Dùng Câu Chuyện Để Hoàn Thiện Nhân Cách Của Trẻ
Bắt đầu từ chuyện
Danh sách chương
“Người đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.” Thế nhưng những đứa trẻ có cá tính quá mức phản nghịch, có lẽ sẽ chẳng biết trời cao đất dày là gì mà nói rằng “mặc kệ mái hiên hay mái nhà, ta cứ phải ngẩng cao đầu mà đi”. Thực ra chúng ta có thể nhận thấy, rất nhiều đứa trẻ có cá tính mạnh, phản nghịch đều có chút thông minh lanh lợi. Đây chính là ưu điểm của những đứa trẻ có tính cách phản nghịch, nếu ưu điểm này có thể phát huy đến cực điểm, con đường đời của trẻ chắc chắn sẽ dễ đi hơn một chút. Tuy nhiên, nếu những đứa trẻ phản nghịch không học được cách cúi đầu, có lẽ khi chưa kịp bắt đầu bước đi, chúng đã bị thương tích đầy mình rồi. Hãy nhìn đứa trẻ này xem:
Con gái San San của tôi năm nay 7 tuổi, tính cách có phần phản nghịch, hành sự vốn đã không đủ thận trọng nghiêm túc, nên thường xuyên phạm lỗi, nhưng lại cực kỳ sĩ diện, chưa bao giờ chịu cúi đầu nhận sai. Một lần, con bé vì một chuyện nhỏ mà đánh nhau với Văn Văn nhà hàng xóm. Sau đó, tôi phát hiện ra là con gái mình đã bắt nạt Văn Văn trước, bèn bảo con xin lỗi Văn Văn, nhưng con bé nhất quyết không chịu đi. Nó còn cãi lý với tôi, tôi đã dùng rất nhiều cách nhưng vẫn không hiệu quả.
Những cô bé như San San chúng ta gặp rất nhiều, chúng ta nên dẫn dắt chúng như thế nào đây? Chi bằng hãy kể cho trẻ nghe câu chuyện thế này:
Có người hỏi nhà triết học Hy Lạp cổ đại Socrates: “Ông là người có học vấn nhất thiên hạ, vậy ông hãy nói xem khoảng cách giữa trời và đất là bao nhiêu?”
Socrates không chút do dự trả lời: “Ba thước.”
Người kia cười nói: “Thưa ngài, ngoại trừ trẻ sơ sinh ra, mỗi người chúng ta đều cao năm sáu thước, nếu giữa trời và đất chỉ có ba thước, chẳng phải sẽ đâm thủng cả vòm trời sao?”
Socrates cũng cười đáp: “Đúng vậy, phàm là những người có chiều cao vượt quá ba thước, nếu muốn đứng vững giữa trời đất thì phải biết cúi đầu xuống.”
Mọi đứa trẻ đều muốn trở thành người đội trời đạp đất, nhưng muốn trở thành người đội trời đạp đất thì trước tiên phải học được cách cúi đầu.
Căn bệnh chung dễ mắc phải nhất của những đứa trẻ có cá tính quá mạnh chính là tâm cao khí thịnh, cậy tài khinh vật, tưởng mình là chim hồng hộc còn người khác đều là lũ yến tước, mắt luôn nhìn cao lên trên, căn bản không coi mọi thứ xung quanh ra gì. Cho đến một ngày bị khung cửa trước mắt va vào đầu, mới phát hiện ra khung cửa thấp hơn nhiều so với tưởng tượng của mình.
Muốn bước vào một cánh cửa, bắt buộc phải để đầu mình thấp hơn khung cửa; muốn leo lên đỉnh cao của thành công, bắt buộc phải cúi đầu khom lưng chuẩn bị sẵn sàng cho việc leo trèo.
Những người thành công đã leo lên đến đỉnh cao, bất luận là phát biểu diễn thuyết trên sân khấu hay đáp máy bay đi thăm hỏi, luôn hơi cúi đầu nhìn xuống đám đông dưới chân, bởi vì họ đang đứng ở trên cao. Còn hàng ngàn hàng vạn người dưới chân họ lại luôn ngẩng cao đầu nhìn lên những người thành công trên đài, bởi vì họ đang đứng ở chỗ thấp.
Chỉ có những người đứng ở chỗ thấp mới luôn ngẩng cao đầu, bởi vì dưới chân họ chẳng có gì cả, họ chỉ có thể nhìn lên trên.
Cho nên muốn con hóa rồng, nên để trẻ bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt xung quanh, bắt đầu từ việc học cách cúi đầu.