gan bình thường”

“Chứng năng phổi bình thường”

“Thẩm tách máu bình thường”.

Kết quả từng hạng mục nhanh chóng được đưa ra. Gương mặt đám nhân viên nghiên cứu lộ rõ vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng. Cô gái kia không có vấn đề gì, điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của họ.

Lập Hộ đứng bên cạnh thiết bị kiểm tra. Anh ta đích thân tiến hành phân tích nên kết quả rất rõ ràng và đáng tin cậy. Có điều, Ly Tâm đứng ở cự ly gần mà không bị nhiễm xạ, chuyện này thật khó tin. Lập Hộ cau mày lên tiếng: “Kiểm tra lại”.

Ở bên cạnh, Bạch Ưng cũng vô cùng ngạc nhiên khi nghe kết quả kiểm tra. Tecneti có tính phóng xạ lớn, bức xạ rất mạnh. Dưới trướng anh ta có một đội các nhà khoa học về hóa học nên anh ta biết rõ hơn ai hết. Ly Tâm ở cự ly gần mà không bị nhiễm xạ, chứng tỏ không phải khoáng thạch Tecneti kia có vấn đề thì bản thân Ly Tâm có vấn đề. Bạch Ưng chăm chú dõi theo Lập Hộ.

Ly Tâm vừa thở phào nhẹ nhõm, nghe Lập Hộ thông báo kiểm tra lại, toàn thân cô bất giác run rẩy. Cô không đủ sức chịu đựng thêm một lần nỗi đau cắt da cắt thịt vừa rồi. Ly Tâm liền siết mạnh tay Tề Mặc.

Tuy nhiên, Lập Hộ khởi động máy móc, chỉ tiến hành phân tích lại dựa trên những thứ đã lấy từ nãy chứ không lấy lại từ người Ly Tâm, Tề Mặc liền cởi áo khoác ngoài phủ lên thân thể Ly Tâm rồi bế cô lên.

Cảm nhận được vòng tay của Tề Mặc, Ly Tâm liền mở mắt nhìn hắn: “Không phải cần kiểm tra lần nữa sao?”

Tề Mặc bế Ly Tâm đi ra ngoài. Đám Hoàng Ưng, Bạch Ưng và tù trưởng Bunu biết ý quay mặt đi chỗ khác. Tề Mặc để Ly Tâm ngồi trên đùi hắn, hắn vừa mặc quần áo cho cô vừa cất giọng bình thản: “Chỉ cần phân tích lại”.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm thở một hơi. Nếu bây giờ họ làm lại lần nữa, không biết cô có thể chịu đựng nổi. Nỗi đau vừa rồi không thể diễn tả thành lời, người chưa từng trải qua cũng không thể hiểu nổi cảm giác đó. Ly Tâm tựa đầu vào ngực Tề Mặc vừa thở hổn hển vừa giãy giụa: “Để tôi tự mặc”. Tề Mặc không cho Ly Tâm cơ hội phản kháng, hắn dùng một tay khóa chặt người cô. Cô đành để hắn muốn làm gì thì làm.

“Không có vấn đề gì, tất cả đều bình thường”. Giọng nói vô cùng kinh ngạc nhưng kiên định của Lập Hộ phá vỡ bầu không khí yên tĩnh đến căng thẳng. Ly Tâm khép hờ mi mắt, cô lập tức thả lỏng toàn thân.

“Nhưng tại sao lại bình thường?”. Sau khi thoát khỏi tình thế nguy hiểm, mấy nhân viên nghiên cứu của tù trưởng Bunu khôi phục lại bản tính hiếu kỳ của bọn họ, đưa mắt quan sát Ly Tâm.

Bạch Ưng nhìn Lập Hộ: “Tại sao?”

Lập Hộ hiểu ý Bạch Ưng. Anh ta liếc qua Ly Tâm, day trán: “Tôi không biết. Cô ấy có sức đề kháng rất tốt, mà không chỉ là tốt, phải nói tuyệt vời mới đúng, tuyệt vời đến mức khó có thể tưởng tượng được. Có thể vì lý do này nên Ly Tâm không bị nhiễm xạ”. Lập Hộ không dám khẳng định hoàn toàn, vì kết quả kiểm tra quá bất ngờ.

“Lẽ nào là vì máu”. Một nhân viên nghiên cứu đột nhiên lên tiếng. Anh ta khoác bộ đồ bảo hộ rồi mở lồng thủy tinh, đi về khoáng thạch Tecneti.

Người nhân viên đó nhanh chóng nhỏ một giọt máu của Ly Tâm lên bề mặt khoáng thạch. Những người khác lập tức tiến lại gần cỗ máy quan sát. Bạch Ưng cũng chen lên phía trước đứng xem.

“Sao…sao có thể như thế vậy?”

“Không thể tin nổi, thần kỳ thật đấy”.

Đám nhân viên nghiên cứu thốt lên kinh ngạc. Tề Mặc nhíu chặt lông mày, cúi xuống quan sát Ly Tâm. Ly Tâm nghe nói vậy cũng ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt không hiểu.

“Máu nhanh chóng phân tách tia phóng xạ và tự hình thành lớp bảo vệ kín mít. Phóng xạ hoàn toàn không có tác dụng với nó”. Bạch Ưng quay đầu nhìn Ly Tâm, vẻ mặt đầy ngạc nhiên và trầm tư.

Nghe Bạch Ưng nói vậy, Ly Tâm bỗng cảm thấy vô cùng hưng phấn. Gương mặt cô sáng bừng, miệng nở nụ cười tươi với Tề Mặc: “Tôi không sợ phóng xạ. Tôi không sợ phóng xạ cơ đấy”. Đối diện gương mặt rạng rỡ của Ly Tâm, thần sắc Tề Mặc bớt u ám, nhưng hắn vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng.

“Cái này cần phải từ từ nghiên cứu. Tôi….Anh làm gì vậy?”. Mấy nhân viên nghiên cứu còn đang hưng phấn, Lập Hộ đi đến tịch thu ống nghiệm chứa máu Ly Tâm. Anh ta cất giọng lạnh lẽo: “Hãy làm việc của các anh đi”.

Máu của Ly Tâm quá đặc biệt. Mặc dù Lập Hộ sớm biết Ly Tâm thuộc nhóm máu vô cùng hiếm có, vô cùng đặc biệt, lúc đó anh ta đã thấy lạ, dù gìtiếp xúc ở cự ly gần như vậy, không thể không bị nhiễm xạ được. Hôm nay thấy chuyện này anh ta càng kinh ngạc nhưng đồng thời điều đầu tiên Lập Hộ nghĩ tới là không thể để tin tức này lan truyền ra bên ngoài. Quá đặc biệt chắc chắn không phải điều tốt lành, đồng đội của họ tuyệt đối không thể để kẻ khác làm hại.

Mấy nhân viên nghiên cứu hơi sững sờ. Nhưng trước bộ dạng lạnh lùng của Tề Mặc và vẻ đằng đằng sát khí của đám Bạch Ưng Hoàng Ưng, họ lặng lẽ cúi đầu. Mặc dù họ rất hứng thú với máu của Ly Tâm nhưng bảo họ đánh đổi cả mạng sống thì miễn bàn. Họ phải bảo toàn mạng sống mới có thể nghiên cứu hay cống hiến gì đó.

Tề Mặc dùng ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám nhânviên nghiên cứu, hắn bế Ly Tâm đứng dậy. Lúc này, tù trưởng Bunu đi về phía Tề Mặc, gương mặt ông ta không che giấu vẻ mừng rỡ: “Tốt quá, tốt quá. Đúng là ông trời giúp chúng ta. Tề lão đại, có một người không sợ bị nhiễm xạ ở bên cạnh, lần này anh nắm chắc phần thắng trong tay rồi. Anh nên biết một nửa số người của tôi chết trong tay đám thổ dân địa phương, nửa còn lại bị chết vì nhiễm xạ. Người như cô gái này là ứng cử viên tốt nhất giúp anh thám trắc khu vực đó”.

“Tù trưởng Bunu, đây là việc của tôi”. Tề Mặc lạnh lùng cắt ngang lời ông ta.

Tù trưởng Bunu sững người trong giây lát rồi bật cười ha hả: “Đúng vậy, tôi chỉ chịu trách nhiệm cung cấp tin tức. Làm thế nào là việc của anh. Được rồi, cứ quyết định như vậy đi. Tôi sẽ báo địa chỉ cụ thể cho các anh, công việc tiếp theo là của các anh. Mong các anh đừng làm tôi thất vọng”.

Tề Mặc lãnh đạm đáp: “Sẽ không có chuyện đó”. Nói xong hắn bế Ly Tâm đi ra ngoài. Thấy kiến thái độ dứt khoát của Tề Mặc, tù trưởng Bunu tươi cười bước đi theo hắn.

Sau khi nhận được tin từ tù trưởng Bunu, Tề Mặc không ở lại nghỉ ngơi mà lập tức lên máy bay rời khỏi cung điện Halin.

“Lão đại, bây giờ chúng ta đi thẳng đến nơi đó sao?”. Bạch Ưng hỏi, hai tay vẫn tập trung điều khiển máy bay.

Tề Mặc nghiêm giọng: “Hoàng Ưng, chú tạm thời đi tiếp quản Đông Nam Á, điều Hắc Ưng qua đây. Thông báo cho Hồng Ưng sau khi giao hàng xong hãy đưa người đến tiếp ứng. Bạch Ưng, bảo thuộc hạ của chú, mang theo các thiết bị tập hợp với chúng ta ở bên đó. Bây giờ, chúng ta bay thẳng sang châu Phi”.

Bạch Ưng đáp “vâng” rồi đổi hướng bay về phía châu Phi. Hoàng Ưng biết trong số bọn họ, Hắc Ưng là người có thân thủ giỏi nhất nên sẽ bảo vệ lão đại tốt hơn anh ta. Vì vậy, anh ta không thắc mắc, trực tiếp nối máy liên lạc với Hắc Ưng.

Lúc này, Ly Tâm ngồi bên cạnh Tề Mặc, cơ thể cô không còn đau nhức. Ly Tâm nhướn nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Tề Mặc bằng ánh mắt đầy nghi vấn. Lẽ nào cô cũng phải đi? Cô không biết đánh nhau, thân thủ cũng chẳng ra sao thì đi làm gì? Để tặng thức ăn cho đám thổ dân địa phương sao? Nghe đến tên vùng núi Cape ở châu Phi cũng có thể hình dung ra là khu vực lạc hậu hoang vu.

Ly Tâm còn chưa mở miệng thắc mắc, Tề Mặc đã cất giọng lạnh lùng: “Tôi ở đâu thì em ở đó”.

Ly Tâm lập tức cúi thấp đầu, trong lòng cô tràn đầy sự hối hận, biết vậy cô đã không nói câu đó. Ly Tâm đưa mắt nhìn ra bầu xanh bên ngoài cửa sổ máy bay. Châu Phi, nơi có bộ lạc ăn thịt người, nơi có khoáng thạch phóng xạ, kiểu gì cũng thấy một tương lai đen tối đang chờ đón cô.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC