Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân nhân
    • Tổng tài hào môn
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền học
    • Khoa học viễn tưởng
    • Linh dị
    • Trinh thám ly kỳ
    • Thế giới ngầm
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Huyền huyễn
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
    • Ảo tưởng
    • Dân quốc
    • Xuyên nhanh
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân nhân
    • Tổng tài hào môn
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền học
    • Khoa học viễn tưởng
    • Linh dị
    • Trinh thám ly kỳ
    • Thế giới ngầm
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Huyền huyễn
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
    • Ảo tưởng
    • Dân quốc
    • Xuyên nhanh
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Phía Nam Mây Sắc, Phía Bắc Sơn Hải
  3. Chương 7: Mục tiêu mới

Phía Nam Mây Sắc, Phía Bắc Sơn Hải

Chương 7: Mục tiêu mới

Danh sách chương

1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ 2 Chương 2: Cơ bắp và thịt gà 3 Chương 3: Tín nhiệm 4 Chương 4: Miễn phí 5 Chương 5: Nghĩ nhiều rồi 6 Chương 6: Khổng tước già xòe đuôi 7 Chương 7: Mục tiêu mới Đang đọc 8 Chương 8: Phá cửa xông vào 9 Chương 9: Ngọt hay không 10 Chương 10: Người ta sợ mà 11 Chương 11: Kẻ giết ngàn đao 12 Chương 12: Tận mắt chứng kiến 13 Chương 13: Có gì mà phải khai thật 14 Chương 14: Người trả tiền là đại gia 15 Chương 15: Lấy thân báo đáp 16 Chương 16: Anh sờ ngực tôi rồi 17 Chương 17: Tôi xoa cho cậu nhé 18 Chương 18: Có người! 19 Chương 19: Miêu mặt hoa 20 Chương 20: Lạ giường, ngủ không được 21 Chương 21: Không dễ thế đâu 22 Chương 22: Thế là xong á 23 Chương 23: Các ngả bôn ba 24 Chương 24: Biết rõ có hổ vẫn hướng hang hổ 25 Chương 25: Người con gái như thế 26 Chương 26: Nước mắt không hợp với em 27 Chương 27: Đùa em đấy 28 Chương 28: Tâm ý tương thông 29 Chương 29: Xin lỗi 30 Chương 30: Ôm chặt tôi là được 31 Chương 31: Tôi ăn chay 32 Chương 32: Tôi không tin anh nỡ 33 Chương 33: Rắc cẩu lương bừa bãi 34 Chương 34: Cứu tôi với 35 Chương 35: Ngủ chưa 36 Chương 36: Em sớm muộn gì cũng là của anh 37 Chương 37: Cho em hôn một cái nhé 38 Chương 38: Một lát không gặp đã thấy nhớ nhung 39 Chương 39: Anh tên là gì 40 Chương 40: Em rất thú vị 41 Chương 41: Em là món ăn của anh 42 Chương 42: Không theo quy tắc thường lệ 43 Chương 43: Lại đến rải thức ăn cho chó 44 Chương 44: Anh có phải ngứa đòn rồi không 45 Chương 45: Đúng mực chưa quá ba giây 46 Chương 46: Mỹ nhân kế 47 Chương 47: Đại chiến hỗn loạn 48 Chương 48: Tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì 49 Chương 49: Đặt chi vào chỗ chết rồi mới có thể sống 50 Chương 50: Kẻ ác tao nhã nhất 51 Chương 51: Cô ấy ở phòng tôi 52 Chương 52: Đã để cửa cho anh 53 Chương 53: Có phải đang nhớ đến tôi không 54 Chương 54: Liền cứ thích cô ấy 55 Chương 55: Cậu đang nhớ đến ai 56 Chương 56: Tôi đoán mò đấy 57 Chương 57: Chung tình hay lăng nhăng 58 Chương 58: Hợp tác vui vẻ 59 Chương 59: Vì em rơi một giọt lệ 60 Chương 60: Tình yêu là để làm 61 Chương 61: Ngoại ý trong ngoài 62 Chương 62: Tôi phải làm sao với em đây 63 Chương 63: Chết cũng đáng 64 Chương 64: Nước mắt cá sấu 65 Chương 65: Hóa ra anh là kiểu người ngoài lạnh trong nóng 66 Chương 66: Là địch hay bạn 67 Chương 67: Sự lựa chọn khó khăn 68 Chương 68: Đồng mệnh tương liên 69 Chương 69: Việc đã thành 70 Chương 70: Không phải bất ngờ mà là kinh hãi 71 Chương 71: Đến lúc tỉnh mộng 72 Chương 72: Sao lại là hắn 73 Chương 73: Sinh tử có mệnh, em có anh 74 Chương 74: Giữ cô ấy lại 75 Chương 75: Sinh tử có nhau 76 Chương 76: Bàn tay siết chặt 77 Chương 77: Lòng tự trọng cuối cùng 78 Chương 78: Gặp trắc trở 79 Chương 79: Anh ấy là một người như thế nào 80 Chương 80: Ngồi vững câu cá đài 81 Chương 81: Đàm phán một điều kiện 82 Chương 82: Khai súng đi 83 Chương 83: Cơn mưa đắng ngắt 84 Chương 84: Không trốn khỏi sự sắp đặt của vận mệnh 85 Chương 85: Gọi tên em 86 Chương 86: Anh vẫn tuyệt tình như thế 87 Chương 87: Một đường hướng Bắc 88 Chương 88: Đoạn đường dài đằng đẵng 89 Chương 89: Tình yêu khiến người mù quáng 90 Chương 90: Cậu có biết mùi vị của nỗi nhớ không 91 Chương 91: Cô ấy đến rồi 92 Chương 92: Lực bất tòng tâm 93 Chương 93: Em có yêu anh không 94 Chương 94: Tôi sưởi ấm cho em 95 Chương 95: Hình như lại bị cô ấy lừa rồi 96 Chương 96: Sức chiến đấu yếu ớt không chịu nổi 97 Chương 97: Vượt vạn dặm dâng tận cửa 98 Chương 98: Lại gặp nhau rồi 99 Chương 99: Bạn gái cũ và bạn gái hiện tại 100 Chương 100: Biểu cảm ghen tuông của cô ấy 101 Chương 101: Tấm lòng phụ nữ dễ thay đổi 102 Chương 102: Đừng nghịch nữa, đang lái xe đấy 103 Chương 103: Hàng giả đền gấp mười 104 Chương 104: Lập công 105 Chương 105: Gả cho anh nhé 106 Chương 106: Người nghiêm túc 107 Chương 107: Ở trong linh hồn của anh 108 Chương 108: Kẻ xấu chết vì nhiều lời 109 Chương 109: Em quan trọng hơn tôn nghiêm 110 Chương 110: Em phải bù đắp cho anh thật tốt 111 Chương 111: Là cô ấy chủ động trêu chọc tôi 112 Chương 112: Tang vật thu giữ 113 Chương 113: Tình cũ 114 Chương 114: Hoang mang 115 Chương 115: Có khổ khó nói 116 Chương 116: Hôm nay gió nam tới 117 Chương 117: Đặt chân đến nơi 118 Chương 118: Đứa con gái này tôi từng gặp 119 Chương 119: Đáng hay không đáng 120 Chương 120: Cứ kết thúc như vậy đi 121 Chương 121: Em đã trở về 122 Chương 122: Anh sẽ không sống một mình đâu 123 Chương 123: Sinh tử tương tùy 124 Chương 124: Báo ân 125 Chương 125: Hắn là sinh mệnh của nàng 126 Chương 126: Chết đợi

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Ngôi làng không lớn, đi dạo chừng hai tiếng là gần như xong hết, ra ngoài thì trời đã chập tối, Nam Vân liền liên hệ với chủ quán Nương vị Thái.
Bà chủ nói hàng đã ở trên đường rồi, nửa tiếng nữa bảo đảm đến nơi.
Trên xe, Nam Vân nhắn tin cho Kỷ Phạn, hỏi cậu ta đã đến chưa, Kỷ Phạn bảo đến rồi, đang canh chừng ở bên ngoài đây!
Nhấn tắt màn hình, Nam Vân bắt đầu hơi căng thẳng, tim đập nhanh hơn.
Vạn Sơn cảm nhận được sự căng thẳng của cô, âm thầm giảm tốc độ xe lại, Nam Vân chỉ mải căng thẳng nên không hề hay biết.
Từ làng dân tộc về thị trấn cũng chỉ chừng nửa tiếng, xe đỗ ngay trước cửa quán ăn, Nam Vân xuống xe, nhìn quanh bốn phía, thấy trước cửa đỗ đầy xe mang biển số khắp các nơi, cô không hề nhìn thấy bóng dáng Kỷ Phạn đâu, không biết bọn họ trốn ở xó nào.
Đến lúc này thì không thể liên lạc nữa rồi, Nam Vân siết chặt chìa khóa xe trong tay, dẫn theo Vạn Sơn và Phùng Hạo bước vào quán ăn.
Trong sảnh ngồi không ít thực khách, có đủ loại giọng điệu từ khắp năm châu bốn bể.
Bà chủ đang bận rộn ghi sổ trong quầy bar, Nam Vân bước đến gõ gõ mặt quầy, “Bà chủ, chúng tôi đến đây.”
Cô cao ráo, ngoại hình nổi bật, tuy hôm qua mới gặp có một lần nhưng bà chủ lập tức nhận ra ngay, giơ ngón trỏ lên suỵt một tiếng, từ trong quầy bước ra, dẫn họ đi vào một phòng riêng.
“Ngại quá nha, người giao hàng vừa gọi điện tới, các ngã đường trong huyện đều có cảnh sát đang chốt chặn kiểm tra xe, không qua được nữa rồi.”
“Ý cô là sao?” Nam Vân nhíu mày, “Bà chủ, cô đang đùa tôi đấy phỏng? Trước sau gì tôi cũng đã ném vào chỗ cô tám trăm đại dương rồi, đến một mảng vảy tê tê cũng chưa thấy bóng dáng, làm ăn kiểu này hơi bị bất tín đấy nhé?”
“Em gái nhỏ, đừng giận, nghe chị nói nè.” Bà chủ bồi mặt cười, liên tục xin lỗi, “Quán nhà chị mở bao nhiêu năm nay rồi, khách khứa qua lại toàn là khách quen, cũng có cả người ngưỡng mộ từ muôn phương kéo đến, bọn chị trước giờ buôn bán uy tín, tuyệt đối không bao giờ lừa gạt ai, hôm nay quả thực là có tình huống đặc biệt, không biết là tin tức rò rỉ từ chỗ nào nữa.”
“Chẳng phải cô nói cô có người chống lưng ở trên cơ mà?” Nam Vân cười lạnh, “Người chống lưng ở trên của cô không nói cho cô biết hôm nay có kiểm tra à?”
“Không có đâu, ai mà biết tự dưng lại đi kiểm tra ngặt nghèo thế chứ.” Bà chủ dang tay, vẻ mặt vô tội.
“Xem ra cái chỗ dựa của cô cũng chẳng đáng tin cho lắm nhỉ!” Nam Vân mỉa mai.
“Không đâu, đó là anh họ chị, chuyên phụ trách mảng này mà, hôm nay đúng là tai nạn ngoài ý muốn.” Bà chủ hết sức khuyên nhủ, “Thực ra cũng không nhất thiết phải ăn thịt tê tê đâu, trong quán chị vẫn còn rất nhiều món đặc sản núi rừng khác, hôm qua em cũng thấy rồi đấy, khỉ mốc, gà lôi, món nào cũng ngon tuyệt cú mèo cả.”
“Thôi, cô cũng đừng nói nữa, trả lại tiền đặt cọc cho tôi, chúng tôi đổi chỗ khác.” Nam Vân mặt lạnh như tiền nói.
Bà chủ là kẻ keo kiệt thấy tiền sáng mắt, tiền đã đến tay rồi làm sao nỡ nhả ra ngoài, thấy Nam Vân nói không thông, bèn quay sang khuyên nhủ Vạn Sơn và Phùng Hạo.
Vạn Sơn mặt lạnh tanh không đáp lời, Phùng Hạo bảo mọi thứ đều nghe theo Nam Vân, Nam Vân vẫn khăng khăng bắt cô ta trả lại tiền.
Bà chủ không chút cam tâm tình nguyện chuyển khoản trả lại tiền cho Nam Vân.
Nam Vân lấy điện thoại ra bấm nhận, tin nhắn của Kỷ Phạn bỗng đột ngột nhảy lên: “Tình hình có biến à?”
Nam Vân giật mình run bắn cả tay, suýt nữa thì vứt luôn cả điện thoại, phải dùng rất nhiều sức mới kìm nén lại được tâm trí, ra vẻ như không có chuyện gì cất điện thoại đi, dẫn Vạn Sơn và Phùng Hạo đi ra ngoài.
Bà chủ mất toi một khoản tiền nhỏ, tiu nghỉu đi theo ở phía sau.
Định bước ra ngoài đến nơi, Vạn Sơn bỗng quay người lại hỏi cô ta, “Bà chủ, cô có quán nào quen biết giới thiệu cho chúng tôi không, mấy ngày nữa là chúng tôi về rồi, nói thật, chuyến này bọn tôi chuyên tâm đến để thưởng thức món ngon, không ăn được thì tiếc lắm, cô giới thiệu cho một chỗ uy tín đi, bọn tôi sẽ trả tiền giới thiệu cho cô, thế nào?”
Mắt bà chủ sáng rực lên.
……
Đi khỏi quán ăn một đoạn rất xa, Nam Vân mới nhắn tin cho Kỷ Phạn: Thu lưới!
Điện thoại của Kỷ Phạn rất nhanh đã gọi tới, giọng điệu hầm hầm bực bội, hỏi Nam Vân rốt cuộc là có chuyện gì thế?
Nam Vân kể sơ qua tình hình, Kỷ Phạn ở đầu dây bên kia tức tối chửi bới một câu, “ĐM!”
Nam Vân nghe thấy bên đó cứ như muốn đập luôn cả điện thoại, bèn bồi thêm một câu, “Không sao đâu, có mục tiêu mới rồi.”
“Mục tiêu gì chứ?” Kỷ Phạn hỏi.
“Lát về tôi gọi lại cho anh!” Nam Vân nói.
Cúp điện thoại xong, Kỷ Phạn im bặt.
Lúc quay về trời đã tối mịt, Nam Vân sợ Vạn Sơn không quen lái xe đường đèo dốc ở đây nên tự mình cầm lái.
“Cánh tay của em không đau nữa à?” Phùng Hạo hỏi.
“Gần đỡ rồi, về nhà xoa ít thuốc là khỏi thôi.” Nam Vân nói.
Phùng Hạo hì hì cười rộ lên, biểu cảm vô cùng đê tiện.
“Cười gì thế?” Nam Vân trừng mắt lườm cậu ta.
Phùng Hạo liếc Vạn Sơn một cái đầy ẩn ý.
Nam Vân cũng liếc theo Vạn Sơn một cái.
Vạn Sơn mặt lạnh như tiền chui tọt vào ghế sau.
Nam Vân nín cười, trong không gian phảng phất thoang thoảng mùi dầu hồng hoa.
Trở về khu đô thị, Nam Vân dẫn họ đi ăn tối, còn chưa chọn xong địa điểm thì điện thoại của Phùng Hạo reo lên.
Cuộc gọi là do Tiểu Khương gọi tới, bảo là muốn mời họ ăn cơm.
Phùng Hạo che ống nghe lại hỏi ý kiến của Vạn Sơn, Vạn Sơn lạnh lùng nhả ra đúng hai chữ — Không đi!
Thế là Phùng Hạo bảo với Tiểu Khương rằng bọn họ đi chơi cả ngày mệt lắm rồi, không đi nữa.
Tiểu Khương vô cùng kiên trì, bảo sẽ đóng gói đồ ăn mang thẳng đến phòng cho bọn họ.
Phùng Hạo lại che ống nghe hỏi Vạn Sơn, “Tấm lòng khó từ chối, bọn mình đi hay bảo cô ấy tới đây?”
Đành chịu, Vạn Sơn đành nói, “Vậy thì đi đi!”
Phùng Hạo mừng rỡ, lớn tiếng hỏi địa chỉ của Tiểu Khương.
Nam Vân theo địa chỉ lái xe đưa họ đến trước cửa nhà hàng, Phùng Hạo là người đầu tiên xuống xe.
Vạn Sơn đóng sầm cửa lại đánh “rầm” một tiếng, ra lệnh cho Nam Vân, “Lái xe!”
“Hả?” Nam Vân ngẩn người mất một nhịp, đạp phịch chân ga.
“Này, này, hai người làm gì thế hả?” Phùng Hạo vội vã đuổi theo, đuổi được mấy bước không kịp, tức tối giậm chân đét đét ở phía sau.
Nam Vân nhìn cậu ta qua gương chiếu hậu, cười ha hả.
“Cô đúng là kẻ tiểu nhân đích thực.” Cô liếc xéo Vạn Sơn một cái, nói, “Người ta rõ ràng là nhắm vào anh mà đến đấy.”
Vạn Sơn không nói gì, rút một điếu thuốc châm lửa hút.
“Cho tôi một điếu!” Nam Vân nói.
Vạn Sơn chần chừ một thoáng, rút một điếu đưa cho cô.
Nam Vân cầm vô lăng, nghiêng đầu ngậm lấy.
Trong lòng Vạn Sơn chửi thề một câu, nhưng cuối cùng vẫn ngậm điếu thuốc lên môi cô, nói, “Nhìn đường!”
Nam Vân quay đầu nhìn về phía trước một cái, rồi lại nghiêng đầu, “Châm lửa hộ cái nào.”
Vạn Sơn móc bật lửa châm cho cô, lại nhắc, “Nhìn đường!”
Nam Vân rít liền hai hơi, kẹp điếu thuốc giữa tay, nhả một làn khói trắng, đoạn lại nghiêng đầu, “Anh muốn ăn gì nào?”
“Tùy!” Vạn Sơn nói, lần thứ ba nhắc nhở, “Nhìn đường!”
Nam Vân nhướng mày đáp lại một câu, “Đường làm sao đẹp bằng anh được!”
“…” Vạn Sơn nghẹn họng đến mức á khẩu nửa chết.
Nam Vân lại giành phần thắng, vô cùng mãn nguyện, nói, “Đến nhà tôi đi, anh bôi thuốc giúp tôi, tôi nấu mì cho anh ăn.”
Lời thì là lời ngon ngọt đấy, nhưng ngẫm kỹ lại thì không thuần khiết chút nào, Vạn Sơn không nhịn được, thấp giọng cười khẽ một tiếng hướng về phía cửa kính xe.
Nam Vân ngờ ngợ như nghe thấy tiếng cười, quay đầu nhìn Vạn Sơn, anh vẫn giữ nguyên cái mặt lạnh tanh, không có lấy một chút khác thường nào.
Nam Vân nghi ngờ tai mình nghe nhầm.
Đây là lần thứ hai ghé thăm nhà, Vạn Sơn đã tự nhiên hơn lần trước một chút, lúc Nam Vân nấu mì, anh cứ ngồi trên ghế sô-pha hút thuốc xem TV, đến cả chương trình gì phát sóng trên đó anh cũng chẳng màng bận tâm.
Tay nghề của Nam Vân rất khá, mì gói bình thường nấu lên thơm phức, sợ Vạn Sơn ăn bát nhỏ không đã cơn thèm, cô liền lấy một chiếc bát ngoại cỡ đựng đầy ụ, múc xong liền cất tiếng gọi Vạn Sơn, “Anh ra bưng đi, tôi bưng không nổi.”
Nam Vân rít mạnh điếu thuốc trên tay thêm hai hơi, đợi đến khi cháy trụi chỉ còn trơ lại phần lọc đầu lọc mới dập vào gạt tàn, sau đó đi thẳng vào phòng bếp.
Nam Vân đang mặc chiếc tạp dề in hình Doraemon, xắn tay áo lên tận khuỷu tay, cột tóc đuôi ngựa cao ngút, tay cầm xẻng xào, vậy mà lại phảng phất ra dáng một người vợ hiền mẹ đảm.
Vạn Sơn ngẩn ngơ mất một thoáng.
“Bát to là của anh, bát nhỏ là của tôi.” Nam Vân bảo.
Vạn Sơn bưng bỗng cả hai bát lên.
“Nóng đấy…” Nam Vân vừa thốt ra được một chữ, anh đã sải bước đi ra ngoài mất rồi.
Nam Vân tặc lưỡi tò mò, thầm nghĩ đôi tay của gã đàn ông này làm bằng sắt hay sao thế không biết?
Trên chiếc bàn ăn hình chữ nhật, hai người ngồi đối diện nhau, chiếc bát ngoại cỡ trong mắt Nam Vân đối với Vạn Sơn thì cũng chỉ là chiếc bát bình thường nhất ở Đông Bắc mà thôi, chừng ba năm phút là húp sạch bách nguyên một bát mì.
Nam Vân nhìn anh ăn ngốn ăn nghiến mà không hề thấy thô lỗ chút nào, trái lại còn cảm thấy đàn ông ăn uống phải thế này mới chuẩn.
“Anh thực sự là nhân viên cỏn con trong huyện lỵ đấy phỏng?” Cô gắp một đũa mì, hỏi Vạn Sơn.
Ứng một tiếng, Vạn Sơn đáp gọn lỏn.
“Trông không giống chút nào.” Nam Vân nói.
“Giống cái gì cơ?” Vạn Sơn hỏi, bưng bát húp nốt nước dùng.
“Giống như… đặc công ấy!” Nam Vân nói, “Loại mà bay lượn trên vách đá, vượt núi băng ngàn đi lại phăng phăng bằng phẳng như đất bằng ấy.”
“Cái cô vừa nói là vượn tay dài thì có.” Vạn Sơn đặt bát xuống, ngay cả một hớp nước canh cũng không để sót lại giọt nào.
Nam Vân suýt chút nữa phun cả ngụm mì ra ngoài.
Ăn mì xong, Nam Vân đi tắm rửa sạch sẽ, diện một chiếc áo thun sát nách màu đen cùng chiếc quần ống rộng màu xám tro bước ra từ phòng tắm, gương mặt vừa rũ sạch bụi trần trắng trong đến tinh khiết, ửng lên một tầng hồng hào.
Cô vốn vóc dáng cao ráo lại mảnh mai, chiếc quần ống rộng được cô mặc vào uyển chuyển thướt tha động lòng người.
Vạn Sơn thầm thở phào một hơi.
Anh sợ nhất là Nam Vân mặc mấy món đồ ngủ lụa là thướt tha gì đó bước ra.
Lúc bôi thuốc, Nam Vân lại rên ư ử, Vạn Sơn khựng tay lại, mặt lạnh lùng nói, “Em có thể đừng rên nữa được không?”
Nam Vân ngước mắt nhìn lên anh, đôi mắt ươn ướt, “Em đau mà!”
“…” Vạn Sơn ngậm chặt miệng, cắm cúi bôi tiếp.
Nam Vân lại tiếp tục rên.
Căn phòng ngập tràn bầu không khí ái muội dẫu có dùng dầu hồng hoa che đậy thế nào cũng không tài nào giấu nổi.
Cánh cửa bỗng chốc bị đẩy bật ra.
Kỷ Phạn từ bên ngoài bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến cậu ta kinh ngạc há hốc miệng.
“Hai người đang làm gì thế hả?”
“Bôi thuốc.” Nam Vân đáp.
“Hôm qua cũng là hắn bôi à?” Kỷ Phạn phản ứng lại, vô cùng khó chịu.
“Chứ còn gì nữa?” Nam Vân hỏi, “Hay là anh tới bôi hộ nhé?”
“Tôi ngửi không nổi cái mùi đó.” Kỷ Phạn nhíu mày, “Bôi xong chưa, bôi xong rồi thì bảo hắn cút lẹ lên, tôi nói cô đấy, có thể giữ mình tự trọng một chút được không…”
Sắc mặt Nam Vân trầm xuống.
“Thế còn anh thì sao?” Cô lạnh lùng cất lời.
Kỷ Phạn ngẩn người một nhịp.
“Tôi làm sao?”
Nam Vân hừ lạnh một tiếng, nói với Vạn Sơn, “Anh về trước đi, ngày mai vẫn tám giờ xuất phát.”
Vạn Sơn không đáp lời, tiếp tục dán xong miếng cao dán cho cô rồi mới chậm rãi bước đi.
Kỷ Phạn nhìn thấy mà lồng ngực sục sôi lửa giận, vừa đóng sầm cửa lại liền quát tháo âmm ĩ vào mặt Nam Vân, “Bảo cô tìm hai đứa con gái thì cô cứ khăng khăng đòi tìm đàn ông, cô rắp tâm cái gì hả, cứ mở miệng ra là bảo con gái phiền phức, không có hứng thú với động vật hoang dã, thấy cô có mưu đồ khác thì có, thế nào, chấm được cái vẻ cao lớn vạm vỡ của người ta rồi chứ gì…”
Nam Vân vung tay giáng cho cậu ta ngay một cái tát.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC