Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 17 - Kim cương

Đạo Tình

Chương 17

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 Đang đọc 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Trong căn phòng Tổng thống sang trọng của khách sạn, Ly Tâm đứng bên cửa sổ vuốt ve một viên kim cương lớn trong hộp gấm. Đó là viên “Ngôi sao Phi Đà Lạp”, báu vật của hoàng gia châu Âu.

“Ly Tâm, lâu rồi không gặp”. Không biết bao lâu sau, một nam trầm trầm vọng tới.

Ly Tâm từ từ quay lại nhìn người đàn ông lai Á Phi trước mặt. Gương mặt điển trai của anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, bộ dạng nhếch nhác, không còn vẻ ung dung thường ngày. Ly Tâm lạnh nhạt mở miệng: “Lâu rồi không gặp, Á”.

Vừa thấy chiếc motor quen thuộc, Ly Tâm biết ngay người ngồi trên xe là ai. Đó là Mộc Á, siêu ăn trộm đứng đầu cánh mày râu trong tổ chức, nổi tiếng là người bình tĩnh. Anh ta chưa từng thất thủ bao giờ, là chuyên gia về đá quý như kim cương. Á là một trong những người cùng lớn lên với Ly Tâm.

Người đàn ông tên Á liếc viên kim cương “Ngôi sao Phi Đà Lạp” trong tay Ly Tâm. Anh ta lắc đầu bước đến bên ghế sofa thả người xuống, giơ tay rót ly rượu tu một hơi. Một lúc sau, anh ta mới lên tiếng: “Không ngờ gặp cô ở đây. Ly Tâm, tôi cần sự giúp đỡ của cô”.

Ly Tâm bước tới ngồi đối diện Á, cô nghịch viên kim cương trong tay: “Tôi đã rời khỏi tổ chức rồi. Chuyện của các cậu tôi không muốn dính đến nữa”.

“Ly Tâm, cô đừng tự lừa mình dối người như vậy. Cô cũng biết cô quan trọng với tổ chức như thế nào. Đại nhân sẽ không tha cho cô đâu. Lần này cô giúp tôi, tôi coi như chưa từng gặp cô. Sau này cô trốn tránh thế nào, tự do tự tại hay bị bắt về đều dựa vào khả năng của cô”. Á lạnh lùng nhìn cô nói.

Trong lòng Ly Tâm hiểu rõ, cô là người của tổ chức ngót hai mươi năm nay, đại nhân một tay đào tạo cô trở thành siêu trộm, làm sao ông ta có thể dễ dàng bỏ qua công cụ hái ra tiền như cô? Vì vậy sau khi rời khỏi tổ chức, mỗi địa danh Ly tâm chỉ dừng lại một thời gian ngắn. Tuy tổ chức có thế lực lớn nhưng cô sẽ không cho họ cơ hội tìm thấy mình. Thế giới này vô cùng rộng lớn, đến khi Ly Tâm hết chỗ chơi chắc cũng đầu bạc răng long. Cô chỉ không ngờ mình lại vô tình gặp lại Á ở nơi này.

“Với khả năng của cậu thì gặp phiền phức gì chứ?”.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Á biết cô đã nhận lời. Anh ta nở nụ cười nhăn nhó: “Tôi đã coi thường thực lực của Hoàng gia châu Âu. Tôi đánh cắp viên “Ngôi sao Phi Đà Lạp” nhưng vẫn chưa kịp gửi về đã bị họ truy đuổi. Tôi trốn chạy nửa vòng trái đất, từ châu Âu tới nơi này mà vẫn không thoát khỏi bọn họ. Cô hãy giúp tôi cắt đuôi đi”.

Ly Tâm nghe xong bất giác dò xét một lượt. Anh ta để xảy ra sơ suất nghiêm trọng như vậy đúng là đáng chết. Bị theo dõi, còn bị truy đuổi nửa vòng trái đất, không biết nên khen anh ta có bản lĩnh chạy trốn hay khâm phục kỹ thuật bám đuổi của những người đuổi theo anh ta.

Ánh mắt của Ly Tâm khiến Á rất ngượng ngùng. Bị truy đuổi nửa vòng trái đất, đến tổ chức cũng không dám quay về, chỉ dám lang thang ở bên ngoài, bản thân anh ta cũng cảm thấy mất mặt.

Nhìn bộ dạng ngượng ngập của Á, Ly Tâm cảm thấy rất mới mẻ. Sống cùng anh ta mười mấy năm, cô chưa chứng kiến anh ta đỏ mặt bao giờ. Ly Tâm mỉm cười vứt viên kim cương cho Á: “Cậu đã kiểm hàng chưa?”.

Á lập tức nhướn mày nhìn Ly Tâm: “Nó là hàng thật, tuyệt đối không sai”.

Ly Tâm lườm anh ta một cái: “Tôi biết nó là đồ thật. Nếu ăn trộm phải hàng nhái thì cậu về quê giải nghệ cho xong. Ý tôi là cậu đã quan sát nó kỹ lưỡng chưa?”.

Á lập tức ngồi dậy xoay tròn viên kim cương trong tay, quan sát mọi góc độ. Một lúc sau, anh ta dè dặt lên tiếng: “Độ bóng mặt này hơi nhạt”.

Ly Tâm gật đầu: “Ở góc một trăm hai mươi độ, bọn họ rắc một lớp bột ngọc rất mỏng. Đây là thứ nhuyễn ngọc quý hiếm nên có mùi hương đặc thù. Mùi hương này con người không ngửi thấy, nhưng dùng một loại máy dò đặc biệt là có thể giám sát. Đây là lý do tại sao cậu bị truy đuổi suốt từ Đông sang Tây mà không có cách nào cắt đuôi bọn họ”.

Á nghe xong tức hộc máu mắt. Anh ta lại thua một thứ bột ngọc chưa từng nghe nói bao giờ, đúng là quá mất thể diện. Một lúc sau, Á ném viên kim cương vào tay Ly Tâm: “Cô mau giúp tôi xử lý. Cô là chuyên gia đồ cổ còn gì”.

Ly Tâm là chuyên gia giám định đồ cổ. Bất cứ cổ vật của triều đại lịch sử nào vào tay cô là cô có thể kể vanh vách. Nhưng bảo cô giám định đá quý hay các bức họa thì cô chịu chết.

Ly Tâm mỉm cười cầm viên kim cương mài trên thành bàn uống trà. Á giật mình nhảy lên: “Làm vậy sẽ ảnh hưởng đến bề mặt của nó”.

Ly Tâm bật cười: “Đó là vấn đề cậu cần bận tâm chứ không phải tôi. Tôi chỉ phụ trách giúp cậu cắt đuôi những người truy bắt cậu”, nói rồi cô ném trả viên kim cương. Bột ngọc được rắc lên viên kim cương theo một thủ pháp rất cổ. Máy móc hiện đại ngược lại không thể làm gì. Cách cổ điển nhất, trực tiếp nhất cũng là cách hữu dụng nhất, đó là mài. Lớp bột ngọc dày đến mấy cũng chịu thua.

Á tức giận nhìn Ly Tâm, một lúc sau nhướn mày nói: “Có mài nữa thì nó vẫn là Ngôi sao Phi Đà Lạp”.

“Cho tôi ngủ ở đây một tối. Lâu lắm không được ngủ yên giấc”. Á vừa nói vừa thả người xuống chiếc giường gần nhất. Ly Tâm nhăn mặt, mấy tháng không gặp, sao anh chàng lại trở nên tùy tiện như vậy.

“Ly Tâm, sao cô không đóng cửa phòng?”

Tiếng Tuấn Kỷ vọng vào từ ngoài cửa lớn. Ly Tâm sầm mặt nhìn Á đang nằm trên giường. Á nhún vai tỏ ý xin lỗi, một siêu trộm như anh ta, đến khóa két bảo hiểm cực khó còn không thành vấn đề, nhưng với khóa cửa bình thường này, anh ta trực tiếp phá hỏng nó luôn. Bởi vì chúng quá đơn giản, không chịu nổi một chiêu của cao thủ như anh ta.

Ly Tâm cũng biết hành động ngu ngốc của Á, nghe bước chân Tuấn Kỷ mỗi lúc một gần, cô lườm Á một cái.

Tuấn Kỷ đi vào trong, thấy Ly Tâm đang ngồi ở ghế sofa, trên chiếc giường cách đó không xa xuất hiện một anh chàng điển trai đang nằm ngủ. Tuấn Kỷ nhướn mày quan sát tình hình.

“Có việc gì sao?”, Ly Tâm cầm ly rượu vang đưa lên môi, nhấp một ngụm.

Tuấn Kỷ quan sát Ly Tâm và anh chàng điển trai nằm trên giường một lúc. Sau đó, anh ta đột nhiên mỉm cười đi tới ngồi cạnh Ly Tâm, mở chiếc hộp đồ ăn: “Đã nói là tôi mời bữa tối”.

Ly Tâm cúi xuống, thì ra đây là món cô thích ăn nhưng không được ăn trong bữa tối. Trong lòng Ly Tâm hơi rung động, không ngờ Tuấn Kỷ quan tâm đến cô như vậy, còn quay lại quán đó mua đồ ăn cho cô, bất giác cô nhướn mày nhìn Tuấn Kỷ không nói lời nào.

Tuấn Kỷ mỉm cười: “Không cần cảm động quá, tôi sẽ đắc ý đó”.

Thấy Tuấn Kỷ không để ý đến sự tồn tại của Á, hoàn toàn coi Á như không khí, Ly Tâm bất giác đưa mắt về phía người đàn ông đang nằm ngủ trên giường. Anh ta cao một mét tám mươi chín. Người to đùng thế mà bị coi là không khí. Nếu lúc đi ăn trộm cũng gặp tình hình tương tự thì tốt biết mấy.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC