Chính vào buổi chiều ngày khâm liệm di hài Ngô lão thái gia, tại trấn Song Kiều cách Thượng Hải hơn hai trăm dặm đường thủy, trong một tòa nhà lớn âm u, cậu của Ngô Tôn Phủ là Tằng Thương Hải đang nằm trên sập thuốc phiện mà sinh khí. Vị lão hương thân hơn năm mươi tuổi này là một “thổ hoàng đế” có tiếng tại địa phương. Từ năm bốn mươi tuổi sau khi sinh được một cậu con trai quý tử, bản tính tham tiền, bủn xỉn, khắc nghiệt của lão lại càng phát huy đặc biệt. Đáng tiếc vị công tử này tuy tên là “Gia Khuê” (ngựa nhà), nhưng thực tế còn chẳng bằng một con “gia cẩu” (chó nhà), vì thế Tằng Thương Hải lẽ ra đã đến lúc nghỉ ngơi hưởng phúc lại vẫn chưa thể thong dong tự tại, thậm chí đến cả chuyện vặt vãnh như củi gạo dầu muối cũng đều khiến lão nhân gia phải bận tâm.
Mà hai ba năm gần đây, vận may của lão cũng chẳng ra gì. Khi lá cờ Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng đầu tiên tung bay trên trấn Song Kiều, tiếng hô hào “đả đảo thổ hào liệt thân” vang lên vô cùng vang dội, náo nhiệt lại cực kỳ nghiêm túc, quả thực đã làm Tằng Thương Hải kinh hãi một phen, và để cầu vạn toàn, lão cũng đã đến Thượng Hải lánh mặt một thời gian. Sau đó đám thanh niên hò hét ấy kẻ thì bỏ trốn, người thì bị bắt, trấn Song Kiều lại tràn ngập cảnh thái bình thịnh trị như cũ, thế nhưng sự “thống trị” của Tằng Thương Hải từ đó đã bị lung lay; một nhóm thanh niên khác không hề gào thét đòi “đả đảo thổ hào liệt thân” đã trở thành “tân quý”, và từng bước một chiếm lấy không ít “đặc quyền” từ tay Tằng Thương Hải. Đến nay, địa vị của Tằng Thương Hải sa sút đến mức chính lão cũng khó mà tin nổi: đám “tân quý” trên trấn Song Kiều không những ngồi ngang hàng cùng lão cai trị phương nam, mà thậm chí còn thời thời khắc khắc chèn ép lão nữa!
“Đúng là người già thì mất giá!” —— Khi bị chèn ép quá mức, Tằng Thương Hải chỉ có thể than vãn như vậy, đồng thời hé nửa con mắt đặt kỳ vọng vào cậu quý tử Gia Khuê.
Chiều hôm ấy, Tằng Thương Hải nằm trên sập thuốc trong hoa sảnh sinh khí, không phải vì lại bị đám “tân quý” trên trấn chèn ép, mà là vì bức điện tín khẩn “báo tang” của Ngô Tôn Phủ gửi đến quá muộn. Khoảnh khắc bức điện khẩn này được trao tận tay, lão đã rất đắc ý; nghĩ rằng mình dù sao cũng là danh gia vọng tộc, Ngô Tôn Phủ thường xuyên xuất hiện trên mặt báo Thượng Hải là cháu ngoại ruột, lại còn đánh điện khẩn về —— xem chừng là có việc đại sự cần thương lượng, điều này rõ ràng cho thấy nền móng khác hẳn với đám “tân quý” trên trấn vốn mới hôm qua còn là lũ nhóc mũi thò lò. Nhưng khi lão dịch nội dung điện văn là “báo tang”, cơn đắc ý kia liền biến thành một bụng nộ khí. Thứ nhất, đây lại là một bức điện báo tang thông thường không hơn không kém, chứ chẳng phải bàn bạc việc đại sự gì trong vùng, khiến lão không thể giấu vào túi áo để đi khoe khoang với mọi người; thứ hai, bức điện này đến chậm một cách vô lý; thứ ba, cậu cháu ngoại quý hóa Ngô Tôn Phủ kia cũng chẳng coi ông cậu già này ra gì, chỉ gửi một bức điện lấy lệ thế này, mà không hề phái riêng một chiếc tàu hơi nước nhỏ đến đón lão đi. Nếu lão vẫn còn uy thế như ngày xưa, trong lúc giận dữ thế này, có lẽ gã cục trưởng điện báo địa phương dám làm trễ nải điện khẩn của hai phủ Tằng Ngô chắc chắn sẽ gặp vận xui; nhưng nay Tằng Thương Hải “người già mất giá” ngoại trừ trợn mắt vuốt râu thì chẳng còn cách nào khác.
Lão hậm hực bò dậy khỏi sập thuốc, đi lại vài bước trong phòng, cầm lấy tờ điện tín, đến bên cửa sổ dài nơi ánh sáng tốt hơn để xem kỹ lại. Càng xem càng giận, lão cảm thấy ít nhất cũng phải trị gã cục trưởng điện báo “lơ là công vụ” kia một trận mới được. Đúng lúc này, gã làm thuê A Nhị bước vào, mồ hôi nhễ nhại, người ngợm đầy bùn đất. Trông thấy sắc mặt Tằng Thương Hải không ổn, A Nhị đứng sang một bên thở hồng hộc.
“Ồ, mày về rồi đấy à? Tao cứ tưởng Thất Lý Kiều dời nhà đi đâu rồi nên mày không tìm thấy; —— tao còn định phái cảnh sát đi tìm mày đấy! Liệu hồn! Mày mà còn láo nháo nữa thì có ngày tao tống mày lên cục cho biết mùi!”
Tằng Thương Hải nghiêng đầu nhìn chằm chằm A Nhị, lạnh lùng đe dọa. Những lời như vậy lão đã nói quen miệng rồi, —— mỗi khi A Nhị đi làm việc lâu một chút, Tằng Thương Hải đều dùng bộ văn vở này, không hẳn là làm thật; nhưng lúc này đúng lúc lão đang trút giận, cộng thêm việc A Nhị chỉ lo đứng đó lau mặt thở dốc, không hề theo lệ thường là vừa vào đã báo cáo kết quả công việc, Tằng Thương Hải liền nổi trận lôi đình thực sự. Lão cao giọng khàn đặc, dậm chân mắng:
“Thằng súc sinh! Chẳng lẽ cái miệng chết tiệt của mày bị dán niêm phong rồi sao? —— Đòi được bao nhiêu rồi?”
“Nửa xu cũng không có. —— Thất Lý Kiều hôm nay khua chiêng họp hội ——”
A Nhị đột ngột khựng lại, vén vạt áo ngắn bằng vải xanh lên lau mặt tiếp. Trước mắt gã, lập tức hiện ra khung cảnh đại hội mấy nghìn người, vô số cuốc xẻng cờ đỏ, và cả mấy nghìn đôi mắt đỏ rực đáng sợ; bên tai gã, lập tức vang vọng tiếng chiêng khua rộn rã và tiếng gào thét cuồng nộ từ mấy nghìn cuống họng như cuồng phong. Tim gã đập thình thịch như phình to ra, khiến toàn thân nóng bừng.
Thế nhưng tất cả những điều này, Tằng Thương Hải nằm mơ cũng không nghĩ tới. Lão thấy A Nhị không nói tiếp, liền giận dữ quát:
“Kệ mẹ chúng nó họp cái hội chết tiệt gì! Mày đi đòi tiền cơ mà. Mày không nói với chúng nó à: hôm nay không trả sạch, ngày mai Tằng lão gia sẽ phái cảnh sát đến bắt người! Mày không nói với cái lũ khốn kiếp đó à —— hội với chả hè!”
“Vậy thì ông phái cảnh sát đi! Ông có chém đầu tôi, tôi cũng không đi nữa! Người ở Thất Lý Kiều vào hội hết rồi… Họ thấy tôi là biết tôi đi đòi nợ thuê cho ông, họ mắng tôi, không cho tôi về, còn bắt tôi…”
A Nhị cũng hậm hực nói, và đối với “lão gia” của gã, gã đã bắt đầu xưng “ông – tôi” rồi. Đây không phải chuyện nhỏ. Tuy nhiên, Tằng Thương Hải vì quá quan tâm đến chuyện không đòi được nợ nên đã phớt lờ sự vô lễ này, lão ngắt lời A Nhị, đập bàn quát tháo:
“Hội chó má! Trần Lão Bát, nó là ủy viên cái hội nông dân chó má gì đó; chính nó cũng cho vay nặng lãi, sao nợ của tao lại để đám dân quê quỵt trắng được! Tao phải đi tìm Trần Lão Bát để lý luận một phen! —— Hừ! Trên đời không có cái lý ấy! Nhất định là cái đồ nô tài nhà mày lười biếng, không thèm đến Thất Lý Kiều! Mai mà tra ra được thì tao lấy mạng chó của mày ——”
“Không phải cái hội của Trần Lão Bát. Là cái hội khác. Chỉ có người nhà Thất Lý Kiều biết thôi, người trên trấn chưa nghe nói bao giờ đâu! Hôm nay họ lần đầu khua chiêng họp hội, mấy nghìn người, toàn là chân đất áo ngắn, không một ai mặc áo dài, toàn là dân quê nghèo chính hiệu…”
A Nhị bỗng nhiên chẳng còn sợ hãi gì sự đe dọa của Tằng Thương Hải, ngược lại còn nói một cách hăng hái; nhưng gã đột nhiên im bặt, vì gã thấy sắc mặt Tằng Thương Hải biến thành trắng bệch, ngón tay run lẩy bẩy, loạng choạng ngã vật xuống sập thuốc, nhắm nghiền mắt lại, —— vị lão gia ngày thường uy phong lẫm liệt này cũng có lúc ủ rũ như gà chọi thua trận, A Nhị làm thuê ở Tằng phủ mười năm nay, đây là lần đầu tiên trông thấy!
A Nhị đâm ra lúng túng. Gã là người thật thà, nhìn thấy “tướng chết” kia của Tằng Thương Hải, gã liền nghĩ ngợi nhỡ đâu dọa chết lão già nghiện thuốc phiện này thì tội lỗi của gã không nhỏ, Bồ Tát trên trời có giảm thọ của gã không? Thế nhưng gã lo hão rồi. Tằng Thương Hải đang nằm trên sập thuốc bỗng mở bừng mắt, đôi mắt lóe lên tia đỏ hung tợn, sắc mặt đã biến thành xanh xám; lão nhảy dựng lên, tiện tay vồ lấy tẩu thuốc phiện, thở hồng hộc lao tới một bước, nhắm thẳng đầu A Nhị mà phang tới, mắng như phát điên:
“Cái đồ nô tài nhà mày! Mày cũng chẳng phải thứ tốt lành gì! Chúng mày dám tạo phản sao?”
Chát! —— một tiếng vang lên, chiếc tẩu thuốc bằng ngà voi gãy làm hai đoạn, nhưng không trúng đầu A Nhị. A Nhị vung cánh tay rắn như đồng sắt đỡ lấy, tránh được đòn. Máu trong người gã bị cú đánh này kích động sôi sùng sục. Gã đứng khựng lại, trợn tròn mắt. Tằng Thương Hải múa nửa đoạn tẩu thuốc, gầm lên như sấm, một tay vồ lấy chiếc chân nến bằng thiếc, nhắm thẳng mặt gã ném tới. Chân nến không trúng đích, nhưng khi rơi xuống đất, chiếc kim đồng trên đỉnh chân nến lại đâm trúng bắp chân A Nhị. Chảy máu rồi! Lửa giận bắn ra từ mắt A Nhị. “Đánh chết con chó già bóc lột người nghèo kia đi!” —— một câu nghe được từ Thất Lý Kiều bỗng chốc lại dâng lên trong lòng A Nhị. Gã siết chặt nắm đấm. Nếu Tằng Thương Hải tiến lên một bước nữa, A Nhị chắc chắn sẽ ra tay!
Nhưng lúc này, một trận khóc mắng bỗng bùng nổ từ phía sau hoa sảnh, theo sau là một thiếu nữ yểu điệu vừa khóc vừa la xông vào, nhào lên người Tằng Thương Hải, suýt chút nữa xô lão già ngã lăn ra đất.
“Làm gì thế? A Kim!”
Tằng Thương Hải bám vào bàn, hổn hển quát. Lúc đó, một người đàn bà trẻ cao lớn thô kệch cũng đuổi tới nơi! Tiếng gào mắng hỗn loạn lấp đầy gian hoa sảnh nhỏ bé này. Tằng Thương Hải lắc đầu, thở dài một tiếng, rồi nằm xuống sập thuốc nhắm mắt lại. Dù lão là tay lão luyện kiện cáo nổi tiếng gần xa, nhưng đối với tranh chấp giữa hai người đàn bà trong nhà mình —— cô vợ bé không chính thức và con dâu —— lão vĩnh viễn không giải quyết được, chỉ có thể mặc kệ không nghe không hỏi.
A Nhị đã đi rồi. Hai người đàn bà đối mắng. Vú em bế cháu nội Tằng Thương Hải, còn một nữ giúp việc thô kệch đều đứng bên bậc đá dưới hiên hoa sảnh mà nghe mà xem. Tằng Thương Hải cầm một chiếc tẩu thuốc khác, rít —— thuốc, một mặt xót xa chiếc tẩu ngà voi cũ gãy làm đôi, mặt khác lại nghĩ đến cái hội gì đó ở Thất Lý Kiều. Lúc này lão hơi hối hận vì sự “thất thái” vừa rồi; giờ đây mưu sâu kế hiểm của lão lại đi theo hướng này: Cộng sản xúi giục dân quê Thất Lý Kiều họp hội, chắc hẳn chí hướng không nhỏ chứ? Thế nhưng trên trấn có một tiểu đoàn quân, lại có cả bảo vệ đoàn, sợ cái gì, nhân cơ hội này vừa hay nhờ phân cục công an bắt vài đứa về trị một trận, —— đứa nào quỵt nợ đều coi là Cộng sản hết… Còn nữa, trên trấn không ai biết chuyện này, mấy vị “tân quý” ngày thường chèn ép lão già này ghê gớm nhất chắc vẫn còn đang mơ ngủ!
Nghĩ đến đây, gương mặt đen gầy của Tằng Thương Hải hiện lên nụ cười. Lão đã nghĩ ra phương pháp hay để đòi lại vốn lẫn lãi của đám nợ nặng lãi, và cũng đã tính toán xong cách để vạch trần sự ngu xuẩn khốn khiếp của đám “tân quý”; chúng nó đến giờ còn chưa biết Thất Lý Kiều có Cộng sản, chúng nó quản lý kiểu gì không biết!
“Tốt! Cứ thế mà làm. Cho chúng nó biết tay lão tử! Ha, ha!”
Tằng Thương Hải nghĩ đến đoạn đắc ý liền buông tẩu thuốc, không kìm được kêu lên, rồi cười ha hả liên hồi. Tiếng cười khô khốc vọng lại trong hoa sảnh, đâm vào tai lão một cách đơn điệu, lão lúc này mới nhận ra cuộc cãi vã của hai người đàn bà đã chấm dứt vô điều kiện từ lúc nào không hay. Lão ngạc nhiên nhìn quanh, thấy A Kim đang ngồi một mình bên chiếc bàn vuông đối diện sập thuốc, dùng khăn tay che mặt, như đang khóc.
“A Kim!”
Tằng Thương Hải gọi khẽ. Không có tiếng trả lời. Cảm thấy khó xử, Tằng Thương Hải uể oải ngồi dậy, đang định bước tới dỗ dành vài câu, A Kim đột nhiên lộ mặt ra lườm Tằng Thương Hải một cái; thị không hề khóc, chỉ có vành mắt hơi đỏ một chút.
“Ngày mai tôi về quê thôi; ở lì đây để bị mắng bị đánh, đúng là đồ rẻ rách sao?”
A Kim cao giọng nói, rồi bỗng nhiên khóc rống lên; là kiểu khóc khan không có nước mắt.
“Ái chà, ái chà! Cãi cọ cái gì chứ! Tôi không có sức mà tranh cãi với hạng đàn bà đó; lát nữa đợi thằng Gia Khuê về, bảo nó đi mà quản giáo! Là vợ nó, nên để nó quản giáo! —— Bảo thằng Gia Khuê đánh cho nó một trận, trút giận cho cô nhé. Được rồi, được rồi, A Kim! Chẳng đáng để chấp nhặt với cái hạng ngu ngốc đó đâu. —— Cô đi xem cháo yến hầm xong chưa. Tôi ăn xong còn phải đi làm công sự!”
Tằng Thương Hải vừa nói vừa bước tới bên cạnh A Kim, dùng ống tay áo rộng dính đầy vết thuốc phiện phất phất mấy cái lên mặt A Kim, coi như lau nước mắt cho thị. A Kim ngoảnh đầu đi vài cái, liếc mắt cười khì:
“Hừ, lời ông nói có giá trị không đấy?”
“Sao lại không giá trị! Tôi đã bảo trị ai là nhất định phải trị! Tôi làm lão gia thì không cần tự mình ra tay. —— Lần trước chồng cô đến gây sự, chẳng phải tôi đã hứa với cô sẽ trị hắn nặng tay sao? Sau đó chẳng phải đã bảo cảnh sát trị hắn rồi đó thôi? Có điều con dâu mình thì không tiện tống lên cục, phải bảo con trai trị. Lát nữa thằng Gia Khuê về, tôi sẽ bảo nó đánh cho con mụ ghê gớm đó một trận tơi bời! Lời tôi nói trước nay đều có giá trị.”
“Hừ, nói có giá trị! Tháng trước đã hứa cho tôi một chiếc nhẫn vàng, đến giờ vẫn chưa ——”
“Ấy, ấy, đó lại là chuyện khác! Đó là mua đồ, không phải trị người; —— nhẫn vàng rốt cuộc có gì tốt đâu? Đeo vào tay cũng chẳng làm tay dễ chịu hơn. Tôi đem tiền mua nhẫn vàng gửi vào ngân hàng lấy lãi cho cô, chẳng phải tốt hơn nhiều sao? Thôi, mau đi xem cháo yến đi. Đợi tôi đi công chuyện về sẽ đưa cho cô một cuốn sổ tiết kiệm: một trăm đồng! Thế còn chưa tốt sao?”
Dường như con số “một trăm” quả thực có ma lực, A Kim mang theo vài phần thỏa mãn mà rời đi. Tại đây, Tằng Thương Hải cười thầm, khâm phục thủ đoạn ngoại giao của mình, rồi lại nằm xuống sập thuốc, tinh thần phấn chấn đốt lên một hơi thuốc thật lớn.
Thế nhưng hơi thuốc vừa lên tẩu, còn chưa kịp rít nửa miếng, bên trong lại bùng nổ cuộc cãi vã. Lần này còn xen lẫn tiếng chửi mắng của một nam tử, là cậu quý tử của Tằng Thương Hải đã xuất hiện. Tằng Thương Hải dường như hoàn toàn không nghe thấy, trịnh trọng nâng tẩu thuốc, dồn sức rít một hơi, không ngờ trong tiếng gào mắng hỗn loạn bên trong lại bắn ra một câu vừa sắc vừa vang, đâm thẳng vào tai Tằng Thương Hải:
“Đồ con đĩ không biết xấu hổ! Thằng già không đủ cho mày thỏa mãn, lại còn mê hoặc cả thằng trẻ; tao mà nhịn mày chắc?”
Đó là giọng của con dâu. Tiếp đó lại nghe thấy tiếng A Kim cười. Đột nhiên lại là tiếng con trai gầm rú, con dâu lại khóc lại mắng. Sau đó là một tràng khóc mắng và đánh lộn lẫn lộn vào nhau.
Tằng Thương Hải cầm tẩu thuốc quên cả rít, ngẩn người ra ngẫm nghĩ câu “thằng già không đủ cho mày thỏa mãn”. Tuy nói những chuyện này không bằng chuyện tiền nong ra vào, lão khá đạt quan, nhưng dù sao trong lòng cũng thấy chua xót khó chịu vô cùng. Ngoài ra còn một điểm khiến lão vô cùng mất hứng: Hóa ra con trai chịu đánh vợ không phải vì “kính tuân nghiêm mệnh”, mà là vì nguyên do khác. Điều này khiến lão dần cảm thấy bi thương cho uy quyền bị sụp đổ của con trai.
Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân nặng nề đánh thức sự trầm tư của Tằng Thương Hải. Con trai Gia Khuê, một thanh niên mười chín tuổi tướng mạo cực kỳ xấu xí như một con ngựa hoang, đã đứng trước mặt Tằng lão đầu. Quăng cuốn sách cầm trong tay lên một chiếc ghế, Tằng Gia Khuê ngồi xuống chiếc ghế vuông bên cạnh sập thuốc, mặt đối diện với cha mình.
“Gia Khuê, lão thái gia bên Ngô phủ chết rồi. Anh họ Tôn Phủ của mày có điện báo về. Mày ở trên trấn dù sao cũng chẳng có việc gì, ngày mai lên Thượng Hải viếng tang, tiện thể nhờ Tôn Phủ tìm cho mày một việc làm.”
Không đợi con trai mở miệng, Tằng Thương Hải đã từ từ nói ra ý định vừa tính toán xong; nhưng mấy chữ “thằng già, thằng trẻ, thỏa mãn” vẫn cứ quẩn quanh không dứt trong lòng lão.
“Con không đi! Con đang cần tiền gấp, đưa ngay cho con mấy chục đồng!”
“Cái gì! Lại đòi tiền à! Hừ, mày không biết tiền tài kiếm được không dễ dàng đâu! Cần dùng việc gì? Phải nói cho rõ đã!”
Tằng Thương Hải kinh ngạc nói, bật người ngồi dậy. Nhưng con trai không trả lời ngay, trước tiên thọc tay vào thắt lưng lục lọi một hồi, rồi rút ra một mảnh giấy cứng màu đen nhỏ, chìa thẳng vào mũi lão cha, ngạo mạn hét lên:
“Việc gì à! Con sắp phải đãi tiệc lớn đây! Ông nhìn xem, đây là cái gì?”
Tằng Thương Hải mắt nhanh lại có tâm tính nhạy bén, nhìn qua mảnh giấy đen đó đã biết là “Đảng chứng Trung Quốc Quốc dân Đảng”; niềm vui này không hề nhỏ, lão giật lấy, dụi dụi mắt, ghé sát vào đèn thuốc phiện nhìn kỹ; chẳng phải thật sao! “Tỉnh mỗ huyện mỗ khu mỗ đảng viên chứng số hai mươi ba”, bên trên còn dán ảnh nhỏ của Tằng Gia Khuê. —— “Lại còn là số hai mươi ba nữa cơ đấy!” Lão già hân hoan tự lẩm bẩm, lấy cặp kính lão từ khay thuốc đeo vào, lại xem xét kỹ lưỡng dấu triện của Đảng bộ đóng trên đảng chứng. Cuối cùng, lão mới cung kính bước đến trước mặt con trai trả lại chứng thư, liên tục trịnh trọng dặn dò:
“Cất cho kỹ vào, cất cho kỹ vào!”
Tiếp đó, lão lại cười ha hả, vỗ vai con trai nói:
“Thế là xuất sơn rồi! Cha đã bảo mà, hổ môn không sinh chó con! —— Dĩ nhiên là phải đãi tiệc lớn rồi! Tối nay mày mời các bạn nhỏ, mấy chục đồng sợ không đủ đâu nhỉ? Lát nữa cha đưa mày một trăm. Tối mai, những nhà thế giao lâu năm của chúng ta cũng phải mời một chuyến. Khoan đã, còn đại sự nữa! —— Hút xong điếu thuốc này rồi hãy nói.”
Thế là lão già hưng phấn bò lên sập thuốc, phù phù dốc sức hút; Tằng Gia Khuê đầy mặt đắc ý, nhưng không tìm được lời nào để khoe khoang, bèn nằm ngang ra sập thuốc. Hắn thực sự rất cẩn thận giấu đảng chứng vào túi áo trong. Nhưng tâm lý coi trọng đảng chứng của hắn có chút khác với Tằng Thương Hải; hắn biết có thứ này thì có thể thường xuyên ép lão già đưa cho những khoản tiền lớn để tiêu xài phóng tay.
Tằng Thương Hải một hơi hút hết một điếu, cầm lấy ấm trà trong khay thuốc, kề miệng vào tu ừng ực vài hớp, đặt ấm trà xuống, khẽ nói:
“Gia Khuê! Cha dò được một tin quan trọng, đang định lên cục công an báo cáo. Bây giờ phái mày đi nhé! Mày vừa vào Đảng, chính là lúc cần ra mặt, làm một việc lớn, lập công đầu! —— Ha, cơ hội thật đúng là trùng hợp, hôm nay đúng là song hỷ lâm môn!”
Nghe nói là bảo hắn đến phân cục công an làm việc gì đó, Tằng Gia Khuê liền ngẩn người. Hắn trợn tròn đôi mắt, cứ ngẩn ngơ nhìn cha mình. Rõ ràng là hắn không hề mặn mà với việc này chút nào, hơn nữa cũng không biết cách giao thiệp với phân cục công an như thế nào.
“Hừ, —— còn có mấy phần nhát sân khấu nữa cơ đấy!”
Tằng Thương Hải vừa yêu thương vừa như trách móc nói, liên tiếp lắc đầu hai cái; thế rồi lão đột nhiên chuyển giọng hỏi:
“Gia Khuê, mày có biết trên trấn có tổng cộng bao nhiêu bàn đèn thuốc lậu không? Con Tam cô ở tiệm tạp hóa phố trước chuyên tiếp những khách nào? Còn nữa, ở trạm gác mỗi tháng lọt vào bao nhiêu hàng lậu?”
Tằng Gia Khuê lại trợn mắt không trả lời được. Hắn vốn cũng thường xuyên lui tới chỗ kỹ nữ lậu, ví dụ như hạng Tam cô ở phố trước; nhưng hỏi hắn những kỹ nữ lậu nào tiếp khách nào, hay bàn đèn thuốc lậu có bao nhiêu, hàng lậu trốn thuế có bao nhiêu, thì hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Tằng Thương Hải đập đùi cười ha hả:
“Sao hả? Rốt cuộc thanh niên các anh không biết chú ý mọi lúc mọi nơi. Hừ, Gia Khuê, mày bây giờ là Đảng lão gia rồi, tình hình địa bàn một chút cũng không thông, thì cái chức Đảng lão gia này mày làm sao nổi đây! Bản thân mày không tự đi tìm kẽ hở mà lách, chẳng lẽ đợi người ta đến mời sao? —— Tuy nhiên, mày cũng không cần lo lắng, còn lão cha mày là ‘ngựa già biết đường’ đây, sẽ từ từ chỉ bảo mày!”
Mặt tiểu Tằng lúc này đỏ lên, có lẽ nghe xong lời “đình huấn” của cha nên thấy hổ thẹn; nhưng cũng có lẽ vì một trăm đồng vẫn chưa đến tay nên thấy không kiên nhẫn. Hắn bĩu môi, chẳng nói chẳng rằng. Vừa hay lúc đó, vợ hắn bế đứa trẻ đi vào, mặt đầy vẻ không vui, đặt đứa trẻ lên một chiếc ghế, dùng một cánh tay giữ lấy, quay mặt nhìn chồng, dường như có lời muốn nói.
Nhưng đứa trẻ không để thị mở miệng, đã khóc ré lên; đồng thời một bãi nước tiểu xối xả, tràn đầy mặt ghế rồi nhỏ xuống đất.
Tằng Gia Khuê nhíu mày, những thớ thịt ngang trên mặt nổi gân lên, hắn bật dậy khỏi sập thuốc, đang định quát mắng vợ, thì chợt thấy dưới chân đứa trẻ vừa tiểu bậy có một cuốn sách, —— chính là cuốn sách hắn vừa mang về, hai chân đứa trẻ đang đạp loạn xạ lên mặt sách.
“Hừ! Cái đồ súc sinh nhỏ này!”
Tằng Gia Khuê gầm lên một tiếng giận dữ, nhảy vọt đến bên cạnh đứa trẻ, thô bạo giật cuốn sách dưới chân nó ra xem, thì đã ướt sũng và rách nát, chẳng ra hình thù gì nữa. Thân hình đứa trẻ lảo đảo, suýt nữa ngã nhào xuống ghế, nhưng lạ thay nó lại ngừng khóc, nhào vào lòng mẹ, chỉ há cái miệng nhỏ thật to.
Khi nhìn rõ cuốn sách ướt nhẹp từ tay con trai là cuốn 《Tam dân chủ nghĩa》, sắc mặt Tằng Thương Hải đột ngột biến đổi. Lão nhảy dựng lên dậm chân, nhìn mặt con trai, liên tục kêu khổ:
“Hỏng rồi! Hỏng rồi! Cái này cũng giống như cuốn 《Thánh dụ quảng huấn》 thời tiền Thanh vậy, đáng lẽ phải thờ trên bàn thờ trước lư hương giữa đại sảnh mới đúng đạo, sao lại để đứa trẻ tiểu lên thế hả! Để người ngoài biết được, cái đầu mày liệu có còn giữ được không? Đáng chết, hỏng rồi!”
Lúc này đứa trẻ bị dọa đến lặng đi cũng òa khóc nức nở. Tằng Gia Khuê vốn cũng không hiểu lắm tại sao cha mình lại kêu khổ liên hồi, nhưng tóm lại là cảm thấy chuyện này hỏng bét, và rất tức giận, một tay túm lấy vợ mà đánh. Tiếng khóc của đứa trẻ và người mẹ, tiếng chửi bới của tiểu Tằng, hỗn loạn thành một đoàn. Tằng Thương Hải lắc đầu thở dài, chỉ lo hút thuốc, sau đó nhớ ra còn đại sự phải lên phân cục công an một chuyến, bèn trong tiếng ồn ào ấy giũ áo mà đi.
Trên phố vẫn nhộn nhịp như thường. Trấn Song Kiều này có gần mười vạn dân, có dăm ba tiệm cầm đồ, tiệm bạc, tiệm vàng, còn có xưởng điện lực, xưởng gạo, xưởng dầu do Ngô Tôn Phủ độc lập kinh doanh. Những thứ này đều mới phất lên trong khoảng bốn năm năm trở lại đây.
Tằng Thương Hải vừa đi vừa quan sát cảnh tượng buôn bán mới phát đạt, cùng với đủ loại giải trí kiểu đô thị, liền nghĩ đến pháp môn kiếm tiền bây giờ so với thời lão làm “thổ hoàng đế” năm xưa, thực sự là không thể so sánh được; nếu hai ba năm nay lão không gặp vận đen, thì trong cục diện phồn hoa này, chẳng lẽ không kiếm được mười vạn tám nghìn sao? Tuy nói hiện nay đã có hy vọng quay lại thời hoàng kim, lão vẫn không tránh khỏi có chút bùi ngùi. Bước chân lão chậm lại. Khi đến trước quán rượu Thái Bạch Lâu, vì người đông, lão gần như đứng khựng lại.
Bỗng nhiên trong đám đông có người kéo Tằng Thương Hải lại, hỏi ngay đầu:
“Giờ này ông đi đâu thế?”
Tằng Thương Hải quay đầu nhìn, nhận ra là tên buôn lậu Lý Tứ; ở một khía cạnh nào đó, lão và tên Lý Tứ này vốn là bạn thân không nể nang gì nhau, nhưng lúc này trên đường phố lớn trước mắt bao người, tên Lý Tứ này lại kéo kéo lôi lôi gọi thẳng là “ông – tôi”, chẳng khác nào đã coi mình ngang hàng với Tằng Thương Hải, điều này đối với kẻ luôn tự hào là “danh gia vọng tộc” như Tằng Thương Hải thực sự là quá khó coi. Nhưng lão cũng không tiện phát tác. Theo đà đô thị hóa ngày càng tăng của trấn Song Kiều, thế lực ngầm của Lý Tứ cũng đang phình to ra từng ngày. Có “thổ” tất có “tài”, và cũng có “thực lực”: loại địa xà già như Tằng Thương Hải làm sao không biết? Vì thế dù lão vô cùng không vui, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống, ngược lại còn gật đầu chào hỏi, mỉm cười trả lời:
“Đến cục công an có chút công sự.”
“Khỏi phải đi nữa, hôm nay là kiểu có việc cũng gác lại hết thôi!”
Lý Tứ nói với vẻ rất khoe khoang, và trong giọng điệu còn có vài phần tự đại, như thể hắn chính là phân cục trưởng công an vậy.
“Tại sao? Chẳng lẽ phân cục trưởng thay người rồi à?”
Tằng Thương Hải thực sự nhịn không được nữa, cũng dùng giọng điệu mỉa mai lạnh lùng hỏi vặn lại. Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lão lại hối hận vì không nên đắc tội với vị Lý Tứ thần thông quảng đại này.
Tuy nhiên thật may mắn, Lý Tứ không hề nhận ra ẩn ý trong lời Tằng Thương Hải; hắn kéo tuột Tằng Thương Hải đến đoạn đường vắng vẻ chéo đối diện Thái Bạch Lâu, kề miệng vào tai Tằng Thương Hải, thầm thì nói:
“Chẳng lẽ ông không nghe thấy phong thanh gì sao?”
“Phong thanh gì?”
“Cộng phỉ đã đến Thất Lý Kiều, tối nay định cướp trấn!”
Tim Tằng Thương Hải thắt lại, sắc mặt cũng biến đổi: Nhưng lão kinh hãi thế này không phải vì nghe nói Thất Lý Kiều có quân Cộng sản và định cướp trấn; mà lão đang đau xót vì bí mật độc quyền của lão đã không còn là “bí mật” nữa, do đó “công đầu” của lão hay của con trai lão coi như không còn hy vọng rồi. Nhưng lão dù sao cũng là tay lão luyện, sau khi tim thắt lại một cái, liền lập tức trấn tĩnh lại, cố ý lắc đầu, tỏ vẻ không tin.
“Ông không tin à? Nói thật với ông, tin này hiện giờ vẫn chưa có mấy người biết đâu. Tôi nghe lỏm được từ trong tiểu công quán của Hà doanh trưởng đấy. Bà dì của doanh trưởng đã lánh sang huyện rồi. Lại còn thuê thuyền của Vương rỗ nữa, chuẩn xác mười mươi!”
Lý Tứ thầm thì tiếp, vẻ mặt vô cùng sốt sắng quan tâm.
Bây giờ sắc mặt Tằng Thương Hải hoàn toàn xám ngắt! Lúc này lão mới biết cục diện nghiêm trọng ngoài dự kiến. Ban đầu nghe gã làm thuê A Nhị nói dân quê Thất Lý Kiều khua chiêng họp hội, lão còn tưởng chẳng qua chỉ là đám dân quê tay không tấc sắt mà thôi, lúc này mới hiểu ra là thực sự có quân Cộng sản súng ống đầy đủ. Nỗi sợ hãi của lão từ việc bị người ta nẫng mất “công đầu” liền chuyển thành mối nguy hiểm đến thân gia tính mạng. Lão vội hỏi:
“Cộng phỉ có bao nhiêu súng?”
“Nghe nói có chừng trăm khẩu súng.”
Tằng Thương Hải trong lòng nhẹ nhõm đi một chút, nghĩ rằng kế hoạch lập công của mình tuy đã thành bong bóng xà phòng, nhưng nguy hiểm cũng không lớn, lão liền nở một nụ cười, nhìn vào khuôn mặt lấm lét của Lý Tứ, nói một cách rất thản nhiên phóng khoáng:
“Trăm khẩu súng thôi à? Sợ cái gì! Quân phòng vệ tỉnh đóng quân ở đây có tận một tiểu đoàn cơ mà!”
“Một tiểu đoàn! Hừ! Ba tháng rồi chưa phát lương!”
“Còn có bảo vệ đoàn nữa!”
“Mười đứa thì đến mười một đứa là con nghiện thuốc phiện! —— Khuyên ông hãy cẩn thận một chút, lánh đi chỗ khác đi, không phải chuyện đùa đâu! Vốn dĩ hai ngày trước gió đã thổi mạnh rồi, chỉ có ông suốt ngày ru rú trên sập thuốc ôm con A Kim nên mới không biết thôi. —— Có lẽ không sao. Nhưng dù sao cũng phải cẩn thận nhìn cơ ứng biến. Không giấu gì ông, tôi đã dặn dò đàn em của tôi đều nạp đạn hết rồi, tối nay không được ngủ.”
Nói xong, Lý Tứ vội vã bỏ đi.
Tằng Thương Hải đứng đó trầm ngâm một hồi, không quyết định được nên làm thế nào. Nghĩ đến việc hễ động đậy là tốn tiền, lão định bụng cứ mạo hiểm ở lại; nghĩ đến ng nhỡ đâu thực sự xảy ra chuyện, tính mạng nguy kịch, lão cũng muốn bắt chước bà dì của Hà doanh trưởng. Sau đó chuyển ý nghĩ rằng “báo công” dù sao cũng không thành, lên cục công an cũng chẳng nghĩa lý gì, bèn quyết định về nhà trước rồi mới tính tiếp.
Ở nhà lại có người đang đợi. Tằng Thương Hải trong ánh hoàng hôn mờ ảo vừa thấy người đó dưới cằm có một chỏm râu nhỏ, liền biết là tổng quản Ngô phủ Phí râu nhỏ Phí Hiểu Sinh.
“Tốt quá, Thương ông đã về. Không có việc gì thì không dám làm phiền, chỉ vì Tam tiên sinh từ Thượng Hải gửi thư tới, bảo tôi điều động mười vạn bạc, hạn trong ba ngày phải giải đi, đành phải đến đây thương lượng với Thương ông.”
Phí râu nhỏ đi thẳng vào vấn đề đề cập đến tiền, Tằng Thương Hải không khỏi ngẩn người ra một lúc. Phí râu nhỏ lại cười hì hì nói tiếp:
“Tôi đã kiểm tra sổ sách rồi. Chỗ Thương ông đây là một vạn hai, đều là tiền nợ quá hạn. Vốn dĩ tôi không dám mở miệng với Thương ông, nhưng trong thư của Tam tiên sinh, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc, mà tôi lại không gom đủ, đành phải nhờ Thương ông giúp tôi một tay vậy, cảm kích không xiết.”
Sắc mặt Tằng Thương Hải đột ngột sầm xuống. Lão vốn đã căm ghét gã Phí râu nhỏ này. Theo lời lão rêu rao ngày thường, Phí râu nhỏ làm tổng quản cho Ngô phủ mấy năm nay đã ăn no mẫm rồi. Lão lại nói Phí râu nhỏ chia rẽ tình cảm giữa hai cậu cháu lão, vì thế lão làm ông cậu ruột mà chỉ có thể ghi nợ hơn một vạn bạc ít ỏi trên tiệm tiền của cháu ngoại. Bây giờ thấy Phí râu nhỏ dám vác cái bảng hiệu “Tam tiên sinh” đến tận cửa đòi nợ, Tằng Thương Hải cảm thấy không trị gã một trận không được, lập tức lạnh lùng trả lời:
“Hiểu Sinh huynh, ông thật là trung thành. Tôi nhất định sẽ bảo Tôn Phủ nhìn ông bằng con mắt khác! —— Nói ra thật không thể tin nổi, anh rể già của tôi vừa đến Thượng Hải đã qua đời rồi! Chỗ tôi vừa có điện khẩn, bảo tôi đi chủ trì tang lễ. —— Tối nay định sẽ khởi hành luôn. Mọi việc tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với Tôn lão tam, không cần phiền ông phải bận tâm nữa!”
“Vâng. Tin lão thái gia tạ thế, bên chúng tôi cũng đã nhận được điện báo, nhưng không biết hóa ra là mời Thương ông đi chủ trì tang lễ.”
Phí râu nhỏ cười nói, không nhắc đến tiền nữa; nhưng trong nụ cười nhàn nhạt đó lại chứa đựng vài phần ý vị như thể đã nhìn thấu tâm can của Tằng Thương Hải. Gã đứng dậy định cáo từ, đột nhiên bị Tằng Thương Hải ngăn lại:
“Đừng vội. Ngồi xuống chút đã, còn vài lời nữa! —— Hừ, Tôn lão tam muốn điều mười vạn bạc đi, chắc là để dùng việc khẩn cấp; bây giờ ông đã gom được bao nhiêu rồi? Ông báo sổ cho tôi nghe xem.”
“Chỉ mới được một nửa. Năm vạn đồng!”
Phí râu nhỏ lại ngồi xuống, vẫn cười hì hì nói, nhưng trong giọng điệu đó đã có mùi vị rất không thoải mái đối với sự thẩm vấn của Tằng Thương Hải. Tên Phí râu nhỏ này cũng là con cáo già, thừa biết Ngô Tôn Phủ từ lâu đã không hài lòng với ông cậu này. Nhưng dù sao cũng là cậu ruột của Ngô Tôn Phủ, về lễ tiết Phí râu nhỏ không dám chậm trễ; bây giờ thấy Tằng Thương Hải lại còn tiến thêm một bước, ra vẻ như mình là “Thái thượng chủ nhân”, Phí râu nhỏ cảm thấy vị ông cậu này thực sự là quá không biết điều.
Tuy nhiên sự “không biết điều” của Tằng Thương Hải còn hơn thế nữa:
“Mới có năm vạn! Chắc là ông chưa giải đi chứ? Đưa đây! Tối nay tôi mang đi luôn!”
Lông mày Phí râu nhỏ giật một cái, gần như không thể tin vào tai mình. Gã vuốt chỏm râu nhỏ dưới cằm, liếc nhìn khuôn mặt gầy gò của Tằng Thương Hải.
Tằng Thương Hải lại kiên quyết nói tiếp:
“Lập tức mang đến đây giao cho tôi. Mọi việc có tôi chịu trách nhiệm! —— Ông có biết không? Cộng phỉ đã đến Thất Lý Kiều, tối nay định cướp trấn, năm vạn bạc này tuyệt đối không thể để trên trấn qua đêm được. Việc của Tôn lão tam cũng như việc của chính tôi, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.”
“Ồ —— cái đó, sáng sớm nay đã có phong thanh ấy rồi, tôi đã đánh điện báo cho Tam tiên sinh xin ý kiến chỉ đạo. Vạn nhất tối nay có biến động gì, năm vạn bạc này, tôi tự có sắp xếp. Đây là chức trách phận sự của tôi, sao dám làm phiền đến Thương ông cơ chứ!”
“Vạn nhất xảy ra chuyện, ông gánh nổi trách nhiệm này không?”
“Gánh nổi! Mỹ ý của Thương ông, tôi xin ghi nhận, cảm ơn!”
Phí râu nhỏ dứt khoát trả lời, lại đứng dậy định đi. Nhưng nhãn cầu gã đảo một vòng, bỗng lại ngồi xuống, quay sang nhìn khuôn mặt vừa hằn học vừa chán nản của Tằng Thương Hải hỏi:
“Thương ông nghe tin từ đâu mà biết tối nay nhất định sẽ xảy ra chuyện thế?”
“Hà doanh trưởng đích thân nói với tôi đấy. Ông ta cũng vừa nhận được mật báo, hơn nữa —— hình như Hà doanh trưởng cũng có chút hoảng hốt. Ông có biết thuyền lớn của Vương rỗ đi lên huyện là chở người nào không?”
“Là bà dì của Hà doanh trưởng lên huyện đáp lễ phu nhân huyện trưởng. —— Ồ, hóa ra là vậy! Tuy nhiên Thương ông e rằng vẫn chưa biết, ngay lúc hai giờ chiều nay, Hà doanh trưởng đã đứng ra đảm bảo với thương hội rằng trị an trên trấn ông ta chịu hoàn toàn trách nhiệm. Có điều, ông ta nói, ‘anh em đã ba tháng chưa phát lương, cũng phải bồi dưỡng một chút để họ hăng hái hơn’; ông ta vay thương hội ba vạn đồng ——”
“Thương hội đồng ý không?”
“Dĩ nhiên là đồng ý. Đã gửi đi rồi. —— Chà, trời tối mất rồi, còn đại sự phải làm… Thương ông lúc nào khởi hành? Có lẽ không kịp ra bến tàu cung tiễn rồi, thứ lỗi, thứ lỗi!”
Nói đoạn, Phí râu nhỏ vái chào một cái sát đất, rồi vội vã bỏ đi.
Tằng Thương Hải giả bộ tiễn đến trước hiên đại sảnh, rồi quay lại nổi trận lôi đình. Lão nghiến răng kèn kẹt chỉ biết hừ hừ, đi vòng quanh tòa đại sảnh trống huếch trống hoác. Trong ba tiếng đồng hồ vừa qua, lão đã tốn bao nhiêu tâm kế, không ngờ toàn bộ đều sôi hỏng bỏng không. Nhất là năm vạn đồng cuối cùng này không đến tay, lão hận Phí râu nhỏ chẳng khác nào thù giết cha!
Lão cúi đầu tìm kế báo thù, chân bước qua một dãy hành lang dài, đã đi đến trước bậc thềm hoa sảnh. Bên trong sập thuốc một ngọn đèn le lói như hạt đậu, đốm lửa màu vàng nhạt ấy không ngừng nhảy nhót. Lão lỗ mãng xông vào, bỗng nhiên nghe một tiếng động, trên sập thuốc bật dậy hai bóng người, dưới ánh đèn thuốc lờ mờ, lão nhìn thấy rất rõ, một kẻ là cậu quý tử Gia Khuê, kẻ kia chính là A Kim.
“Cái đồ súc sinh!”
Tằng Thương Hải hét lên một tiếng, cảm thấy trước mắt tối sầm, chân bủn rủn, trong lòng lại như lửa đốt. Lão theo bản năng bám lấy một chiếc ghế, rồi lả đi trong ghế. Mấy sợi râu thưa thớt của lão run lẩy bẩy.
Đến khi lão có thể nhìn rõ vật thể trước mắt, A Kim đã không thấy đâu nữa, chỉ có Tằng Gia Khuê đang ngồi xổm trên sập thuốc như một con chó đực, mắt sáng quắc nhìn lão cha.
Sự nghịch luân của con trai, sự vô liêm sỉ của A Kim, sự đáng ghét của Phí râu nhỏ, lại thêm sự đe dọa của quân Cộng sản Thất Lý Kiều: đồng thời cuộn trào trong óc Tằng Thương Hải, chính lão cũng không biết nên gào thét phát uy thế nào cho phải. Cuối cùng cơn ghen vẫn chiếm ưu thế. Tằng Thương Hải cất giọng khàn đặc mắng:
“Đồ súc sinh! Cho dù mày thèm thuồng, có bản lĩnh thì ra ngoài mà kiếm lấy mấy con mà chơi, cũng đành một nhẽ, sao mày lại ăn sẵn ở trong nhà thế hả? Cái đồ khốn khiếp! Làm cho nó to bụng ra thì coi là anh em của mày? Hay coi là con của mày đây! Con đĩ A Kim kia ——”
Nhưng, đoành, đoành, đoành, đoành! Từ xa vọng lại, lập tức càng lúc càng dầy càng khít. Đó là tiếng súng! Giống như tiếng pháo đêm giao thừa. Tằng Thương Hải nhảy dựng lên, gào lên như phát điên:
“Xong đời rồi! Xong đời rồi! Hỏng rồi! Hỏng rồi! —— Thằng súc sinh nhỏ kia! Còn không mau chạy ra ngoài xem sao, ở hướng nào, cách đây bao xa?”
Tằng Gia Khuê không nói năng gì, ngược lại càng thu mình lại chặt hơn. Bỗng nhiên một người vừa khóc vừa la chạy vào, tóc xõa đầy mặt, chính là A Kim. Một tay túm chặt lấy Tằng Thương Hải, thiếu nữ này giống như một con rắn quấn lấy người lão già, vừa khóc vừa la:
“Đều tại thiếu gia hại tôi đấy! Tôi đã không chịu, hắn, hắn ——”
Tằng Thương Hải dùng hết sức bình sinh tát A Kim một cái văng ra, tức đến không nói nên lời. Lúc này tiếng súng càng lúc càng gần, tiếng người la hét cũng đã nghe thấy. Vợ Tằng Gia Khuê bế đứa trẻ cũng vừa khóc vừa mếu chạy vào, theo sau là một tràng dài đàn bà: vú em, nữ giúp việc thô kệch, nha hoàn, đều cuống cuồng thành một đoàn, chạy loạn xạ gào thét.
Bỗng nhiên tiếng súng không nghe thấy nữa, chỉ nghe thấy tiếng người ồn ào từ xa vọng lại. Trên cây ngô đồng ngoài hoa sảnh, lũ quạ già vỗ cánh phành phạch, có mấy con còn bay tọt vào trong hoa sảnh. Đám đàn bà cũng đều không gào thét nữa, chỉ có đứa trẻ vẫn còn khóc. Tằng Thương Hải cảm thấy lòng nhẹ nhõm đi một chút, liếc mắt thấy trên sập thuốc vẫn còn đặt cuốn 《Tam dân chủ nghĩa》 bị đứa trẻ tiểu lên, lão liền giật lấy, giơ cao quá đầu, bộp một tiếng quỳ sụp xuống, vội vã cầu nguyện:
“Tổng lý ở trên, anh linh Tổng lý ở trên, phù hộ, phù hộ cho tín đồ Tam dân chủ nghĩa của Ngài với!”
Cầu nguyện còn chưa dứt, tiếng súng đã nổ vang trời, so với trước càng dầy càng vang càng gần hơn. Tạch tạch tạch —— tiếng súng máy cũng vang lên. Tằng Thương Hải bật dậy, cuốn 《Tam dân chủ nghĩa》 rơi xuống đất. Không nói một lời, lão già cắm đầu chạy vào trong. Nhưng đúng lúc này, A Nhị chạy ra, đâm sầm vào ngực, Tằng Thương Hải ngã lăn ra đất. A Nhị chẳng màng gì hết, chỉ hổn hển kêu:
“Trốn ra phía sau đi! Nằm trong vườn rau ấy! Nằm xuống đất! Đạn ghê lắm! Trên phố toàn binh lính rồi! Cửa trước cửa sau toàn binh lính rồi!”
“Cái gì? Cộng phỉ bị đánh lui rồi à?”
Chẳng biết sức lực từ đâu tới, Tằng Thương Hải bật dậy, túm lấy A Nhị hỏi.
“Là binh lính và bảo vệ đoàn nổ súng với nhau đấy! Binh lính với binh lính lại đánh nhau rồi!”
“Nói bậy! Cút đi cho khuất mắt!”
Tằng Thương Hải nghe thấy không ổn, liền đột ngột bày ra uy phong lão gia. Nhưng vừa quay đầu lại, thấy trong sân ánh lên đỏ rực, chỗ nào đó phát hỏa rồi! Tạch tạch tạch —— tiếng súng máy lại theo đó mà tới. Tằng Thương Hải liệu chừng đại sự đã hỏng, bèn ra lệnh cho con dâu và vú em mau đi thu dọn đồ đạc quý giá. Bản thân lão cầm lấy ngọn đèn thuốc, chạy đến bên một chiếc bàn ở góc phải hoa sảnh, mở một chiếc rương văn thư, vơ những xấp lớn khế ước ruộng đất, giấy nợ, sổ tiết kiệm đều nhét vào túi. Cho đến lúc này Tằng Gia Khuê vẫn ngồi xổm trên sập thuốc không nhúc nhích cũng không lên tiếng bỗng chốc nhảy vọt tới, cũng thò tay vào rương văn thư mà vơ vét. Bỗng nhiên một tràng tiếng la hét như nổ ra ngay dưới chân họ. Tằng Thương Hải hoảng hốt, đồ đạc trong tay đều rơi xuống đất. Lão không màng đến con trai, quay người chạy vào bên trong, trong bóng tối mờ mờ lại đâm sầm vào một người, người đó túm chặt lấy Tằng Thương Hải, cao giọng kêu:
“Lão gia cứu cứu tôi với! ——”
Lại là A Kim. Đồng thời một luồng ánh lửa như bay lao từ bên ngoài vào hoa sảnh, trong ánh lửa thấy bảy tám người, đều cầm đuốc. A Kim lập tức nhận ra một người trong số đó chính là chồng thị, trong lòng hoảng hốt, chân bủn rủn, bất giác ngồi bệt xuống đất, ôm đầu thu mình thành một đống. Tằng Thương Hải nhân cơ hội này, không thèm ngoảnh đầu lại mà cắm đầu chạy trốn, trong nháy mắt đã không thấy đâu nữa.
“Con mụ không biết xấu hổ, bạc tình bạc nghĩa kia, thằng súc sinh già đâu rồi?”
Chồng A Kim bước lên một bước, giận dữ hỏi. A Kim chỉ biết khóc. Ba người khác đã bắt được Tằng Gia Khuê, đẩy hắn đến trước mặt một thanh niên.
“Con chó già trốn ra phía sau rồi!”
“Tiến Bảo! Không cần đuổi theo! Người chúng ta đặt ở phía sau đều nhận mặt lão ta!”
Mấy người xôn xao la hét. Lúc này, vợ Tằng Gia Khuê đầu tóc rũ rượi, từ bên trong xông ra, vừa thấy chồng bị người ta bắt được, liền liều mạng lao tới. Nhưng đã có người từ phía sau túm lấy tóc thị, giật mạnh một cái, nghiêm giọng hỏi:
“Làm gì thế?”
“Làm gì cơ chứ! Các người bắt chồng tôi làm gì?”
Vợ Tằng Gia Khuê ngồi bệt dưới đất kêu gào như phát điên. Đột nhiên thị quay đầu thấy A Kim đang ngồi xổm bên cạnh, thị lăn lộn trên mặt đất, liền tóm lấy A Kim, hung hăng cắn vào vai A Kim một cái, hai người xoắn lấy nhau mà đánh.
“Đều tại con đĩ nhà mày gây ra tai họa này đấy! —— Già, trẻ, mày vơ cả hết, —— đánh chết mày, đánh chết mày!”
Đuốc và tiếng hò hét lại từ phía sau hoa sảnh kéo tới. Ba người lôi kéo Tằng Thương Hải, trong đó có một người là A Nhị. Tằng Thương Hải người đầy bụi đất, chỉ biết kêu tha mạng. Chồng A Kim lao tới nhắm thẳng mặt lão già đấm cho một cú, nghiến răng nói:
“Con chó già! Mày cũng muốn giữ mạng à?”
“Đánh chết lão đi! Cắn chết lão đi! Tằng lột da!”
Phẫn nộ cuộn trào như cuồng phong. Nhưng vị thanh niên đeo súng lục kia bước tới ngăn mọi người lại, uy nghiêm quát:
“Đừng có làm loạn! Phải xét xử lão trước!”
“Xét xử lão! Xét xử lão! Lão lột da cho vay nặng lãi, lão lột da cưỡng đoạt ruộng đất của chúng tôi! ——”
“Con chó già cưỡng chiếm vợ tôi! Còn bảo cảnh sát đánh tôi!”
“Lão từng bảo cảnh sát bắt bao nhiêu người của chúng tôi rồi! Chúng ta phải cắn chết lão mới được!”
“Ha! Xem chừng ông lại là Quốc dân Đảng?”
Giọng nói của thanh niên kia vang lên lồng lộng giữa những lời chửi rủa ồn ào.
Tim Tằng Thương Hải đập mạnh một cái. Không hiểu sao, lão bỗng khẳng định rằng lão đã có hy vọng rồi; lão phấn chấn lại toàn bộ tinh thần, trong ánh đuốc bập bùng nhìn vào khuôn mặt thanh niên kia, dõng dạc nói:
“Không phải, không phải! Tôi ghét nhất là Quốc dân Đảng! Thời Tôn Truyền Phương, tôi từng giúp ông ta bắt bao nhiêu là Quốc dân Đảng, bắn chết bao nhiêu đứa rồi! Cậu không tin, cậu cứ đi điều tra mà xem! —— A Nhị ngay trước mắt đây hắn biết đấy! A Nhị, A Nhị ——”
“Nhưng bây giờ ông chắc chắn là phải! Con trai ông làm gì?”
Thanh niên ngắt lời tự biện hộ của Tằng Thương Hải, quay đầu nhìn gã Tằng Gia Khuê như ngựa hoang kia.
“Tôi không phải! Tôi không phải!”
Tằng Gia Khuê gào lên thảm thiết. Nhưng tiếng gào của hắn còn chưa dứt, bên kia một trong hai người đàn bà vừa đánh nhau mệt đang tạm nghỉ tay —— A Kim, bỗng nhảy dựng lên, gào thét như phát điên:
“Mày phải, mày phải! Vừa rồi mày còn lôi ra một mảnh giấy đen dọa tao dụ tao, mày hại chết người ta rồi, —— Tiến Bảo, tha cho tôi với! Chúng nó ép tôi dọa tôi, thế lực chúng nó lớn quá!”
Lúc này tiếng súng máy lại tạch tạch vọng tới từ trên không trung. Thanh niên đeo súng lục quay mặt nhìn ra ngoài một cái, rồi rút súng lục ra, cao giọng ra lệnh:
“Để hai người ở lại đây canh giữ. Tằng lột da và con trai lão mang đi!”
Thế là đuốc và tiếng bước chân cùng nhau kéo ra ngoài. Vợ Tằng Gia Khuê đang ngồi ngẩn ngơ dưới đất bỗng nhảy dựng lên, khóc rống đuổi theo. Nhưng vừa đến hiên hoa sảnh bị vật gì đó vướng chân, thị liền ngã nhào. A Nhị và một nông dân khác đang canh giữ vội vàng bước tới kéo thị dậy, như thể an ủi thị mà quát lớn:
“Chị điên rồi à? Không việc gì đến chị đâu! Oan có đầu, nợ có chủ! Vào phía sau đi! Không được chạy lung tung!”
Ngay sau đó, cha con Tằng Thương Hải bị lôi lôi đẩy đẩy ra đường lớn, liền thấy từng nhóm ba năm người nông dân, trên cổ đều quấn một mảnh vải đỏ, tay cầm đủ loại vũ khí, chạy loạn trên đường lớn. Đối diện có một nhóm người kéo tới, không có súng, cũng dẫn theo một người, chính là Lý Tứ. Tằng Thương Hải đang định ném qua một ánh mắt để chào hỏi Lý Tứ, nhưng hai bên vừa chạm vai đã đi lướt qua nhau. Đám Tằng Thương Hải lại đi về hướng tây, tiếng súng dầy đặc cũng từ hướng tây vọng lại. Tiếng súng máy cứ cách hai ba phút lại tạch tạch gầm rú.
Tất cả các cửa tiệm và nhà dân đều đóng cửa, từ khe cửa lọt ra chút ít ánh đèn le lói.
Gió mạnh cuốn theo khói đen thổi tới, có mùi khét lẹt, chắc là chỗ nào đó lại phát hỏa rồi.
Quẹo qua một khúc quanh, không đi tiếp được nữa. Phía trước không xa chính là bức tường cao của tiệm cầm đồ Hoành Xương. Cha con Tằng Thương Hải và bảy tám người áp giải họ bị vây bọc trong một đội ngũ hỗn tạp đông đúc: có những nông dân cầm đủ loại vũ khí, cũng có những binh lính quấn vải đỏ trên cổ, đều chen chúc ở góc phố này. Bỗng nhiên từ trên bức tường cao của tiệm cầm đồ Hoành Xương bắn ra một luồng ánh sáng đỏ, tạch tạch tạch —— thứ giống như sợi dây lửa ấy quét ra bốn phía, đột ngột, “sợi dây lửa” này quét sát đến góc phố nơi cha con Tằng Thương Hải đang đứng!
“Tản —— ra!”
Có tiếng ai đó giận dữ hét lên trong đám đông. Những kẻ áp giải Tằng Thương Hải cũng vội vàng nấp vào dưới hiên bên đường, đều nằm rạp xuống đất. Tiếng súng trường từ bốn phía xung quanh họ vang lên. Tằng Thương Hải đã giống như một xác chết, chỉ có đôi mắt vẫn còn trợn rất to. Con trai lão kinh hoàng ngẩn ngơ nhìn ánh lửa súng máy phía trước. Lúc này, phía sau tiệm Hoành Xương bỗng nhiên nổi lên một tràng tiếng súng mãnh liệt, một luồng khói đen cũng từ cạnh tháp canh của tiệm Hoành Xương xông thẳng lên trời, chẳng mấy chốc ánh đỏ rực sáng, ngọn lửa từ trong đám khói dày đặc bốc lên. Trong tiệm Hoành Xương phát hỏa rồi! Tiếng súng máy nhỏ đi một chút, nhưng đồng thời một tràng tiếng la hét vang trời đột nhiên nổ ra từ phía này:
“Xung phong đi! Xung phong đi!”
Vô số hình người bật dậy từ dưới đất, từ nơi ẩn nấp ở góc phố, từ dưới hiên các cửa tiệm, lao ra như một cơn lốc.
Mấy kẻ áp giải cha con họ Tằng cũng lao lên phía trước. Nhưng lập tức lại có hai kẻ lùi lại, họ lôi kéo cha con họ Tằng lùi về phía sau, nhưng chưa được mười bước chân, khẩu súng máy trên tường cao tiệm Hoành Xương quét qua lần cuối cùng, cả bốn người đều ngã gục. Lại một nhóm nông dân và binh lính hỗn hợp từ phía sau chạy bay tới, giẫm lên người bốn người này, lao thẳng vào tiệm Hoành Xương.
Tiếng súng máy dần dần thưa thớt.
Tằng Gia Khuê nằm rạp dưới đất, ban đầu cứ ngỡ mình đã chết rồi; sau đó thử động đậy tay chân một chút, lạ thay! Tay chân vẫn nguyên vẹn, trên người cũng không thấy đau đớn gì. Hắn ngồi dậy nhìn xung quanh. Hai người nông dân đều im hơi lặng tiếng. Tằng Thương Hải co quắp thân mình, nửa khuôn mặt hướng lên trên, cái miệng há hốc, trong miệng chảy máu ra. Tằng Gia Khuê ngẩn người một hồi, bỗng nhảy dựng lên, vắt chân lên cổ mà chạy.
Hắn hớt hơ hớt hải chạy vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ, dưới chân vướng vật gì đó, liền ngã nhào. Nhưng giống như có lò xo hắn lại lập tức bật dậy. Hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía tiệm Hoành Xương: ngọn lửa xông thẳng lên trời cao, đỏ rực nửa bầu trời. Tiếng súng vẫn nổ rời rạc, xen lẫn từng trận la hét. Đang lúc chưa biết tính sao, chân hắn lại chạm phải vật nằm ngang trên mặt đất kia, hắn nhìn qua theo bản năng, hóa ra là một xác chết, trên cổ quấn vải đỏ, trong tay vẫn còn nắm một khẩu súng lục. Một ý kiến hay bỗng nảy ra trong lòng Tằng Gia Khuê. Hắn vội vàng tháo mảnh vải đỏ trên cổ xác chết ra, quấn lên cổ mình, lại nhặt lấy khẩu súng lục từ tay xác chết, rồi lại tiếp tục chạy về phía trước.
Bây giờ tiếng súng gần như không còn nữa, chỉ có tiếng lửa cháy hù hù, cùng với tiếng người ồn ào từ xa vọng lại. Con hẻm nhỏ này lại im lìm như chết, tất cả các nhà đều đóng chặt cửa lớn, ngay cả ánh đèn cũng không có lấy một chút. Tằng Gia Khuê vừa đi vừa đưa mắt nhìn sang trái sang phải như một con chó hoang tìm mồi. Khi gần đến cuối hẻm, hắn đột ngột đứng khựng lại. Phía trước một căn nhà lầu thấp thoáng ánh đèn. Hắn do dự một hồi, rồi bước lên gõ cửa, mắt bắn ra hung quang.
“Anh về rồi đấy à? A Di Đà Phật!”
Giọng một người đàn bà trẻ vọng ra mở cửa. Nhưng khi thị thấy một kẻ lạ mặt đầy sát khí chĩa súng lục vào mình, liền hét lên một tiếng kinh hoàng, chạy vào bên trong. Tằng Gia Khuê đuổi theo, không nói một lời. Đuổi qua một cái sân, trước căn phòng thắp đèn, người đàn bà kia liền ngã gục. Tằng Gia Khuê cũng chẳng màng đến thị, nhanh chóng xông vào phòng, đối diện lại thấy khuôn mặt nhăn nheo kinh hãi của một bà lão thoáng qua trước mắt, dường như còn kêu lên một tiếng “Ối chao!”
Tằng Gia Khuê lại xông lên lầu, chạy vào một phòng ngủ, cũng thắp đèn, trên giường màn vải trắng buông thấp. Tằng Gia Khuê một tay vén màn, liền thấy khuôn mặt hồng hào của đứa trẻ lộ ra ngoài tấm chăn lụa xanh. Hắn như một cơn gió giật tấm chăn lụa xanh một cái, đột nhiên lại như một cơn gió lao đến trước tủ quần áo trước giường, mở cửa tủ, thò tay vào tủ lục lọi.
“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
Đứa trẻ trên giường bỗng nhiên khóc gọi. Tiếng gọi này làm Tằng Gia Khuê giật nảy mình. Hắn hoảng hốt giơ súng lục lên bắn về phía giường. Đoành! —— Tiếng súng trong căn phòng nhỏ này càng nghe càng thảm thiết đáng sợ. Chính Tằng Gia Khuê cũng giật mình kinh hãi, khẩu súng lục rơi xuống sàn lầu. Thế nhưng đứa trẻ trong giường lại khóc dữ dội hơn. Đồng thời, tiếng bước chân trên cầu thang ngoài phòng vang lên, người đàn bà trẻ vừa khóc vừa la xông vào phòng. Thị nhào tới giường, bế đứa trẻ ôm vào lòng, rồi giống như một pho tượng đá dựa vào cạnh chiếc bàn nhỏ để đèn trước giường, ngẩn ngơ nhìn Tằng Gia Khuê trân trân.
Tằng Gia Khuê theo bản năng nhặt khẩu súng lục lên, lại nhắm thẳng vào người đàn bà và đứa trẻ; mặt hắn xanh mét, tim hắn đập thình thịch và phình to. Nhưng lúc này bà lão cũng run rẩy chạy vào, bộp một tiếng quỳ xuống sàn lầu, lẩm bẩm nói:
“Lão gia đại vương! Xin tha mạng cho!… Tha mạng cho! Trang sức, tiền bạc…”
“Đưa đây! Mau!”
Tằng Gia Khuê bật ra hai câu như vậy, chính hắn dường như cũng định thần lại, họng súng hướng xuống sàn lầu.
Đứa trẻ trong lòng người đàn bà trẻ lại khóc ra tiếng, chui đầu vào ngực người đàn bà, khẽ gọi “mẹ”. Nhận thấy bảo bối nhỏ của mình vẫn còn sống, trên khuôn mặt tái nhợt của người đàn bà trẻ bỗng hiện lên một nụ cười an ủi thoáng qua.
Tim Tằng Gia Khuê lại đập mạnh một cái. Từ nụ cười đáng yêu này, hắn bỗng nhận ra người đàn bà trước mắt chính là bà chủ tiệm tạp hóa Cẩm Hoa trên đường lớn, là người đàn bà mà hắn đã bao lần gặp qua liền nảy sinh tà niệm! Hắn nhìn người đàn bà này, rồi lại nhìn khẩu súng lục trong tay mình, bước lên một bước, nhanh chóng đè nghiến người đàn bà này xuống giường, rồi xé quần áo thị. Cuộc tấn công bất ngờ này khiến người đàn bà kinh hãi như một xác chết, nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, thị lập tức kháng cự mãnh liệt, mắt thị trợn trừng, đóng đinh vào khuôn mặt hung ác tà bại của Tằng Gia Khuê.
“Đại vương! Đại vương! Tha mạng! Tha mạng, tha cho nó đi! Làm ơn làm phước đi mà!”
Bà lão run rẩy kêu gào thảm thiết, loạng choạng chạy tới, ôm chặt lấy chân Tằng Gia Khuê, liều mạng kéo; một ít trang sức và bạc tiền rơi loảng xoảng xuống sàn lầu.
“Cút ra!”
Tằng Gia Khuê gầm lên, tung một cú đá cực mạnh hất văng bà lão ra. Cũng chính lúc này, người đàn bà trẻ dốc hết sức bình sinh lăn một vòng, lại bật người dậy, gào lên như phát điên:
“Tôi nhận ra anh rồi! Nhận ra anh rồi! Anh là con trai lão Tằng lột da! Tôi nhận ra anh rồi!”
Tằng Gia Khuê đột nhiên sắc mặt biến đổi hoàn toàn. Hắn hoảng hốt vồ lấy khẩu súng lục đang đặt bên cạnh giường, nhắm thẳng người đàn bà trẻ nổ một phát súng.