Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 45 - Rời khỏi Đông Nam Á

Đạo Tình

Chương 45

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 Đang đọc 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Tề Mặc cúi xuống nhìn người phụ nữ trong lòng, Ly Tâm rúc vào ngực hắn không khác gì con chim nhỏ. Cô nàng tưởng trốn tránh là hết chuyện, Tề Mặc bất giác nhếch môi cười, tay hắn lại nhẹ nhàng xoa bóp xung quanh vết thương trên ngực Ly Tâm. Lúc nãy do quá phẫn nộ, hắn quên cả chuyện nên nhẹ tay với Ly Tâm. Cô vẫn chưa thể chịu được, lúc nãy ngực cô đập vào đầu gối hắn quá mạnh mặc dù hắn không cố tình, nhìn sắc mặt tái mét của cô là biết.

Vừa rồi hắn vô cùng giận dữ. Kể từ khi ngồi lên vị trí lão đại của Tề gia, hắn không bao giờ tỏ ra vui vẻ hay phẫn nộ ra mặt. Không phải hắn học được cách khống chế bản thân, mà là vì thực sự chẳng có điều gì khiến hắn cảm thấy vui buồn hay phẫn nộ. Nhưng vừa rồi, chuyện Ly Tâm nói dối khiến hắc thật sự tức giận. Vì vậy, hắn không thể khống chế tâm trạng của mình mới tra hỏi cô nghiêm khắc như vậy. Tề Mặc bất giác chau mày, lâu lắm rồi hắn mới có cảm xúc đó.

Được Tề Mặc xoa bóp một lúc, vết thương trên ngực Ly Tâm không còn đau như trước. Cô than thầm trong lòng, sớm biết vậy cô đã sửa lại rồi mới đưa cuộn băng cho bọn họ, chỉ tại vẻ mặt giận dữ của Tề Mặc làm cô rối cả lên. Không biết Tề Mặc sẽ bắt cô làm gì nữa. Cô có tài chôm chỉa, hắn bắt cô mở khóa. Cô biết đua xe, bị ép làm tài xế của hắn. Bây giờ Tề Mặc biết cô giỏi máy tính, chắc hắn sẽ không bắt cô làm gián điệp chứ. Haizz… tương lai của cô tăm tối vô cùng, thật đáng lo ngại.

Trong không gian chật hẹp của ô tô vang lên tiếng gọi điện thoại, ra lệnh này nọ. Mấy người đàn ông vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng.

Thấy đám đàn ông không còn chú ý đến mình, Ly Tâm liền ngẩng đầu. Cô nghe Hồng Ưng ra lệnh qua điện thoại, toàn những câu tanh mùi máu như tiêu diệt, giết hết, nuốt trọn… Tề Mặc không nói một lời, như thể chuyện cỏn con này không cần hắn phải ra mặt.

Ly Tâm hơi động đậy, vết thương không còn đau như lúc trước nữa, Tề Mặc vẫn tiếp tục xoa bóp ngực cô. Ban đầu Ly Tâm còn không để ý, bây giờ thấy Hồng Ưng ngồi ngay bên cạnh, tuy anh ta không nhìn về phía cô nhưng Ly Tâm vẫn đỏ mặt. Cô giữ tay Tề Mặc nói nhỏ: “Tôi hết đau rồi”.

Tề Mặc hơi nhíu mày: “Ngồi yên”. Hắn vẫn tiếp tục xoa bóp ngực cô. Hắn hiểu rõ tình trạng vết thương hơn cô. Giai đoạn sau khi bị thương còn đau hơn lúc trúng đạn, hắn quá rõ điều này.

Ly Tâm nghiến răng, giơ hai tay nắm tay Tề Mặc: “Vậy anh đổi hướng ngồi cho tôi, eo tôi đau”. Bị Tề Mặc giữ chặt hồi lâu, eo cô vừa nhức vừa mỏi.

Tề Mặc hừm một tiếng, hắn bế Ly Tâm quay mặt ra cửa xe bên này, không còn đối diện với Hồng Ưng nữa.

Ly Tâm liền thở phào nhẹ nhõm. Bàn tay xoa bóp của Tề Mặc không mang theo sắc thái tình cảm mà chỉ đơn thuần là massage, do đó Ly Tâm không cảm thấy ngại ngùng. Nhiều lúc thói quen là một điều đáng sợ. Nhìn cảnh vật bên ngoài, Ly Tâm đột nhiên sững người: “Chúng ta đi đâu đây?”.

“Sân bay”. Tề Mặc lãnh đạm trả lời.

Ly Tâm tỏ ra mừng rỡ: “Chúng ta quay về bây giờ, không cần ở lại nơi quỷ quái này nữa?”. Nghĩ đến chuyện có thể trở về nước Mỹ, Ly Tâm cảm thấy vô cùng phấn chấn. Vì có nhiều khả năng Tùy Tâm đang bị Tề Mặc giam ở Mỹ, họ chia tay nhau ở đó. Quay về Mỹ, cô sẽ có nhiều cơ hội hơn ở nơi súng đạn nguy hiểm này.

Trước gương mặt rạng rỡ của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng đều đều: “Tôi không có nhiều thời gian ở một nơi. Lần này tôi đích thân đến đây, coi như nể mặt Đông Nam Á, nơi này lãng phí quá nhiều thời gian của tôi”.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm liếc xéo hắn: “Địa bàn lớn thế anh còn kêu tốn thời gian của anh. Đúng là lão đại có khác”.

Tề Mặc vỗ nhẹ lên đầu Ly Tâm, chậm rãi nói: “Ở mảnh đất này buôn bán ma túy còn tàm tạm, thứ khác cũng chẳng làm lớn được, tôi không để vào mắt”.

Ly Tâm nhướn mày: “Vậy tại sao lúc đầu anh lại muốn có địa bàn này?”.

Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Nó vô dụng ở trong tay tôi, nhưng không có nghĩa cũng vô dụng trong tay kẻ khác. Đối với tôi, nó là cục sắt gỉ, nhưng đối với một số người nó lại là kim cương. Thứ như vậy để trong tay tôi vẫn tốt hơn, khống chế mạch máu của người khác có tác dụng hơn trực tiếp đối đầu nhiều”.

Nghe xong khóe miệng Ly Tâm giật giật. Chuyên này quả thực quá cao thâm so với cô. Nhìn bộ dạng của Tề Mặc, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy quyết định trước kia là hoàn toàn sáng suốt. Muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi, tự do tự tại, chẳng cần bận tâm đến địa bàn, kẻ thù.

Chỉ cần tìm ra Tùy Tâm, cô sẽ bỏ trốn thật xa. Dù làm thổ dân ở châu Phi cũng an toàn hơn ở bên cạnh Tề Mặc. Người này quá tàn ác, hủy hoại bao gia tộc, bao thế lực chỉ là vì một mục đích khống chế thế lực có khả năng uy hiếp đến mình. Ly Tâm càng hạ quyết tâm rời xa Tề Mặc. Rời xa hắn là rời xa sự hủy diệt, ở cạnh hắn là đi đến chỗ hủy diệt.

“Khỏi cần nghĩ nữa. Cả đời này nếu cô không theo tôi thì chỉ còn một con đường đi theo Diêm Vương”. Một giọng nói lạnh lùng không có bất cứ cảm xúc nào vang lên bên tai Ly Tâm, nghe kỹ có thể thấy sự tức giận trong đó.

Ly Tâm giật mình, cô tin chắc vừa rồi bản thân không hề để lộ suy nghĩ trên mặt. Ra đời bao nhiêu năm nay, Ly Tâm tuyệt đối không để người khác nhìn ra suy nghĩ của mình. Tại sao Tề Mặc lại nói câu đó? Ly Tâm ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn: “Tề lão đại, tôi không có suy nghĩ gì khác”.

Tề Mặc cười lạnh lẽo, đưa tay nâng cằm Ly Tâm: “Trò của cô không có tác dụng với tôi. Nếu tôi còn không nhìn ra, không biết đã chết bao nhiêu lần rồi”.

Ly Tâm lạnh tóc gáy. Tề Mặc này rốt cuộc là người hay là thần thánh? Nghĩ vậy nhưng ánh mắt cô không một chút xao động, đến vẻ mặt cũng không thay đổi.

Tề Mặc nhếch mép nở nụ cười lạnh lẽo, vừa vuốt lưng Ly Tâm vừa nói rành rọt từng tiếng: “Hãy nhớ, đừng nói dối tôi, đừng giở trò giả dối với tôi. Bằng không, người chịu thiệt chỉ là cô mà thôi”. Giọng hắn đầy vẻ uy hiếp.

Ly Tâm bất giác cúi đầu. Tề Mặc quá mạnh, quá bá đạo, nhưng cũng phải nói cô thể hiện ý đồ của mình quá rõ. Trước sau gì cô cũng sẽ cứu người và ra đi. Cô còn nhiều thời gian, hắn cứ chống mắt chờ xem.

“Cho nổ tung là được rồi. Điều hết người ở biệt thự về châu Âu. Các chú cần làm gì thì làm…”. Nghe giọng nói lạnh lùng của Hồng Ưng, Ly Tâm hơi run rẩy. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của Tề Mặc. Ngôi biệt thự xa hoa như vậy mà nói hủy là hủy, quá lãng phí, cũng quá là thủ đoạn. Chắc đây chính là thủ đoạn mà Tề Mặc nhắc tới, tuy Ly Tâm không rõ nó có tác dụng gì.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC