Phía Nam Mây Sắc, Phía Bắc Sơn Hải
Chương 2: Cơ bắp và thịt gà
Danh sách chương
“…” Vạn Sơn sải vài bước tới cửa kéo mở cửa ra, cũng không nói gì, cứ trừng mắt nhìn Nam Vân.
Nam Vân cong môi cười, phất phao bước đi, trước lúc đi còn ném lại một câu, “Sáng mai tám giờ xuất phát đúng giờ đi Thung lũng Voi Hoang Dã!”
Trên đường về nhà, Nam Vân hạ toàn bộ cửa kính xe xuống, cơn gió đêm cuối tháng Mười ùa vào trong xe, thổi tung mái tóc đuôi ngựa của cô, xua đi cảm giác nôn nao nóng bức trong lòng.
Cô châm một điếu thuốc, ngậm trên môi, nhớ lại vẻ lúng túng lúc nãy của Vạn Sơn, nheo mắt cười.
Về đến nhà, lại tắm rửa một trận, đứng trước gương ngắm nhìn cơ thể mình.
Làn da mịn màng như mỡ đông, bờ vai thon ngọc ngà eo thon nhỏ, đôi chân dài thẳng tắp hoàn toàn phù hợp với luận điệu đùi đẹp của Phùng Hạo.
Điện thoại ở bên ngoài gào thét xé gan xé ruột bài Thiết Đồ Hướng Ái, Nam Vân kéo khăn tắm quấn lên người, chân trần bước ra ngoài.
Cuộc gọi là do cấp trên trực tiếp của cô – Kỷ Phạn gọi tới, hỏi cô hôm nay có thu hoạch gì không.
Trước mắt Nam Vân hiện lên lồng ngực đẫm những giọt nước của Vạn Sơn, liếm liếm môi, nói, “Thu hoạch phong phú.”
“Nói nghe thử xem.” Kỷ Phạn cứ tưởng cô đã tra ra được manh mối gì, tỏ ra rất hứng thú.
“Chỉ có thể cảm nhận bằng tâm hồn chứ không thể diễn tả bằng lời.” Nam Vân nói.
Kỷ Phạn ngẩn người một đống.
“Em đang nói cái gì vậy?”
“Đàn ông!” Nam Vân nói.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, ‘bốp’ một tiếng cúp điện thoại.
Nam Vân duỗi thẳng hai chân nằm dài trên sô pha, gửi những bức ảnh chụp lén chứng minh thư của Vạn Sơn và Phùng Hạo ở khách sạn cho Kỷ Phạn.
Là Kỷ Phạn yêu cầu cô làm như vậy, nói là để đề phòng bất trắc.
Kỷ Phạn rất nhanh lại gọi điện thoại tới.
“Em thật sự tìm hai gã đàn ông cơ à, chẳng phải anh đã bảo em tìm phụ nữ cơ mà?”
“Phụ nữ tâm tư tỉ mỉ, chuyện phiền phức cũng nhiều, quan trọng là bọn họ không mấy mặn mà với những thứ đó.” Nam Vân nói.
Kỷ Phạn trầm mặc một lát, nói, “Cái người tên Vạn Sơn kia, em đừng có trêu chọc anh ta.”
“Tại sao?” Nam Vân châm một điếu thuốc.
“Khí chất thổ phỉ quá nặng, trông không giống người tốt.” Kỷ Phạn nói.
“Ồ.” Nam Vân hững hờ đáp một tiếng, định cúp điện thoại.
“Nhiệm vụ lần này kết thúc, cùng anh đi gặp bố mẹ anh nhé?” Kỷ Phạn đột nhiên nói.
“Không đi!” Nam Vân cúp điện thoại rồi ném phắt chiếc điện thoại sang một bên.
Trước kia, chuyện ra mắt bố mẹ đều do Nam Vân đề xuất, Kỷ Phạn luôn lấy công việc làm cái cớ để thoái thác, ban đầu Nam Vân còn tưởng là thật, cho đến khi cô vô tình nhìn thấy Kỷ Phạn dẫn một cô gái đi thuê phòng khách sạn, chuyện ra mắt bố mẹ từ đó không bao giờ được nhắc đến nữa.
Kỷ Phạn muốn cưới Nam Vân, chẳng qua là vẫn chưa chơi chán, cảm nhận được sự xa cách của Nam Vân, ngược lại hắn ta lại đâm ra sốt ruột, ngày nào cũng bám theo đòi dẫn cô đi gặp bố mẹ.
Nam Vân từ trước đến nay không tìm cớ, lần nào cũng từ chối thẳng thừng.
Kỷ Phạn đến nay vẫn không hiểu vì sao cô lại đột ngột thay đổi thái độ.
Ngày hôm sau, thời tiết rất đẹp, Nam Vân dậy lúc bảy giờ, mất nửa tiếng để vệ sinh cá nhân trang điểm, thoa kem chống nắng toàn thân, thay một bộ đồ thể thao rồi đi đến khách sạn.
Phùng Hạo mang đôi mắt sưng húp ra mở cửa, thấy là Nam Vân, đôi mắt lập tức sáng rực lên.
“Cô hướng dẫn viên, buổi sáng tốt lành, tối qua anh mơ thấy em đấy.”
“Cảm ơn nhé!” Nam Vân bước vào trong, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng trần trụi của Vạn Sơn lướt nhanh vào phòng tắm.
Phùng Hạo lắc lư người chắn ngang tầm mắt của Nam Vân, gập tay phải lại, khoe cơ bắp nhị đầu không mấy phát triển của mình với Nam Vân.
“Đừng có chỉ nhìn Sơn ca, tôi cũng có cơ bắp đấy nhé.”
“Của anh thế này chỉ có thể coi là thịt gà thôi.” Nam Vân không chút khách khí.
Phùng Hạo nghẹn họng suýt chết, tức tối chui tút vào phòng tắm.
Vạn Sơn đã mặc xong quần áo, đang đứng trước gương cạo râu, thấy Phùng Hạo xị mặt ra, liền biết hắn lại bị Nam Vân cho ăn mắm tôm rồi.
“Người phụ nữ đó toàn thân mọc đầy gai nhọn, cậu đừng có trêu chọc cô ta.” Vạn Sơn nói.
Phùng Hạo mang vẻ mặt đầy u uất.
“Trở về tôi nhất định sẽ tập cơ bắp.”
Xuất phát lúc tám giờ, sau khi ăn một bữa sáng đơn giản, ba người lên xe khởi hành, hướng thẳng về phía Mạnh Dưỡng.
Thứ mà Tây Xương Bản Nạp không thiếu nhất có lẽ chính là cây cối, đại dương xanh biếc nhấp nhô liên miên kéo dài dọc theo con đường cao tốc, những cây cao su, cây cọ, cây chuối, trúc phượng vĩ đặc trưng của rừng mưa nhiệt đới, cùng với những ngôi nhà sàn tộc Thái ẩn hiện trong đó, tựa như một vương quốc cổ tích xanh ngát, đập vào mắt là một màu xanh của cây và đỏ của hoa, hoàn toàn không có một chút dấu hiệu nào cho thấy mùa đông sắp đến.
Đây là một thế giới bị mùa đông lãng quên.
Phùng Hạo ngồi ở ghế phụ lái, dọc đường miệng chẳng lúc nào ngơi nghỉ, nhưng hầu như đều là lẩm bẩm một mình.
Vạn Sơn đang nhắm mắt dưỡng thần, Nam Vân không đáp lời, mím chặt môi, xe phóng đi bạt mạng.
“Cô hướng dẫn viên, cô lái xe đỉnh thật đấy.” Phùng Hạo nói, “Em thi sa hình trượt ba lần rồi, cô có rảnh thì hướng dẫn em một chút nhé?”
“Không rảnh!” Nam Vân nhìn thẳng về phía trước, cự tuyệt một cách dứt khoát.
“…” Phùng Hạo ăn quả đắng, buồn bã không vui, chỉ cách đúng hai giây, lại khơi ra chủ đề khác, “Cô hướng dẫn viên, trưa nay chúng ta ăn gì thế?”
“Anh muốn ăn gì?” Nam Vân hỏi.
“Em cũng có biết chỗ các anh có món gì ngon đâu cơ chứ!”
“Có hứng thú với thú rừng không?” Nam Vân hỏi.
“Có chứ!” Vạn Sơn ở hàng ghế sau đột ngột mở trừng mắt.
Nam Vân và Phùng Hạo giật nảy mình.
Nam Vân phải mất một lúc lâu mới hiểu từ “có” trong câu của anh có nghĩa là có hứng thú.
Chứ!
Nói nhiều thêm hai chữ thì chết à?
Nam Vân bĩu môi, xe phóng nhanh như mũi tên.
Hành trình ba mươi phút là đã đến nơi.
Bước vào khu du lịch, đập vào mắt vẫn là một đại dương xanh biếc, rừng cây um tùm, cỏ xanh như thảm, khách du lịch đủ mọi sắc phục đan xen lẫn nhau, ngược lại lại điểm tô thêm cho nơi này.
Đến đúng lúc, vừa hay bắt gặp màn biểu diễn của voi, những chú voi ngốc nghê đáng yêu khiến lũ trẻ hò reo nhảy nhót khôn xiết, nhưng đối với người lớn mà nói, thật sự chẳng có gì gọi là lạ lẫm.
Nhất là Vạn Sơn, suốt cả chặng đường mặt không đổi sắc.
Nếu không phải vì đã thu năm nghìn tệ của anh ta, Nam Vân thật sự hoài nghi không biết anh ta đến đây để du lịch hay để làm gì.
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Phùng Hạo nhìn thấy có người cưỡi voi, liền tiện miệng hỏi một câu, “Cưỡi một lần bao nhiêu tiền?”
“80 tệ.” Nam Vân nói, “Nhưng mà, không khuyến khích cưỡi.”
“Tại sao?” Phùng Hạo hỏi.
“Biểu diễn vốn dĩ không phải là thiên bẩm của loài voi, để ép chúng ngoan ngoãn nghe lời, quản tượng sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn tàn nhẫn đối xử với chúng, anh nhìn những con voi kia xem, quản tượng lúc nào cũng sẽ dùng dùi nhọn đâm thật mạnh vào gốc tai chúng ở mỗi khúc cua, để nhắc nhở chúng đã đến lúc phải rẽ rồi.” Nam Vân nói, “Niềm vui chốc lát của chúng ta đều được xây dựng trên sự đau khổ của chúng.”
“Hả? Vậy thôi bỏ đi vậy.” Phùng Hạo nhanh chóng dập tắt ý định, giơ ngón tay cái lên, “Cô hướng dẫn viên, cô thật là lương thiện.”
“Cảm ơn đã khen ngợi.” Nam Vân cảm thấy tên dẻo miệng này cũng không tệ lắm, bèn mang tâm trạng vui vẻ dẫn bọn họ đến tiểu kịch trường rừng mưa.
Cô đi ở phía trước, Vạn Sơn và Phùng Hạo đi ở phía sau.
Phùng Hạo lại bắt đầu dán mắt ngắm chân người ta.
Vạn Sơn ho khan một tiếng, nói, “Cậu có thể có chút tiền đồ được không?”
Phùng Hạo nói, “Tôi đâu có giống anh, mặt đen như đít nồi suốt cả dọc đường, tôi là đang cố tình cùng anh ra ngoài giải sầu đấy, anh ít nhất cũng phải nể mặt chút chứ, chẳng qua chỉ là một người phụ nữ thôi mà, thiên nhai hà xứ…”
“Câm miệng!” Mặt Vạn Sơn càng đen hơn.
Phùng Hạo đành ngậm miệng lại với vẻ mặt ỉu xìu, không thèm để ý đến anh ta nữa, tiếp tục sà vào bám theo Nam Vân chơi chữ bông đùa.
Điệu múa dân tộc ở tiểu kịch trường nóng bỏng phóng khoáng, khách du lịch xem đến mức say sưa ngon lành, kết thúc một bài, những thiếu nữ tộc Thái nhiệt tình lần lượt mời gọi mọi người lên sân khấu cùng nhau cuồng hoan.
“Hai người cũng có thể đi khiêu vũ mà…” Nam Vân nói, ngước mắt nhìn thấy cái mặt tượng đá ngàn năm không đổi của Vạn Sơn, câu nói phía sau đành nuốt ngược trở lại.
Cô dám cá hai gói cay tẩm vị, người này dù có lấy súng chĩa vào đầu ép buộc thì hắn cũng tuyệt đối không lên nhảy đâu.
Phùng Hạo lúc nào cũng là kẻ tích cực nhất, cứ nài nỉ bắt Vạn Sơn phải lên cùng cho bằng được, Vạn Sơn bị làm phiền chịu không thấu, tóm lấy cánh tay hắn ném thẳng lên sân khấu.
Nam Vân giật nảy mình.
Phùng Hạo tuy không to con vạm vỡ bằng Vạn Sơn, nhưng ít gì cũng nặng tầm sáu bảy mươi cân chứ ít gì, thế mà Vạn Sơn lại vứt hắn ra ngoài nhẹ tựa như ném một con búp bê vải.
Vì quá chấn động, Nam Vân quên mất việc thu hồi ánh mắt, Vạn Sơn sầm mặt hỏi, “Trên mặt tôi có dính cứt mắt à?”
“…” Nam Vân mặt không đổi sắc, nói, “Có dính gỉ mắt.”
“…” Vạn Sơn tức suýt nghẹn hẹn đến hộc máu, dứt khoát lờ tịt cô luôn.
“Sao anh không lên khiêu vũ?” Nam Vân đột nhiên nổi hứng muốn bắt chuyện.
“Sức hấp dẫn của Tây Song Bản Nạp cần phải dùng thân mình để tự mình trải nghiệm, anh cứ đứng ngoài cuộc thế này, chi bằng ở nhà xem phim tài liệu cho rồi.”
Vạn Sơn không đáp lời.
Nam Vân càng lúc càng muốn trêu chọc anh ta, vươn tay kéo anh ta lại, “Đi thôi, tôi nhảy cùng anh.”
Vạn Sơn không đề phòng, cổ tay lập tức bị cô nắm lấy, cái cảm giác mềm mại, thon thả và ấm áp ấy khiến tim anh hẫng đi một nhịp, vội vàng rụt tay lại.
Nam Vân nắm chặt không buông, Vạn Sơn giật mạnh mấy lần mà không rút tay ra được, tức đến mức nghẹn họng, học theo cách đối phó với Phùng Hạo, xách bổng Nam Vân ném thẳng lên sân khấu.
Nam Vân trong tay anh tựa như một tờ giấy, nhẹ bẫng rơi xuống sân khấu.
Phùng Hạo mỉm cười đỡ lấy cô, “Cô hướng dẫn viên, em đến anh nhảy đấy à?”
“…” Nam Vân nén giận, nói, “Đúng vậy!”
Vạn Sơn cứ ngỡ cô sẽ tức lộn ruột, nào ngờ cô rất nhanh đã cùng Phùng Hạo đối mặt nhún nhảy theo điệu nhạc, eo thon uyển chuyển uốn lượn, mang đậm phong vị dân tộc.
“Cô hướng dẫn viên, cô đừng giận Sơn ca của em nhé.” Phùng Hạo nói, “Anh ấy mới vừa thất tình.”
“Hả?” Nam Vân ngẩn người ra một chút.
“Sơn ca của em bị phụ nữ đá rồi.” Phùng Hạo giải thích thêm một câu, “Anh ấy là người trọng tình cảm, suýt chút nữa thì chết đi sống lại, em sợ anh ấy nghĩ quẩn không thông, nên mới đặc biệt dẫn anh ấy ra ngoài giải sầu.”
Một gã đàn ông vạm vỡ thô kệch thế này, hóa ra lại là một kẻ lụy tình á? Nam Vân theo bản năng nhìn sang phía Vạn Sơn, từ cơ ngực nhìn xuống cơ bụng, vóc dáng này… Nam Vân nảy sinh chút tâm lý quái gở, thầm nghĩ không chừng là người ta chịu không nổi cơ bắp cường tráng của anh ta nên mới đá ấy chứ?
Nhảy múa xong, bọn họ lại tiếp tục đi tham quan Vườn rắn thằn lằn, Vườn bướm, Vườn bách điểu.
Lúc đi trên đường ván gỗ, vận khí rất tốt, nhìn thấy một bầy voi hoang dã, khách du lịch ai nấy đều cầm máy ảnh chụp điên cuồng.
Phùng Hạo kéo Vạn Sơn lại, bảo Nam Vân giúp họ chụp ảnh chung, chụp xong lại bắt Vạn Sơn chụp ảnh chung cho hắn và Nam Vân, Vạn Sơn đành miễn cưỡng chụp cho hai người hai pô.
Chụp xong, Phùng Hạo lại hứng trí bừng bừng đề nghị Vạn Sơn chụp ảnh chung với Nam Vân, Vạn Sơn trợn trừng mắt một cái, hắn liền xìu xơ xác, tự lủi thủi đi lên trước.
Bên cạnh Nam Vân có một cô gái đang cầm điện thoại quay phim đàn ông voi ở dưới đáy thung lũng, cầm điện thoại không chắc, sơ sẩy để tuột tay rơi xuống dưới, cô gái thốt lên kinh hô một tiếng, theo bản năng nhoài người ra với lấy, động tác quá đà, cả người ngã nhào qua khỏi lan can.
Nam Vân đứng sát cạnh cô ta, không kịp suy nghĩ, vươn tay chộp lấy cổ tay cô gái đó, thế nhưng, cô đã đánh giá quá thấp trọng lượng của cô gái kia, kết quả là chính bản thân cô cũng bị kéo lật qua khỏi lan can.
Vạn Sơn ra tay nhanh như chớp, tóm chặt lấy tay Nam Vân, hai cô gái bị treo lơ lửng giữa không trung.
Sự việc xảy ra quá đôt ngột, khách du lịch đều sợ đến ngây người, tiếng hét chói tai vang lên khắp nơi, thế nhưng lại chẳng có lấy một ai bước lên để giúp đỡ.
Cô gái kia sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, ôm chặt lấy tay Nam Vân vừa khóc vừa hét.
Một tay còn lại của Nam Vân đang nằm trong tay Vạn Sơn, hai luồng lực kéo ngược lên và giật xuống xé toạc lấy cơ thể cô, cảm giác như sắp xé tan tơi cô ra từng mảnh, cô không biết bản thân có thể chống đỡ được bao lâu nữa.