Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Thủy Hử
  3. Hồi thứ ba mươi bốn: Trấn Tam Sơn đại náo đường Thanh Châu; Phích Lịch Hỏa đêm chạy bãi gạch vụn

Thủy Hử

Hồi thứ ba mươi bốn: Trấn Tam Sơn đại náo đường Thanh Châu; Phích Lịch Hỏa đêm chạy bãi gạch vụn

Danh sách chương

1 Hồi thứ nhất: Trương Thiên sư cầu đảo giải ôn dịch - Hồng Thái úy lầm thả lũ yêu ma 2 Hồi thứ hai: Vương giáo đầu trốn sang phủ Diên An - Cửu Văn Long đại náo thôn Sử Gia 3 Hồi thứ ba: Sử Đại Lang đêm chạy huyện Hoa Âm, Lỗ Đề hạt đấm chết Trấn Quan Tây 4 Hồi thứ tư: Triệu viên ngoại tu sửa viện Văn Thù, Lỗ Trí Thâm đại náo núi Ngũ Đài 5 Hồi thứ năm: Tiểu Bá Vương say nhập màn tiêu kim, Hoa Hòa Thượng đại náo thôn Đào Hoa 6 Hồi thứ sáu: Cửu Văn Long chặn đường rừng Xích Tùng, Lỗ Trí Thâm hỏa thiêu chùa Ngói Quán 7 Hồi thứ bảy: Hoa Hòa Thượng nhổ ngược cây thùy dương, Báo Tử Đầu lầm bước vào đường Bạch Hổ 8 Hồi thứ tám: Lâm giáo đầu bị đâm phong phát phối đường Thương Châu, Lỗ Trí Thâm đại náo rừng Dã Trư 9 Hồi thứ chín: Phủ Sài Tiến chiêu đãi khách thiên hạ, Lâm Xung múa gậy đánh Hồng giáo đầu 10 Hồi thứ mười: Lâm giáo đầu sương tuyết miếu Sơn Thần, Lục Ngu hầu hỏa thiêu bãi thảo liệu 11 Hồi thứ mười một: Chu Quý thủy đình bắn hiệu tiễn, Lâm Xung đêm tuyết lên Lương Sơn 12 Hồi thứ mười hai: Lương Sơn Bạc Lâm Xung lạc thảo, Thành Biện Kinh Dương Chí bán đao 13 Hồi thứ mười ba: Cấp Tiên Phong tranh công cửa Đông Quách, Thanh Diện Thú đấu võ tại Bắc Kinh 14 Hồi thứ mười bốn: Xích Phát Quỷ say nằm điện Linh Quan, Tiều Thiên Vương nhận nghĩa thôn Đông Khê 15 Hồi thứ mười lăm: Ngô học cứu thuyết Tam Nguyễn trúng sầu, Công Tôn Thắng ứng Thất Tinh tụ nghĩa 16 Hồi thứ mười sáu: Dương Chí áp tống gánh vàng bạc, Ngô Dụng trí thủ Sinh Thần Cương 17 Hồi thứ mười bảy: Hoa Hòa Thượng một mình đánh núi Nhị Long, Thanh Diện Thú cùng chiếm chùa Bảo Châu 18 Hồi thứ mười tám: Mỹ Nhiễm Công trí ổn Sáp Xỉ Hổ, Tống Công Minh tư phóng Tiều Thiên Vương 19 Hồi thứ mười chín: Lâm Xung thủy diệp đại tịnh hỏa, Tiều Cái Lương Sơn tiểu đoạt bạc 20 Hồi thứ hai mươi: Nghĩa sĩ Lương Sơn Bạc tôn Tiều Cái, đêm trăng huyện Vận Thành thả Lưu Đường 21 Hồi thứ hai mươi mốt: Bà góa say đánh Đường Ngưu Nhi, Tống Giang giận giết Diêm Bà Tiếc 22 Hồi thứ hai mươi hai: Diêm bà đại náo huyện Vận Thành, Chu Đồng nghĩa thích Tống Công Minh 23 Hồi thứ hai mươi ba: Quận Hoành Hải Sài Tiến lưu khách - Gò Cảnh Dương Võ Tòng đả hổ 24 Hồi thứ hai mươi bốn: Vương Bà tham hối thuyết phong tình - Vận Ca bất phẫn náo trà tứ 25 Hồi thứ hai mươi lăm: Vương bà bày kế dụ Tây Môn Khánh, dâm phụ dùng thuốc độc giết Võ Đại Lang 26 Hồi thứ hai mươi sáu: Vận Ca đại náo sảnh đường quan, Võ Tòng đấu sát Tây Môn Khánh 27 Hồi thứ hai mươi bảy: Mẫu Dạ Xoa bán thịt người trên đường Mạnh Châu; Võ đô đầu gặp Trương Thanh ở bến Thập Tự 28 Hồi thứ hai mươi tám: Võ Tòng uy trấn An Bình trại; Thi Công nghĩa đoạt Khoái Hoạt Lâm 29 Hồi thứ hai mươi chín: Thi Ân chiếm lại đường Mạnh Châu; Võ Tòng say đánh Tưởng Môn Thần 30 Hồi thứ ba mươi: Thi Ân ba lượt vào nhà lao; Võ Tòng đại náo bến Phi Vân 31 Hồi thứ ba mươi mốt: Trương Đô giám huyết tiễn lầu Uyên Ương; Võ hành giả đêm đi núi Ngô Công 32 Hồi thứ ba mươi hai: Võ hành giả say đánh Khổng Lượng; Cẩm Mao Hổ nghĩa thích Tống Giang 33 Hồi thứ ba mươi ba: Tống Giang đêm xem tiểu Ngao Sơn; Hoa Vinh đại náo trại Thanh Phong 34 Hồi thứ ba mươi bốn: Trấn Tam Sơn đại náo đường Thanh Châu; Phích Lịch Hỏa đêm chạy bãi gạch vụn Đang đọc 35 Hồi thứ ba mươi lăm: Thạch tướng quân đưa thư nơi quán trọ; Tiểu Lý Quảng bắn nhạn núi Lương Sơn 36 Hồi thứ ba mươi sáu: Lương Sơn Bạc Ngô Dụng cử Đới Tôn; Đèo Yết Dương Tống Giang gặp Lý Tuấn 37 Hồi thứ ba mươi bảy: Một Dải Ngang Đuổi Theo Cập Thời Vũ; Thuyền Hỏa Nhi Đêm Náo Sông Tầm Dương 38 Hồi thứ ba mươi tám: Cập Thời Vũ hội Thần Hành Thái Bảo; Hắc Toàn Phong đấu Lãng Lý Bạch Khiêu 39 Hồi thứ ba mươi chín: Lầu Tầm Dương Tống Giang vịnh thơ phản; Bến Lương Sơn Đới Tôn truyền thư giả 40 Hồi thứ bốn mươi: Hào kiệt Lương Sơn Bạc cướp pháp trường; Anh hùng miếu Bạch Long họp tiểu tụ nghĩa 41 Hồi thứ bốn mươi mốt: Tống Giang dùng mưu đánh vô vi quân; Trương Thuận sống bắt Hoàng Văn Bính 42 Hồi thứ bốn mươi hai: Thôn Hoàn Đạo nhận ba cuốn thiên thư; Tống Công Minh gặp Cửu Thiên Huyền Nữ 43 Hồi thứ bốn mươi ba: Lý Quy giả chặn đường cướp đơn thân; Hắc Toàn Phong trên đèo Nghi giết bốn hổ 44 Hồi thứ bốn mươi tư: Cẩm Báo Tử đường nhỏ gặp Đới Tôn; Bệnh Quan Sóc phố dài gặp Thạch Tú 45 Hồi thứ bốn mươi lăm: Dương Hùng say rượu mắng Phan Xảo Vân; Thạch Tú dùng mưu giết Bùi Như Hải 46 Hồi thứ bốn mươi sáu: Bệnh Quan Sóc đại náo núi Thúy Bình; Phanh Mệnh Tam hỏa thiêu Chúc Gia Trang 47 Hồi thứ bốn mươi bảy: Phác Thiên Điêu hai lần viết thư sinh tử; Tống Công Minh một đánh Chúc Gia Trang 48 Hồi thứ bốn mươi tám: Nhất Trượng Thanh một mình bắt Vương Oải Hổ; Tống Công Minh hai đánh Chúc Gia Trang 49 Hồi thứ bốn mươi chín: Giải Trân Giải Bảo đôi vượt ngục; Tôn Lập Tôn Tân đại kiếp lao 50 Hồi thứ năm mươi: Ngô Học Cứu hai lần dùng liên hoàn kế; Tống Công Minh ba lượt đánh Chúc Gia Trang 51 Hồi thứ năm mươi mốt: Sáp Thí Hổ dùng gông đánh Bạch Tú Anh; Mỹ Nhiệm Công lỡ mất tiểu nha nội 52 Hồi thứ năm mươi hai: Lý Quy đánh chết Ân Thiên Tích; Sài Tiến sa lầy tại Cao Đường Châu 53 Hồi thứ năm mươi ba: Đới Tôn dùng trí tìm Công Tôn Thắng; Lý Quy múa rìu chém La Chân Nhân 54 Hồi thứ năm mươi tư: Nhập Vân Long đấu pháp phá Cao Liêm; Hắc Toàn Phong thăm huyệt cứu Sài Tiến 55 Hồi thứ năm mươi lăm: Cao Thái úy hưng ba lộ binh; Hô Diên Trác bày liên hoàn mã 56 Hồi thứ năm mươi sáu: Ngô Dụng sai Thời Thiên trộm giáp; Thang Long lừa Từ Ninh lên núi 57 Hồi thứ năm mươi bảy: Từ Ninh dạy dùng câu liêm thương; Tống Giang đại phá liên hoàn mã 58 Hồi thứ năm mươi tám: Ba núi tụ nghĩa đánh Thanh Châu; Các hổ đồng lòng về Thủy Bạc 59 Hồi thứ năm mươi chín: Ngô Dụng lừa lấy Kim Linh Điếu Quải; Tống Giang đại náo Tây Nhạc Hoa Sơn 60 Hồi thứ sáu mươi: Công Tôn Thắng hàng phục yêu ma núi Mang Đãng; Tiều Thiên Vương trúng tên nơi Tăng Đầu Thị 61 Hồi thứ sáu mươi mốt: Ngô Dụng dùng trí lừa Ngọc Kỳ Lân; Trương Thuận đêm náo bến Kim Sa 62 Hồi thứ sáu mươi hai: Phóng tên ngầm Yến Thanh cứu chủ; Đại náo pháp trường Thạch Tú nhảy lầu 63 Hồi thứ sáu mươi ba: Tống Giang khởi binh đánh thành Bắc Kinh; Quan Thắng nghị kế lấy Lương Sơn Bạc 64 Hồi thứ sáu mươi bốn: Hô Diên Trác đêm trăng lừa Quan Thắng; Tống Công Minh ngày tuyết bắt Thọ Siêu 65 Hồi thứ sáu mươi lăm: Thác Tháp Thiên Vương hiện thánh trong mộng; Lãng Lý Bạch Khiêu báo oán trên sông 66 Hồi thứ sáu mươi sáu: Thời Thiên hỏa thiêu lầu Thúy Vân; Ngô Dụng trí thủ phủ Đại Danh 67 Hồi thứ sáu mươi bảy: Tống Giang thưởng mã bộ ba quân; Quan Thắng hàng thủy hỏa hai tướng 68 Hồi thứ sáu mươi tám: Tống Công Minh đêm đánh Tăng Đầu thị; Lư Tuấn Nghĩa sống bắt Sử Văn Cung 69 Hồi thứ sáu mươi chín: Phủ Đông Bình lỡ giam Cửu Văn Long; Tống Công Minh nghĩa thả Song Thương Tướng 70 Hồi thứ bảy mươi: Một Vũ Tiễn ném đá đánh anh hùng; Tống Công Minh bỏ lương bắt tráng sĩ 71 Hồi thứ bảy mươi mốt: Trung Nghĩa Đường bia đá nhận thiên văn; Lương Sơn Bạc anh hùng phân thứ tự 72 Hồi thứ bảy mươi hai: Sài Tiến cài hoa vào cấm viện; Lý Quy đêm Tết náo Đông Kinh 73 Hồi thứ bảy mươi ba: Hắc Toàn Phong giả làm thầy trừ quỷ; Lương Sơn Bạc hai lượt hiến đầu người 74 Hồi thứ bảy mươi bốn: Yến Thanh dùng trí vật ngã Kình Thiên Trụ, Lý Quy ở Thọ Trương giả làm quan huyện 75 Hồi thứ bảy mươi lăm: Hoạt Diêm La tráo thuyền trộm rượu ngự, Hắc Toàn Phong xé chiếu báng Huy Tông 76 Hồi thứ bảy mươi sáu: Ngô Gia Lượng bày cờ bốn sao năm phương; Tống Công Minh dàn trận chín cung bát quái 77 Hồi thứ bảy mươi bảy: Lương Sơn Bạc mười mặt mai phục; Tống Công Minh hai lượt thắng Đồng Quán 78 Hồi thứ bảy mươi tám: Mười Tiết độ bàn kế lấy Lương Sơn Bạc; Tống Công Minh một phen bại Cao Thái úy 79 Hồi thứ bảy mươi chín: Lưu Đường phóng hỏa thiêu chiến thuyền; Tống Giang hai lần bại Cao Thái úy 80 Hồi thứ tám mươi: Trương Thuận đục thủng thuyền Hải Thuồng luồng; Tống Giang ba lần bại Cao Thái úy 81 Hồi thứ tám mươi mốt: Yến Thanh đêm trăng gặp Đạo Quân; Đới Tôn định kế lừa Tiêu Nhượng 82 Hồi thứ tám mươi hai: Lương Sơn Bạc chia tiền mở chợ lớn; Tống Công Minh cả bọn chịu chiêu an 83 Hồi thứ tám mươi ba: Tống Công Minh phụng chiếu phá Đại Liêu; Bến Trần Kiều rơi lệ trảm tiểu tốt 84 Hồi thứ tám mươi tư: Tống Công Minh binh đánh thành Kế Châu; Lư Tuấn Nghĩa đại chiến huyện Ngọc Điền 85 Hồi thứ tám mươi lăm: Tống Công Minh đêm vượt quan Ích Tân; Ngô Học Cứu trí lấy huyện Văn An 86 Hồi thứ tám mươi sáu: Tống Công Minh đại chiến núi Độc Lộc; Lư Tuấn Nghĩa quân hãm vực Thanh Thạch 87 Hồi thứ tám mươi bảy: Tống Công Minh đại chiến U Châu; Hô Diên Trác lực cầm phiên tướng 88 Hồi thứ tám mươi tám: Nhan Thống quân trận liệt Hỗn Thiên Tượng; Tống Công Minh mộng thụ Huyền Nữ pháp 89 Hồi thứ tám mươi chín: Tống Công Minh phá trận thành công; Túc thái úy ban ơn giáng chiếu 90 Hồi thứ chín mươi: Núi Ngũ Đài Tống Giang tham thiền; Bến Song Lâm Yến Thanh bắn nhạn 91 Hồi thứ chín mươi mốt: Trương Thuận đêm phục chùa Kim Sơn; Tống Giang mưu chiếm thành Nhuận Châu 92 Hồi thứ chín mươi hai: Lư Tuấn Nghĩa chia quân đường Tuyên Châu; Tống Công Minh đại chiến quận Tỳ Lăng 93 Hồi thứ chín mươi ba: Hỗn Giang Long kết nghĩa nhỏ Thái Hồ; Tống Công Minh đại chiến Tô Châu 94 Hồi thứ chín mươi tư: Thành Ninh Hải Tống Giang làm lễ viếng; Cửa Tổng Kim Trương Thuận hóa thành thần 95 Hồi thứ chín mươi lăm: Hồn Trương Thuận bắt Phương Thiên Định; Tống Giang dùng mưu lấy thành Ninh Hải 96 Hồi thứ chín mươi sáu: Lư Tuấn Nghĩa phân binh đường Thiểm Châu; Tống Công Minh đại chiến lĩnh Ô Long 97 Hồi thứ chín mươi bảy: Thành Mục Châu tên bắn Đặng Nguyên Giác; Lĩnh Ô Long thần giúp Tống Công Minh 98 Hồi thứ chín mươi tám: Lư Tuấn Nghĩa đại chiến ải Dục Lĩnh; Tống Công Minh trí thủ động Thanh Khê 99 Hồi thứ 99: Lỗ Trí Thâm hóa thân tại Chiết Giang, Tống Công Minh vinh quy về bái tổ 100 Hồi 100: Tống Công Minh tụ nghĩa ở đầm Liễu Nhi, Huy Tông Đế mộng du bến Lương Sơn

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Thơ rằng:
Diệu dược nan y oan nghiệp bệnh, hoành tài bất phú mệnh cùng nhân. Khuy tâm chiết tận bình sinh phúc, hành đoản thiên giáo nhất thế bần.
Sinh sự sự sinh quân mạc oán, hại nhân nhân hại nhữ hưu sân. Đắc tiện nghi xứ hưu hoan hỷ, viễn tại nhi tôn cận tại thân.

Lời bớt rườm rà, Hoàng Tín lên ngựa, tay ngang thanh kiếm Tang Môn. Lưu tri trại cũng cưỡi ngựa, thân mặc nhung phục, tay cầm một chiếc ba chạc. Một trăm bốn mươi lăm quân hán, trại binh, mỗi người cầm thương anh, gậy bổng, bên hông đều đeo đoản đao kiếm sắc. Hai hồi trống, một tiếng chiêng, áp giải Tống Giang và Hoa Vinh hướng về Thanh Châu. Mọi người rời khỏi trại Thanh Phong, đi chưa được ba bốn mươi dặm đường, phía trước thấy một khu rừng lớn. Vừa đến bên sườn núi, quân binh phía trước trỏ bảo: “Trong rừng có người dòm ngó.” Tất cả đều dừng chân lại. Hoàng Tín ngồi trên ngựa hỏi: “Sao không đi?” Quân hán đáp: “Trong rừng phía trước có người dòm ngó.” Hoàng Tín quát: “Mặc kệ chúng, cứ việc đi!” Khi dần tiến gần cánh rừng, bỗng nghe tiếng chiêng khua rầm rộ, hai ba mươi mặt chiêng lớn cùng lúc vang lên, đám trại binh đều hốt hoảng, chỉ chực bỏ chạy. Hoàng Tín quát: “Dừng lại! Tất cả bày trận ra cho ta!” Lại gọi: “Lưu tri trại, ngươi áp giữ cũi xe.” Lưu Cao trên ngựa không đáp nổi, chỉ miệng lẩm bẩm: “Cứu khổ cứu nạn Thiên Tôn! Con xin hứa cúng mười vạn quyển kinh, xây ba trăm tòa chùa, xin cứu con một mạng!” Sợ đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu, xanh rồi lại vàng như quả bí ngô thành tinh.

Hoàng Tín vốn là quan võ, cũng có chút đảm lược, bèn thúc ngựa lên phía trước quan sát, chỉ thấy phía tây cánh rừng, ba năm trăm tiểu lâu la tề chỉnh kéo ra, đứa nào cũng cao lớn khỏe mạnh, mặt mày hung ác, đầu quấn khăn đỏ, mình mặc áo nạp, hông đeo kiếm sắc, tay lăm lăm trường thương, sớm đã vây chặt lấy đoàn người. Từ trong rừng nhảy ra ba vị hảo hán, một người mặc áo xanh, một người mặc áo lục, một người mặc áo đỏ, đều đội khăn vạn tự thêu kim tuyến, hông đeo yêu đao, tay cầm phác đao, chặn đứng lối đi. Ở giữa là Cẩm Mao Hổ Yến Thuận, bên trái là Ái Cước Hổ Vương Anh, bên phải là Bạch Diện Lang Quân Trịnh Thiên Thọ. Ba vị hảo hán quát lớn: “Kẻ qua đường đến đây phải dừng bước! Để lại ba ngàn lượng vàng mua đường mới cho qua.” Hoàng Tín trên ngựa quát lớn: “Lũ bay chớ có vô lễ, Trấn Tam Sơn ở đây!” Ba vị hảo hán trợn mắt quát: “Ngươi có là Trấn Vạn Sơn cũng phải nộp ba ngàn lượng vàng mua đường! Không có thì không cho qua.” Hoàng Tín nói: “Ta là đô giám của cấp trên đi làm công vụ, có tiền mua đường nào cho các ngươi?” Ba vị hảo hán cười đáp: “Đừng nói ngươi là một đô giám, dẫu là Triệu quan gia đi qua cũng phải nộp ba ngàn quán tiền mua đường. Nếu không có, hãy để người công vụ lại đây làm tin, đợi ngươi lấy tiền đến chuộc.”

Hoàng Tín đại nộ, mắng: “Cường tặc sao dám vô lễ như thế!” Bèn sai tả hữu khua chiêng gõ trống, Hoàng Tín thúc ngựa múa kiếm lao thẳng tới Yến Thuận. Ba vị hảo hán cùng giơ phác đao tới đánh Hoàng Tín. Hoàng Tín thấy ba người cùng vây đánh, gắng sức trên ngựa đấu được mười hiệp, sao địch nổi cả ba. Vả lại Lưu Cao là văn quan, không dám tiến lên, thấy tình thế này chỉ chực bỏ chạy. Hoàng Tín sợ bị ba người bắt mất thì hỏng mất thanh danh, đành thúc ngựa chạy thục mạng về đường cũ. Ba đầu lĩnh cầm phác đao đuổi theo. Hoàng Tín chẳng màng đến chúng nhân, một mình phi ngựa chạy về trấn Thanh Phong.

Đám quân lính thấy Hoàng Tín bỏ chạy, liền hò hét một tiếng, quăng cả cũi xe, tản ra bốn phía. Chỉ còn lại Lưu Cao, thấy thế không ổn, vội vàng ghì cương quay đầu ngựa, quất liên tiếp ba roi. Con ngựa đang định phi thì bị tiểu lâu la giăng dây vấp chân ngựa, làm ngựa của Lưu Cao lật nhào, ngã lộn xuống. Đám tiểu lâu la xông lên, bắt sống Lưu Cao, cướp lấy cũi xe, phá tan xe cũi. Hoa Vinh đã tự mình đạp tung xe cũi, nhảy ra ngoài, giật đứt dây trói, rồi đập nát chiếc cũi kia, cứu Tống Giang ra. Đám tiểu lâu la đã trói nghiến Lưu Cao lại, tiến lên cướp lấy con ngựa gã cưỡi cùng ba con ngựa kéo xe. Họ lột quần áo Lưu Cao cho Tống Giang mặc, rồi đưa ngựa lên núi trước. Ba vị hảo hán cùng Hoa Vinh và tiểu lâu la giải Lưu Cao trần truồng trói chặt về sơn trại. Nguyên lai ba vị hảo hán vì không thấy Tống Giang trở về, sai mấy tiểu lâu la lanh lợi xuống núi đến trấn Thanh Phong nghe ngóng, nghe người ta nói: “Đô giám Hoàng Tín ném chén làm hiệu, bắt được Hoa tri trại và Tống Giang, nhốt vào xe cũi giải về Thanh Châu.” Vì vậy họ báo cho ba vị hảo hán biết, đem theo nhân mã đi đường vòng ra đại lộ, đón đánh chặn đường. Đường nhỏ cũng sai người mai phục. Nhờ đó cứu được hai người, bắt được Lưu Cao, đều trở về sơn trại.

Đêm ấy lên núi đã là giờ canh hai, đều hội họp tại sảnh Tụ Nghĩa. Mời Tống Giang, Hoa Vinh ngồi ghế giữa, ba vị hảo hán ngồi đối diện bồi tiếp, lập tức dọn rượu thịt thiết đãi. Yến Thuận dặn bảo: “Bảo các tiểu đệ cứ việc đi uống rượu.” Hoa Vinh tại sảnh tạ ơn ba vị hảo hán, nói: “Hoa Vinh và ca ca đều nhờ ba vị tráng sĩ cứu mạng, báo được oan cừu, ơn này khó đáp. Chỉ là Hoa Vinh còn vợ con em gái ở trong trại Thanh Phong, chắc chắn bị Hoàng Tín bắt giữ, biết làm sao cứu được?” Yến Thuận đáp: “Tri trại yên tâm, liệu chừng Hoàng Tín không dám bắt ngay cung nhân đâu, nếu có bắt cũng phải đi qua con đường này. Ngày mai ba anh em tôi xuống núi đón cung nhân và lệnh muội về cho tri trại.” Bèn sai tiểu lâu la xuống núi nghe ngóng trước. Hoa Vinh tạ rằng: “Đa tạ đại ân của các tráng sĩ!” Tống Giang liền nói: “Hãy giải gã Lưu Cao kia lại đây cho ta.” Yến Thuận bảo: “Trói gã vào cột tướng quân, mổ bụng lấy tim để mừng ca ca.” Hoa Vinh nói: “Để tự tay tôi mổ gã này!” Tống Giang mắng: “Thằng khốn này! Ta với ngươi xưa không oán, nay không thù, sao ngươi nghe lời mụ đàn bà bất hiền kia mà hại ta? Nay bị bắt đến đây, còn lời gì để nói?” Hoa Vinh nói: “Ca ca hỏi hắn làm gì!” Bèn cầm đao đâm thẳng vào tim Lưu Cao một nhát, khoét lấy quả tim dâng trước mặt Tống Giang. Tiểu lâu la kéo xác sang một bên. Tống Giang nói: “Hôm nay dẫu giết được tên phu nhân ô uế này, nhưng chỉ có con mụ dâm phụ kia chưa giết được, chưa hả cơn giận!” Vương Ảnh Hổ liền nói: “Ca ca yên tâm, ngày mai tôi xuống núi bắt mụ đó về, phen này để tôi hưởng dụng.” Mọi người đều cười lớn. Đêm ấy uống rượu xong, ai nấy đi nghỉ. Ngày hôm sau thức dậy, bàn bạc chuyện đánh trại Thanh Phong. Yến Thuận nói: “Hôm qua các tiểu đệ vất vả rồi, hôm nay nghỉ ngơi một ngày, sáng mai xuống núi cũng chưa muộn.” Tống Giang nói: “Phải đấy. Cần phải dưỡng sức cho người khỏe ngựa béo, dùng binh chính là như vậy, không nên vội vã.”

Không nói chuyện sơn trại chỉnh đốn binh mã khởi hành, lại nói đô giám Hoàng Tín một mình phi ngựa về đại trại ở trấn Thanh Phong, liền điểm quân binh, canh giữ nghiêm ngặt các cổng rào. Hoàng Tín viết tờ sớ trình, sai hai giáo quân đầu mục phi ngựa báo cho Mộ Dung tri phủ. Tri phủ nghe báo quân tình khẩn cấp, đêm ấy thăng đường, xem tờ trình của Hoàng Tín: “Hoa Vinh làm phản, kết liên với cường đạo núi Thanh Phong, trại Thanh Phong lâm nguy từng giờ. Việc đang khẩn cấp, xin sớm phái lương tướng bảo vệ địa phương.” Tri phủ xem xong đại kinh, bèn sai người đi mời tổng quản chỉ huy ty Thanh Châu, thống chế binh mã bản châu là Tần Thống chế đến bàn đại sự quân tình. Người đó vốn là người Khai Châu vùng Sơn Hậu, họ Tần, tên Minh. Vì tính tình nóng nảy, tiếng vang như sấm thiên lôi, nên mọi người đều gọi gã là Phích Lịch Hỏa Tần Minh. Tổ tiên vốn là quân quan. Gã sử dụng một thanh lang nha bổng, có sức mạnh muôn người không địch nổi. Người nọ nghe tri phủ triệu mời, liền đến phủ kiến diện. Hành lễ xong, Mộ Dung tri phủ đưa tờ báo tiệp của Hoàng Tín cho Tần Thống chế xem. Tần Minh đại nộ nói: “Lũ đầu đỏ sao dám vô lễ như thế! Không phiền công tổ lo lắng, bất tài này xin điều quân mã, không bắt được lũ giặc này, thề không về gặp công tổ!” Mộ Dung tri phủ nói: “Tướng quân nếu chậm trễ, e lũ này sẽ đánh trại Thanh Phong.” Tần Minh đáp: “Việc này sao dám chậm trễ, ngay đêm nay tôi đi điểm nhân mã, sáng mai khởi hành.” Tri phủ đại hỷ, vội sai chuẩn bị rượu thịt lương khô, ra ngoài thành đợi sẵn để thưởng quân. Tần Minh nghe nói Hoa Vinh phản nghịch, cơn giận bốc lên đầu, hầm hầm lên ngựa, chạy về chỉ huy ty, điểm một trăm mã quân, bốn trăm bộ quân, sai ra ngoài thành tập kết, chuẩn bị khởi hành.

Lại nói Mộ Dung tri phủ đã chuẩn bị sẵn màn thầu, rượu bát lớn, thịt chín ở chùa ngoài thành. Mỗi người ba bát rượu, hai màn thầu, một cân thịt chín. Vừa chuẩn bị xong đã thấy quân mã ra thành. Đội quân ấy dàn trận chỉnh tề. Chỉ thấy:

Lớp lớp tinh kỳ tựa hỏa, rừng rực qua kích như ma. Trận phân bát quái bày trường xà, thực khiến thần kinh quỷ sợ. Thương loang loáng ánh tím xanh, cờ phất phơ dải hồng thêu, vó ngựa qua lại rộn ràng. Càn khôn sinh sát khí, thành bại thuộc về ai.

Sáng sớm hôm đó, Tần Minh dàn quân ra ngoài thành, trên lá cờ đỏ thêu hàng chữ lớn “Binh mã tổng quản Tần Thống chế”, dẫn binh khởi hành. Mộ Dung tri phủ thấy Tần Minh mặc toàn bộ giáp trụ ra thành, quả là anh hùng vô song. Chỉ thấy:

Trên mũ anh hồng bay phấp phới, gấm bào máu nhuộm đỏ tươi. Đai báu sư man thắt lưng vàng. Ủng mây xanh, giáp lưng rùa đúc bạc. Ngựa cưỡi tựa giải trãi, lang nha bổng khảm đinh đồng. Lúc giận hai mắt trợn tròn. Tính như lửa sấm, hổ tướng chính là Tần Minh.

Lúc ấy Phích Lịch Hỏa Tần Minh trên ngựa ra thành, thấy Mộ Dung tri phủ đang thưởng quân, vội sai quân hán cầm lấy binh khí, xuống ngựa chào tri phủ. Hành lễ xong, tri phủ rót chén rượu mời, dặn dò: “Mong tổng quản tùy cơ ứng biến, sớm báo khải hoàn.” Thưởng quân xong, đốt pháo hiệu. Tần Minh từ biệt tri phủ, nhảy lên ngựa, dàn đội ngũ, giục quân binh tiến thẳng đến trại Thanh Phong. Nguyên trấn Thanh Phong nằm ở phía đông nam Thanh Châu, đi từ hướng chính nam đến núi Thanh Phong là gần nhất, có thể sớm tới đường nhỏ phía bắc núi.

Lại nói tiểu lâu la trên núi Thanh Phong dò biết chi tiết, báo lên núi. Các hảo hán trên sơn trại đang định đánh trại Thanh Phong thì nghe báo: “Tần Minh dẫn binh mã tới!” Mọi người nhìn nhau kinh hãi. Hoa Vinh nói: “Các vị chớ hoảng. Từ xưa binh đến khẩn cấp, tất phải liều chết. Hãy cho tiểu lâu la ăn uống no say, cứ theo kế của tôi mà làm. Trước tiên dùng sức địch, sau dùng trí lấy, như thế như thế này, được không?” Tống Giang nói: “Diệu kế! Cứ thế mà làm.” Bấy giờ Tống Giang, Hoa Vinh định kế xong, bảo tiểu lâu la đi chuẩn bị. Hoa Vinh tự chọn một con ngựa tốt, một bộ giáp trụ, cung tên thương sắt đều thu xếp sẵn chờ đợi.

Tần Minh dẫn binh đến dưới núi Thanh Phong, cách núi mười dặm hạ trại. Ngày hôm sau giờ canh năm nấu cơm, quân sĩ ăn xong, đốt một phát pháo hiệu, tiến thẳng đến núi Thanh Phong, chọn chỗ đất trống dàn quân, nổi trống liên hồi. Chỉ nghe trên núi tiếng chiêng vang trời, một toán nhân mã phi xuống. Tần Minh ghì cương, ngang thanh lang nha bổng, trợn mắt nhìn thì thấy tiểu lâu la vây quanh Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh xuống núi. Đến trước sườn núi, một tiếng chiêng vang lên, dàn thành trận thế. Hoa Vinh trên ngựa cầm thương sắt, chào Tần Minh một tiếng. Tần Minh quát lớn: “Hoa Vinh, tổ tiên nhà ngươi là dòng dõi tướng môn, bản thân là mệnh quan triều đình, cho ngươi làm tri trại, nắm giữ một phương, hưởng lộc nước, có gì bạc đãi ngươi mà ngươi lại đi kết liên với giặc cướp, phản nghịch triều đình? Ta nay đặc biệt đến bắt ngươi, kẻ biết điều thì xuống ngựa chịu trói, kẻo làm bẩn tay chân ta. Hạng như ngươi có đáng gì đâu!”

Hoa Vinh cười đáp: “Xin tổng quản nghe lời trình bày: Hoa Vinh tôi sao nỡ phản triều đình? Thực ra bị gã Lưu Cao vô trung sinh hữu, lấy việc công báo thù tư, bức bách Hoa Vinh có nhà khó về, có nước khó đầu, đành tạm lánh ở đây. Mong tổng quản xét kỹ mà cứu giúp.” Tần Minh nói: “Ngươi vẫn chưa xuống ngựa chịu trói, còn đợi đến khi nào? Lại còn khéo lời mê hoặc quân tâm.” Bèn sai tả hữu nổi trống. Tần Minh múa thanh lang nha bổng, lao thẳng tới Hoa Vinh. Hoa Vinh cười lớn, quát: “Tần Minh, ngươi thật chẳng biết người tốt nhường nhịn. Ta nể ngươi là quan trên, ngươi lại tưởng ta sợ ngươi sao!” Bèn thúc ngựa múa thương, giao chiến với Tần Minh. Hai người đấu nhau dưới núi Thanh Phong, thật là cờ phùng đối thủ, tướng ngộ lương tài. Hai vị tướng quân so tài thế nào? Chỉ thấy:

Một đôi hổ dữ núi nam, hai con rồng xanh biển bắc. Rồng giận đầu sừng lởm chởm, hổ đấu móng vuốt hung tàn. Móng vuốt hung tàn, như câu bạc bám chặt đoàn lông gấm; đầu sừng lởm chởm, tựa lá đồng rung rinh cây vàng. Nhào lên lộn xuống, thương thép chẳng hở nửa ly; tới lui dập dìu, lang nha bổng ngàn phương nghìn kế. Lang nha bổng giáng xuống đỉnh đầu, chỉ cách sợi tóc; thương thép đâm tới trước ngực, suýt soát nửa phân. Tráng sĩ dùng thương thép, uy phong át cả sao hàn; tướng quân múa bổng lang nha, nộ khí tựa sấm sét nổ. Một vị là Thiên Bổng tướng phù trì xã tắc, một vị là Hắc Sát thần chỉnh đốn giang sơn.

Tần Minh và Hoa Vinh giao đấu bốn năm mươi hiệp không phân thắng bại. Hoa Vinh đấu thêm một lúc, giả vờ lộ sơ hở, quay ngựa chạy về đường nhỏ dưới núi. Tần Minh đại nộ, đuổi theo. Hoa Vinh treo thương vào vòng đai, ghì ngựa lại, tay trái cầm cung, tay phải rút tên, kéo căng dây cung, xoay mình bắn một phát ngay đỉnh mũ Tần Minh, bắn rơi cái anh hồng to bằng cái bát, như là báo tin cho gã. Tần Minh giật mình, không dám đuổi tiếp, vội quay ngựa lại định đánh giết thì đám tiểu lâu la đã kéo nhau lên núi hết. Hoa Vinh cũng theo đường khác về sơn trại.

Tần Minh thấy chúng tản mất, trong lòng càng giận: “Lũ thảo khấu thật vô lễ!” Bèn sai khua chiêng nổi trống, tìm đường lên núi. Quân lính hò reo, bộ binh lên trước. Qua vài ngọn núi, chỉ thấy trên cao gỗ lăn, đá bắn, bình vôi, nước sôi từ chỗ hiểm đổ xuống. Kẻ phía trước lùi lại không kịp, đã có ba năm mươi đứa bị hạ, đành phải lui xuống núi. Tần Minh là người nóng tính, lửa giận bốc lên không sao nhịn được, dẫn quân đi vòng quanh núi tìm đường. Đến giờ Ngọ, thấy phía tây bắc có tiếng chiêng, từ trong rừng hiện ra một toán quân cờ đỏ. Tần Minh dẫn người đuổi theo thì chiêng lặng, cờ đỏ biến mất. Tần Minh nhìn con đường ấy, chẳng có đường chính, toàn là đường mòn tiều phu, lại bị cây cối đổ gãy chắn ngang lối, không lên được. Đang định sai quân mở đường thì quân hán báo: “Bên sườn núi phía đông có tiếng chiêng, một toán quân cờ đỏ hiện ra.” Tần Minh dẫn người phi như bay qua sườn đông xem thì chiêng không kêu, cờ không thấy. Tần Minh thúc ngựa đi bốn phía tìm đường, toàn là cây cối chắn đường mòn. Quân báo lại tới: “Trên núi phía tây chiêng lại vang, quân cờ đỏ lại ra.” Tần Minh thúc ngựa chạy về phía tây thì chẳng thấy ai, cờ cũng mất. Tần Minh nóng ruột, hận đến nỗi nghiến răng kèn kẹt. Đang tức giận ở núi tây lại nghe sườn đông tiếng chiêng vang dội, vội dẫn quân đuổi qua thì lại không thấy một tên giặc nào, cờ đỏ mất dạng. Tần Minh giận đầy lồng ngực, định xua quân lên núi tìm đường thì phía núi tây lại hò reo. Tần Minh nộ khí xung thiên, xua binh mã qua núi tây, nhìn lên nhìn xuống chẳng thấy một ai. Tần Minh quát quân tìm đường lên núi. Có tên quân bẩm: “Ở đây đều không phải đường chính, chỉ có phía đông nam có một con đường lớn đi lên được. Nếu cứ tìm đường ở đây, e có sơ suất.”

Tần Minh nghe xong bảo: “Đã có đường lớn thì đêm nay đuổi theo ngay.” Bèn xua quân mã chạy về hướng đông nam. Trời dần tối, người mệt ngựa lử, mãi mới đến chân núi. Đang định hạ trại nấu cơm thì trên núi đuốc sáng rực, trống chiêng rầm rộ. Tần Minh càng giận, dẫn bốn năm mươi mã quân chạy lên núi. Trong rừng trên núi tên bắn loạn xạ, lại làm thương mấy quân sĩ. Tần Minh đành quay ngựa xuống núi, bảo quân cứ việc nấu cơm. Vừa nhen lửa thì trên núi có tám chín mươi ngọn đuốc, hú gọi nhau lao xuống. Tần Minh định đuổi theo thì đuốc đều tắt sạch. Đêm ấy tuy có ánh trăng nhưng bị mây mù che lấp, không sáng rõ. Tần Minh giận không chịu nổi, sai quân đốt đuốc thiêu rừng. Bỗng nghe trên sườn núi tiếng sáo kèn thổi vang. Tần Minh phi ngựa lên xem, thấy đỉnh núi có hơn mười ngọn đuốc chiếu sáng, thấy Hoa Vinh bồi tiếp Tống Giang đang ngồi uống rượu trên đó. Tần Minh nhìn mà không làm gì được, ghì ngựa dưới núi chửi mắng thậm tệ. Hoa Vinh đáp: “Tần Thống chế, ông chớ nóng vội, hãy về nghỉ ngơi. Ngày mai ta với ông đánh một trận sinh tử là xong.” Tần Minh quát: “Phản tặc, xuống đây! Ta giờ sẽ đánh với ngươi ba trăm hiệp rồi tính tiếp!” Hoa Vinh cười: “Tần tổng quản, ông hôm nay mệt rồi, ta có thắng ông cũng không vẻ vang gì. Hãy về đi, mai lại tới.” Tần Minh càng giận, cứ đứng dưới núi chửi. Định tìm đường lên núi nhưng lại sợ cung tên của Hoa Vinh, nên chỉ đứng dưới sườn núi mắng chửi. Đang chửi mắng thì nghe quân mã bản bộ hò hét. Tần Minh vội quay về chân núi xem, thấy sườn núi bên này hỏa pháo, hỏa tiễn bắn xuống rầm rầm. Phía sau hai ba mươi tiểu lâu la thành nhóm, dùng cung nỏ trong bóng tối bắn người. Quân mã hò reo một tiếng, đều dạt qua hẻm núi bên kia trốn chạy. Lúc ấy đã là canh ba. Quân mã đang tránh tên nỏ thì bỗng kêu khổ, nước lũ từ thượng nguồn đổ xuống, cả đoàn người ngựa đều chìm trong khe suối, ra sức vùng vẫy thoát thân. Kẻ bò được lên bờ đều bị tiểu lâu la dùng câu liêm móc lấy, bắt sống lên núi; kẻ không bò lên được đều chết đuối dưới suối.

Tần Minh lúc này nộ khí xung thiên, đầu óc như muốn nổ tung. Thấy một con đường mòn bên cạnh, gã thúc ngựa xông lên núi. Đi chưa được ba năm mươi bước, cả người lẫn ngựa sụp xuống hố bẫy. Hai bên mai phục năm mươi tay câu liêm, móc Tần Minh lên, lột sạch chiến bào giáp trụ, mũ nón binh khí, dùng dây thừng trói lại, ngựa cũng dắt lên, đều giải về núi Thanh Phong. Nguyên lai vòng vây này đều là kế của Hoa Vinh và Tống Giang. Trước hết sai tiểu lâu la khi đông khi tây, dụ cho Tần Minh người mệt ngựa lử, đứng ngồi không yên. Lại dùng bao đất chặn dòng nước suối, đợi đến đêm khuya dồn người ngựa vào khe suối, rồi xả nước xuống, dòng nước xiết đã tiêu diệt quân mã. Bạn bảo năm trăm người ngựa Tần Minh dẫn ra thế nào? Hơn một nửa chết đuối, bắt sống được một trăm bảy mươi người, cướp được bảy tám mươi con ngựa tốt, không một tên nào thoát về. Sau cùng sa hố bẫy, bắt sống Tần Minh.

Tiểu lâu la giải Tần Minh về sơn trại thì trời đã sáng. Năm vị hảo hán ngồi tại sảnh Tụ Nghĩa. Tiểu lâu la trói Tần Minh giải đến trước sảnh. Hoa Vinh thấy vậy vội vàng rời ghế, xuống sảnh tự tay cởi trói, dìu gã lên sảnh, dập đầu bái lạy. Tần Minh vội đáp lễ, nói: “Tôi là kẻ bị bắt, sống chết mặc các người xẻ thịt, sao lại bái tôi?” Hoa Vinh quỳ nói: “Tiểu lâu la không biết tôn ti, lỡ mạo phạm, xin thứ tội!” Lập tức lấy quần áo cho Tần Minh mặc. Tần Minh hỏi Hoa Vinh: “Vị hảo hán cầm đầu này là ai? Núi Thanh Phong này chưa từng thấy.” Hoa Vinh nói: “Đây là ca ca của Hoa Vinh, Tống áp ty Tống Giang người huyện Vận Thành. Ba vị này là chủ sơn trại, Yến Thuận, Vương Anh, Trịnh Thiên Thọ.” Tần Minh nói: “Ba vị này tôi có biết. Vị Tống áp ty này chẳng lẽ là người được gọi là Cập Thời Vũ Tống Công Minh vùng Sơn Đông sao?” Tống Giang đáp: “Tiểu nhân chính là người ấy.” Tần Minh vội sụp lạy: “Nghe danh đã lâu, không ngờ hôm nay được gặp nghĩa sĩ!” Tống Giang vội vàng đáp lễ không ngớt. Tần Minh thấy chân Tống Giang đi lại không tiện, hỏi: “Cẳng chân ca ca sao lại không tiện?” Tống Giang bèn kể lại sự tình từ lúc rời huyện Vận Thành cho đến khi bị Lưu tri trại tra khảo, thuật lại một lượt cho Tần Minh nghe. Tần Minh chỉ lắc đầu bảo: “Nếu chỉ nghe lời một phía thì đã lầm lỡ bao nhiêu chuyện! Để Tần Minh về châu nói rõ việc này với Mộ Dung tri phủ.” Yến Thuận giữ lại ở vài ngày, lập tức sai giết bò mổ ngựa, sắp yến tiệc linh đình. Những quân hán bị bắt lên núi đều được giữ ở phòng sau núi, cũng cho rượu thịt thiết đãi. Tần Minh uống vài chén, đứng dậy nói: “Các vị tráng sĩ, đã là tình nghĩa hảo hữu không giết Tần Minh, xin trả lại giáp trụ, ngựa béo, binh khí để tôi về châu.” Yến Thuận nói: “Tổng quản sai rồi. Ông đã dẫn năm trăm quân mã Thanh Châu đi mà mất sạch, sao về châu được? Mộ Dung tri phủ sao không trách tội ông? Chi bằng tạm ở lại sơn trại cỏ hèn này ít lâu. Tuy không đáng làm nơi nghỉ ngựa, nhưng hãy cứ ở đây lạc thảo, cân vàng chia bạc, mặc áo cả bộ, chẳng hơn là chịu nhục với lũ văn quan hủ nho sao?”

Tần Minh nghe xong bèn xuống sảnh nói: “Tần Minh sống là người Đại Tống, chết là ma Đại Tống. Triều đình cho tôi làm binh mã tổng quản, kiêm chức thống chế sứ, không hề bạc đãi Tần Minh, tôi sao nỡ làm cường đạo, phản nghịch triều đình? Các người muốn giết thì cứ giết đi, đừng hòng tôi theo các người.” Hoa Vinh chạy xuống kéo lại bảo: “Tần huynh trưởng nguôi giận, nghe tiểu đệ nói một lời. Tôi cũng là con nhà mệnh quan triều đình, cực chẳng đã mới bị ép đến nông nỗi này. Tổng quản đã không muốn lạc thảo, ai lại ép ông phục tùng? Chỉ xin ngồi lại một chút, tàn tiệc tiểu đệ sẽ trả giáp trụ, mũ nón, yên ngựa, binh khí cho huynh trưởng.” Tần Minh đâu chịu ngồi. Hoa Vinh lại khuyên: “Tổng quản đêm qua vất vả cả ngày đêm, người còn chịu không nổi, huống hồ con ngựa kia sao không cho nó ăn no rồi hãy đi?” Tần Minh nghe xong, trong bụng nghĩ: “Ông ta nói phải.” Bèn lại lên sảnh ngồi uống rượu. Năm vị hảo hán luân phiên mời rượu, nói lời bồi tiếp. Tần Minh phần vì mệt mỏi, phần vì bị các hảo hán khuyên giải không ngớt, bèn thả lòng uống say túy lúy, rồi được dìu vào trướng ngủ. Ở đây chúng nhân tự đi hành sự, không nói thêm.

Tần Minh một giấc ngủ đến giờ Thìn hôm sau mới tỉnh, nhảy dựng dậy, rửa mặt xong định xuống núi. Các hảo hán đều giữ lại: “Tổng quản hãy ăn sáng rồi đi, chúng tôi đưa xuống núi.” Tần Minh tính nóng, đòi đi ngay. Chúng nhân vội vàng dọn rượu thịt thiết đãi, lấy mũ nón giáp trụ cho Tần Minh mặc, dắt ngựa ra cùng với thanh lang nha bổng, sai người đợi sẵn dưới núi. Năm vị hảo hán tiễn Tần Minh xuống núi, từ biệt nhau, trao trả ngựa và binh khí. Tần Minh lên ngựa, cầm lang nha bổng, nhân lúc trời sáng rõ rời núi Thanh Phong, phi nước đại về Thanh Châu. Đến đoạn đường mười dặm thì khoảng giờ Tỵ. Từ xa thấy khói bụi mịt mù, không một bóng người qua lại. Tần Minh thấy vậy trong lòng có tám phần nghi ngại. Đến ngoại thành nhìn xem, nguyên lai có hàng trăm hộ dân trước kia nay đều bị hỏa hoạn thiêu thành đất trống, trên một bãi gạch vụn la liệt xác đàn ông đàn bà bị giết không sao kể xiết. Tần Minh xem xong đại kinh. Thúc ngựa chạy trên bãi gạch vụn đến chân thành, gọi lớn mở cửa thì thấy cầu treo trước cửa đã kéo cao, trên thành bày liệt quân sĩ tinh kỳ, gỗ lăn đá bắn. Tần Minh ghì ngựa gọi: “Trên thành hạ cầu treo cho ta vào thành.”

Trên thành sớm có người thấy Tần Minh, bèn nổi trống hò reo. Tần Minh gọi: “Ta là Tần tổng quản, sao không cho ta vào thành?” Chỉ thấy Mộ Dung tri phủ đứng bên tường nữ trên thành, quát lớn: “Phản tặc! Ngươi sao không biết xấu hổ! Đêm qua dẫn nhân mã đến đánh thành, giết bao nhiêu dân lành, đốt bao nhiêu nhà cửa, hôm nay lại định đến lừa cửa thành. Triều đình đâu có phụ bạc ngươi, sao ngươi lại hành động bất nhân như thế! Ta đã sai người tâu về triều đình rồi, sớm muộn bắt được ngươi sẽ phân thây vạn đoạn!” Tần Minh gọi lớn: “Công tổ sai rồi! Tần Minh vì mất quân mã, bị lũ này bắt lên núi, mới thoát ra được, đêm qua đâu có đến đánh thành?” Tri phủ quát: “Ta sao không nhận ra ngựa, giáp trụ, binh khí, mũ nón của ngươi! Người trên thành nhìn rõ mồn một ngươi chỉ huy lũ đầu đỏ giết người phóng hỏa, sao ngươi chối được! Cứ cho là ngươi thua bị bắt, sao năm trăm quân không một ai thoát về báo tin? Ngươi định lừa mở cửa thành để lấy vợ con, nhưng vợ con ngươi sáng nay đã bị giết sạch rồi. Ngươi không tin thì xem đầu đây.” Quân lính dùng giáo đâm thủng thủ cấp vợ Tần Minh giơ lên cho gã xem. Tần Minh vốn nóng tính, thấy đầu vợ mình thì giận vỡ lồng ngực, không sao phân trần được, chỉ kêu khổ kêu oan. Trên thành tên nỏ bắn xuống như mưa, Tần Minh đành phải né tránh. Nhìn khắp đồng hoang lửa vẫn chưa tắt.

Tần Minh quay ngựa lại bãi gạch vụn, hận không tìm được chỗ chết. Trong lòng suy tính hồi lâu, lại thúc ngựa quay về đường cũ. Đi chưa được mười dặm, thấy trong rừng một toán nhân mã kéo ra, năm con ngựa đi đầu là năm vị hảo hán Tống Giang, Hoa Vinh, Yến Thuận, Vương Anh, Trịnh Thiên Thọ, cùng một hai trăm tiểu lâu la theo sau. Tống Giang trên ngựa cúi mình nói: “Tổng quản sao không về Thanh Châu, một mình một ngựa định đi đâu?” Tần Minh nghe hỏi, giận dữ nói: “Không biết cái thằng giặc trời không dung đất không tha, đáng bị tùng xẻo nào giả làm tôi đi đánh thành, phá hoại nhà cửa dân chúng, giết hại dân lành, làm hại cả vợ con gia đình tôi, khiến tôi giờ đây có nhà khó về, có nước khó đầu, lên trời không lối, xuống đất không môn! Nếu tôi tìm thấy kẻ đó, tất đập nát thanh lang nha bổng này mới thôi!”

Tống Giang liền nói: “Tổng quản nguôi giận. Tuy đã mất phu nhân nhưng không sao, tiểu nhân sẽ đứng ra làm mối cho tổng quản. Tôi có một ý hay, mời tổng quản quay lại, ở đây khó nói, xin mời về sơn trại bẩm báo, rồi cùng đi.” Tần Minh đành phải nghe theo, quay lại núi Thanh Phong. Dọc đường không chuyện gì, sớm đến đình núi xuống ngựa. Mọi người cùng vào sơn trại, tiểu lâu la đã chuẩn bị rượu hoa quả thức nhắm tại sảnh Tụ Nghĩa. Năm vị hảo hán mời Tần Minh lên sảnh, nhường gã ngồi ghế giữa. Năm vị hảo hán cùng quỳ xuống, Tần Minh vội đáp lễ, cũng quỳ xuống đất. Tống Giang mở lời: “Tổng quản chớ trách. Hôm qua vì muốn giữ tổng quản ở lại núi mà ông nhất quyết không nghe, nên Tống Giang mới định ra kế này: sai tên lính nhỏ có vóc dáng giống tổng quản, mặc giáp trụ mũ nón của ông, cưỡi ngựa đó, ngang thanh lang nha bổng, chạy thẳng đến chân thành Thanh Châu chỉ huy lũ đầu đỏ giết người; Yến Thuận, Vương Anh dẫn hơn năm mươi người trợ chiến, giả làm tổng quản về nhà đón vợ con. Vì thế mới giết người phóng hỏa, cốt để tuyệt đường về của tổng quản. Hôm nay chúng nhân đặc biệt thỉnh tội!”

Tần Minh nghe xong, cơn giận đầy lòng, định liều mạng với bọn Tống Giang, nhưng lại suy tính: một là duyên số tinh tú trên trời; hai là bị họ vây hãm nhưng đãi ngộ bằng lễ nghĩa; ba là sợ đấu không lại họ, nên đành nuốt trôi cơn giận này. Bèn nói: “Anh em các người tuy có hảo ý muốn giữ Tần Minh, nhưng làm hại tôi quá độc ác, đoạn tuyệt cả gia đình vợ con tôi!” Tống Giang đáp: “Không làm thế, huynh trưởng sao chịu chết lòng tắp lự. Tuy mất tẩu tẩu phu nhân, nhưng Tống Giang biết Hoa tri trại có người em gái rất hiền thục, Tống Giang tình nguyện làm chủ hôn, chuẩn bị sính lễ để gả cho tổng quản làm vợ, thấy thế nào?” Tần Minh thấy chúng nhân kính yêu như vậy mới yên tâm quy thuận.

Mọi người nhường Tống Giang ngồi giữa, Tần Minh ngồi bên trái, Hoa Vinh ngồi bên phải, ba vị hảo hán ngồi theo thứ tự, mở tiệc linh đình uống rượu, bàn bạc chuyện đánh trại Thanh Phong. Tần Minh nói: “Việc này dễ thôi, không phiền anh em lo lắng. Hoàng Tín là cấp dưới của tôi, thứ hai là võ nghệ của hắn do tôi dạy, thứ ba là tình cảm với tôi rất tốt. Ngày mai tôi sẽ đi gọi mở cổng rào, một lời thuyết phục hắn nhập hội đầu hàng, rồi đón gia quyến Hoa tri trại, bắt con mụ lăng loàn của Lưu Cao để báo thù rửa hận cho nhân huynh, coi như lễ ra mắt, thế nào?” Tống Giang đại hỷ: “Nếu được tổng quản khẳng khái như vậy thì thật là vạn hạnh!” Đêm ấy tiệc tan, ai nấy đi nghỉ. Sáng hôm sau thức dậy, ăn sáng xong, mọi người đều mặc giáp trụ. Tần Minh lên ngựa xuống núi trước, cầm lang nha bổng, phi nước đại về trấn Thanh Phong.

Lại nói Hoàng Tín từ khi về trấn Thanh Phong, trấn an quân dân trên trấn, điểm trại binh ngày đêm đề phòng, giữ chặt cổng rào, không dám xuất chiến, nhiều lần sai người nghe ngóng nhưng không thấy Thanh Châu điều binh ứng cứu. Hôm đó nghe báo: “Ngoài rào có Tần Thống chế một mình một ngựa đến, gọi mở cổng.” Hoàng Tín nghe xong bèn lên ngựa phi ra cửa xem, quả nhiên là một người một ngựa, không có tùy tùng. Hoàng Tín sai mở cổng, hạ cầu treo, đón Tần tổng quản vào, đến tận trước công sảnh đại trại xuống ngựa. Mời lên sảnh chào hỏi xong, Hoàng Tín hỏi: “Tổng quản sao lại một mình đến đây?”

Tần Minh bấy giờ trước hết kể việc mất quân mã, sau nói: “Cập Thời Vũ Tống Công Minh vùng Sơn Đông tài trượng nghĩa, kết giao hảo hán thiên hạ, ai chẳng kính trọng. Ông ấy hiện đang ở núi Thanh Phong, tôi lần này cũng đã nhập hội ở sơn trại. Anh lại không có vợ con, sao không nghe lời tôi cũng lên núi nhập hội, đỡ phải chịu nhục với lũ văn quan?” Hoàng Tín đáp: “Nếu ân quan ở đó, Hoàng Tín sao dám không theo. Chỉ là chưa từng nghe nói Tống Công Minh ở trên núi, lần này sao Cập Thời Vũ Tống Công Minh lại từ đâu đến sơn trại?” Tần Minh cười nói: “Chính là tên Hổ Vận Thành Trương Tam mà anh áp giải hôm trước đấy. Ông ấy sợ nói tên thật sẽ rước họa vào thân nên chỉ nhận là Trương Tam.” Hoàng Tín nghe xong giậm chân nói: “Nếu tiểu đệ biết là Tống Công Minh thì trên đường đã thả rồi! Nhất thời không thấy được, chỉ nghe lời Lưu Cao, suýt nữa hại mạng ông ấy.”

Tần Minh, Hoàng Tín đang ở trong nha môn bàn bạc khởi hành thì thấy trại binh báo: “Có hai đạo quân mã khua chiêng nổi trống giết đến trấn.” Tần Minh, Hoàng Tín nghe thấy đều lên ngựa ra nghênh địch. Đến bên cổng rào nhìn ra, thấy bụi bay mù trời, sát khí ngất trời. Đúng là: Hai đạo quân binh xông đến trấn, một đoàn nhân mã xuống núi xanh. Rốt cuộc Tần Minh, Hoàng Tín nghênh địch quân đến thế nào, hãy nghe hồi sau phân giải.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC