Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Dùng Câu Chuyện Để Hoàn Thiện Nhân Cách Của Trẻ
  3. Bắt đầu từ chuyện “Thả cánh diều kiên nhẫn”

Dùng Câu Chuyện Để Hoàn Thiện Nhân Cách Của Trẻ

Bắt đầu từ chuyện “Thả cánh diều kiên nhẫn”

Danh sách chương

1 Lộ trình trưởng thành vui vẻ 2 Lời tựa 3 Chương 1: Thay đổi vận mệnh bắt đầu từ việc tối ưu hóa tính cách 4 Cài đặt một bậc thầy tối ưu hóa cho tính cách 5 Bàn về “Thói quen, Tính cách, Vận mệnh” 6 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 7 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 8 Chương 2: Giẫm lên tự ti, bắt đầu chạy từ sự tự tin 9 Ngắm xuân ấm hoa nở, mang theo lòng tự tin lên đường 10 Kể một câu chuyện về “Hét ra sự tự tin” 11 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 12 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 13 Chương 3: Biến tự đại lỗ mãng thành khiêm tốn cẩn trọng 14 Giới kiêu giới táo mới có thể bước đi vững vàng hơn 15 Bắt đầu nói từ chuyện “Ba người cùng đi, tất có người là thầy ta” 16 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 17 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 18 Chương 4: Mở ra cánh cửa dẫn lối đến sự hoạt bát cởi mở 19 Dùng chìa khóa yêu thương mở ổ khóa tâm hồn cô độc 20 Kể câu chuyện “Mèo con không còn cô độc” 21 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 22 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 23 Chương 5: Mở ra cánh cửa hòa nhã vững vàng 24 Để đứa trẻ nôn nóng cầu thành đi tản bộ cùng ốc sên 25 Bắt đầu từ chuyện “Thả cánh diều kiên nhẫn” Đang đọc 26 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 27 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 28 Chương 6: Làm thiên sứ trấn tĩnh bình thản 29 Để đứa trẻ bốc đồng tu dưỡng nhiều hơn một 'Tâm Thiền' 30 Kể câu chuyện 31 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 32 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 33 Chương 7: Tháo chiếc mũ cẩu thả 34 Kê vài đơn thuốc cho đứa trẻ tính khí cẩu thả 35 Bắt đầu từ 36 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 37 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 38 Chương 8: Tiếp tục lên đường với sự kiên cường và chấp trước 39 Nấu cho con một đĩa bí ngô kiên cường 40 Kể câu chuyện “Nắm giữ kiên cường và chấp trước để nhìn thấy hy vọng” 41 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 42 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 43 Chương 9: Nuôi dưỡng bản lĩnh quả cảm quyết đoán 44 Không làm chú lừa của Buridan 45 Bắt đầu từ câu chuyện “Những chú khỉ quyết đoán” 46 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 47 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 48 Chương 10: Ngoài tròn trong vuông, thành thạo điêu luyện 49 Đừng đi mãi một đường đến tận lúc tối tăm 50 Kể câu chuyện về “Thẩm thời độ thế, khắc thủ cảnh trực” 51 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 52 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 53 Chương 11: Đứa trẻ nhạy cảm đa nghi khó thành đại khí 54 Tất cả chỉ vì thiếu thốn tình yêu 55 Bắt đầu từ việc 56 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 57 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 58 Chương 12: Thản nhiên thu lại sự hoàn mỹ, thanh thản chấp nhận điều khuyết thiếu 59 Hoàn mỹ không cần tô điểm, chỉ cần tối ưu 60 Kể câu chuyện về cuộc đối đầu giữa 61 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 62 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 63 Chương 13: Cá tính quá mạnh dễ bị tổn thương 64 Muốn thành tuấn kiệt trước tiên phải thức thời 65 Bắt đầu từ chuyện 66 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 67 Lời thì thầm dành cho phụ huynh 68 Chương 14: Đón lấy đóa hoa xinh đẹp của khoáng đạt và khoan dung 69 Khoáng đạt khoan dung như tuyết liên núi cao 70 Kể câu chuyện 71 Câu chuyện dự phòng tùy bạn chọn 72 Lời thì thầm dành cho phụ huynh

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Cuối tuần tôi cùng bạn bè rủ nhau đi thả diều, thực ra mục đích chính là để giúp Tiểu Chu, con trai người bạn, khắc phục tâm lý nóng nảy. Tuy trước đó không bàn trước với lũ trẻ vì sợ chúng diễn không đủ thật, nhưng chúng tôi đều dự liệu được những gì sẽ xảy ra với Tiểu Chu.

Tiểu Chu là một đứa trẻ tính tình gấp gáp. Có lần cậu bé tốn bao công sức mang từ nhà bà ngoại về một cái chậu hoa và một túi hạt giống hướng dương. Thực ra những thứ này ở Bắc Kinh đều mua được, nhưng cậu bé cứ cuống quýt muốn trồng ngay lúc lên máy bay. Thế là chậu hướng dương này cũng theo máy bay bay từ Quảng Châu đến tận Bắc Kinh. Sau khi về nhà, ngày nào cậu cũng ôm khư khư chậu hoa không rời, muốn tận mắt nhìn hướng dương mọc lên. Cứ qua một ngày, cậu lại đào hạt hướng dương lên xem rốt cuộc đã nảy mầm chưa. Cuối cùng, bị cậu đào lên đào xuống như vậy, cả túi hạt chẳng sống được mấy hạt. Cứ ngỡ khi hướng dương lớn rồi cậu sẽ yên tâm, không ngờ cậu lại chạy đến tiệm hoa mua phân hóa học về định bón phân. Nhưng cây hướng dương mới mọc căn bản không chịu nổi lượng dưỡng chất lớn như vậy, ngày hôm sau tất cả đều bị “cháy” chết vì thừa dinh dưỡng. Tính nóng nảy của Tiểu Chu không chỉ thể hiện ở những mặt này mà trong cuộc sống cũng thường xuyên bắt gặp, bởi cậu đã hình thành nên tính cách cấp tập. Bạn tôi vì thế rất lo lắng, bèn mời mấy người chúng tôi ra ngoài giúp một tay.

Khi chúng tôi và lũ trẻ đến công viên, tôi bảo bọn trẻ hỗ trợ nhau thả diều. Khi diều của những đứa trẻ khác đều đã bay lên, Tiểu Chu vẫn đang đấu khẩu với con gái tôi. Con gái tôi nói: “Đã bảo là đếm đến ba mới chạy, chưa đếm đến một cậu đã chạy, thế này thì sao mà lên được.” Tiểu Chu đáp: “Tại cậu ngốc quá, chẳng biết vận dụng gió linh hoạt gì cả.” Chúng tôi đứng bên cạnh quan sát thấy Tiểu Chu đổi mấy người giúp thả mà vẫn không lên nổi. Giờ con gái tôi cũng chẳng thèm lờ cậu bé nữa, cậu tự thả một mình cũng không xong, bèn ngồi bệt xuống bãi cỏ buồn bực. Bạn tôi vỗ vai tôi bảo: “Đến lúc cậu trổ tài rồi đấy, hôm nay nó có bỏ được thói xấu này không đều trông cậy vào cậu, nhờ vả cả đấy.”

“Tiểu Chu, hay là để chú giúp cháu nhé.” Tôi tiến lên xoa đầu cậu bé nói.

“Không thả nữa đâu, chẳng thú vị gì cả, thả cao đến mấy thì cuối cùng chẳng phải cũng rơi xuống sao.”

“Vậy chúng ta nằm xuống cùng ngắm trời xanh đi, chú kể cho cháu nghe một câu chuyện.” Thế là chúng tôi cùng nằm trên thảm cỏ, nhìn những cánh diều của bọn trẻ đang chao lượn trên không trung, tôi bắt đầu kể cho cậu nghe câu chuyện này:

Đó cũng là một kỳ nghỉ hè, John và chị gái Lucy đến nhà cô chơi. Một ngày nọ, cô tặng John một cánh diều rất đẹp. John sướng rơn, lập tức nài nỉ cô và chị cùng ra ngoài đi dạo, nóng lòng muốn thả diều ngay lập tức.

“Chị giúp em thả diều một chút được không?” John hỏi chị gái. Lúc đầu, cậu đầy tự tin kéo diều chạy trên mặt đất hồi lâu nhưng vẫn không làm diều bay lên được. Chị gái Lucy nhặt diều lên, tung vào không trung, nhưng cậu em trai lại quên mất việc phải chạy, thế là diều lại rơi xuống.

“Ôi, chị ngốc quá!” John có chút không vui, không kìm được mà trách móc.

“Tất cả là tại em đấy chứ.” Chị gái nói.

“Thử lại lần nữa đi các cháu.” Cô khích lệ.

Lucy lại cầm diều lên, lần này John dốc sức chạy về phía trước, nhưng vì chạy quá nhanh, diều lại tuột khỏi tay Lucy rơi xuống đất lần nữa. “Lần này thì trách ai đây?” Lucy hỏi.

“Các cháu ngoan, không sao đâu. Thử lại lần nữa nào.” Cô nói.

Họ lại thử một lần nữa, lần này họ cẩn thận hơn, nhưng ngay khoảnh khắc Lucy buông tay, một luồng gió bất chợt thổi diều vào bụi cây, đuôi diều bị quấn chặt, cánh diều tội nghiệp treo ngược đầu xuống dưới.

“Chị xem, chị xem kìa!” John lúc này càng cáu hơn, gào lên, “Tất cả là tại chị thả bị lệch đấy.”

“Cứ như thể chị điều khiển được gió thổi thẳng không bằng.” Lucy cũng rất bực. Lúc này cô đi tới giúp một tay, cô gỡ diều ra khỏi bụi rậm, cuộn dây lại rồi bảo hai đứa trẻ: “Lại đây các cháu, ở đây nhiều cây quá, chúng ta tìm chỗ nào thoáng hơn rồi thử lại lần nữa.”

Họ nhanh chóng tìm được một bãi đất rất rộng, phủ đầy cỏ xanh rì, xung quanh không có cây cối. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô tung diều lên cùng lúc John bắt đầu chạy. Cánh diều như một quả bóng bay vút lên vững chãi, xem chừng có thể bay rất cao. Lúc này John sướng rơn, hưng phấn vỗ tay, nhưng cậu chỉ lo nhìn lên trên mà quên mất việc kéo căng dây, dây diều bị chùng xuống, diều bắt đầu chao đảo, mà gió lúc đó không lớn lắm nên cuối cùng diều vẫn rơi xuống cỏ.

“Ôi, John, cháu không nên dừng lại, dù sao thì chúng ta cũng thử lại lần nữa đi.”

“Cháu chẳng thử nữa đâu,” John buồn bã nói, “Vô ích thôi, chị thấy đấy, diều không bay lên nổi đâu, cháu chẳng muốn bực mình vì việc này nữa.”

“Ôi, John, cháu thích cánh diều này như thế, lại tốn bao công sức để thả nó lên, lẽ nào cháu cam lòng từ bỏ như vậy sao? Một chút trắc trở này không nên đánh bại chúng ta. Lại đây, cô đã cuộn sẵn dây rồi, mình thử lại lần nữa nhé.”

Họ thực sự đã thử lại, và thực sự đã thành công. Cánh diều theo gió bay vút lên, nhẹ tựa lông hồng. Khi dây diều đã nhả hết, John sung sướng tột độ, cậu nắm chặt tay cô, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cánh diều trên nền trời xanh, lúc này cánh diều trông chỉ như một chấm nhỏ. “Nhìn kìa cô ơi! Nhìn kìa! Bay cao quá. Cháu ước gì mình có thêm một nghìn mét dây nữa. Chắc chắn diều còn bay cao hơn nữa được.”

Thỏa thuê tận hưởng hồi lâu, cậu bé John mới bắt đầu từ từ thu dây. Khi diều rơi xuống, cậu vui vẻ nhặt nó lên, nói rằng diều vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ gì, lại còn khen nó biểu hiện rất tốt. “Ngày mai mình lại đi thả diều nhé cô? Thử lại lần nữa nhé cô?” Tâm trạng John tốt chưa từng thấy.

“Được chứ cháu yêu, chỉ cần thời tiết tốt là được. Giờ cháu có thể nói cho cô biết, cháu đã học được gì từ buổi sáng hôm nay không?” Cô mỉm cười hỏi John.

“Ồ, cô ơi, cháu đã học được cách thả diều ạ.”

“Em nên cảm ơn cô vì việc đó đấy,” Lucy nói, “Nếu cô không thuyết phục em thử lại thì em đã bỏ cuộc từ lâu rồi.”

“Các cháu ạ, dù là làm cho diều bay lên hay là lúc điều khiển diều đều phải thực hiện từng bước một, nhanh một bước hay chậm một bước đều không được, thả diều là không được vội vàng. Tâm trạng nóng nảy thì không bao giờ thả diều tốt được. Các cháu cũng phải nhớ rằng mỗi lần thả, dù thành công hay không, các cháu đều đang tiến bộ, đều đang nắm bắt được chừng mực của việc thả diều. Vì thế nên lần cuối cùng các cháu mới có thể đưa diều bay lên được.”

“Chú ơi, hay là chúng ta cũng thử lại một lần nữa nhé?” Tiểu Chu nghe xong câu chuyện bèn nghiêng đầu hỏi tôi.

“Được chứ!” Thế là chúng tôi cùng đứng dậy. “Tiểu Chu, lát nữa nhớ kỹ nhé, chú đếm đến ba thì cháu chạy, gió là nhờ mình chạy mà ra đấy.”

“Vâng ạ chú, lần này cháu nghe chú.” Tiểu Chu cầm dây diều.

“Bắt đầu nhé, một, hai, ba, chạy!” Cánh diều bay lên. Tiểu Chu vui sướng khoe khoang với đám trẻ.

Người bạn chạy lên trước: “Xem ra phương pháp của cậu thực sự hiệu quả đấy.” “Cậu cũng đừng mừng sớm quá, nếu cậu không lên giúp nó thì với tính cách của nó, một lát nữa diều sẽ rơi xuống ngay cho xem.” Tôi nói với bạn. Bởi vì Tiểu Chu đang nóng lòng muốn diều bay cao hơn, chắc chắn sẽ nhả dây thình thịch cho xem. Bạn tôi nghe xong liền chạy lên hỗ trợ, vừa dạy bảo Tiểu Chu — làm việc gì cũng không được quá vội vàng.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC