Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Thủy Hử
  3. Hồi thứ ba mươi hai: Võ hành giả say đánh Khổng Lượng; Cẩm Mao Hổ nghĩa thích Tống Giang

Thủy Hử

Hồi thứ ba mươi hai: Võ hành giả say đánh Khổng Lượng; Cẩm Mao Hổ nghĩa thích Tống Giang

Danh sách chương

1 Hồi thứ nhất: Trương Thiên sư cầu đảo giải ôn dịch - Hồng Thái úy lầm thả lũ yêu ma 2 Hồi thứ hai: Vương giáo đầu trốn sang phủ Diên An - Cửu Văn Long đại náo thôn Sử Gia 3 Hồi thứ ba: Sử Đại Lang đêm chạy huyện Hoa Âm, Lỗ Đề hạt đấm chết Trấn Quan Tây 4 Hồi thứ tư: Triệu viên ngoại tu sửa viện Văn Thù, Lỗ Trí Thâm đại náo núi Ngũ Đài 5 Hồi thứ năm: Tiểu Bá Vương say nhập màn tiêu kim, Hoa Hòa Thượng đại náo thôn Đào Hoa 6 Hồi thứ sáu: Cửu Văn Long chặn đường rừng Xích Tùng, Lỗ Trí Thâm hỏa thiêu chùa Ngói Quán 7 Hồi thứ bảy: Hoa Hòa Thượng nhổ ngược cây thùy dương, Báo Tử Đầu lầm bước vào đường Bạch Hổ 8 Hồi thứ tám: Lâm giáo đầu bị đâm phong phát phối đường Thương Châu, Lỗ Trí Thâm đại náo rừng Dã Trư 9 Hồi thứ chín: Phủ Sài Tiến chiêu đãi khách thiên hạ, Lâm Xung múa gậy đánh Hồng giáo đầu 10 Hồi thứ mười: Lâm giáo đầu sương tuyết miếu Sơn Thần, Lục Ngu hầu hỏa thiêu bãi thảo liệu 11 Hồi thứ mười một: Chu Quý thủy đình bắn hiệu tiễn, Lâm Xung đêm tuyết lên Lương Sơn 12 Hồi thứ mười hai: Lương Sơn Bạc Lâm Xung lạc thảo, Thành Biện Kinh Dương Chí bán đao 13 Hồi thứ mười ba: Cấp Tiên Phong tranh công cửa Đông Quách, Thanh Diện Thú đấu võ tại Bắc Kinh 14 Hồi thứ mười bốn: Xích Phát Quỷ say nằm điện Linh Quan, Tiều Thiên Vương nhận nghĩa thôn Đông Khê 15 Hồi thứ mười lăm: Ngô học cứu thuyết Tam Nguyễn trúng sầu, Công Tôn Thắng ứng Thất Tinh tụ nghĩa 16 Hồi thứ mười sáu: Dương Chí áp tống gánh vàng bạc, Ngô Dụng trí thủ Sinh Thần Cương 17 Hồi thứ mười bảy: Hoa Hòa Thượng một mình đánh núi Nhị Long, Thanh Diện Thú cùng chiếm chùa Bảo Châu 18 Hồi thứ mười tám: Mỹ Nhiễm Công trí ổn Sáp Xỉ Hổ, Tống Công Minh tư phóng Tiều Thiên Vương 19 Hồi thứ mười chín: Lâm Xung thủy diệp đại tịnh hỏa, Tiều Cái Lương Sơn tiểu đoạt bạc 20 Hồi thứ hai mươi: Nghĩa sĩ Lương Sơn Bạc tôn Tiều Cái, đêm trăng huyện Vận Thành thả Lưu Đường 21 Hồi thứ hai mươi mốt: Bà góa say đánh Đường Ngưu Nhi, Tống Giang giận giết Diêm Bà Tiếc 22 Hồi thứ hai mươi hai: Diêm bà đại náo huyện Vận Thành, Chu Đồng nghĩa thích Tống Công Minh 23 Hồi thứ hai mươi ba: Quận Hoành Hải Sài Tiến lưu khách - Gò Cảnh Dương Võ Tòng đả hổ 24 Hồi thứ hai mươi bốn: Vương Bà tham hối thuyết phong tình - Vận Ca bất phẫn náo trà tứ 25 Hồi thứ hai mươi lăm: Vương bà bày kế dụ Tây Môn Khánh, dâm phụ dùng thuốc độc giết Võ Đại Lang 26 Hồi thứ hai mươi sáu: Vận Ca đại náo sảnh đường quan, Võ Tòng đấu sát Tây Môn Khánh 27 Hồi thứ hai mươi bảy: Mẫu Dạ Xoa bán thịt người trên đường Mạnh Châu; Võ đô đầu gặp Trương Thanh ở bến Thập Tự 28 Hồi thứ hai mươi tám: Võ Tòng uy trấn An Bình trại; Thi Công nghĩa đoạt Khoái Hoạt Lâm 29 Hồi thứ hai mươi chín: Thi Ân chiếm lại đường Mạnh Châu; Võ Tòng say đánh Tưởng Môn Thần 30 Hồi thứ ba mươi: Thi Ân ba lượt vào nhà lao; Võ Tòng đại náo bến Phi Vân 31 Hồi thứ ba mươi mốt: Trương Đô giám huyết tiễn lầu Uyên Ương; Võ hành giả đêm đi núi Ngô Công 32 Hồi thứ ba mươi hai: Võ hành giả say đánh Khổng Lượng; Cẩm Mao Hổ nghĩa thích Tống Giang Đang đọc 33 Hồi thứ ba mươi ba: Tống Giang đêm xem tiểu Ngao Sơn; Hoa Vinh đại náo trại Thanh Phong 34 Hồi thứ ba mươi bốn: Trấn Tam Sơn đại náo đường Thanh Châu; Phích Lịch Hỏa đêm chạy bãi gạch vụn 35 Hồi thứ ba mươi lăm: Thạch tướng quân đưa thư nơi quán trọ; Tiểu Lý Quảng bắn nhạn núi Lương Sơn 36 Hồi thứ ba mươi sáu: Lương Sơn Bạc Ngô Dụng cử Đới Tôn; Đèo Yết Dương Tống Giang gặp Lý Tuấn 37 Hồi thứ ba mươi bảy: Một Dải Ngang Đuổi Theo Cập Thời Vũ; Thuyền Hỏa Nhi Đêm Náo Sông Tầm Dương 38 Hồi thứ ba mươi tám: Cập Thời Vũ hội Thần Hành Thái Bảo; Hắc Toàn Phong đấu Lãng Lý Bạch Khiêu 39 Hồi thứ ba mươi chín: Lầu Tầm Dương Tống Giang vịnh thơ phản; Bến Lương Sơn Đới Tôn truyền thư giả 40 Hồi thứ bốn mươi: Hào kiệt Lương Sơn Bạc cướp pháp trường; Anh hùng miếu Bạch Long họp tiểu tụ nghĩa 41 Hồi thứ bốn mươi mốt: Tống Giang dùng mưu đánh vô vi quân; Trương Thuận sống bắt Hoàng Văn Bính 42 Hồi thứ bốn mươi hai: Thôn Hoàn Đạo nhận ba cuốn thiên thư; Tống Công Minh gặp Cửu Thiên Huyền Nữ 43 Hồi thứ bốn mươi ba: Lý Quy giả chặn đường cướp đơn thân; Hắc Toàn Phong trên đèo Nghi giết bốn hổ 44 Hồi thứ bốn mươi tư: Cẩm Báo Tử đường nhỏ gặp Đới Tôn; Bệnh Quan Sóc phố dài gặp Thạch Tú 45 Hồi thứ bốn mươi lăm: Dương Hùng say rượu mắng Phan Xảo Vân; Thạch Tú dùng mưu giết Bùi Như Hải 46 Hồi thứ bốn mươi sáu: Bệnh Quan Sóc đại náo núi Thúy Bình; Phanh Mệnh Tam hỏa thiêu Chúc Gia Trang 47 Hồi thứ bốn mươi bảy: Phác Thiên Điêu hai lần viết thư sinh tử; Tống Công Minh một đánh Chúc Gia Trang 48 Hồi thứ bốn mươi tám: Nhất Trượng Thanh một mình bắt Vương Oải Hổ; Tống Công Minh hai đánh Chúc Gia Trang 49 Hồi thứ bốn mươi chín: Giải Trân Giải Bảo đôi vượt ngục; Tôn Lập Tôn Tân đại kiếp lao 50 Hồi thứ năm mươi: Ngô Học Cứu hai lần dùng liên hoàn kế; Tống Công Minh ba lượt đánh Chúc Gia Trang 51 Hồi thứ năm mươi mốt: Sáp Thí Hổ dùng gông đánh Bạch Tú Anh; Mỹ Nhiệm Công lỡ mất tiểu nha nội 52 Hồi thứ năm mươi hai: Lý Quy đánh chết Ân Thiên Tích; Sài Tiến sa lầy tại Cao Đường Châu 53 Hồi thứ năm mươi ba: Đới Tôn dùng trí tìm Công Tôn Thắng; Lý Quy múa rìu chém La Chân Nhân 54 Hồi thứ năm mươi tư: Nhập Vân Long đấu pháp phá Cao Liêm; Hắc Toàn Phong thăm huyệt cứu Sài Tiến 55 Hồi thứ năm mươi lăm: Cao Thái úy hưng ba lộ binh; Hô Diên Trác bày liên hoàn mã 56 Hồi thứ năm mươi sáu: Ngô Dụng sai Thời Thiên trộm giáp; Thang Long lừa Từ Ninh lên núi 57 Hồi thứ năm mươi bảy: Từ Ninh dạy dùng câu liêm thương; Tống Giang đại phá liên hoàn mã 58 Hồi thứ năm mươi tám: Ba núi tụ nghĩa đánh Thanh Châu; Các hổ đồng lòng về Thủy Bạc 59 Hồi thứ năm mươi chín: Ngô Dụng lừa lấy Kim Linh Điếu Quải; Tống Giang đại náo Tây Nhạc Hoa Sơn 60 Hồi thứ sáu mươi: Công Tôn Thắng hàng phục yêu ma núi Mang Đãng; Tiều Thiên Vương trúng tên nơi Tăng Đầu Thị 61 Hồi thứ sáu mươi mốt: Ngô Dụng dùng trí lừa Ngọc Kỳ Lân; Trương Thuận đêm náo bến Kim Sa 62 Hồi thứ sáu mươi hai: Phóng tên ngầm Yến Thanh cứu chủ; Đại náo pháp trường Thạch Tú nhảy lầu 63 Hồi thứ sáu mươi ba: Tống Giang khởi binh đánh thành Bắc Kinh; Quan Thắng nghị kế lấy Lương Sơn Bạc 64 Hồi thứ sáu mươi bốn: Hô Diên Trác đêm trăng lừa Quan Thắng; Tống Công Minh ngày tuyết bắt Thọ Siêu 65 Hồi thứ sáu mươi lăm: Thác Tháp Thiên Vương hiện thánh trong mộng; Lãng Lý Bạch Khiêu báo oán trên sông 66 Hồi thứ sáu mươi sáu: Thời Thiên hỏa thiêu lầu Thúy Vân; Ngô Dụng trí thủ phủ Đại Danh 67 Hồi thứ sáu mươi bảy: Tống Giang thưởng mã bộ ba quân; Quan Thắng hàng thủy hỏa hai tướng 68 Hồi thứ sáu mươi tám: Tống Công Minh đêm đánh Tăng Đầu thị; Lư Tuấn Nghĩa sống bắt Sử Văn Cung 69 Hồi thứ sáu mươi chín: Phủ Đông Bình lỡ giam Cửu Văn Long; Tống Công Minh nghĩa thả Song Thương Tướng 70 Hồi thứ bảy mươi: Một Vũ Tiễn ném đá đánh anh hùng; Tống Công Minh bỏ lương bắt tráng sĩ 71 Hồi thứ bảy mươi mốt: Trung Nghĩa Đường bia đá nhận thiên văn; Lương Sơn Bạc anh hùng phân thứ tự 72 Hồi thứ bảy mươi hai: Sài Tiến cài hoa vào cấm viện; Lý Quy đêm Tết náo Đông Kinh 73 Hồi thứ bảy mươi ba: Hắc Toàn Phong giả làm thầy trừ quỷ; Lương Sơn Bạc hai lượt hiến đầu người 74 Hồi thứ bảy mươi bốn: Yến Thanh dùng trí vật ngã Kình Thiên Trụ, Lý Quy ở Thọ Trương giả làm quan huyện 75 Hồi thứ bảy mươi lăm: Hoạt Diêm La tráo thuyền trộm rượu ngự, Hắc Toàn Phong xé chiếu báng Huy Tông 76 Hồi thứ bảy mươi sáu: Ngô Gia Lượng bày cờ bốn sao năm phương; Tống Công Minh dàn trận chín cung bát quái 77 Hồi thứ bảy mươi bảy: Lương Sơn Bạc mười mặt mai phục; Tống Công Minh hai lượt thắng Đồng Quán 78 Hồi thứ bảy mươi tám: Mười Tiết độ bàn kế lấy Lương Sơn Bạc; Tống Công Minh một phen bại Cao Thái úy 79 Hồi thứ bảy mươi chín: Lưu Đường phóng hỏa thiêu chiến thuyền; Tống Giang hai lần bại Cao Thái úy 80 Hồi thứ tám mươi: Trương Thuận đục thủng thuyền Hải Thuồng luồng; Tống Giang ba lần bại Cao Thái úy 81 Hồi thứ tám mươi mốt: Yến Thanh đêm trăng gặp Đạo Quân; Đới Tôn định kế lừa Tiêu Nhượng 82 Hồi thứ tám mươi hai: Lương Sơn Bạc chia tiền mở chợ lớn; Tống Công Minh cả bọn chịu chiêu an 83 Hồi thứ tám mươi ba: Tống Công Minh phụng chiếu phá Đại Liêu; Bến Trần Kiều rơi lệ trảm tiểu tốt 84 Hồi thứ tám mươi tư: Tống Công Minh binh đánh thành Kế Châu; Lư Tuấn Nghĩa đại chiến huyện Ngọc Điền 85 Hồi thứ tám mươi lăm: Tống Công Minh đêm vượt quan Ích Tân; Ngô Học Cứu trí lấy huyện Văn An 86 Hồi thứ tám mươi sáu: Tống Công Minh đại chiến núi Độc Lộc; Lư Tuấn Nghĩa quân hãm vực Thanh Thạch 87 Hồi thứ tám mươi bảy: Tống Công Minh đại chiến U Châu; Hô Diên Trác lực cầm phiên tướng 88 Hồi thứ tám mươi tám: Nhan Thống quân trận liệt Hỗn Thiên Tượng; Tống Công Minh mộng thụ Huyền Nữ pháp 89 Hồi thứ tám mươi chín: Tống Công Minh phá trận thành công; Túc thái úy ban ơn giáng chiếu 90 Hồi thứ chín mươi: Núi Ngũ Đài Tống Giang tham thiền; Bến Song Lâm Yến Thanh bắn nhạn 91 Hồi thứ chín mươi mốt: Trương Thuận đêm phục chùa Kim Sơn; Tống Giang mưu chiếm thành Nhuận Châu 92 Hồi thứ chín mươi hai: Lư Tuấn Nghĩa chia quân đường Tuyên Châu; Tống Công Minh đại chiến quận Tỳ Lăng 93 Hồi thứ chín mươi ba: Hỗn Giang Long kết nghĩa nhỏ Thái Hồ; Tống Công Minh đại chiến Tô Châu 94 Hồi thứ chín mươi tư: Thành Ninh Hải Tống Giang làm lễ viếng; Cửa Tổng Kim Trương Thuận hóa thành thần 95 Hồi thứ chín mươi lăm: Hồn Trương Thuận bắt Phương Thiên Định; Tống Giang dùng mưu lấy thành Ninh Hải 96 Hồi thứ chín mươi sáu: Lư Tuấn Nghĩa phân binh đường Thiểm Châu; Tống Công Minh đại chiến lĩnh Ô Long 97 Hồi thứ chín mươi bảy: Thành Mục Châu tên bắn Đặng Nguyên Giác; Lĩnh Ô Long thần giúp Tống Công Minh 98 Hồi thứ chín mươi tám: Lư Tuấn Nghĩa đại chiến ải Dục Lĩnh; Tống Công Minh trí thủ động Thanh Khê 99 Hồi thứ 99: Lỗ Trí Thâm hóa thân tại Chiết Giang, Tống Công Minh vinh quy về bái tổ 100 Hồi 100: Tống Công Minh tụ nghĩa ở đầm Liễu Nhi, Huy Tông Đế mộng du bến Lương Sơn

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Thơ rằng:
Phong ba thế sự bất kham ngôn, mạc bả hành tàng tín thủ niêm. Đầu dược cứu nhân phiên trí hận, đương trường bài nạn mỗi sinh hiềm. Thuyền quyên phụ đức chung tao nhục, quyệt trá hành hung độc bị tiêm. Liệt tú tương phùng đồng tụ hội, đại thi ân huệ cập lư diêm.

Bấy giờ hai bên đấu được mười mấy hiệp, Võ hành giả giả vờ để lộ sơ hở, để tên đạo sĩ múa đôi kiếm chém tới. Võ hành giả nghiêng mình né tránh rồi nhìn cho chuẩn xác, vung một giới đao, đầu tên đạo sĩ lăn long lóc sang một bên, xác đổ gục trên đá. Võ hành giả quát lớn: “Mụ đàn bà trong am mau ra đây! Ta không giết ngươi, chỉ hỏi rõ ngọn ngành thôi.”

Một người phụ nữ từ trong am bước ra, sụp xuống lạy lục. Võ hành giả nói: “Đừng lạy ta. Hãy nói xem đây là nơi nào? Tên đạo sĩ kia là gì của ngươi?” Người phụ nữ khóc lóc: “Thiếp là con gái Trương thái công dưới chân núi này. Am này là am thờ tổ tiên nhà thiếp. Tên đạo sĩ kia không biết người phương nào, đến nhà thiếp trọ nhờ, nói là giỏi âm dương, biết xem phong thủy. Cha mẹ thiếp chẳng may lưu hắn lại trang viên, mời hắn lên đây xem địa lý cho phần mộ, bị hắn dùng lời dụ dỗ rồi ở lại thêm mấy ngày. Tên khốn đó một ngày thấy thiếp thì không chịu đi nữa. Ở được hai ba tháng, hắn hại chết cả cha mẹ lẫn anh chị thiếp, rồi ép thiếp đến ở trong am này. Đứa đạo đồng kia cũng là hắn bắt từ nơi khác về. Ngọn núi này gọi là núi Ngô Công. Tên đạo sĩ thấy núi này phong thủy tốt nên tự hiệu là Phi Thiên Ngô Công Vương đạo nhân.”

Võ hành giả hỏi: “Ngươi còn người thân nào không?” Người phụ nữ đáp: “Họ hàng cũng có mấy nhà, nhưng đều là nông dân, ai dám tranh luận với hắn.” Võ hành giả hỏi: “Hắn có tiền bạc gì không?” Người phụ nữ nói: “Hắn tích cóp được khoảng một hai trăm lạng vàng bạc.” Võ hành giả nói: “Có thì ngươi mau đi thu dọn, ta sắp phóng hỏa đốt am đây.” Người phụ nữ hỏi: “Sư phụ có dùng rượu thịt không?” Võ hành giả nói: “Có thì đem ra đây đãi ta.” Người phụ nữ mời: “Mời sư phụ vào trong am dùng.” Võ hành giả nói: “Sợ có người ám toán ta chăng?” Người phụ nữ đáp: “Thiếp có mấy cái đầu mà dám lừa sư phụ!”

Võ hành giả theo người phụ nữ vào am, thấy trên bàn bên cửa sổ nhỏ bày sẵn rượu thịt. Võ hành giả lấy bát lớn uống một hồi. Người phụ nữ thu dọn xong vàng bạc châu báu, Võ hành giả liền châm lửa đốt am. Người phụ nữ ôm bọc vàng bạc dâng cho Võ hành giả xin tha mạng. Võ hành giả nói: “Ta không lấy của ngươi, ngươi tự giữ lấy mà nuôi thân. Mau đi đi!” Người phụ nữ bái tạ rồi xuống núi. Võ hành giả quăng hai cái xác vào lửa đốt sạch, giắt giới đao vào bao, ngay đêm ấy vượt núi mà đi. Dọc đường không quản đói ăn khát uống, đêm nghỉ ngày đi, hướng về địa phận Thanh Châu.

Đi thêm mười mấy ngày, hễ gặp quán xá ven đường hay thị trấn làng mạc đều thấy bảng văn dán khắp nơi truy bắt Võ Tòng. Tuy có bảng văn nhưng vì Võ Tòng đã làm hành giả nên dọc đường không ai thẩm vấn. Lúc ấy vào khoảng tháng mười một, tiết trời vô cùng lạnh giá. Võ Tòng dọc đường mua rượu thịt ăn uống nhưng vẫn không chống nổi cái rét căm căm. Trèo lên một dải gò đất, từ xa đã thấy phía trước có một ngọn núi cao, thế núi hiểm trở. Võ hành giả xuống gò, đi được ba năm dặm thì thấy một quán rượu, trước cửa có dòng suối trong, sau nhà là núi non trùng điệp. Nhìn kỹ thì thấy đó là một quán rượu nhỏ nơi thôn dã.

Võ hành giả đi qua dải gò, chạy thẳng vào quán rượu ngồi xuống rồi gọi: “Chủ quán đâu, rót hai sừng rượu, mua ít thịt đem ra ăn.” Chủ quán đáp: “Thực không giấu gì sư phụ, rượu trắng thì còn một ít, nhưng thịt thì bán hết sạch rồi.” Võ hành giả nói: “Cứ đem rượu ra đây chống rét.” Chủ quán rót hai sừng rượu, dùng bát lớn đem ra, lại bưng thêm một đĩa rau chín. Loáng cái Võ hành giả đã uống hết, lại gọi thêm hai sừng nữa. Võ hành giả cứ thế uống, trước khi lên gò đã có ba năm phần say, uống thêm bốn sừng này nữa, gặp gió bấc thổi vào, rượu bốc lên đầu. Võ Tòng kêu la ầm ĩ: “Chủ quán, ngươi bảo không có gì bán, vậy thịt của ngươi tự ăn thì nhường lại cho ta một ít, ta trả thêm bạc cho!” Chủ quán cười nói: “Chưa thấy người xuất gia nào chỉ lo ăn rượu thịt, biết lấy đâu ra bây giờ? Sư phụ cứ thôi cho xong!” Võ hành giả nói: “Ta có ăn không của ngươi đâu mà không bán?” Chủ quán nói: “Đã bảo rồi, chỉ có rượu trắng thôi, lấy đâu ra thứ khác!”

Đang cãi vã, bỗng thấy một đại hán dẫn theo ba bốn người bước vào quán. Võ hành giả nhìn đại hán kia, thấy người này đầu quấn khăn đỏ đuôi cá, mình mặc chiến bào xanh đầu vịt, chân đi ủng da, lưng thắt đai đỏ. Mặt tròn tai lớn, môi rộng miệng vuông, thân cao hơn bảy thước, chừng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, diện mạo đường đường chính chính.

Đại hán dẫn mọi người vào, chủ quán tươi cười đón tiếp: “Mời đại lang ngồi.” Người ấy hỏi: “Những gì ta dặn đã chuẩn bị xong chưa?” Chủ quán đáp: “Gà và thịt đều đã chín rồi, chỉ đợi đại lang đến thôi.” Người ấy lại hỏi: “Bình rượu thanh hoa của ta đâu?” Chủ quán nói: “Dạ có đây.” Đại hán dẫn mọi người ngồi đối diện với Võ hành giả. Chủ quán bưng ra một bình rượu thanh hoa lớn, mở niêm phong đất nung, rót vào chậu trắng lớn. Võ hành giả liếc mắt nhìn, thấy đó là bình rượu ngon ủ lâu năm, hương thơm theo gió thoảng tới. Ngửi thấy mùi rượu, Võ hành giả ngứa ngáy cổ họng, chỉ muốn xông sang cướp lấy mà uống. Lại thấy chủ quán bưng từ bếp ra một đôi gà chín và một đĩa lớn thịt nạc đặt trước mặt đại hán kia, rồi bày thêm rau xanh. Võ hành giả nhìn lại trước mặt mình chỉ có đĩa rau, không khỏi tức giận. Đúng là mắt no bụng đói, rượu lại đang bốc lên, Võ hành giả chỉ muốn đấm nát cái bàn, quát lớn: “Chủ quán, lại đây! Thằng khốn nhà ngươi dám khinh khách sao? Ta không trả tiền chắc?”

Chủ quán vội chạy lại hỏi: “Sư phụ đừng nóng, muốn uống rượu thì cứ nói.” Võ hành giả trợn mắt quát: “Thằng này thật không biết lý lẽ! Bình rượu thanh hoa với gà thịt kia sao không bán cho ta? Ta cũng trả bạc như vậy!” Chủ quán nói: “Rượu thanh hoa và gà thịt là nhà đại lang tự mang đến, chỉ mượn quán tôi để ngồi ăn thôi.” Võ hành giả đang cơn thèm, đâu thèm nghe giải thích, quát lớn: “Láo xược! Láo xược!” Chủ quán nói: “Chưa thấy người xuất gia nào ngang ngược như ông!” Võ hành giả quát: “Sao là ngang ngược? Ta ăn không của ngươi à?” Chủ quán bảo: “Tôi cũng chưa thấy người xuất gia nào tự xưng là ‘lão gia’!” Võ hành giả nghe xong nhảy dựng lên, xòe năm ngón tay tát một cái khiến chủ quán lảo đảo ngã lăn ra đất.

Đại hán ngồi đối diện thấy vậy nổi giận lôi đình. Thấy chủ quán mặt sưng húp một bên, hồi lâu không dậy nổi, đại hán đứng phắt dậy chỉ vào Võ Tòng: “Cái tên đầu đà này thật không giữ bổn phận, sao lại động tay động chân như thế! Chẳng phải người xuất gia phải bỏ lòng sân hận sao?” Võ hành giả đáp: “Ta đánh hắn, can hệ gì đến ngươi!” Đại hán giận quá: “Ta có ý tốt khuyên ngươi, mà cái tên đầu đà này dám dùng lời lẽ xúc phạm ta!” Võ hành giả đại nộ, đẩy bàn bước ra quát: “Thằng khốn kia nói ai đó?” Đại hán cười: “Cái tên đầu đà này muốn đánh nhau với ta, đúng là vuốt râu hùm!” Hắn vẫy tay gọi: “Tên tặc hành giả kia ra đây nói chuyện!” Võ hành giả quát: “Ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc?” rồi xông ra cửa. Đại hán né ra ngoài quán. Thấy Võ Tòng cao lớn, đại hán không dám khinh địch, bèn thủ thế chờ đợi. Võ hành giả xông tới chộp lấy tay đại hán. Đại hán định dùng sức quật ngã Võ Tòng, nhưng sao chống nổi thần lực nghìn cân, bị Võ Tòng kéo một cái vào lòng rồi gạt chân, ngã lăn ra như đứa trẻ. Ba bốn tên dân làng đi cùng thấy vậy tay chân bủn rủn, không ai dám tiến lên. Võ hành giả giẫm lên người đại hán, vung nắm đấm đánh túi bụi hai ba mươi quyền, rồi xách lên ném thẳng xuống suối trước cửa. Ba bốn tên kia kêu khổ, vội xuống suối cứu đại hán dậy rồi dìu nhau chạy về hướng nam. Chủ quán trúng một tát đau điếng, không dám nhúc nhích, lén chạy ra sau nhà trốn biệt.

Võ hành giả nói: “Hay lắm! Các ngươi đi hết rồi, lão gia đây ăn rượu thịt!” Bèn lấy bát múc rượu trong chậu uống lấy uống để. Đôi gà và đĩa thịt trên bàn chưa ai động đến, Võ hành giả không cần dùng đũa, dùng hai tay xé ra ăn ngấu nghiến. Chưa đầy nửa canh giờ đã ăn uống hết tám phần. Võ hành giả say túy lúy, buộc ống tay áo sau lưng, rời quán đi dọc theo bờ suối. Gió bấc thổi mạnh, Võ hành giả chân nam đá chân chiêu, loạng choạng bước đi. Đi được bốn năm dặm, từ trong tường đất ven đường một con chó vàng chạy ra sủa vang. Võ hành giả đang say lại muốn kiếm chuyện, ghét con chó cứ bám theo sủa mãi, bèn rút giới đao ra đuổi theo. Con chó vàng chạy quanh bờ suối, Võ hành giả vung đao chém hụt, vì dùng lực quá mạnh nên đầu nặng chân nhẹ, lộn nhào xuống suối không dậy nổi. Đang mùa đông, nước suối cạn chỉ sâu một hai thước nhưng lạnh thấu xương. Hắn lồm cồm bò dậy, người ngợm ướt sũng. Thấy giới đao chìm dưới suối, Võ hành giả cúi xuống mò đao thì lại trượt chân ngã lần nữa, lăn lộn dưới nước.

Bên góc tường phía trên bờ có một nhóm người kéo ra, đi đầu là một đại hán đội nón nỉ, mặc áo nạp lụa vàng, tay cầm gậy, phía sau có mười mấy người đi theo cầm gậy gộc. Một tên chỉ vào: “Tên tặc hành giả dưới suối kia chính là kẻ đã đánh tiểu ca đấy. Giờ tiểu ca tìm không thấy đại ca, đang dẫn hai ba mươi trang khách đến quán rượu bắt hắn, không ngờ hắn lại ở đây!” Lời chưa dứt, thấy từ xa đại hán bị đánh lúc nãy đã thay quần áo, tay cầm phác đao, dẫn theo mấy chục trang khách hùng hổ kéo đến.

Mấy chục người này đều là những kẻ hung hãn trong làng, cầm giáo gậy hò hét tìm Võ Tòng. Đến ven tường, đại hán chỉ vào Võ Tòng nói với người mặc áo vàng: “Chính tên đầu đà này đã đánh đệ.” Đại hán áo vàng bảo: “Bắt lấy thằng này về trang viên tra khảo kỹ.” Rồi quát: “Ra tay!” Ba bốn mươi người cùng xông lên. Khổ thân Võ Tòng đang say, không sức chống cự, định bò dậy thì bị đám đông đè nghiến, lôi tuột lên khỏi suối. Đi vòng qua góc tường là một trang viên lớn, tường cao vách trắng, liễu rủ tùng xanh bao quanh. Chúng đẩy Võ Tòng vào trong, lột sạch quần áo, tước lấy giới đao, bọc hành lý, rồi trói nghiến vào cây liễu lớn, lấy roi mây ra đánh túi bụi.

Mới đánh được mấy roi, trong nhà có người bước ra hỏi: “Hai anh em các ngươi lại đánh ai thế?” Hai đại hán kia chắp tay thưa: “Sư phụ nghe cho: Đệ hôm nay cùng mấy người bạn láng giềng đến quán rượu uống vài chén, chẳng ngờ tên tặc hành giả này đến gây sự, đánh đệ một trận đau điếng, lại ném xuống nước khiến mặt mũi bầm dập, suýt nữa chết rét, may nhờ bạn bè cứu về. Về nhà thay đồ dẫn người đi tìm, thấy hắn đã ăn sạch rượu thịt của đệ rồi say khướt ngã dưới suối nên bắt về đây tra khảo. Nhìn tên đầu đà này chẳng giống người xuất gia, trên mặt có hai dòng kim ấn, lại để tóc xõa che đi, chắc chắn là tù phạm bỏ trốn. Để hỏi rõ căn nguyên rồi giải lên quan.” Tên bị đánh nói thêm: “Hỏi làm gì! Tên trọc này đánh đệ thương tích đầy mình, chắc phải một hai tháng mới dậy nổi. Chi bằng đánh chết quách tên trọc này rồi đốt xác đi cho bõ ghét!” Nói xong lại cầm roi định đánh tiếp. Người mới ra bảo: “Hiền đệ khoan hãy đánh, để ta xem qua đã. Người này trông cũng giống một hảo hán.”

Lúc này Võ hành giả đã tỉnh rượu đôi phần, hiểu ra sự việc nhưng vẫn nhắm mắt không nói gì, mặc cho chúng đánh. Người kia ra phía sau xem vết sẹo trên lưng rồi nói: “Lạ thật! Vết sẹo này trông giống như bị trượng hình cách đây không lâu.” Rồi quay ra phía trước túm tóc Võ Tòng kéo lên nhìn kỹ, kêu lên: “Đây chẳng phải là huynh đệ Võ Nhị Lang của ta sao?” Võ hành giả mới mở mắt nhìn người đó hỏi: “Người không phải anh trai tôi sao?” Người đó quát lớn: “Mau cởi trói ra! Đây là anh em của ta.”

Đại hán mặc áo vàng và tên bị đánh đều kinh ngạc hỏi: “Hành giả này sao lại là anh em của sư phụ?” Người đó nói: “Hắn chính là người ta thường kể với các ngươi, Võ Tòng đánh hổ trên gò Cảnh Dương đấy. Ta cũng không biết sao giờ hắn lại làm hành giả thế này.” Hai anh em họ nghe vậy vội vàng cởi trói cho Võ Tòng, lấy quần áo khô cho mặc rồi đỡ vào thảo đường. Võ Tòng định sụp lạy nhưng người đó vừa mừng vừa sợ giữ lại: “Hiền đệ rượu chưa tỉnh hẳn, hãy ngồi xuống rồi nói chuyện.” Võ Tòng thấy người đó thì vui mừng khôn xiết, rượu tỉnh mất năm phần; lấy nước rửa mặt, dùng chút đồ giải rượu rồi mới sụp lạy người đó, hàn huyên chuyện cũ.

Người đó không ai khác chính là Tống Giang, người huyện Vận Thành, tên tự là Công Minh. Võ hành giả nói: “Cứ tưởng anh ở trang viên Sài đại quan nhân, sao lại ở đây? Em không phải đang gặp anh trong mộng chứ?” Tống Giang nói: “Từ khi chia tay hiền đệ ở chỗ Sài đại quan nhân, anh ở đó thêm nửa năm. Sau nhận được thư nhà nói việc quan phủ đã êm xuôi nhờ công lao hai đô đầu Chu, Lôi, nên anh về nhà. Sau lại được Khổng thái công đây nhiều lần mời đến, nên anh mới ở đây. Đây là núi Bạch Hổ, trang viên của Khổng thái công. Người vừa đánh nhau với hiền đệ là con thứ của thái công, tính tình nóng nảy nên thiên hạ gọi là Độc Hỏa Tinh Khổng Lượng. Còn người mặc áo vàng kia là con trưởng, hiệu là Mao Đầu Tinh Khổng Minh. Hai anh em họ thích tập luyện côn bổng, anh có chỉ điểm cho vài đường nên họ gọi anh là sư phụ. Anh ở đây được nửa năm rồi, định mấy hôm nữa sẽ khởi hành đi trại Thanh Phong. Ở chỗ Sài đại quan nhân anh đã nghe danh hiền đệ đánh hổ, làm đô đầu ở Dương Cốc, rồi giết Tây Môn Khánh. Sau đó không biết hiền đệ bị đày đi đâu. Sao hiền đệ lại thành hành giả thế này?”

Võ Tòng đáp: “Tiểu đệ từ biệt anh đi, đánh hổ trên gò Cảnh Dương, được làm đô đầu. Sau vì chị dâu bất nhân thông gian với Tây Môn Khánh, đánh bả chết anh trai Võ Đại, tiểu đệ giết cả hai rồi ra đầu thú…” Sau đó Võ Tòng kể lại chuyện ở thập tự pha gặp Trương Thanh, Tôn Nhị Nương; đến Mạnh Châu gặp Thi Ân, đánh Tưởng Môn Thần, giết nhà Trương Đô giám mười lăm mạng, trốn đến nhà Trương Thanh và được Tôn Nhị Nương bày cách làm hành giả; qua núi Ngô Công giết Vương đạo nhân; đến quán rượu đánh Khổng Lượng. Mọi chuyện đầu đuôi đều kể lại một lượt cho Tống Giang nghe.

Khổng Minh, Khổng Lượng nghe xong kinh hãi, sụp lạy tạ lỗi. Võ Tòng vội đáp lễ: “Vừa rồi mạo phạm, xin đừng trách!” Hai anh em họ Khổng thưa: “Anh em chúng tôi có mắt không tròng, xin thứ tội!” Võ hành giả nói: “Nếu hai vị đã coi trọng Võ Tòng thì xin hãy giúp tôi hong khô độ điệp, thư tín và hành lý, nhất là đừng để lạc mất đôi giới đao và chuỗi tràng hạt.” Khổng Minh nói: “Việc này không cần túc hạ lo, tiểu đệ đã sai người đi thu dọn rồi, sẽ trả lại nguyên vẹn.” Võ Tòng bái tạ. Tống Giang mời Khổng thái công ra tương kiến. Khổng thái công bày tiệc thết đãi rầm rộ.

Đêm ấy Tống Giang mời Võ Tòng ngủ chung giường, tâm sự chuyện hơn một năm qua, lòng rất vui sướng. Sáng hôm sau, Võ Tòng dậy rửa mặt ra sảnh ăn sáng. Khổng Minh, Khổng Lượng dù còn đau vẫn cố ra hầu hạ. Khổng thái công sai giết trâu mổ lợn bày tiệc. Hôm đó hàng xóm láng giềng cũng đến thăm hỏi, Tống Giang rất đẹp lòng. Tiệc tan, Tống Giang hỏi Võ Tòng: “Nhị ca định đi đâu an thân lập mệnh?” Võ Tòng nói: “Hôm qua đã thưa với anh, Trương Thanh viết thư bảo em đến núi Nhị Long chỗ Hoa hòa thượng Lỗ Trí Thâm nhập bọn. Anh ấy cũng sẽ lên núi sau.” Tống Giang nói: “Cũng tốt. Anh không giấu gì chú, Hoa Vinh ở trại Thanh Phong biết chuyện anh giết Diêm Bà Tích nên thường gửi thư mời anh đến chơi. Nơi đây cách trại Thanh Phong không xa, anh cũng định đi, chi bằng chúng ta cùng đi có được không?” Võ Tòng nói: “Tấm lòng của anh em biết rõ, muốn dắt díu em theo. Nhưng tội của em rất nặng, không được ân xá, nên chỉ muốn lên núi lánh nạn. Vả lại em đã làm đầu đà, đi cùng anh sợ người ta nghi ngờ, lại liên lụy đến anh và trại của Hoa Vinh. Thôi thì cứ để em đi núi Nhị Long. Nếu trời thương em chưa chết, sau này được chiêu an, lúc đó tìm anh cũng chưa muộn.” Tống Giang nói: “Hiền đệ đã có lòng quy thuận triều đình, hoàng thiên chắc chắn sẽ phù hộ. Đã vậy anh không ngăn cản nữa, chú cứ ở lại đây vài hôm rồi hãy đi.”

Hai người ở lại trang viên Khổng thái công thêm hơn mười ngày. Khi Tống Giang và Võ Tòng muốn đi, cha con Khổng thái công cố giữ thêm vài ngày nữa mới chịu cho đi. Hôm sau, Khổng thái công mang ra bộ quần áo hành giả mới may, cùng độ điệp, thư từ, giới đao, vàng bạc trả lại cho Võ Tòng. Lại tặng mỗi người năm mươi lạng bạc làm lộ phí. Tống Giang chối từ nhưng cha con họ Khổng nhất quyết nhét vào bọc hành lý. Tống Giang chỉnh đốn khí giới, Võ Tòng mặc áo hành giả, đeo giới khuê, tràng hạt, dắt đôi giới đao, buộc bọc hành lý vào lưng. Tống Giang cầm phác đao, đeo đao, đội nón nỉ từ biệt thái công. Khổng Minh, Khổng Lượng sai trang khách gánh hành lý tiễn đưa hơn hai mươi dặm mới bái biệt.

Tống Giang tự đeo bọc hành lý, nói với hai anh em họ Khổng: “Không cần trang khách tiễn xa, tôi đi cùng Võ đệ là được.” Hai bên từ biệt nhau.

Tống Giang và Võ Tòng đi dọc đường hàn huyên tâm sự, đến tối nghỉ lại một đêm. Sáng hôm sau lại đi thêm bốn năm mươi dặm, đến một thị trấn gọi là Thụy Long trấn, vốn là ngã ba đường. Tống Giang hỏi người dân: “Chúng tôi muốn đi núi Nhị Long và trại Thanh Phong, không biết đi đường nào?” Người đó đáp: “Hai nơi này không cùng một đường. Đi núi Nhị Long thì rẽ hướng tây; còn đi trại Thanh Phong thì rẽ hướng đông, qua núi Thanh Phong là tới.” Tống Giang nghe xong nói: “Hiền đệ, hôm nay anh em ta chia tay ở đây, uống vài chén tiễn biệt.” Võ hành giả nói: “Để em tiễn anh một đoạn rồi về.” Tống Giang nói: “Không cần đâu. Cổ nhân có câu: Tiễn chân nghìn dặm cũng phải lúc chia tay. Chú hãy lo tiền đồ vạn dặm của mình, sớm đến nơi đó. Sau khi nhập bọn, hãy bớt tính nóng nảy khi uống rượu. Nếu được triều đình chiêu an, chú hãy khuyên Lỗ Trí Thâm, Dương Chí đầu hàng, sau này ra biên thùy lập công, kiếm chút phong thê ấm tử, để danh thơm trong sử sách, không uổng một đời làm người. Anh đây bất tài, tuy có lòng trung nhưng không tiến thân được. Hiền đệ anh hùng như vậy chắc chắn sẽ làm quan lớn. Hãy ghi nhớ lời anh, hẹn ngày gặp lại.”

Võ hành giả nghe xong, hai người vào quán uống vài chén rồi ra ngã ba đường. Võ hành giả sụp xuống lạy bốn lạy. Tống Giang rơi lệ không nỡ chia tay, lại dặn dò: “Đừng quên lời anh, bớt tính nóng nảy, bảo trọng!” Võ hành giả hướng phía tây mà đi, sau này lên núi Nhị Long nhập bọn với Lỗ Trí Thâm và Dương Chí.

Lại nói Tống Giang sau khi biệt Võ Tòng thì rẽ hướng đông hướng về núi Thanh Phong, trong lòng luôn nhớ Võ hành giả. Đi thêm vài ngày thì thấy núi Thanh Phong hiện ra trước mắt. Thế núi hiểm trở, rừng cây rậm rạp. Tống Giang thấy cảnh núi non hùng vĩ thì mải mê ngắm nhìn, đi quá đà nên quên hỏi chỗ trọ. Trời sập tối, Tống Giang lo lắng nghĩ thầm: “Nếu là mùa hè thì ngủ đại trong rừng một đêm cũng được. Ngặt nỗi đang giữa mùa đông, gió sương lạnh buốt, đêm hôm thế này sao chịu nổi. Lại sợ hổ báo xông ra thì mất mạng như chơi.”

Cứ thế hắn đâm đầu vào đường nhỏ hướng đông, đi được khoảng một canh giờ, lòng càng hoảng hốt, không nhìn rõ dưới chân nên vấp phải dây bẫy. Trong rừng tiếng chuông đồng vang lên, mười lăm tên lâu la mai phục xông ra hò hét trói nghiến Tống Giang lại, đoạt phác đao, bọc hành lý rồi giải lên núi. Tống Giang kêu khổ không thấu. Lên đến trại, dưới ánh lửa, Tống Giang thấy xung quanh là hàng rào gỗ, giữa có một thảo đường, trên bày ba chiếc ghế giao y lót da hổ. Lâu la trói Tống Giang vào cột tướng quân. Mấy tên lâu la nói: “Đại vương vừa ngủ, đừng báo vội. Đợi đại vương tỉnh rượu dậy thì xin mổ bụng lấy tim gan tên này làm canh giải rượu, anh em ta cũng được miếng thịt tươi.”

Tống Giang bị trói vào cột, thở dài: “Số ta sao mà lận đận thế này! Chỉ vì giết một mụ đàn bà mà ra nông nỗi này! Ai ngờ bộ xương già này lại bỏ mạng ở đây.” Lát sau, lâu la thắp đèn nến sáng rực. Tống Giang người lạnh cóng, tê dại không nhúc nhích được, chỉ biết đưa mắt nhìn quanh than ngắn thở dài.

Đến khoảng canh hai canh ba, sau thảo đường có mấy tên lâu la đi ra kêu: “Đại vương dậy rồi!” Chúng vặn đèn cho sáng thêm. Tống Giang liếc nhìn thấy một đại vương bước ra, đầu quấn khăn lụa đỏ, mình mặc áo nạp lụa màu đỏ táo, ngồi vào ghế da hổ chính giữa. Người này tóc đỏ râu vàng, mắt tròn xoe, cánh tay dài lưng rộng, khí thế ngút trời. Đó chính là Yến Thuận, biệt hiệu Cẩm Mao Hổ, người Lai Châu, Sơn Đông, vốn là lái buôn ngựa, vì thua lỗ nên phiêu bạt lục lâm.

Yến Thuận tỉnh rượu ngồi xuống hỏi: “Bọn bay bắt được tên nào thế?” Lâu la thưa: “Chúng con mai phục sau núi, thấy dây bẫy động, tên này một mình vác bọc hành lý vấp ngã nên bắt về dâng đại vương làm canh giải rượu.” Yến Thuận bảo: “Tốt lắm, mau mời hai vị đại vương ra đây cùng hưởng.”

Lát sau hai hảo hán khác bước ra. Bên trái là một người thấp bé nhưng đôi mắt sáng quắc, đó chính là Vương Anh, biệt hiệu Oai Cước Hổ. Người bên phải diện mạo thanh tú, râu ba chòm, cao gầy, đó là Trịnh Thiên Thọ, hiệu là Bạch Diện Lang Quân.

Ba đầu lĩnh ngồi xuống, Vương Anh bảo: “Lũ bay mau ra tay lấy tim gan hắn làm canh chua cay giải rượu.” Một tên lâu la bưng chậu nước lớn đặt trước mặt Tống Giang, tên khác vén tay áo cầm dao nhọn hoắt, tên bưng nước vẩy nước vào ngực Tống Giang cho máu nguội bớt để dễ mổ. Tống Giang thở dài: “Tiếc cho Tống Giang chết ở nơi này!”

Yến Thuận nghe thấy hai chữ “Tống Giang” thì quát dừng tay rồi hỏi: “Ngươi vừa nói Tống Giang gì đó?” Tống Giang đáp: “Tôi chính là Tống Giang đây.” Yến Thuận vội bước tới hỏi: “Ngươi là Tống Giang nào?” Tống Giang thưa: “Tôi là Tống Giang làm ty ở huyện Vận Thành, châu Tế.” Yến Thuận hỏi dồn: “Chẳng lẽ là Cập Thời Vũ Tống Công Minh, người giết Diêm Bà Tích rồi bỏ trốn đó sao?” Tống Giang nói: “Sao ông biết? Tôi chính là Tống Tam Lang.”

Yến Thuận nghe xong kinh hãi, giằng lấy dao từ tay lâu la cắt đứt dây trói, rồi cởi áo mình khoác cho Tống Giang, đỡ ông ngồi lên ghế da hổ, gọi Vương Anh và Trịnh Thiên Thọ xuống lạy tạ. Tống Giang vội đáp lễ. Ba hảo hán cùng quỳ xuống, Yến Thuận nói: “Tiểu đệ chỉ muốn móc mắt mình đi vì không nhận ra người tốt, suýt chút nữa hại chết nghĩa sĩ! Nếu không nhờ trời xui đất khiến anh tự xưng danh tánh thì chúng em sao biết được. Tiểu đệ lăn lộn lục lâm mười mấy năm, chỉ nghe danh tiếng anh trọng nghĩa khinh tài, cứu khốn phò nguy, chỉ hận duyên mỏng chưa được gặp mặt. Nay trời cho gặp gỡ, thật thỏa lòng mong đợi.”

Tống Giang kể lại mọi chuyện từ việc cứu Tiều Cái đến việc đi tìm Hoa Vinh. Ba đầu lĩnh đại hỷ, lấy quần áo mới cho Tống Giang mặc, sai giết trâu mổ ngựa mở tiệc đãi đến tận sáng. Tống Giang ở lại núi Thanh Phong năm bảy ngày, được tiếp đãi vô cùng nồng hậu.

Đầu tháng chạp, có lâu la báo dưới núi có một cỗ kiệu và bảy tám người đi theo đi viếng mộ. Vương Anh vốn tính hiếu sắc, liền dẫn người xuống núi. Tống Giang và Yến Thuận không ngăn được. Một lát sau lâu la báo Vương Anh đã bắt được một người phụ nữ trong kiệu mang về phòng sau. Yến Thuận cười lớn, Tống Giang nói: “Vương Anh huynh đệ tham nữ sắc như vậy không phải hành vi của hảo hán.” Yến Thuận và Trịnh Thiên Thọ dẫn Tống Giang ra phòng sau, thấy Vương Anh đang ôm người phụ nữ đó cầu hoan. Tống Giang nhìn thấy người phụ nữ mặc đồ tang, diện mạo xinh đẹp như Hằng Nga giáng thế.

Tống Giang hỏi: “Nàng là vợ nhà ai?” Người đó thưa là phu nhân của tri huyện trại Thanh Phong, đi viếng mộ mẹ. Tống Giang hỏi có phải vợ Hoa Vinh không, người phụ nữ nói chồng nàng là tri huyện văn Lưu Cao, không phải võ quan Hoa Vinh. Tống Giang nghĩ thầm chồng bà ta là đồng liêu với Hoa Vinh, nếu không cứu thì sau này gặp Hoa Vinh khó nói chuyện. Tống Giang bèn khuyên Vương Anh hãy nể mặt mình mà thả bà ta về. Vương Anh dù không muốn nhưng trước sự kiên quyết của Tống Giang và sự đồng thuận của Yến Thuận, bà ta được thả xuống núi. Người phụ nữ bái tạ Tống Giang rồi vội vàng chạy thoát thân.

Vương Anh dù ấm ức nhưng không dám cãi lời Tống Giang, đành cùng nhau vào tiệc. Lại nói phu nhân Lưu Cao về đến trại, Lưu Cao vui mừng khôn xiết. Sau đó Tống Giang ở lại núi thêm vài ngày rồi từ biệt ba đầu lĩnh để đi tìm Hoa Vinh. Ba hảo hán tiễn đưa hơn hai mươi dặm mới chia tay. Tống Giang một mình lên đường tìm đến trại Thanh Phong. Rốt cuộc Tống Giang gặp Hoa Vinh ra sao, hãy xem hồi sau phân giải.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC