Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Đạo Tình
  3. Chương 22 - Lần đầu tới Đông Nam Á

Đạo Tình

Chương 22

Danh sách chương

1 Chương 1 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 6 Chương 6 7 Chương 7 8 Chương 8 9 Chương 9 10 Chương 10 11 Chương 11 12 Chương 12 13 Chương 13 14 Chương 14 15 Chương 15 16 Chương 16 17 Chương 17 18 Chương 18 19 Chương 19 20 Chương 20 21 Chương 21 22 Chương 22 Đang đọc 23 Chương 23 24 Chương 24 25 Chương 25 26 Chương 26 27 Chương 27 28 Chương 28 29 Chương 29 30 Chương 30 31 Chương 31 32 Chương 32 33 Chương 33 34 Chương 34 35 Chương 35 36 Chương 36 37 Chương 37 38 Chương 38 39 Chương 39 40 Chương 40 41 Chương 41 42 Chương 42 43 Chương 43 44 Chương 44 45 Chương 45 46 Chương 46 47 Chương 47 48 Chương 48 49 Chương 49 50 Chương 50 51 Chương 51 52 Chương 52 53 Chương 53 54 Chương 54 55 Chương 55 56 Chương 56 57 Chương 57 58 Chương 58 59 Chương 59 60 Chương 60 61 Chương 61 62 Chương 62 63 Chương 63 64 Chương 64 65 Chương 65 66 Chương 66 67 Chương 67 68 Chương 68 69 Chương 69 70 Chương 70 71 Chương 71 72 Chương 72 73 Chương 73 74 Chương 74 75 Chương 75 76 Chương 76 77 Chương 77 78 Chương 78 79 Chương 79 80 Chương 80 81 Chương 81 82 Chương 82 83 Chương 83 84 Chương 84 85 Chương 85 86 Chương 86 87 Chương 87 88 Chương 88 89 Chương 89 90 Chương 90 91 Chương 91 92 Chương 92 93 Chương 93 94 Chương 94 95 Chương 95 96 Chương 96 97 Chương 97 98 Chương 98 99 Chương 99 100 Chương 100 101 Chương 101 102 Chương 102 103 Chương 103 104 Chương 104 105 Chương 105 106 Chương 106 107 Chương 107 108 Chương 108 109 Chương 109 110 Chương 110 111 Chương 111 112 Chương 112 113 Chương 113 114 Chương 114 115 Chương 115 116 Chương 116 117 Chương 117 118 Chương 118 119 Chương 119 120 Chương 120 121 Chương 121 122 Chương 122 123 Chương 123

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Ly Tâm liếc qua gương chiếu hậu, thấy Tề Mặc ngồi dựa vào thành ghế sau lưng, sắc mặt không thay đổi. Ánh mắt hắn lóe lên một tia chết chóc, chứ không hề hốt hoảng. Hồng Ưng ngồi cạnh hắn lạnh lùng nhìn ra ngoài, gương mặt lộ vẻ thận trọng nhưng cũng không mất bình tĩnh. Có thể thấy họ đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.

“Lão đại, Hắc Ưng đã giao chiến với bọn chúng rồi. Hiện tại vẫn chưa biết đối phương là ai”. Người đàn ông tóc đỏ ngồi ở ghế lái phụ mà Ly Tâm không quen biết cung kính bẩm báo.

“Tiêu diệt toàn bộ”, Tề Mặc ra lệnh.

“Vâng”. Người đàn ông tóc đỏ và Hồng Ưng không tỏ ra bất ngờ trước quyết định tàn nhẫn của Tề Mặc. Tề gia vừa bước vào thị trường Đông Nam Á đã có kẻ dám thị uy, coi như chúng tự tìm đến cái chết, không trách người khác. Đây cũng là hành động “giết gà dọa khỉ”, để bọn chúng biết Tề gia không phải chỉ có hư danh trên giang hồ.

“Đúng tám giờ, khách sạn Sheraton. Cô còn mười phút”.

Ly Tâm nhìn ngang nhìn ngửa, thấy người đàn ông tóc đỏ và Ưng không trả lời, mới đoán ra Tề Mặc vừa nói với cô. Ly Tâm bất giác cắn răng: “Đi đường nào? Tôi chưa tới đây bao giờ”. Trước đó có xe dẫn đường, bây giờ chỉ còn lại mình cô, cô biết phải xoay sở ra sao?

“Đó là việc của cô. Nhanh lên, lão đại không có thói quen đến muộn”, người đàn ông tóc đỏ nhướn mày nhìn Ly Tâm. Tề Mặc không bận tâm đến câu hỏi của Ly Tâm. Những người vô dụng hắn sẽ cho đi thẳng sang thế giới bên kia, khỏi cần phí lời.

Ly Tâm chửi thầm trong lòng, mấy người này bá đạo quá. Cô trừng mắt nhìn người đàn ông tóc đỏ: “Tôi là đầy tớ của lão đại nhà anh, chứ không phải đầy tớ của anh. Anh còn phách lối, tôi sẽ cho anh xuống đi bộ”, vừa nói cô vừa thắng xe dừng lại ở bên đường.

Người đàn ông tóc đỏ liền nhướng mắt. Anh ta là một trong những cánh tay đắc lực của Tề Mặc, phụ trách khu vực châu Á của Tề gia. Anh ta chính là Hoàng Ưng, cùng với ba người khác gồm Hồng Ưng, Hắc Ưng và Bạch Ưng chỉ dưới một người trên vạn người. Thế mà con bé đầy tớ này dám trợn mắt giáo huấn anh ta. Anh ta nheo mắt nhìn Ly Tâm, còn chưa nói gì cô đã mở cửa xe đi ra ngoài, anh ta sững người, lẽ nào cô ta không nể mặt cả gia chủ?

Ly Tâm kéo một người ở trên đường hỏi thăm vài câu rồi lập tức quay lại ô tô. Cô nổ máy nhấn ga phóng vụt đi. Xe lái rất ổn định, nhưng tốc độ quá nhanh. Cũng chỉ Ly Tâm mới dám lái chiếc Cadillac ba cửa kềnh càng với tốc độ hơn hai trăm cây số một giờ.

Đúng bảy giờ năm mươi tám phút, Ly Tâm dùng sáu phút chạy hơn hai mươi cây số, dừng lại ở nơi Tề Mặc cần đến. Lúc này, Hắc Ưng báo tin, anh ta đã tiêu diệt toàn bộ kẻ địch, không một ai sống sót. Tuy nhiên, anh ta không biết lai lịch của đối phương. Dẫu sao đó cũng không phải là chuyên Tề Mặc bận tâm. Tề gia không có hứng thú điều tra nguồn gốc những tổ chức nhỏ.

Ly Tâm dừng xe, nhìn hai nhóm người mặc đồ đen từ đầu đến chân đứng chờ sẵn từ trước hai bên cửa khách sạn, ai nấy lạnh lùng vô cảm, nhìn thắt lưng họ cộm lên là cô biết bọn này đều không phải loại tử tế gì. Đây vốn là cửa ra vào một khách sạn sang trọng, nhưng lúc này Ly Tâm có cảm giác nó giống một con quái vật đang há mõm chờ ăn thịt người, miệng cô bất giác giật giật.

“Xuống xe! Cô quên lời lão đại rồi à?”. Thấy Ly Tâm vẫn ngồi im trước tay lái, Hồng Ưng lên tiếng nhắc nhở.

“Shit”. Hôm qua Tề Mặc mới nói cô phải luôn ở trong tầm mắt của hắn. Ly Tâm chửi thầm một câu rồi nhanh chóng mở cửa bước xuống xe. Cô vẫn chưa muốn chết.

Ly Tâm đứng ngay sau Tề Mặc. Nhìn hàng người khí thế, cô đột nhiên cảm thấy đôi chân mềm nhũn. Vụ nổ súng trên phố vừa nãy đến nhanh, nhanh đến mức cô không kịp sợ hãi. Tuy Ly Tâm thuộc dạng to gan nhưng không có nghĩa cô có thể giữ bình tĩnh khi bản thân là một trong các mục tiêu của mấy làn đạn đó. Nếu cô lái xe không nhanh chắc tiêu đời ở chỗ đó cũng không biết chừng. Không nhớ đến thì thôi, vừa nhớ đến hai chân cô liền run lẩy bẩy. Thời buổi gì mà diễn màn tên rơi đạn lửa ngay trên phố vậy chứ.

“Mất mặt”. Một giọng nói trầm thấp vang bên tai Ly Tâm, sau đó một cánh tay vòng qua lưng cô, kéo cô đứng thẳng dậy, đưa cô đi về phía trước, theo bước chân của Tề Mặc.

“Tề lão đại, hân hạnh, hân hạnh”, Tề Mặc còn chưa bước lên bậc tam cấp của khách sạn, mấy người ở bên trong vội đi ra chào đón.

Ly Tâm quan sát mấy người đó, có người trông như một ông già phúc hậu, có người nho nhã trí thức, lại có ông lão tóc bạc trắng hiền từ. Nhìn dọc nhìn ngang cũng chẳng thấy họ giống người xấu. Trên thực tế, họ đều là trùm xã hội đen ở khu vực Đông Nam Á. Ly Tâm bất giác lắc đầu, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Ly Tâm đi theo Tề Mặc qua mấy lớp cửa, đến một phòng hội nghị lớn. Cô còn chưa kịp bước qua cửa, Hồng Ưng vẫy tay ra hiệu cô đứng bên ngoài. Ly Tâm nhướn mày, sao cô bị phân biệt đối xử thế? Anh ta và tên Hoàng Ưng gì đó có thể đi theo Tề Mặc vào trong. Tại sao chỉ có cô đứng ngoài canh cửa? Ly Tâm chửi thầm hai câu, không vào thì thôi, cuộc giao dịch của giới hắc đạo, cô không biết nhiều thì hơn.

Qua lớp cửa kính, Ly Tâm thấy Tề Mặc ngồi ở vị trí quan trọng nhất, các ông trùm Đông Nam Á ngồi xung quanh hắn. Tề Mặc vẫn giữ bộ mặt băng giá. Tuy nhiên, dáng vẻ của hắn rất có khí thế. Mặc dù hắn chỉ ngồi im lặng nhưng từ người hắn toát ra sự uy nghiêm khiến người khác nể sợ, đè bẹp khí thế của người khác.

Ly Tâm đứng tựa vào tường điều chỉnh lại nhịp thở một lúc mới bớt sợ rồi đưa mắt nhìn một cánh cửa lớn khác. Nơi đó không có ai gác, mắt Ly Tâm đột nhiên sáng rực, cơ hội tốt đã đến. Đám Tề Mặc, Hồng Ưng đang bận đàm phán ở bên trong. Cô mới ở Tề gia hai ngày nên chẳng ai biết cô. Ở Tề gia không dễ bỏ trốn, vì đó là nhà của bá chủ hắc đạo, người cầm súng canh gác khắp nơi. Còn ở nơi xa xôi này, mấy cái khóa cửa chẳng thể gây khó dễ cho cô.

Nghĩ vậy, Ly Tâm trở nên vô cùng phấn chấn. Hiếm khi gặp cơ hội tốt, ở lớp cửa này chỉ có mình cô. Ly Tâm nở nụ cười rạng rỡ, cô đút hai tay vào túi quần, đi về phía cửa lớn một cách thoải mái tự nhiên.

Khi đi qua cửa kính, Ly Tâm cảm thấy lạnh gáy, trong đầu cô liền hiện lên hai chữ “nguy hiểm”, cô rùng mình, quay đầu lại nhìn. Đôi mắt thâm sâu không thấy đáy của Tề Mặc đang xuyên qua đám người chăm chú nhìn cô. Sâu trong đáy mắt đó không phải là nước biển mà là lửa đỏ, ngọn lửa có thể thiêu đốt tất cả.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC