Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 5 - Gặp gỡ

Đạo Tình

Chương 5

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 Đang đọc 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Sáng sớm hôm sau, chuông cửa nhà Ly Tâm réo inh ỏi. Tối qua xem tivi đến nửa đêm, Ly Tâm khó lòng thức giấc. Mặc kệ tiếng chuông kêu, cô vùi đầu vào trong chăn ngủ tiếp.

“A… a… a”, chuông kêu suốt nửa tiếng đồng hồ, Ly Tâm cuối cùng không chịu nổi, nhổm dậy ấn công tắc mở cửa trên đầu giường.

“Chị biết ngay em lại ngủ nướng mà, mau dậy đi, sắp muộn giờ rồi. Nhanh lên, đến lớp ứng phó cũng được. Ông ấy đâu có nhiều tiết dạy. Lúc khác em ngủ không sao nhưng hôm nay nhất định phải đi”. Tú Thủy liếc nhìn phòng khách đồ đạc bừa bãi. Cô cảm thấy may mắn là mình tương đối hiểu cô em này.

“Em không đi, không qua thì thôi”. Ly Tâm quyết định đi học là vì cô nghĩ việc học hành thú vị. Bị gò bó theo kiểu này thì chán chết. Tuy học vấn của cô không cao nhưng không có nghĩa cô nhất định phải tốt nghiệp đại học mới có thể kiếm cơm.

“Trưa nay về chị sẽ nấu món vịt om tương và mật ong, cánh gà nướng, ốc xào, xách bò hầm, rau cải…” Thấy Ly Tâm không để ý đến mình, Tú Thủy cũng không tỏ ra tức giận, cô ngồi xuống đầu giường giơ ngón tay ra đếm.

“Tôm khô xào rau cải nữa”.

Tú Thủy nhìn bộ dạng lờ đờ nhăn nhó của Ly Tâm, cười nói: “Được thôi, em mau dậy đi”.

Ly Tâm thở dài trong lòng. Cái miệng làm khổ cái thân không phải là chuyện hay. Đáng tiếc đây là tử huyệt duy nhất của cô. Sống trên giang hồ bao nhiêu năm, tay nghề của Tú Thủy hợp khẩu vị của cô nhất. Híc híc, ông trời đáng ghét.

Mang theo cơn bực bội vì bị đánh thức và sự phẫn nộ với ông giáo sư Hawke gì đó, Ly Tâm chở Tú Thủy phóng bạt mạng tới trường, khiến Tú Thủy ngồi trên xe mặt xám ngoét như một xác chết.

“Hi, đây không phải là Tú Thủy sao? Cô lại đổi xe mới rồi à. Đẹp thật đấy, là loại mới nhất đúng không?”, Tú Thủy lảo đảo bước xuống xe. Vừa có cảm giác như chết đi sống lại, đằng sau cô vọng đến tiếng huýt sáo. Mấy anh chàng mắt xanh tóc vàng khá đẹp trai tiến lại gần.

Tú Thủy hơi chau mày lùi lại tựa vào cửa xe. Mấy anh chàng này là công tử nhà giàu có tiếng ở trường, cậy nhà có tiền lại đẹp trai nên rất lăng nhăng. Tuy nhiên, Tú Thủy chẳng để ý đến bọn họ. Ngôi trường này có chút tiếng tăm, rất nhiều người vào đây bằng tiền.

Mấy anh chàng tiến lại gần, Tú Thủy bất giác quay đầu cầu cứu Ly Tâm. Cô há hốc mồm khi nhìn thấy Ly Tâm gục đầu ngủ ngon lành trên tay lái, không lẽ cô nàng vừa lái xe trong cơn mộng du. Tú Thủy chỉ cảm thấy lạnh toát người. Cô mặc kệ đám con trai, bước tới mở cửa gào thét vào mặt Ly Tâm, khiến đám con trai giờ mớt biết cô là hổ cái tròn mắt há miệng.

“Lần sau không cho phép em lái xe nữa, nguy hiểm quá…”.

“Chị nghĩ bán quách xe cho xong…”

“Em lái xe kiểu gì thế…”

Đầu hàng trước màn cằn nhằn như súng liên thanh của Tú Thủy, cuối cùng Ly Tâm cũng đứng dậy. Cô chẳng cần quan tâm đến giáo sư Hawke đang giảng bài, trong giảng đường đang im phăng phắc, ném chiếc chìa khóa xe cho Tú Thủy, kệ chị ta muốn làm gì thì làm, bán cũng được, tự lái cũng xong. Sau đó, cô bình tĩnh nho nhã đi ra ngoài dưới con mắt trợn ngược trợn xuôi của tất cả mọi người.

Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi. Cô cảm thấy bản thân quá là đã đắc đạo. Tú Thủy luôn chỉ tay năm ngón bắt cô phải thế này thế kia, vậy mà cô có thể chịu đựng lâu như vậy. Hơn nữa, cô còn chuẩn bị chịu đựng thêm một thời gian nữa. Có thể thấy sức hút của các món ăn đối với Ly Tâm là vô cùng lớn.

Ly Tâm một mình đi trên đường, cô thấy vô cùng dễ chịu. Lâu rồi cô mới có dịp đi bộ như thế này, cảm giác cũng không tồi.

Trên đường phố người đi đi lại lại, trung tâm thương mại người người chen chúc, thể hiện sức hút của hoạt động giảm giá lớn. Dòng xe cộ như mắc cửi. Tất cả chứng tỏ thế giới này rất náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Ly Tâm đứng trên cầu vượt, quan sát cảnh tượng tấp nập bên dưới. Cô bất giác mỉm cười. Trên đời này khó có lúc được nhàn rỗi, thoải mái. Con người sống trên đời, bôn ba vất vả cả đời, rất mệt mỏi, đến cuối cùng cũng chẳng được gì. Cô liều mạng hai mươi năm, cuối cùng cũng đạt được cuộc sống “thoải mái tự do”.

Lúc Ly Tâm ở quảng trường làm người mẫu vẽ tranh, đằng sau cô bỗng vang lên một tiếng nói hơi cao giọng “Tú Thủy đang tìm cô đấy”.

Ly Tâm quay đầu lại, thấy Tuấn Kỷ đứng cách cô không xa. Hôm nay anh ta mặc đồ casual, bên cạnh anh ta là một người đẹp bốc lửa, cô ta đang nhìn các cô gái xinh đẹp xung quanh đang tiến dần lại gần anh ta với ánh mắt thù địch. Tuấn Kỷ vẫn nở nụ cười gợi cảm trên môi, không hề để ý đến xung quanh, dường như anh ta đã quen thuộc với cảnh tượng này.

“Chị ta tìm tôi?” Ly Tâm bất giác chau mày. Tú Thủy tìm cô làm gì? Xe đã giao cho chị ta giải quyết, lẽ nào cần cô đi gặp người mua hay sao? À, chắc là vì sắp đến giờ ăn trưa. Nghĩ tới bàn đầy ắp các món ăn, Ly Tâm cảm thấy phấn chấn hẳn.

Thấy Ly Tâm quay đầu đi, tiếp tục làm người mẫu, Tuấn Kỷ cười nhếch mép. Anh ta quay sang cô gái bên cạnh nói gì đó rồi một mình đi về phía Ly Tâm. Anh ta cúi xuống chống hai tay lên chiếc ghế Ly Tâm đang ngồi, ghé sát tai cô nói: “Cô không hỏi cô ấy tìm cô có việc gì sao?”

Ly Tâm không hề để ý đến tư thế mờ ám của Tuấn Kỷ, cô vẫn nhìn về phía trước, cất giọng nhàn nhạt: “Gọi về ăn cơm”.

Tuấn Kỷ nghe xong cười lớn. Khí chất rạng rỡ như ánh mặt trời của anh ta cộng thêm chút quyến rũ đầy tà khí thu hút sự chú ý của những phụ nữ xung quanh. Người đẹp đi cùng Tuấn Kỷ liền nhăn nhó tiến lại gần, kéo tay anh ta: “Kỷ, đi thôi”.

Tuấn Kỷ nghiêm mặt, anh ta quay sang vuốt tóc cô nàng: “Anh không thích những người không nghe lời”. Cô gái vội vàng lên tiếng: “Em đâu có”.

Tuấn Kỷ bất giác nhướn mày mỉm cười. Người đẹp trông có vẻ nóng bỏng kia ngoan ngoãn quay về chỗ cũ đứng chờ như một chú cừu non.

Có mấy cô gái lạ mặt tiến đến bắt chuyện với Tuấn Kỷ. Anh ta không hề có hứng thú nhưng ra sức thể hiện sức hút trước người phụ nữ dám coi thường anh ta, rồi lần lượt từ chối một cách lịch sự.

Tuấn Kỷ cúi đầu nhìn Ly Tâm, cô vẫn thản nhiên ngồi làm mẫu. Hóa ra nãy giờ anh ta phí công đóng kịch, Tuấn Kỷ đăm đăm nhìn Ly Tâm, nghiến răng nói: “Tú Thủy nói cô tức giận bỏ đi, cô ấy sắp khóc đến nơi rồi”.

Cô liền ngẩng đầu nhìn Tuấn Kỷ. Anh ta có ý gì? Sao cô không biết bản thân tức giận lúc nào nhỉ?

Thấy Ly Tâm lần đầu tiên biểu lộ vẻ mặt khác vẻ bình thản trước anh ta, Tuấn Kỷ bất giác quan sát cô, bản thân cô cũng không hiểu có chuyện gì, trong lòng anh ta cảm thấy rất thú vị.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC