Phía Nam Mây Sắc, Phía Bắc Sơn Hải
Chương 7: Mục tiêu mới
Danh sách chương
Ngôi làng không lớn, đi dạo chừng hai tiếng là gần như xong hết, ra ngoài thì trời đã chập tối, Nam Vân liền liên hệ với chủ quán Nương vị Thái.
Bà chủ nói hàng đã ở trên đường rồi, nửa tiếng nữa bảo đảm đến nơi.
Trên xe, Nam Vân nhắn tin cho Kỷ Phạn, hỏi cậu ta đã đến chưa, Kỷ Phạn bảo đến rồi, đang canh chừng ở bên ngoài đây!
Nhấn tắt màn hình, Nam Vân bắt đầu hơi căng thẳng, tim đập nhanh hơn.
Vạn Sơn cảm nhận được sự căng thẳng của cô, âm thầm giảm tốc độ xe lại, Nam Vân chỉ mải căng thẳng nên không hề hay biết.
Từ làng dân tộc về thị trấn cũng chỉ chừng nửa tiếng, xe đỗ ngay trước cửa quán ăn, Nam Vân xuống xe, nhìn quanh bốn phía, thấy trước cửa đỗ đầy xe mang biển số khắp các nơi, cô không hề nhìn thấy bóng dáng Kỷ Phạn đâu, không biết bọn họ trốn ở xó nào.
Đến lúc này thì không thể liên lạc nữa rồi, Nam Vân siết chặt chìa khóa xe trong tay, dẫn theo Vạn Sơn và Phùng Hạo bước vào quán ăn.
Trong sảnh ngồi không ít thực khách, có đủ loại giọng điệu từ khắp năm châu bốn bể.
Bà chủ đang bận rộn ghi sổ trong quầy bar, Nam Vân bước đến gõ gõ mặt quầy, “Bà chủ, chúng tôi đến đây.”
Cô cao ráo, ngoại hình nổi bật, tuy hôm qua mới gặp có một lần nhưng bà chủ lập tức nhận ra ngay, giơ ngón trỏ lên suỵt một tiếng, từ trong quầy bước ra, dẫn họ đi vào một phòng riêng.
“Ngại quá nha, người giao hàng vừa gọi điện tới, các ngã đường trong huyện đều có cảnh sát đang chốt chặn kiểm tra xe, không qua được nữa rồi.”
“Ý cô là sao?” Nam Vân nhíu mày, “Bà chủ, cô đang đùa tôi đấy phỏng? Trước sau gì tôi cũng đã ném vào chỗ cô tám trăm đại dương rồi, đến một mảng vảy tê tê cũng chưa thấy bóng dáng, làm ăn kiểu này hơi bị bất tín đấy nhé?”
“Em gái nhỏ, đừng giận, nghe chị nói nè.” Bà chủ bồi mặt cười, liên tục xin lỗi, “Quán nhà chị mở bao nhiêu năm nay rồi, khách khứa qua lại toàn là khách quen, cũng có cả người ngưỡng mộ từ muôn phương kéo đến, bọn chị trước giờ buôn bán uy tín, tuyệt đối không bao giờ lừa gạt ai, hôm nay quả thực là có tình huống đặc biệt, không biết là tin tức rò rỉ từ chỗ nào nữa.”
“Chẳng phải cô nói cô có người chống lưng ở trên cơ mà?” Nam Vân cười lạnh, “Người chống lưng ở trên của cô không nói cho cô biết hôm nay có kiểm tra à?”
“Không có đâu, ai mà biết tự dưng lại đi kiểm tra ngặt nghèo thế chứ.” Bà chủ dang tay, vẻ mặt vô tội.
“Xem ra cái chỗ dựa của cô cũng chẳng đáng tin cho lắm nhỉ!” Nam Vân mỉa mai.
“Không đâu, đó là anh họ chị, chuyên phụ trách mảng này mà, hôm nay đúng là tai nạn ngoài ý muốn.” Bà chủ hết sức khuyên nhủ, “Thực ra cũng không nhất thiết phải ăn thịt tê tê đâu, trong quán chị vẫn còn rất nhiều món đặc sản núi rừng khác, hôm qua em cũng thấy rồi đấy, khỉ mốc, gà lôi, món nào cũng ngon tuyệt cú mèo cả.”
“Thôi, cô cũng đừng nói nữa, trả lại tiền đặt cọc cho tôi, chúng tôi đổi chỗ khác.” Nam Vân mặt lạnh như tiền nói.
Bà chủ là kẻ keo kiệt thấy tiền sáng mắt, tiền đã đến tay rồi làm sao nỡ nhả ra ngoài, thấy Nam Vân nói không thông, bèn quay sang khuyên nhủ Vạn Sơn và Phùng Hạo.
Vạn Sơn mặt lạnh tanh không đáp lời, Phùng Hạo bảo mọi thứ đều nghe theo Nam Vân, Nam Vân vẫn khăng khăng bắt cô ta trả lại tiền.
Bà chủ không chút cam tâm tình nguyện chuyển khoản trả lại tiền cho Nam Vân.
Nam Vân lấy điện thoại ra bấm nhận, tin nhắn của Kỷ Phạn bỗng đột ngột nhảy lên: “Tình hình có biến à?”
Nam Vân giật mình run bắn cả tay, suýt nữa thì vứt luôn cả điện thoại, phải dùng rất nhiều sức mới kìm nén lại được tâm trí, ra vẻ như không có chuyện gì cất điện thoại đi, dẫn Vạn Sơn và Phùng Hạo đi ra ngoài.
Bà chủ mất toi một khoản tiền nhỏ, tiu nghỉu đi theo ở phía sau.
Định bước ra ngoài đến nơi, Vạn Sơn bỗng quay người lại hỏi cô ta, “Bà chủ, cô có quán nào quen biết giới thiệu cho chúng tôi không, mấy ngày nữa là chúng tôi về rồi, nói thật, chuyến này bọn tôi chuyên tâm đến để thưởng thức món ngon, không ăn được thì tiếc lắm, cô giới thiệu cho một chỗ uy tín đi, bọn tôi sẽ trả tiền giới thiệu cho cô, thế nào?”
Mắt bà chủ sáng rực lên.
……
Đi khỏi quán ăn một đoạn rất xa, Nam Vân mới nhắn tin cho Kỷ Phạn: Thu lưới!
Điện thoại của Kỷ Phạn rất nhanh đã gọi tới, giọng điệu hầm hầm bực bội, hỏi Nam Vân rốt cuộc là có chuyện gì thế?
Nam Vân kể sơ qua tình hình, Kỷ Phạn ở đầu dây bên kia tức tối chửi bới một câu, “ĐM!”
Nam Vân nghe thấy bên đó cứ như muốn đập luôn cả điện thoại, bèn bồi thêm một câu, “Không sao đâu, có mục tiêu mới rồi.”
“Mục tiêu gì chứ?” Kỷ Phạn hỏi.
“Lát về tôi gọi lại cho anh!” Nam Vân nói.
Cúp điện thoại xong, Kỷ Phạn im bặt.
Lúc quay về trời đã tối mịt, Nam Vân sợ Vạn Sơn không quen lái xe đường đèo dốc ở đây nên tự mình cầm lái.
“Cánh tay của em không đau nữa à?” Phùng Hạo hỏi.
“Gần đỡ rồi, về nhà xoa ít thuốc là khỏi thôi.” Nam Vân nói.
Phùng Hạo hì hì cười rộ lên, biểu cảm vô cùng đê tiện.
“Cười gì thế?” Nam Vân trừng mắt lườm cậu ta.
Phùng Hạo liếc Vạn Sơn một cái đầy ẩn ý.
Nam Vân cũng liếc theo Vạn Sơn một cái.
Vạn Sơn mặt lạnh như tiền chui tọt vào ghế sau.
Nam Vân nín cười, trong không gian phảng phất thoang thoảng mùi dầu hồng hoa.
Trở về khu đô thị, Nam Vân dẫn họ đi ăn tối, còn chưa chọn xong địa điểm thì điện thoại của Phùng Hạo reo lên.
Cuộc gọi là do Tiểu Khương gọi tới, bảo là muốn mời họ ăn cơm.
Phùng Hạo che ống nghe lại hỏi ý kiến của Vạn Sơn, Vạn Sơn lạnh lùng nhả ra đúng hai chữ — Không đi!
Thế là Phùng Hạo bảo với Tiểu Khương rằng bọn họ đi chơi cả ngày mệt lắm rồi, không đi nữa.
Tiểu Khương vô cùng kiên trì, bảo sẽ đóng gói đồ ăn mang thẳng đến phòng cho bọn họ.
Phùng Hạo lại che ống nghe hỏi Vạn Sơn, “Tấm lòng khó từ chối, bọn mình đi hay bảo cô ấy tới đây?”
Đành chịu, Vạn Sơn đành nói, “Vậy thì đi đi!”
Phùng Hạo mừng rỡ, lớn tiếng hỏi địa chỉ của Tiểu Khương.
Nam Vân theo địa chỉ lái xe đưa họ đến trước cửa nhà hàng, Phùng Hạo là người đầu tiên xuống xe.
Vạn Sơn đóng sầm cửa lại đánh “rầm” một tiếng, ra lệnh cho Nam Vân, “Lái xe!”
“Hả?” Nam Vân ngẩn người mất một nhịp, đạp phịch chân ga.
“Này, này, hai người làm gì thế hả?” Phùng Hạo vội vã đuổi theo, đuổi được mấy bước không kịp, tức tối giậm chân đét đét ở phía sau.
Nam Vân nhìn cậu ta qua gương chiếu hậu, cười ha hả.
“Cô đúng là kẻ tiểu nhân đích thực.” Cô liếc xéo Vạn Sơn một cái, nói, “Người ta rõ ràng là nhắm vào anh mà đến đấy.”
Vạn Sơn không nói gì, rút một điếu thuốc châm lửa hút.
“Cho tôi một điếu!” Nam Vân nói.
Vạn Sơn chần chừ một thoáng, rút một điếu đưa cho cô.
Nam Vân cầm vô lăng, nghiêng đầu ngậm lấy.
Trong lòng Vạn Sơn chửi thề một câu, nhưng cuối cùng vẫn ngậm điếu thuốc lên môi cô, nói, “Nhìn đường!”
Nam Vân quay đầu nhìn về phía trước một cái, rồi lại nghiêng đầu, “Châm lửa hộ cái nào.”
Vạn Sơn móc bật lửa châm cho cô, lại nhắc, “Nhìn đường!”
Nam Vân rít liền hai hơi, kẹp điếu thuốc giữa tay, nhả một làn khói trắng, đoạn lại nghiêng đầu, “Anh muốn ăn gì nào?”
“Tùy!” Vạn Sơn nói, lần thứ ba nhắc nhở, “Nhìn đường!”
Nam Vân nhướng mày đáp lại một câu, “Đường làm sao đẹp bằng anh được!”
“…” Vạn Sơn nghẹn họng đến mức á khẩu nửa chết.
Nam Vân lại giành phần thắng, vô cùng mãn nguyện, nói, “Đến nhà tôi đi, anh bôi thuốc giúp tôi, tôi nấu mì cho anh ăn.”
Lời thì là lời ngon ngọt đấy, nhưng ngẫm kỹ lại thì không thuần khiết chút nào, Vạn Sơn không nhịn được, thấp giọng cười khẽ một tiếng hướng về phía cửa kính xe.
Nam Vân ngờ ngợ như nghe thấy tiếng cười, quay đầu nhìn Vạn Sơn, anh vẫn giữ nguyên cái mặt lạnh tanh, không có lấy một chút khác thường nào.
Nam Vân nghi ngờ tai mình nghe nhầm.
Đây là lần thứ hai ghé thăm nhà, Vạn Sơn đã tự nhiên hơn lần trước một chút, lúc Nam Vân nấu mì, anh cứ ngồi trên ghế sô-pha hút thuốc xem TV, đến cả chương trình gì phát sóng trên đó anh cũng chẳng màng bận tâm.
Tay nghề của Nam Vân rất khá, mì gói bình thường nấu lên thơm phức, sợ Vạn Sơn ăn bát nhỏ không đã cơn thèm, cô liền lấy một chiếc bát ngoại cỡ đựng đầy ụ, múc xong liền cất tiếng gọi Vạn Sơn, “Anh ra bưng đi, tôi bưng không nổi.”
Nam Vân rít mạnh điếu thuốc trên tay thêm hai hơi, đợi đến khi cháy trụi chỉ còn trơ lại phần lọc đầu lọc mới dập vào gạt tàn, sau đó đi thẳng vào phòng bếp.
Nam Vân đang mặc chiếc tạp dề in hình Doraemon, xắn tay áo lên tận khuỷu tay, cột tóc đuôi ngựa cao ngút, tay cầm xẻng xào, vậy mà lại phảng phất ra dáng một người vợ hiền mẹ đảm.
Vạn Sơn ngẩn ngơ mất một thoáng.
“Bát to là của anh, bát nhỏ là của tôi.” Nam Vân bảo.
Vạn Sơn bưng bỗng cả hai bát lên.
“Nóng đấy…” Nam Vân vừa thốt ra được một chữ, anh đã sải bước đi ra ngoài mất rồi.
Nam Vân tặc lưỡi tò mò, thầm nghĩ đôi tay của gã đàn ông này làm bằng sắt hay sao thế không biết?
Trên chiếc bàn ăn hình chữ nhật, hai người ngồi đối diện nhau, chiếc bát ngoại cỡ trong mắt Nam Vân đối với Vạn Sơn thì cũng chỉ là chiếc bát bình thường nhất ở Đông Bắc mà thôi, chừng ba năm phút là húp sạch bách nguyên một bát mì.
Nam Vân nhìn anh ăn ngốn ăn nghiến mà không hề thấy thô lỗ chút nào, trái lại còn cảm thấy đàn ông ăn uống phải thế này mới chuẩn.
“Anh thực sự là nhân viên cỏn con trong huyện lỵ đấy phỏng?” Cô gắp một đũa mì, hỏi Vạn Sơn.
Ứng một tiếng, Vạn Sơn đáp gọn lỏn.
“Trông không giống chút nào.” Nam Vân nói.
“Giống cái gì cơ?” Vạn Sơn hỏi, bưng bát húp nốt nước dùng.
“Giống như… đặc công ấy!” Nam Vân nói, “Loại mà bay lượn trên vách đá, vượt núi băng ngàn đi lại phăng phăng bằng phẳng như đất bằng ấy.”
“Cái cô vừa nói là vượn tay dài thì có.” Vạn Sơn đặt bát xuống, ngay cả một hớp nước canh cũng không để sót lại giọt nào.
Nam Vân suýt chút nữa phun cả ngụm mì ra ngoài.
Ăn mì xong, Nam Vân đi tắm rửa sạch sẽ, diện một chiếc áo thun sát nách màu đen cùng chiếc quần ống rộng màu xám tro bước ra từ phòng tắm, gương mặt vừa rũ sạch bụi trần trắng trong đến tinh khiết, ửng lên một tầng hồng hào.
Cô vốn vóc dáng cao ráo lại mảnh mai, chiếc quần ống rộng được cô mặc vào uyển chuyển thướt tha động lòng người.
Vạn Sơn thầm thở phào một hơi.
Anh sợ nhất là Nam Vân mặc mấy món đồ ngủ lụa là thướt tha gì đó bước ra.
Lúc bôi thuốc, Nam Vân lại rên ư ử, Vạn Sơn khựng tay lại, mặt lạnh lùng nói, “Em có thể đừng rên nữa được không?”
Nam Vân ngước mắt nhìn lên anh, đôi mắt ươn ướt, “Em đau mà!”
“…” Vạn Sơn ngậm chặt miệng, cắm cúi bôi tiếp.
Nam Vân lại tiếp tục rên.
Căn phòng ngập tràn bầu không khí ái muội dẫu có dùng dầu hồng hoa che đậy thế nào cũng không tài nào giấu nổi.
Cánh cửa bỗng chốc bị đẩy bật ra.
Kỷ Phạn từ bên ngoài bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến cậu ta kinh ngạc há hốc miệng.
“Hai người đang làm gì thế hả?”
“Bôi thuốc.” Nam Vân đáp.
“Hôm qua cũng là hắn bôi à?” Kỷ Phạn phản ứng lại, vô cùng khó chịu.
“Chứ còn gì nữa?” Nam Vân hỏi, “Hay là anh tới bôi hộ nhé?”
“Tôi ngửi không nổi cái mùi đó.” Kỷ Phạn nhíu mày, “Bôi xong chưa, bôi xong rồi thì bảo hắn cút lẹ lên, tôi nói cô đấy, có thể giữ mình tự trọng một chút được không…”
Sắc mặt Nam Vân trầm xuống.
“Thế còn anh thì sao?” Cô lạnh lùng cất lời.
Kỷ Phạn ngẩn người một nhịp.
“Tôi làm sao?”
Nam Vân hừ lạnh một tiếng, nói với Vạn Sơn, “Anh về trước đi, ngày mai vẫn tám giờ xuất phát.”
Vạn Sơn không đáp lời, tiếp tục dán xong miếng cao dán cho cô rồi mới chậm rãi bước đi.
Kỷ Phạn nhìn thấy mà lồng ngực sục sôi lửa giận, vừa đóng sầm cửa lại liền quát tháo âmm ĩ vào mặt Nam Vân, “Bảo cô tìm hai đứa con gái thì cô cứ khăng khăng đòi tìm đàn ông, cô rắp tâm cái gì hả, cứ mở miệng ra là bảo con gái phiền phức, không có hứng thú với động vật hoang dã, thấy cô có mưu đồ khác thì có, thế nào, chấm được cái vẻ cao lớn vạm vỡ của người ta rồi chứ gì…”
Nam Vân vung tay giáng cho cậu ta ngay một cái tát.