Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Hồng Lâu Mộng
  3. Hồi thứ ba mươi: Bảo Thoa mượn quạt nói bóng gió - Linh Quan vạch đất si tình người ngoài cuộc

Hồng Lâu Mộng

Hồi thứ ba mươi: Bảo Thoa mượn quạt nói bóng gió - Linh Quan vạch đất si tình người ngoài cuộc

Danh sách chương

1 Hồi thứ nhất: Chân Sĩ Ẩn mộng ảo thức Thông Linh - Giả Vũ Thôn phong trần hoài khuê tú 2 Hồi thứ hai: Giả phu nhân tiên thệ thành Dương Châu - Lãnh Tử Hưng diễn thuyết phủ Vinh Quốc 3 Hồi thứ ba: Nhờ nội huynh Như Hải tạ ơn dạy dỗ - Tiếp ngoại tôn Giả mẫu thương xót cháu mồ côi 4 Hồi thứ tư: Gái bạc mệnh lại gặp trai bạc mệnh - Nhà sư dốt quyết xử vụ án lờ mờ 5 Hồi thứ năm: Chơi cõi huyền, Cảnh Huyễn chỉ dẫn mười hai thoa - Uống rượu tiên, khúc nhạc diễn điềm Hồng Lâu Mộng 6 Hồi thứ sáu: Giả Bảo Ngọc lần đầu thử chuyện mây mưa - Già Lưu lần đầu vào phủ Vinh Quốc 7 Hồi thứ bảy: Tặng hoa cung, Giả Liễn trêu Hy Phượng - Tiệc phủ Ninh, Bảo Ngọc gặp Tần Chung 8 Hồi thứ tám: So Linh Thông, Kim Oanh hé lộ ý - Thăm Bảo Thoa, Đại Ngọc nửa ngậm chua 9 Hồi thứ chín: Luyến phong lưu, bạn tình vào gia thục - Sinh hiềm nghi, nghịch ngợm náo học đường 10 Hồi thứ mười: Kim quả phụ tham lợi chịu nhục - Trương thái y luận bệnh rõ nguồn 11 Hồi 11: Mừng thọ thần phủ Ninh bày gia yến - Thấy Hy Phượng Giả Thụy khởi lòng dâm 12 Hồi 12: Vương Hy Phượng độc thiết tương tư cục - Giả Thiên Tường chính chiếu Phong Nguyệt Giám 13 Hồi thứ mười ba: Tần Khả Khanh thác phong Long Cấm Úy - Vương Hy Phượng hiệp lý Ninh Quốc phủ 14 Hồi thứ mười bốn: Lâm Như Hải tạ thế tại thành Dương Châu - Giả Bảo Ngọc dọc đường bái kiến Bắc Tĩnh Vương 15 Hồi thứ mười lăm: Vương Phượng Thư giở quyền ở chùa Thiết Khảm - Tần Kình Khanh đắc ý tại am Màn Thầu 16 Hồi thứ mười sáu: Giả Nguyên Xuân tài tuyển cung Phượng Tảo - Tần Kình Khanh chết trẻ đường Hoàng Tuyền 17 Hồi thứ mười bảy: Vườn Đại Quan thử tài đề đối liễn - Phủ Vinh Quốc mừng tết đón tỉnh thân 18 Hồi thứ mười tám: Cách rèm châu cha con khuyên trung cần - Cầm ống trúc chị em trổ đề vịnh 19 Hồi thứ mười chín: Tình thiết tha đêm lành hoa giải ngữ - Ý miên man ngày vắng ngọc sinh hương 20 Hồi thứ hai mươi: Vương Hy Phượng lời ngay nắn thói đố kỵ - Lâm Đại Ngọc tiếng khéo giễu giọng nũng nịu 21 Hồi thứ hai mươi mốt: Hiền Tập Nhân nũng nịu khuyên Bảo Ngọc - Khéo Bình Nhi lời mềm cứu Giả Liễn 22 Hồi thứ hai mươi hai: Nghe khúc hát Bảo Ngọc ngộ thiền cơ - Chế câu đố Giả Chính bi sấm ngữ 23 Hồi thứ hai mươi ba: Tây Sương Ký lời hay thông ý kịch - Mẫu Đơn Đình khúc diễm cảnh lòng hoa 24 Hồi thứ hai mươi bốn: Say Kim Cang khinh tài trọng nghĩa hiệp - Gái si tình mất quạt nảy tương tư 25 Hồi thứ hai mươi lăm: Dùng bùa mê chú thím gặp năm quỷ - Điềm thông linh đá quý gặp hai tiên 26 Hồi thứ hai mươi sáu: Cầu Eo Ong mượn lời truyền ý mật - Quán Tiêu Tương xuân muộn phát tình si 27 Hồi thứ hai mươi bảy: Đình Điểu Thúy nàng Phi giỡn bướm - Gò Chôn Hoa Phi Yến khóc hồng 28 Hồi thứ hai mươi tám: Tưởng Ngọc Hàm tình tặng dải khăn xiêm - Tiết Bảo Thoa thẹn đeo vòng xạ đỏ 29 Hồi thứ hai mươi chín: Người hưởng phúc phúc sâu lại cầu phúc - Gái si tình tình trọng càng châm tình 30 Hồi thứ ba mươi: Bảo Thoa mượn quạt nói bóng gió - Linh Quan vạch đất si tình người ngoài cuộc Đang đọc 31 Hồi thứ ba mươi mốt: Xé quạt đổi lấy nụ cười nghìn vàng - Vì kỳ lân phục sẵn đôi sao bạc đầu 32 Hồi thứ ba mươi hai: Trút phế phủ lòng mê muội Giả Bảo Ngọc - Ngậm sỉ nhục tình liệt chết Kim Xuyến 33 Hồi thứ ba mươi ba: Anh em hằm hè khéo khua môi múa lưỡi - Bất hiếu đủ đường nên chịu trận đòn roi 34 Hồi thứ ba mươi tư: Trong tình riêng vì tình cảm mến em gái - Trong cái sai lấy cái sai khuyên bảo anh trai 35 Hồi thứ ba mươi lăm: Bạch Ngọc Xuyến nếm thử canh lá sen - Hoàng Kim Oanh khéo kết lưới hoa mai 36 Hồi thứ ba mươi sáu: Thêu uyên ương mộng triệu Giáng Vân Hiên - Hiểu phân định tình ngộ Lệ Hương Viện 37 Hồi thứ ba mươi bảy: Điềm tĩnh trai tình cờ kết hội Hải Đường - Hành Vu Uyển đêm định đề thơ Hoa Cúc 38 Hồi thứ ba mươi tám: Lâm Tiêu Sương đứng đầu chiếm giải thơ Hoa Cúc - Tiết Hành Vu châm biếm họa bài vịnh Con Cua 39 Hồi thứ ba mươi chín: Thôn lão lão nói năng tùy tiện - Tình ca ca cố ý hỏi đến cùng 40 Hồi thứ bốn mươi: Sử Thái quân hai lần mở tiệc Đại Quan Viên - Kim Uyên Ương ba lượt truyền lệnh bài ngà 41 Hồi thứ bốn mươi mốt: Giả Bảo Ngọc nếm trà am Lũng Thúy - Lưu lão lão say nằm viện Di Hồng 42 Hồi thứ bốn mươi hai: Hành Vu quân lời lẽ chân thành giải mối nghi - Tiêu Tương tử trêu đùa tao nhã bù dư hương 43 Hồi thứ bốn mươi ba: Nhàn tìm vui tình cờ góp tiền mừng thọ - Tình chưa dứt tạm vốc đất làm hương 44 Hồi thứ bốn mươi bốn: Biến khôn lường Phượng Thư ghen tuông - Mừng quá đỗi Bình Nhi trang điểm 45 Hồi thứ bốn mươi lăm: Kết nghĩa kim lan, cùng giãi bày lời vàng ngọc - Đêm mưa gió, buồn soạn khúc phong vũ 46 Hồi thứ bốn mươi sáu: Người khó xử khó tránh chuyện khó xử - Nàng Uyên Ương thề tuyệt mối Uyên Ương 47 Hồi thứ bốn mươi bảy: Ngốc Bá Vương tán tỉnh bị đòn đau - Lạnh công tử sợ họa đi tha hương 48 Hồi thứ bốn mươi tám: Kẻ đa tình tình lỡ ngỏ ý du ngoạn - Nàng mộ nhã tập nhã khổ sở ngâm thơ 49 Hồi thứ bốn mươi chín: Thế giới lưu ly tuyết trắng mai hồng - Gái thơm phấn sáp cắt tanh ăn nồng 50 Hồi thứ năm mươi: Am Lô Tuyết hăng hái họa thơ tức cảnh - Ổ Noãn Hương tao nhã chế câu đố đèn 51 Hồi thứ năm mươi mốt: Tiết tiểu muội mới soạn thơ hoài cổ - Hồ lang băm dùng loạn thuốc hổ lang 52 Hồi thứ năm mươi hai: Bình Nhi khéo giấu vòng râu tôm - Thanh Văn dũng cảm vá áo lông công 53 Hồi thứ năm mươi ba: Phủ Ninh Quốc đêm trừ tịch tế tông từ - Phủ Vinh Quốc rằm nguyên tiêu mở dạ yến 54 Hồi thứ năm mươi tư: Sử Thái quân phá hủ lậu cũ kỹ - Vương Hy Phượng bắt chước mặc áo hoa 55 Hồi thứ năm mươi lăm: Nhục con đẻ dì ngốc tranh hơi mọn - Khinh chủ non nô xảo tích tâm hiểm 56 Hồi thứ năm mươi sáu: Mẫn Thám Xuân hưng lợi trừ tệ cũ - Thức Bảo Thoa ban ơn giữ đại thể 57 Hồi thứ năm mươi bảy: Tuệ Tử Quyên tình từ thử Máng Ngọc - Từ Di nương ái ngữ ủi Si Tần 58 Hồi thứ năm mươi tám: Dưới bóng hạnh giả phụng khóc hoàng hư - Bên song lụa chân tình xét lý ngây 59 Hồi thứ năm mươi chín: Bên bến Lá Liễu hờn oanh mắng yến - Trong hiên Giáng Vân gọi tướng truyền phù 60 Hồi thứ sáu mươi: Dùng bột hoa nhài thay phấn hoa hồng - Lấy lộ hoa hồng dẫn sương phục linh 61 Hồi thứ sáu mươi mốt: Sợ ném chuột vỡ đồ, Bảo Ngọc giấu tang vật - Xử án oan quyết ngục, Bình Nhi hành xử quyền 62 Hồi thứ sáu mươi hai: Thùy Tương Vân say nằm khóm thược dược - Ngốc Hương Lăng tình giải dải thạch lựu 63 Hồi thứ sáu mươi ba: Tiệc đêm Di Hồng viện nhóm quần phương - Đan sa mất mạng một mình lo tang cha 64 Hồi thứ sáu mươi tư: Gái u sầu buồn đề năm bài vịnh mỹ nhân - Trai phóng đãng tình để lại miếng ngọc chín rồng 65 Hồi thứ sáu mươi lăm: Giả nhị xá vụng trộm cưới dì hai Vưu - Vưu tam thư mơ tưởng gả chàng hai Liễu 66 Hồi thứ sáu mươi sáu: Em gái đa tình hổ thẹn gieo mình nơi địa phủ - Chàng trai lạnh lùng dứt tình bước vào chốn không môn 67 Hồi thứ sáu mươi bảy: Thấy thổ sản Tần Khanh nhớ quê nhà - Nghe chuyện kín Phượng Thư tra gia đồng 68 Hồi thứ sáu mươi tám: Gái hiền Vưu nhị lừa vào vườn Đại Quan - Hoạn thư Phượng tỷ đại náo phủ Ninh Quốc 69 Hồi thứ sáu mươi chín: Giở thủ đoạn mượn đao giết người - Biết số tận nuốt vàng tự tử 70 Hồi thứ bảy mươi: Lâm Đại Ngọc lập lại đào hoa xã - Sử Tương Vân ngẫu hứng điền liễu nh từ 71 Hồi thứ bảy mươi mốt: Kẻ hiềm khích cố ý tạo hiềm khích - Nàng Uyên Ương vô tình gặp uyên ương 72 Hồi thứ bảy mươi hai: Vương Hy Phượng cậy mạnh thẹn nói bệnh - Vợ Lai Vượng ỷ thế ép thành thân 73 Hồi thứ bảy mươi ba: Nha đầu ngốc vô tình nhặt túi thêu xuân - Nhị tiểu thư nhu nhược chẳng hỏi trâm phượng vàng 74 Hồi thứ bảy mươi tư: Do dự nghe lời gièm pha khám xét vườn Đại Quan - Kiên định giữ lòng thanh khiết cự tuyệt phủ Ninh Quốc 75 Hồi 75: Mở tiệc đêm điềm lạ phát bi âm - Thưởng Trung thu từ mới được quẻ tốt 76 Hồi thứ bảy mươi sáu: Sảnh Đột Bích thưởng tiêu cảm thanh vắng - Quán Ao Tinh liên thi bi tịch liêu 77 Hồi thứ bảy mươi bảy: Nha hoàn đẹp ôm hận uổng phong lưu - Con hát xinh dứt tình về Thủy Nguyệt 78 Hồi thứ bảy mươi tám: Lão học sĩ nhàn hạ trưng thơ Quỷ Họa - Si công tử bịa đặt văn tế Phù Dung 79 Hồi thứ bảy mươi chín: Tiết Văn Long hối hận cưới Sư Tử Hà Đông - Giả Nghênh Xuân lầm lỡ gả Sói Núi Trung Sơn 80 Hồi thứ tám mươi: Nàng Hương Lăng xinh đẹp chịu gậy của gã chồng tham - Vương đạo sĩ nói khoác phương thuốc trị vợ ghen 81 Hồi thứ tám mươi mốt: Xem quẻ tốt bốn người đẹp câu cá - Vâng lời nghiêm hai lượt vào trường tư 82 Hồi thứ tám mươi mốt: Xem quẻ tốt bốn người đẹp câu cá - Vâng lời nghiêm hai lượt vào trường tư 83 Hồi thứ tám mươi ba: Thăm cung vi Giả Nguyên phi nhiễm bệnh - Náo phòng khuê Tiết Bảo Thoa ngậm đắng 84 Hồi thứ tám mươi bốn: Thử văn chương Bảo Ngọc mới dạm hỏi - Thăm kinh phong Giả Hoàn lại kết oán 85 Hồi thứ tám mươi lăm: Giả Tồn Chu báo thăng chức Lang trung - Tiết Văn Khởi lại gây chuyện lưu đày 86 Hồi thứ tám mươi sáu: Nhận hối lộ quan già lật án cũ - Gửi tình riêng thục nữ giảng cầm thư 87 Hồi thứ tám mươi bảy: Cảm tiếng thu gảy đàn bi chuyện cũ - Ngồi thiền định tẩu hỏa nhập yêu ma 88 Hồi thứ tám mươi tám: Chiều lòng bà nội, Bảo Ngọc khen cháu mồ côi - Giữ nghiêm gia pháp, Giả Trân quất roi đầy tớ dữ 89 Hồi thứ tám mươi chín: Người mất vật còn công tử điền từ - Bóng rắn chén cung Tần Khanh tuyệt thực 90 Hồi thứ chín mươi: Mất áo bông thiếu nữ chịu ồn ào - Tặng trái cây em chồng kinh biến sắc 91 Hồi thứ chín mươi mốt: Buông lòng dâm Bảo Thiềm khéo thiết kế - Bày nghi trận Bảo Ngọc hão bàn thiền 92 Hồi thứ chín mươi hai: Bình Nữ truyện Xảo Thư mộ hiền lương - Chơi mẫu châu Giả Chính tham tụ tán 93 Hồi thứ chín mươi ba: Tớ nhà họ Chân tìm đến cửa nhà họ Giả - Chùa Thủy Nguyệt lật nhào án phong nguyệt 94 Hồi thứ chín mươi tư: Tiệc Hải Đường Giả mẫu thưởng hoa yêu - Mất Bảo Ngọc Thông Linh tri kỳ họa 95 Hồi thứ chín mươi lăm: Do nhầm thành thật Nguyên Phi băng thệ - Lấy giả lẫn chân Bảo Ngọc điên cuồng 96 Hồi thứ chín mươi sáu: Giấu tin tức Phượng Thư bày kỳ mưu - Lộ cơ quan Tần nhi mê bản tính 97 Hồi thứ chín mươi bảy: Lâm Đại Ngọc đốt bản thảo dứt tình si - Tiết Bảo Thoa rời khuê phòng thành đại lễ 98 Hồi 98: Khổ Giáng Châu hồn về trời Ly Hận - Bệnh Thần Anh lệ rớt đất tương tư 99 Hồi 99: Giữ quan châm lũ nô lệ cùng phá lệ - Xem đệ báo ông cậu tự chuốc kinh hoàng 100 Hồi thứ một trăm: Phá chuyện tốt Kim Quế kết thâm thù - Bi cảnh gả xa Bảo Ngọc cảm ly tình 101 Hồi thứ một trăm linh một: Vườn Đại Quan đêm trăng kinh hồn phách - Chùa Tán Hoa xăm thánh đoán điềm chiêm 102 Hồi thứ một trăm linh hai: Phủ Ninh Quốc cốt nhục gặp tai ương - Vườn Đại Quan bùa nước trừ yêu nghiệt 103 Hồi thứ một trăm linh ba: Dùng độc kế Kim Quế tự thiêu thân - Mê chân thiền Vũ Thôn không gặp cũ 104 Hồi thứ một trăm linh bốn: Túy Kim Cương cá nhỏ gây sóng lớn - Gã si tình nỗi đau chạm tình xưa 105 Hồi thứ một trăm linh lăm: Quân Cẩm Y tra xét phủ Ninh Quốc - Sứ Thông Mã đàn hặc châu Bình An 106 Hồi thứ một trăm linh sáu: Vương Hy Phượng gây họa ôm hổ thẹn - Giả Thái quân cầu trời giải tai nương 107 Hồi thứ một trăm linh bảy: Tán tiền riêng Giả mẫu tỏ đại nghĩa - Phục chức cũ Chính lão tắm thánh ân 108 Hồi thứ một trăm linh tám: Gượng vui cười Hàng Vu mừng sinh nhật - Thác quyến luyến Tiêu Tương nghe quỷ khóc 109 Hồi thứ một trăm linh chín: Đợi hồn thơm Ngũ Nhi thừa ân sai - Trả nợ nghiệt Nghênh Xuân về chân nguyên 110 Hồi thứ một trăm mười: Sử Thái quân thọ chung quy địa phủ - Vương Phượng Thư lực kiệt mất lòng người 111 Hồi thứ một trăm mười một: Nàng Uyên Ương tuẫn chủ lên Thái Hư - Đứa đầy tớ chó lợn dối trời rủ bọn trộm 112 Hồi thứ một trăm mười hai: Nghiệt chướng sống Cô Diệu gặp đại nạn - Kẻ thù chết thiếp Triệu xuống cõi âm 113 Hồi thứ một trăm mười ba: Sám hối nợ xưa Phượng Thư thác bà thôn - Giải tỏa hận cũ tớ tình cảm lang si 114 Hồi thứ một trăm mười bốn: Vương Hy Phượng trải ảo mộng về Kim Lăng - Chân Ứng Gia mọng thánh ân hoàn Ngọc Khuyết 115 Hồi thứ một trăm mười lăm: Hoặc vì thiên tư Tiếc Xuân giữ chí khiết - Chứng thực đồng loại Bảo Ngọc mất tri âm 116 Hồi thứ một trăm mười sáu: Đắc Thông Linh ảo cảnh ngộ tiên duyên - Tiễn di hài cố hương toàn hiếu đạo 117 Hồi thứ một trăm mười bảy: Cản thoát tục giai nhân đôi lần hộ ngọc - Mừng tụ bè con hư một mình gánh gia 118 Hồi thứ một trăm mười tám: Nhớ hiềm khích nhỏ cậu anh lừa cô gái yếu - Cảnh tỉnh lời đố vợ thiếp khuyên kẻ si nhân 119 Hồi thứ một trăm mười chín: Trúng hương khôi Bảo Ngọc dứt trần duyên - Gội ơn vua Giả gia truyền thế trạch 120 Hồi thứ một trăm hai mươi: Chân Sĩ Ẩn giảng giải chuyện Thái Hư - Giả Vũ Thôn kết thúc mộng Hồng Lâu

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Hoa thuyết Lâm Đại Ngọc từ sau khi cãi vã với Bảo Ngọc cũng tự hối hận, nhưng lại chẳng có lý gì để chủ động làm hòa, bởi thế ngày đêm buồn bực, như mất mát điều gì. Tử Quyên đoán được ý cô, bèn khuyên rằng: “Nếu luận chuyện hôm nọ, quả là cô nương hơi quá nóng nảy. Người khác không biết tính nết Bảo Ngọc, chẳng lẽ chúng ta lại không biết. Vì miếng ngọc đó mà chẳng phải đã náo loạn một hai lần đâu.” Đại Ngọc xì một tiếng: “Chị lại đi bênh người ta mà trách tôi, tôi nóng nảy chỗ nào?” Tử Quyên cười nói: “Đang yên đang lành, sao lại đi cắt cái dải tua ấy, chẳng phải Bảo Ngọc chỉ sai ba phần, mà cô nương lại sai đến bảy phần sao. Tôi thấy cậu ấy ngày thường đối với cô nương rất tốt, chỉ tại cô nương hay dỗi vặt, thường hay đổ oan cho cậu ấy nên mới thế.” Lâm Đại Ngọc định đáp lời thì nghe ngoài viện có tiếng gọi cửa. Tử Quyên lắng tai nghe rồi cười nói: “Đây là giọng Bảo Ngọc, chắc hẳn là đến tạ lỗi đây.” Lâm Đại Ngọc nghe xong bảo: “Không được mở cửa.” Tử Quyên nói: “Cô nương lại sai rồi. Trời nắng nóng thế này, để cậu ấy phơi nắng độc ngoài kia mà hỏng người thì làm sao được.” Miệng nói tay làm, Tử Quyên ra mở cửa, quả nhiên là Bảo Ngọc. Một mặt mời cậu vào, một mặt cười nói: “Tôi cứ tưởng Bảo Nhị gia không bao giờ bước chân qua cửa này nữa chứ. Ai ngờ lúc này lại đến.”

Bảo Ngọc cười nói: “Các chị cứ chuyện bé xé ra to. Đang yên đang lành sao lại không đến! Tôi dù có chết thì hồn cũng phải ngày ngày đến đây trăm bận. —— Muội muội đã khỏe hẳn chưa?” Tử Quyên đáp: “Bệnh trong người thì khỏi rồi, chỉ có bệnh tức trong lòng là chưa nguôi.” Bảo Ngọc cười: “Tôi biết là tức chuyện gì rồi.” Vừa nói vừa đi vào, chỉ thấy Lâm Đại Ngọc lại đang nằm trên giường khóc. Lâm Đại Ngọc vốn không định khóc, nhưng nghe thấy Bảo Ngọc đến, không cầm lòng được mà đau xót, nước mắt cứ thế trào ra. Bảo Ngọc cười, tiến lại gần giường hỏi: “Muội muội trong người đã khỏe hẳn chưa?” Lâm Đại Ngọc chỉ lo lau nước mắt, chẳng thèm đáp lời. Bảo Ngọc bèn ngồi ghé vào mép giường, cười nói: “Tôi biết muội muội không giận tôi đâu, chỉ là nếu tôi không đến, để người ngoài nhìn vào lại tưởng chúng ta lại cãi nhau. Nếu đợi họ đến khuyên giải thì lúc đó chẳng phải chúng ta lại thấy xa cách sao. Chi bằng lúc này đây, muội muốn đánh muốn chửi, tùy ý muội thế nào cũng được, nghìn vạn lần đừng không thèm để ý đến tôi.” Nói đoạn, lại gọi “muội muội ngoan” không biết bao nhiêu lần.

Lâm Đại Ngọc vốn định không thèm để ý đến Bảo Ngọc nữa, nhưng lúc này nghe cậu nói câu đừng để người ta biết chuyện cãi nhau kẻo lại thành xa cách, lại thấy rõ tình cảm giữa hai người thân thiết hơn người khác, nên không nhịn được mà khóc nói: “Anh cũng đừng có dỗ dành tôi. Từ nay về sau, tôi cũng chẳng dám thân cận với Nhị gia, Nhị gia cũng cứ coi như tôi đi rồi đi.” Bảo Ngọc nghe xong cười hỏi: “Muội đi đâu được?” Lâm Đại Ngọc đáp: “Tôi về nhà tôi.” Bảo Ngọc cười: “Tôi sẽ theo muội mà đi.” Lâm Đại Ngọc nói: “Thế nếu tôi chết thì sao?” Bảo Ngọc đáp: “Muội chết thì tôi đi làm hòa thượng.” Lâm Đại Ngọc nghe thấy câu này, lập tức sa sầm mặt lại, hỏi: “Chắc là anh muốn chết rồi nên mới nói càn nói bậy gì thế! Nhà anh còn có mấy chị em ruột thịt đấy, mai kia họ đều chết cả thì anh có mấy thân xác để đi làm hòa thượng? Mai tôi sẽ đem chuyện này kể cho người khác phân xử xem.” Bảo Ngọc tự biết lời mình nói đã lỡ lời, hối không kịp, mặt đỏ bừng lên, cúi đầu không dám hé răng nửa lời. May mà trong phòng không có ai. Lâm Đại Ngọc nhìn trừng trừng vào cậu hồi lâu, tức đến mức không nói nên lời. Thấy Bảo Ngọc nín nhịn đến tím tái mặt mày, cô bèn nghiến răng lấy ngón tay ấn mạnh một cái vào trán cậu, hừ một tiếng, nghiến răng nói: “Anh thật là——” Vừa nói được hai chữ lại thở dài một tiếng, vẫn cầm khăn tay lên lau nước mắt.

Bảo Ngọc trong lòng vốn chất chứa bao tâm sự; lại thêm nói hớ, đang tự hối hận; lại thấy Đại Ngọc ấn cho một cái, muốn nói cũng không nói ra được, chỉ biết tự than tự khóc: vì thế chính mình cũng cảm động, không giác nước mắt tuôn rơi. Định lấy khăn lau nhưng chẳng ngờ lại quên mang theo, bèn lấy tay áo thêu mà lau. Lâm Đại Ngọc tuy đang khóc nhưng vẫn nhìn thấy, thấy cậu mặc chiếc áo lụa màu ngó sen mới tinh mà lại đem lau nước mắt, bèn một mặt tự lau lệ, một mặt quay người lấy chiếc khăn lụa mỏng vắt ở đầu giường ném vào lòng Bảo Ngọc, chẳng nói một lời, vẫn che mặt tự khóc. Bảo Ngọc thấy cô ném khăn qua, vội vàng đón lấy lau lệ, lại xích lại gần hơn, đưa tay nắm lấy một bàn tay của Lâm Đại Ngọc, cười nói: “Ngũ tạng của tôi nát tan cả rồi, mà muội vẫn cứ khóc mãi. Đi thôi, tôi cùng muội sang chỗ lão thái thái.”

Lâm Đại Ngọc gạt tay ra nói: “Ai thèm lôi lôi kéo kéo với anh. Ngày một lớn rồi mà vẫn cứ dày mặt ra như thế, chẳng biết đạo lý gì cả.” Câu nói chưa dứt, chỉ nghe tiếng hét: “Hay rồi!” Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc không phòng bị, đều giật nảy mình, quay đầu lại nhìn thì thấy Phượng Thư nhảy bổ vào, cười nói: “Lão thái thái ở bên kia đang oán trời trách đất, cứ bắt tôi sang xem hai người đã làm lành chưa. Tôi bảo chẳng cần xem, không quá ba ngày là họ tự làm lành thôi. Lão thái thái mắng tôi, bảo tôi lười. Tôi đến đây quả nhiên ứng nghiệm lời tôi nói. Chẳng thấy hai người có chuyện gì đáng để cãi nhau cả, ba ngày thì làm lành, hai ngày lại giận dỗi, càng lớn càng giống trẻ con. Lúc này thì nắm tay nhau mà khóc, sao hôm qua lại như gà chọi nhau thế! Còn không mau theo tôi sang chỗ lão thái thái, để người già cũng yên tâm đôi chút.” Nói xong kéo Lâm Đại Ngọc đi luôn.

Lâm Đại Ngọc quay đầu gọi đám nha hoàn, chẳng thấy đứa nào. Phượng Thư nói: “Lại gọi chúng làm gì? Có tôi hầu hạ cô đây.” Vừa nói vừa kéo đi. Bảo Ngọc đi theo phía sau, ra khỏi cửa vườn, đến trước mặt Giả mẫu. Phượng Thư cười nói: “Con đã bảo họ chẳng cần ai phí công, tự khắc sẽ làm lành mà. Lão tổ tông không tin, cứ nhất định bắt con đi hòa giải. Con vừa đến nơi định hòa giải, ai ngờ hai người lại đang đứng một chỗ tạ lỗi với nhau, vừa cười vừa nói, cứ như chim ưng quắp được chân diều hâu, hai bên đều móc ngoặc vào nhau rồi. Đâu còn cần người đi hòa giải nữa.” Nói xong cả phòng đều cười ồ lên.

Lúc này Tiết Bảo Thoa cũng đang ở đây. Lâm Đại Ngọc chẳng nói câu nào, ngồi xuống cạnh Giả mẫu. Bảo Ngọc không có gì để nói, bèn nhìn Bảo Thoa cười hỏi: “Ngày vui của đại ca, chẳng may em lại không khỏe, không có lễ gì tặng, đến cả cái dập đầu cũng không đi được. Đại ca không biết em bệnh, lại cứ tưởng em lười, viện cớ không đi. Ngộ nhỡ mai anh ấy có giận, tỷ tỷ nhớ phân bua hộ em mấy câu.” Bảo Thoa cười nói: “Thế thì khách khí quá. Anh ấy dẫu có muốn em đi cũng chẳng dám làm phiền, huống hồ trong người không khỏe. Anh em ngày ngày ở cùng một chỗ, nếu cứ để tâm chuyện đó thì hóa ra xa cách quá.” Bảo Ngọc lại cười: “Tỷ tỷ hiểu và cảm thông cho em là tốt rồi.” Lại nói: “Sao tỷ tỷ không đi xem kịch?” Bảo Thoa đáp: “Tôi sợ nóng. Xem được hai vở, thấy nóng quá. Muốn về mà khách chưa tan. Tôi đành phải viện cớ trong người không khỏe mà về trước.”

Bảo Ngọc nghe xong, tự thấy mình lỡ lời làm cụt hứng, đành phải nói chữa thẹn rằng: “Chẳng trách người ta ví tỷ tỷ với Dương Phi, quả nhiên là người đầy đặn nên sợ nóng.” Bảo Thoa nghe thấy, không kìm được cơn giận, định nói gì đó lại không tiện; nghĩ đi nghĩ lại, mặt đỏ bừng lên, bèn cười lạnh hai tiếng, nói: “Tôi đúng là giống Dương Phi, chỉ có điều không có lấy một người anh hay người em tốt có thể làm được Dương Quốc Trung thôi.” Hai người đang nói chuyện, vừa khéo tiểu nha đầu Điến Nhi vì không thấy quạt đâu, bèn cười với Bảo Thoa: “Chắc chắn là Bảo cô nương giấu của em rồi. Cô nương tốt, thưởng lại cho em đi.” Bảo Thoa chỉ vào nó bảo: “Mày phải cẩn thận đấy! Tao đã đùa với mày bao giờ chưa mà mày nghi cho tao. Với những cô nương ngày thường hay cợt nhả với mày ấy, mày nên đi mà hỏi họ.”

Nói làm Điến Nhi sợ chạy mất. Bảo Ngọc tự biết mình lại lỡ lời, trước mặt bao nhiêu người thế này còn thấy xấu hổ hơn cả lúc nãy trước mặt Lâm Đại Ngọc, bèn vội quay người đi bắt chuyện với người khác. Lâm Đại Ngọc nghe thấy Bảo Ngọc mỉa mai Bảo Thoa, trong lòng thực sự đắc ý; định lên tiếng trêu chọc thêm một câu, chẳng ngờ vì chuyện Điến Nhi tìm quạt mà Bảo Thoa lại buông thêm hai câu nữa, cô bèn đổi giọng cười hỏi: “Bảo tỷ tỷ, tỷ đã xem hai vở kịch gì thế?”

Bảo Thoa thấy sắc mặt Lâm Đại Ngọc có vẻ đắc ý, chắc chắn là vì nghe lời mỉa mai lúc nãy của Bảo Ngọc mà toại nguyện, hốt nhiên lại thấy hỏi câu này, bèn cười đáp: “Tôi xem vở Lý Khuê mắng Tống Giang, sau đó lại tạ lỗi.” Bảo Ngọc bèn cười: “Tỷ tỷ thông kinh bác cổ, cái gì cũng biết, sao đến cái tên vở kịch này cũng không biết, lại nói ra một tràng như thế. Cái đó gọi là ‘Phụ kinh thỉnh tội’.” Bảo Thoa cười nói: “Hóa ra cái đó gọi là ‘Phụ kinh thỉnh tội’! Các người thông kinh bác cổ mới biết ‘Phụ kinh thỉnh tội’, chứ tôi chẳng biết ‘Phụ kinh thỉnh tội’ là cái gì.” Một câu chưa nói dứt, hai người Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc trong lòng có tật, nghe thấy câu này đã thẹn đỏ cả mặt. Phượng Thư đối với những chuyện này tuy không thông thạo, nhưng chỉ nhìn biểu hiện của ba người là biết ý ngay, bèn cũng cười hỏi mọi người: “Giữa mùa hè nóng nực thế này, ai lại còn ăn gừng sống nhỉ?” Mọi người không hiểu ý, bèn nói: “Không có ai ăn gừng sống cả.” Phượng Thư cố ý lấy tay sờ má, ngạc nhiên nói: “Đã không ai ăn gừng sống, sao lại thấy cay nồng thế này?” Hai người Bảo Ngọc, Đại Ngọc nghe thấy câu này càng thêm khó xử. Bảo Thoa định nói tiếp, nhưng thấy Bảo Ngọc vô cùng hổ thẹn, sắc mặt thay đổi, cũng chẳng đành nói thêm, đành cười một cái rồi thôi. Những người khác vốn không hiểu được ẩn ý trong lời nói của bốn người bọn họ, nên cũng bỏ qua. Một lát sau, Bảo Thoa và Phượng Thư đi chỗ khác.

Lâm Đại Ngọc cười bảo Bảo Ngọc: “Anh cũng đã nếm mùi gặp phải người lợi hại hơn tôi rồi nhé. Ai cũng như tôi tâm tính vụng về miệng lưỡi chậm chạp để mặc người ta nói đâu.” Bảo Ngọc vốn đang vì Bảo Thoa để bụng mà thấy mất hứng; lại thấy Lâm Đại Ngọc đến hỏi xoáy mình, càng thêm bực bội. Định nói vài câu nhưng lại sợ Lâm Đại Ngọc đa tâm, đành nén giận, uể oải đi thẳng ra ngoài.

Chẳng ngờ lúc này đương kỳ đại thử nắng gắt, lại đúng lúc vừa ăn xong bữa sáng, chủ tớ các nơi phần lớn đều vì ngày dài mà mệt mỏi buồn ngủ. Bảo Ngọc chắp tay sau lưng, đi đến đâu cũng im phăng phắc. Từ chỗ Giả mẫu đi ra, đi về phía tây qua xuyên đường, chính là viện của Phượng Thư. Đến trước cửa viện thấy cửa đóng hờ. Biết quy củ ngày thường của Phượng Thư là hễ trời nóng, buổi trưa phải nghỉ một canh giờ, vào không tiện, bèn đi vào cửa ngách sang phòng chính của Vương phu nhân. Chỉ thấy mấy tiểu nha đầu cầm kim chỉ trong tay mà đang ngủ gật. Vương phu nhân đang ngủ trên sập mát trong gian trong, Kim Xuyến ngồi bên cạnh đấm chân, cũng lim dim mắt gật gù. Bảo Ngọc nhẹ nhàng đi đến trước mặt, gẩy nhẹ cái khuyên tai của cô. Kim Xuyến mở mắt thấy là Bảo Ngọc. Bảo Ngọc khẽ cười hỏi: “Buồn ngủ đến thế cơ à?” Kim Xuyến mím môi cười, xua tay bảo cậu đi ra, rồi lại nhắm mắt lại. Bảo Ngọc nhìn cô thì có chút lưu luyến không nỡ rời. Khẽ thò đầu nhìn thấy Vương phu nhân vẫn nhắm mắt, bèn từ trong túi đeo bên mình lấy ra một viên Hương Tuyết Nhuận Tân Đan nhét vào miệng Kim Xuyến. Kim Xuyến chẳng mở mắt, cứ thế ngậm lấy. Bảo Ngọc tiến lên nắm lấy tay cô, khẽ cười nói: “Ngày mai tôi sẽ xin thái thái cho cô sang ở cùng tôi nhé.” Kim Xuyến không đáp. Bảo Ngọc lại nói: “Nếu không, đợi thái thái tỉnh dậy tôi xin luôn.” Kim Xuyến mở mắt đẩy Bảo Ngọc ra, cười nói: “Anh vội cái gì! ‘Trâm vàng rơi xuống giếng, của anh thì vẫn là của anh’, chẳng lẽ câu này anh cũng không hiểu! Để tôi bảo cho anh một chuyện hay, anh sang viện nhỏ phía đông mà bắt quả tang Hoàn ca nhi với Thải Vân kìa.”

Bảo Ngọc cười đáp: “Mặc kệ họ thế nào đi. Tôi chỉ ở bên cô thôi.” Đột nhiên Vương phu nhân trở mình ngồi dậy, giáng cho Kim Xuyến một cái tát vào mặt, chỉ tay mắng: “Đồ đĩ con thấp hèn! Đám cậu ấm đang yên đang lành đều bị các người dạy hư hết.” Bảo Ngọc thấy Vương phu nhân dậy, sớm đã lẩn mất hút. Ở đây Kim Xuyến một bên mặt nóng bừng, chẳng dám hé răng nửa lời. Tức thì đám nha hoàn nghe thấy Vương phu nhân tỉnh giấc đều vội vàng chạy vào. Vương phu nhân bèn gọi Ngọc Xuyến: “Gọi mẹ mày đến đây, dẫn chị mày đi.” Kim Xuyến nghe vậy vội quỳ xuống khóc: “Con không dám nữa đâu. Thái thái có đánh có mắng thì cứ trị tội con, đừng đuổi con đi, thế là ơn trời rồi. Con theo thái thái mười mấy năm trời, giờ này bị đuổi ra, con còn mặt mũi nào nhìn ai nữa!” Vương phu nhân vốn là người khoan nhân từ hậu, chưa bao giờ đánh nha hoàn lấy một cái. Nay hốt nhiên thấy Kim Xuyến làm chuyện vô liêm sỉ như vậy, vốn là điều bà ghét nhất trên đời, nên cơn giận không kìm được, đánh một cái mắng vài câu. Dẫu Kim Xuyến khổ sở cầu xin, bà cũng không chịu giữ lại, cuối cùng gọi mẹ Kim Xuyến là vợ Bạch lão đến dẫn đi. Kim Xuyến ôm hận ngậm tủi mà đi. Chuyện đó không nói tới nữa.

Lại nói Bảo Ngọc thấy Vương phu nhân tỉnh lại, tự thấy mất mặt, vội vàng vào vườn Đại Quan. Chỉ thấy mặt trời đỏ rực giữa không trung, bóng cây phủ kín mặt đất, tiếng ve râm ran, không gian tĩnh lặng không tiếng người. Vừa đến giàn hoa tường vi thì nghe thấy có tiếng nức nở. Bảo Ngọc trong lòng nghi hoặc, bèn đứng lại lắng tai nghe, quả nhiên dưới giàn hoa đằng kia có người. Lúc này đang tháng năm, tường vi đương kỳ hoa lá tốt tươi, Bảo Ngọc bèn khẽ khàng nhìn qua lỗ hổng trên hàng rào, thấy một cô gái ngồi xổm dưới gốc hoa, tay cầm chiếc trâm cài đầu đang đào đất, miệng khẽ khóc thầm. Bảo Ngọc trong lòng nghĩ: “Chẳng lẽ đây cũng là một đứa con gái si ngốc, lại bắt chước Tần Nhi đến chôn hoa chăng.” Bèn tự than: “Nếu đúng là chôn hoa thật thì đúng là Đông Thi bắt chước Tây Thi, chẳng những không có gì mới lạ mà còn đáng ghét hơn.” Nghĩ đoạn định gọi cô gái kia bảo: “Cô đừng có bắt chước Lâm cô nương nữa.” Lời chưa kịp nói ra, may mà nhìn kỹ lại thấy cô gái này mặt lạ, không phải hầu gái, mà giống như một trong mười hai cô gái học hát kịch, nhưng không phân biệt được cô đóng vai sinh, đán, tịnh hay sửu.

Bảo Ngọc vội thè lưỡi bịt miệng, tự nghĩ: “May mà chưa đường đột. Hai lần trước đều do đường đột mà Tần Nhi thì giận, Bảo Nhi thì đa tâm. Giờ mà đắc tội với họ nữa thì càng chẳng ra làm sao.” Một mặt nghĩ, một mặt lại hận vì không biết cô này là ai. Lại chú ý nhìn kỹ, thấy cô gái này lông mày như núi xuân, mắt như nước thu, mặt mỏng eo thon, điệu bộ thướt tha, rất có phong thái của Lâm Đại Ngọc. Bảo Ngọc sớm đã không nỡ bỏ đi, cứ thế ngẩn ngơ nhìn. Thấy cô tuy dùng kim trâm vạch xuống đất nhưng không phải đào đất chôn hoa, mà là đang vẽ chữ trên đất. Bảo Ngọc đưa mắt theo nhịp lên xuống của chiếc trâm, từng nét thẳng, nét ngang, nét chấm, nét móc mà đếm theo, đếm được mười tám nét. Tự mình lại dùng ngón tay ấn vào lòng bàn tay theo đúng quy tắc đưa bút vừa rồi của cô mà viết xem là chữ gì. Viết xong nghĩ lại, hóa ra chính là chữ “Tường” trong tường vi hoa. Bảo Ngọc nghĩ: “Chắc hẳn cô ấy cũng muốn làm thơ làm từ, lúc này thấy hoa nên cảm động, hoặc chợt nghĩ ra được hai câu, sợ quên nên vẽ xuống đất để trau chuốt, cũng chưa biết chừng. Cứ xem cô ấy viết gì tiếp theo.”

Một mặt nghĩ một mặt nhìn, thấy cô gái kia vẫn đang vẽ ở đó. Vẽ đi vẽ lại vẫn là một chữ “Tường”. Nhìn nữa vẫn là chữ “Tường”. Người bên trong vốn sớm đã si dại rồi, vẽ xong một chữ “Tường” lại vẽ một chữ “Tường”, đã vẽ đến mấy nghìn chữ. Người bên ngoài không giác cũng nhìn đến ngẩn ngơ, hai con ngươi cứ thế chuyển động theo chiếc trâm, trong lòng thầm nghĩ: “Cô gái này chắc chắn có tâm sự lớn gì đó không thể nói ra nên mới có dáng vẻ như vậy. Bên ngoài đã như thế này, trong lòng không biết giày vò đến mức nào. Nhìn dáng vẻ cô ấy mỏng manh thế kia, trong lòng làm sao chịu đựng nổi sự giày vò. Đáng hận là tôi không thể gánh vác thay cô được một phần.” Đang tiết đại thử nắng mưa thất thường, một đám mây cũng có thể đổ mưa, hốt nhiên một trận gió mát thổi qua, mưa rơi rào rào. Bảo Ngọc nhìn thấy trên đầu cô gái kia nước nhỏ xuống, chiếc áo lụa mỏng tức thì ướt sũng. Bảo Ngọc nghĩ: “Lúc này đang mưa, thân hình cô ấy thế kia sao chịu nổi trận mưa rào đột ngột này!” Vì thế không kìm được bèn nói: “Đừng viết nữa. Cô xem mưa lớn rồi, người ướt hết cả rồi.”

Cô gái nghe thấy giật nảy mình, ngẩng đầu nhìn lên thấy ngoài khóm hoa có một người bảo mình đừng viết nữa, mưa lớn rồi. Một là vì Bảo Ngọc mặt mũi tuấn tú; hai là vì hoa lá xum xuê, trên dưới đều bị cành lá che khuất, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt: cô gái kia cứ tưởng là một nha hoàn, không hề nghĩ đó là Bảo Ngọc, bèn cười nói: “Đa tạ tỷ tỷ đã nhắc nhở. Chẳng lẽ tỷ tỷ ở ngoài kia có chỗ che mưa sao?” Một câu nhắc nhở Bảo Ngọc, cậu “ái chà” một tiếng, cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cúi đầu nhìn lại, trên người mình cũng đã ướt đẫm, nói một tiếng “hỏng rồi”, đành phải chạy thục mạng về viện Di Hồng. Trong lòng vẫn còn lo lắng cô gái kia không có chỗ tránh mưa.

Nguyên lai ngày mai là tết Đoan Ngọ, đám Văn Quan mười hai cô gái đều được nghỉ học, vào vườn chơi đùa khắp nơi. Vừa khéo tiểu sinh Bảo Quan, chính đán Ngọc Quan hai cô gái đang ở viện Di Hồng đùa giỡn với Tập Nhân thì bị mưa giữ chân lại. Mọi người chặn rãnh thoát nước để nước tích lại trong sân, bắt mấy con vịt đầu xanh, chim khê hoa, uyên ương màu đem xua đuổi, khâu cánh lại rồi thả trong sân chơi đùa, đóng cửa viện lại. Tập Nhân và mọi người đều đang ở hành lang cười giỡn. Bảo Ngọc thấy cửa đóng bèn lấy tay gõ cửa, mọi người bên trong chỉ lo cười đùa đâu có nghe thấy. Gọi mãi một hồi, đập cửa rầm rầm, bên trong mới nghe thấy, đoán chừng Bảo Ngọc lúc này chắc chắn không về, Tập Nhân cười nói: “Ai lúc này lại gọi cửa nhỉ? Ai ra mở đi?” Bảo Ngọc nói: “Là tôi.” Xà Nguyệt nói: “Là giọng Bảo cô nương.” Thu nhi mắng: “Nói bậy. Bảo cô nương lúc này đến đây làm gì!” Tập Nhân nói: “Để tôi nhìn qua khe cửa xem sao, mở được thì mở. Nếu không mở được thì cứ để người đó chịu ướt.” Nói xong đi dọc hành lang ra trước cửa, nhìn ra ngoài thấy Bảo Ngọc ướt như chuột lột. Tập Nhân thấy vậy vừa cuống vừa buồn cười, vội mở cửa, cười gập cả người, vỗ tay nói: “Sao giữa lúc mưa lớn thế này lại chạy đi đâu? Ai mà biết là cậu về.”

Bảo Ngọc đang bụng đầy bực dọc, trong lòng định bụng sẽ đá cho kẻ mở cửa mấy cái; vừa mở cửa ra, chẳng thèm nhìn kỹ là ai, cứ tưởng là đám tiểu nha đầu kia, bèn vung chân đá trúng vào mạng sườn. Tập Nhân “ái chà” một tiếng. Bảo Ngọc còn mắng: “Đồ hạ lưu các người! Ngày thường tôi quá chiều chuộng nên các người được đà, chẳng biết sợ là gì, lại còn dám lấy tôi ra làm trò cười nữa.” Miệng nói, cúi đầu xuống thấy Tập Nhân đang khóc mới biết là đá nhầm. Vội cười nói: “Ái chà, là chị đấy à! Đá trúng chỗ nào rồi?”

Tập Nhân từ trước tới nay chưa bao giờ phải nghe một lời nặng nề, hôm nay hốt nhiên thấy Bảo Ngọc nổi giận đá mình một cái, lại trước mặt bao nhiêu người, vừa thẹn vừa giận lại vừa đau, thực sự lúc đó không biết giấu mặt vào đâu. Định làm thế nào đó nhưng liệu chừng Bảo Ngọc chắc không phải cố ý đá mình, đành phải nén đau nói: “Không đá trúng đâu. Còn không mau đi thay quần áo đi.” Bảo Ngọc một mặt vào phòng cởi áo, một mặt cười nói: “Tôi lớn ngần này rồi, hôm nay là lần đầu tiên nổi giận đánh người, không ngờ lại đúng lúc gặp phải chị.” Tập Nhân một mặt nén đau thay quần áo, một mặt cười nói: “Tôi là người mở đầu, bất kể chuyện lớn nhỏ, chuyện tốt xấu, tự nhiên cũng nên bắt đầu từ tôi. Nhưng chỉ xin đừng nói là đã đánh tôi, kẻo mai kia quen tay lại đánh cả người khác.” Bảo Ngọc nói: “Vừa nãy tôi cũng không phải cố ý.” Tập Nhân nói: “Ai bảo là cố ý đâu! Ngày thường chuyện đóng cửa mở cửa đều là việc của đám tiểu nha đầu. Chúng nó nghịch ngợm quen thân rồi, sớm đã làm người ta ngứa răng, chúng nó chẳng biết sợ hãi là gì. Cậu cứ tưởng là chúng, đá một cái cho chúng sợ cũng tốt. Vừa nãy là tại tôi nghịch ngợm không cho mở cửa đấy.”

Nói đoạn, mưa cũng đã tạnh, Bảo Quan, Ngọc Quan cũng đã về từ lâu. Tập Nhân chỉ thấy đau dưới mạng sườn đến nôn nao cả người, bữa tối cũng không ăn được tử tế. Đến đêm lúc tắm rửa, cởi quần áo ra thấy dưới mạng sườn bầm tím một mảng to bằng cái bát, tự mình cũng giật mình nhưng không dám lên tiếng. Một lát nằm xuống, trong mơ thấy đau, không kìm được tiếng “ái chà” thốt ra trong lúc ngủ. Bảo Ngọc tuy bảo không cố ý nhưng thấy Tập Nhân uể oải, ngủ cũng không yên. Đêm khuya hốt nhiên nghe tiếng rên, biết là đá nặng quá, bèn tự xuống giường, khẽ khàng thắp đèn lại soi. Vừa đến trước giường thấy Tập Nhân ho hai tiếng, nhổ ra một bãi đờm, rên lên một tiếng, mở mắt thấy Bảo Ngọc bèn giật mình hỏi: “Làm gì thế?” Bảo Ngọc nói: “Chị trong mơ rên rỉ, chắc chắn là bị đá nặng rồi. Để tôi xem xem.” Tập Nhân nói: “Đầu tôi thấy váng vất, trong họng lại thấy tanh tanh ngọt ngọt, cậu soi xuống đất mà xem kìa.” Bảo Ngọc nghe vậy, quả nhiên cầm đèn soi xuống đất, thấy một vũng máu tươi trên nền nhà. Bảo Ngọc hoảng hốt, chỉ nói: “Hỏng rồi, hỏng rồi!” Tập Nhân nhìn thấy cũng thấy lòng nguội lạnh mất một nửa.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC