Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 47 - Mafia

Đạo Tình

Chương 47

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 Đang đọc 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Hồng Ưng mỉm cười nói: “Cô tưởng chúng tôi là kẻ thống trị địa cầu này chắc? Lại còn thấy ai không vừa ý là tiêu diệt người đó, nếu tôi không hài lòng lãnh đạo một đất nước nào, tôi có thể dùng vũ khí loại trừ ông ta chắc? Cô đừng tưởng vậy rồi sau này gây chuyện không dàn xếp được, đến lúc đó chúng tôi sẽ ném thẳng cô ra ngoài”. Hồng Ưng vừa dứt lời, Lập Hộ và Hoàng Ưng liền cười ha hả.

Ly Tâm liền ngước lên trợn mắt nhìn Tề Mặc, Tề Mặc nhếch mép: “Nếu chướng mắt tôi, dù đối phương là người đứng đầu một quốc gia, tôi cũng giải quyết hắn”.

Ly Tâm hết nói nổi. Với tính cách của Tề Mặc, có người gây chuyện với hắn, hắn dám tiêu diệt người đó lắm chứ. Ly Tâm hiểu ý của Hồng Ưng, Tề Mặc là lão đại, hắn muốn làm gì thì làm. Còn cô chỉ là tài xế kiêm đầy tớ của lão đại, dù tức giận cũng không có bản lĩnh tiêu diệt người khác. Vì vậy, cô chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.

Mafia Ý là bang phái có lịch sử lâu đời và nổi tiếng trên thế giới. Lúc này, Ly Tâm đi theo Tề Mặc tới một tòa lâu đài nguy nga. Tòa lâu đài toát ra không khí tao nhã và phóng khoáng.

“Lâu rồi không gặp, Tề”. Vừa bước vào lâu đài, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh tươi cười bước ra chào đón. Gương mặt anh ta đẹp như tạc.

Tề Mặc lạnh lùng nhìn người đàn ông giang rộng hai cánh tay đến bên hắn, nói: “Giao Văn”. Giọng hắn lãnh đạm đầy cảnh cáo.

Giao Văn đứng trước mặt Tề Mặc, nhún vai cười, nói: “Tề chẳng có tình người gì cả. Bạn bè lâu ngày không gặp nhau mà anh chẳng nhiệt tình tý nào”.

Nghe câu này, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Tề Mặc có bạn? Chuyện này vừa quá bình thường vừa không bình thường. Cô liền đưa mắt quan sát người đàn ông tên Giao Văn.

Giao Văn ngay từ đầu đã phát hiện ra cô gái đi cùng Tề Mặc. Lúc này anh ta cũng nhìn Ly Tâm vẻ kỳ lạ. Sau đó Giao Văn liếc qua Tề Mặc rồi tươi cười đi về phía Ly Tâm: “Người đẹp ở đâu ra vậy?”. Vừa nói, anh ta vừa giơ hai tay chuẩn bị ôm Ly Tâm theo phép lịch sự.

Giao Văn có vẻ nhiệt tình, trông lại rất đẹp trai, Ly Tâm cũng giơ tay định đáp lễ anh ta. Tề Mặc sa sầm mặt, lập tức kéo Ly Tâm về phía mình rồi đi thẳng vào trong tòa lâu đài. Ly Tâm đã quen với cử chỉ của Tề Mặc, cô liền bước theo hắn mà không có bất cứ phản ứng nào.

Hành động của Tề Mặc khiến Giao Văn vô cùng kinh ngạc. Anh ta sững sờ nhìn bàn tay Tề Mặc ôm eo Ly Tâm. Anh ta không phản ứng kịp, bèn gõ gõ Hồng Ưng đi sau, hỏi: “Có phải tôi bị hoa mắt không?”.

Hồng Ưng mỉm cười: “Văn lão đại, thị lực của anh rất tốt”. Vừa nói, Hồng Ưng cùng bọn Hoàng Ưng đi theo Tề Mặc.

Giao Văn đứng ở cửa lâu đài dõi theo bóng Tề Mặc một lúc mới định thần. Anh ta ngước mắt lên nhìn trời, sau đó lắc đầu lẩm bẩm: “Dù có mưa đao cũng không kinh ngạc bằng cảnh mình vừa chứng kiến. Oh my God!”.

Ngồi trong phòng khách rộng lớn trang hoàng lộng lẫy của lão đại Mafia, Ly Tâm chăm chú quan sát Giao Văn. Anh ta cũng không rời mắt khỏi cô. Cô vẫn chưa hết ngạc nhiên, lão đại của Mafia Italy vang danh thiên hạ lại là một người đàn ông đẹp trai nhiệt tình, trông có vẻ giống playboy. Sự đời hình như đã thay đổi, anh chàng Giao Văn này không hề giống lão đại hắc bang, đúng là chẳng có sức thuyết phục một chút nào.

“Giao Văn, tôi không ngại móc mắt anh đâu đấy”. Thấy Giao Văn không rời mắt khỏi Ly Tâm, Tề Mặc sầm mặt cảnh báo.

Giao Văn cười ha ha rồi đảo mắt về phía Tề Mặc. Anh ta tựa người vào thành ghế sofa một cách thoải mái: “Tề, cô gái nhỏ của anh cũng đang ngắm tôi kia kìa”.

Bàn tay đang ôm eo Ly Tâm của Tề Mặc lập tức siết chặt, Ly Tâm liền quay sang nhìn Tề Mặc. Hắn lãnh đạm nói: “Cô ấy nghi ngờ thân phận của anh”. Không cần quan sát, Tề Mặc cũng biết ánh mắt đánh giá Giao Văn của Ly Tâm có hàm ý như thế nào.

Giao Văn lạnh lùng trừng mắt với Tề Mặc: “Tề, chỉ có anh mới dám nói thẳng như vậy”.

Giao Văn có diện mạo tuấn tú dịu dàng, trông giống một công tử nhà giàu điển hình, hoàn toàn không có khí chất của một trùm Mafia. Bảo anh ta là công tử nhà giàu chắc ai cũng sẽ tin. Nếu nói anh ta là lão đại của tổ chức Mafia nổi tiếng thế giới, hỏi chín người thì có đến mười người không tin. Tất nhiên là đối với những kẻ biết rõ lai lịch của Giao Văn như đám Tề Mặc, Giao Văn không phải chú cừu hiền lành mà là con sói thâm hiểm và tàn độc nhất.

Do đó khi nghe Tề Mặc giải thích, Giao Văn không tỏ ra tức giận, chỉ nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt thách thức. Ly Tâm nhướn mày, không lên tiếng cũng chẳng có biểu hiện gì. Cô vừa quan sát phòng khách bày trí sang trọng vừa tao nhã nhấm nháp bánh ngọt và hoa quả vừa được đưa lên. Đói chết đi được, đi từ Đông Nam Á đến châu Âu mà không được ăn uống tử tế, bụng Ly Tâm đã kêu gào từ lâu. Ăn uống quan trọng hơn ông trời, ai thèm để ý trước mặt là cừu hay sói.

Thấy Ly Tâm không để ý đến mình mà chỉ tập trung ăn uống, thần sắc bình thường như không thể bình thường hơn, giống như cô đang ở vườn hoa sau nhà, Giao Văn hơi nhíu mày. Ly Tâm to gan thật, đây là lần đầu tiên Giao Văn gặp người thoải mái như vậy ở trên lãnh địa của anh ta.

Tề Mặc buông tay khỏi người Ly Tâm, để mặc Ly Tâm ăn bánh và hoa quả. Đồ ăn này không có hại cho sức khỏe, ăn nhiều một chút cũng không sao. Tề Mặc quay sang Giao Văn: “Có chuyện gì anh không thể xử lý mà phải gọi tôi đến đây?”. Vừa nói hắn vừa nhíu mày, việc Giao Văn không thể giải quyết, có thể tưởng tượng khó khăn đến mức nào.

Giao Văn nhướn mày khi thấy Tề Mặc đi thẳng vào vấn đề ngay trước mặt Ly Tâm. Anh ta nghiêm sắc mặt, gõ gõ vào mặt ghế sofa: “Không phải không thể xử lý, mà là tôi không tiện ra mặt”.

Tề Mặc im lặng đợi Giao Văn nói tiếp. Giao Văn ngừng một lát rồi nói thẳng: “Ba ngày trước, lô vũ khí chúng ta chuẩn bị đưa đi Trung Đông xảy ra chuyện, bị người khác tráo đổi. Hiện tại, phía Trung Đông đang cần gấp, trong kho của tôi bây giờ chỉ còn hàng loại hai”.

Tề Mặc lập tức sa sầm mặt tựa người vào thành ghế sofa, vắt chéo hai chân rồi cầm ly rượu. Hắn chậm rãi nhả từng tiếng một: “Là ai?”.

“Madam Phi Ngữ Ty, cũng chính là mẫu thân đại nhân của tôi”. Giao Văn nhếch mép cười độc địa, nói với Tề Mặc bằng một ngữ điệu vô cùng băng giá: “Trong ngày hôm nay, chúng tôi buộc phải xuất hàng đi Trung Đông. Tôi không hề có manh mối về lô hàng trước đó. Mẫu thân đại nhân của tôi làm vụ này tương đối đẹp”.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC