Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 34 - Thả gió

Đạo Tình

Chương 34

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 Đang đọc 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Sau khi băng bó xong, thấy Ly Tâm không còn chút sức lực, mình đẫm mồ hôi, Tề Mặc bất giác sa sầm mặt. Tuy vậy, hắn vẫn quay người lấy bông, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Ly Tâm.

[1] Thả gió: Tù nhân được đi lại tự do trong sân hoặc được phép đi đại tiểu tiện trong giờ quy định

“Khỏi nhanh lên, tôi không cần người hầu vô dụng”.

Cảm thấy Tề Mặc nhẹ nhàng đặt mình nằm xuống giường, cô lườm hắn, có phải cô muốn bị thương đâu, muốn khỏi là khỏi ngay chắc? Yêu cầu của hắn đúng là buồn cười. Đây là lần đầu tiên cô gặp người bá đạo như hắn. Ly Tâm không thèm tranh cãi với Tề Mặc. Toàn thân đau muốn chết, cô từ từ chìm vào giấc ngủ.

Thấy Ly Tâm ngủ say, cặp chân mày của Tể Mặc mới từ từ giãn ra. Hắn đi nhanh ra ngoài, nhẹ tay đóng cửa. Hắn còn rất nhiều việc phải làm

Lập Hộ dường như có nhiều kinh nghiệm chữa trị vết thương do trúng đạn. Chỉ vài ngày sau, vết thương của Ly Tâm đã đỡ hơn nhiều. Cô có thể xuống giường đi lại.

Ly Tâm chậm rãi đi ra vườn hoa. Xung quanh cây cối xanh mướt, tâm trạng Ly Tâm cũng trở nên tốt hơn. Bị trói chân trói tay ở trên giường bao ngày, hôm nay mới có thể ra ngoài hít thở không khí, đúng là một sự huởng thụ tuyệt vời. Ly Tâm cũng không để ý đến chuyện khu vườn chỉ toàn cây lớn, không có lấy một bông hoa. Có màu xanh dù sao cũng tốt hơn chẳng có gì.

Ly Tâm thấy người trong khu biệt thự đi đi lại lại với dáng vẻ vô cùng vội vã, đa phần là những gương mặt xa lạ. Tất nhiên Ly Tâm chẳng quen biết mấy người của Tề gia. Cô nhướn mày, dù sao cũng chẳng liên quan đến cô, không can thiệp vào chuyện của người khác mới là thượng sách.

Nghĩ đến đây, Ly Tâm đột nhiên thấy trong họa có phúc. Do bị thương nên cô không phải cùng Tề Mặc vào sinh ra tử, tránh làn đạn mưa bom. Suốt ngày gặp phải tình huống nguy hiểm, tim cô có làm bằng sắt thép cũng không chịu nổi. Nhưng vì thế mà bị thương nặng như vậy thì cô lại thấy không đáng. Tuy Tề Mặc không nói cô bị thương ở đâu, nặng hay nhẹ, nhưng cô biết rõ vết thương trên người mình. Nếu thời gian có thể quay ngược, tất nhiên không bị thương là tốt nhất.

“Cô đã có thể đi lại rồi à?”, một giọng nói dịu dàng vọng đến. Ly Tâm ngẩng đầu, anh chàng bác sĩ Lập Hộ mỉm cười đi tới.

Ly Tâm gật đầu: “Vâng. Hôm nay Tề Mặc không ở nhà, nên tôi mới ra ngoài ‘thả gió’”.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Lập Hộ bật cười ha hả: “Thả gió? Nếu lão đại nghe thấy, cô sẽ lại bị nhốt lại đấy”.

Ly Tâm nhún vai: “Vì vậy anh đừng nói cho anh ta biết”. Nếu Tề Mặc biết được cô coi sự chăm sóc của hắn như tù đày, hắn sẽ lột da cô cũng không biết chừng.

Thời gian này không hiểu Tề Mặc bị đứt sợi dây thần kinh nào, hắn ngày ngày ăn ngủ cùng cô. Hắn bôi thuốc, lau người, đút cơm cho cô. Làm cho cô vừa ngượng vừa đau khổ. Hắn làm rất mạnh tay, đối xử với bệnh nhân như phạm nhân. Có khi phạm nhân cũng không khổ bằng. Phạm nhân chỉ một phát súng là xong, còn cô bị hành hạ dài dài.

Nhìn đi, cánh tay cô đầy vết bầm tím, môi thì bị bỏng, người thì béo lên. Tất cả đều tố cáo sự bạo lực của Tề Mặc. Sau khi vết thương đỡ một chút, Ly Tâm uyển chuyển đưa ra ý kiến này ý kiến nọ. Bị Tề Mặc trừng mắt, cô lập tức giơ cờ trắng đầu hàng. Tề Mặc quá hung hãn, không nên gây chuyện với hắn thì hơn. Chịu khổ còn hơn mất mạng, hu hu.

Ly Tâm luôn cho rằng, đó là Tề Mặc trừng phạt cô chỉ lo né tránh không để ý đến hắn. Hắn không thử nghĩ xem, thân thủ của hắn lợi hại như vậy, cô không cần hắn giúp đã là tốt lắm rồi. Rơi vào tình thế nguy hiểm như thế, ai mà quan tâm hắn là chủ nhân của mình chứ? Hơn nữa cô cũng đã bị thương, Tề Mặc đúng là người nhỏ mọn.

Thấy Ly Tâm nhăn nhó bất mãn, Lập Hộ liền khẽ cười. Theo tính toán của anh ta, Ly Tâm có thể xuống giường đi lại từ lâu. Nào ngờ Tề Mặc chăm sóc kiểu gì vết thương bị giày vò càng lâu khỏi, đến bây giờ mới có thể xuống giường. Đó đâu phải là chăm sóc mà là đẩy đối phương đến chỗ chết. May mà sức khỏe Ly Tâm cũng không tồi. Bằng không, anh ta đã bị mất danh tiếng rồi.

“Được rồi, đừng cằn nhằn nữa. Ly Tâm này, tôi nghe nói cô có một quá khứ rất huy hoàng. Hiếm có dịp gặp cô, kể cho tôi nghe đi”. Lập Hộ tươi cười nói với Ly Tâm. Anh ta nghe nói người phụ nữ này có chút tiếng tăm, vốn muốn hỏi nhưng không tìm ra cơ hội. May quá hôm nay gặp cô ở đây.

Đối diện với gương mặt rạng rỡ của Lập Hộ, Ly Tâm bất giác nghĩ thầm, anh chàng này là người của Tề Măc ư? Một thể hỗn hợp của núi băng và núi lửa như hắn phải có kiểu không biểu hiện buồn vui ra ngoài như Hồng Ưng làm thuộc hạ mới đúng. Sao lại có thuộc hạ vui vẻ như Lập Hộ?

“Ly Tâm, ngồi xuống đây nói chuyện”. Lập Hộ cười nói, chỉ tay chiếc ghế bên cạnh anh ta.

Ly Tâm liếc nhìn gương mặt tươi cười thân thiết của Lập Hộ. Ở bên cạnh Tề Mặc mà anh ta có thể tự do ra vào, chắc chắn anh ta không phải loại tầm thường. Lập Hộ dịu dàng hay Hồng Ưng trầm tĩnh cũng không phải loại người đơn giản. Ly Tâm cười cười với anh ta: “Huy hoàng gì chứ. Khi nào ngồi lên vị trí của Tề Lão đại, lúc đó mới gọi là huy hoàng”.

Lập Hộ liền nhướn mày ngạc nhiên; “Cô thích vị trí lão đại?”.

Ly Tâm bất giác nhăn mặt. Người này không hiểu thế nào là khách sáo sao? Cô liền trợn mắt nhìn anh ta: “Nếu tôi thích thì có thể ngồi lên không?”.

Thấy Ly Tâm trợn mắt, Lập Hộ liền mỉm cười, cô nói đúng, anh ta còn chưa đáp lời, đằng sau vọng đến một giọng nói lạnh lùng: “Cô muốn ngồi vào vị trí của tôi?”.

Ly Tâm lập tức quay đầu lại, thấy Tề Mặc bước đến với vẻ mặt không chút cảm xúc, Hoàng Ưng đi sau nở nụ cười gian manh, Ly Tâm nhếch mép: “Vậy Tề lão đại có nhường cho tôi ngồi không?”. Vừa thấy bóng dáng Tề Mặc, Ly Tâm bắt đầu cảm thấy vết thương và toàn thân cô đau nhức, giọng nói cũng như hụt hơi.

“Cô không có khả năng đó”. Tề Mặc bước đến bên Ly Tâm, bình thản nói ra sự thật. Ly Tâm chau mày, nếu có khả năng thì cô chẳng thèm nói mà trực tiếp cướp vị trí của hắn luôn.

“Ai cho cô xuống giường?”.

Ly Tâm ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt sắc bén mang vẻ tức giận của Tề Mặc, cô lập tức giải thích: “Phải hoạt động nhiều vết thương mới khỏi nhanh. Anh nói anh không muốn nuôi người vô dụng còn gì”. Dùng chính câu nói của Tề Mặc để “đập” lại hắn, chắc cô có thể vượt qua cửa ải này.

Tề Mặc liền lạnh lùng nói: ”Vậy thì đi theo tôi”.

Vừa nói hắn vừa quay người đi vào nhà. Ly Tâm thấy Tề Mặc không nói gì, cô còn tưởng sẽ bị chửi một trận kia. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Tề Mặc mà mắng nhiếc người khác, ông trời sẽ đổ cơn mưa vàng mất. Hắn giết người còn có lý hơn, vừa nghĩ vậy cô vừa đi theo Tề Mặc.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC