Phía Nam Mây Sắc, Phía Bắc Sơn Hải
Chương 1: Lần đầu gặp gỡ
Danh sách chương
“Đẹp hay không, nhìn cặp đùi, một đôi đùi đẹp tiêu chuẩn nhất định phải đủ dài đủ thẳng, phụ nữ chỉ cần có một đôi đùi đẹp, khuôn mặt dù có tiếc nuối một chút cũng không sao…”
Nam Vân đứng ở Sân bay Gà Sa ngập tràn ánh nắng, nghe hai người đàn ông phía sau nhỏ giọng bàn tán về đôi chân của cô.
Cô chầm chậm xoay người lại, trưng diện mạo chính diện ra cho đối phương xem.
Phùng Hạo lập tức ngây người nhìn trân trân.
Ánh mắt Nam Vân lại hướng về phía đồng bạn của hắn là Vạn Sơn.
Đầu đinh cắt ngắn lộ cả da đầu, làn da màu bánh mật, lông mày rậm mắt sâu, vai rộng eo thon, dưới chiếc áo thun màu đen là những đường cơ bắp mượt mà, đôi chân cường tráng suýt nữa làm rách tung chiếc quần jean xanh đậm, hormone như muốn trực trào phun ra.
Còn Phùng Hạo trông ra sao, Nam Vân hoàn toàn không để ý tới.
Đã nhìn qua Vạn Sơn rồi, đàn ông trong cả sân bay đều không đáng nhắc tới nữa.
“Có tiếc nuối không, khuôn mặt của tôi?” Nam Vân thu hồi ánh mắt từ trên người Vạn Sơn, đảo quét qua khuôn mặt của hai người, không chắc kẻ vừa lên tiếng là ai.
“Không tiếc nuối chút nào, quả thực chính là tiên nữ hạ phàm!” Phùng Hạo mặt mày hớn hở nói.
Nam Vân nghe ra được, luận điệu đùi đẹp chính là xuất phát từ miệng hắn.
Vạn Sơn ngậm một điếu thuốc, ánh mắt vượt qua đỉnh đầu Nam Vân, không biết đang nhìn về hướng nào.
Chứ!
Nam Vân trong lòng khinh thường, lại thầm thấy khó chịu.
Chiều cao gần một mét bảy của cô, đứng trước mặt đàn ông bản địa thì cảm giác ưu thế mười mươi, nhưng ở trước mặt Vạn Sơn thì chỉ còn lại cảnh bị phớt lờ.
“Cần hướng dẫn viên không?” Nam Vân khẽ lắc tấm bảng nhỏ trong tay — hướng dẫn viên thuê xe, không ghép xe, không ghép đoàn, dịch vụ một chọi một.
“Ồ, hóa ra cô là hướng dẫn viên à.” Phùng Hạo nhìn thẻ hướng dẫn viên trước ngực cô, “Tính phí thế nào, bọn tôi đến lần đầu, đúng lúc đang cần một hướng dẫn viên.”
“Xem các anh muốn đi đâu, muốn chơi mấy ngày.” Nam Vân nói.
“Bọn tôi có mười ngày thời gian, chỗ nào vui đều muốn đi.” Phùng Hạo nói.
Nam Vân ngẫm nghĩ một lát, ngón tay thon dài duỗi ra, ra hiệu một bàn tay.
“Đắt thế, đi cướp à?” Phùng Hạo kêu lên, “Bọn tôi đi theo đoàn lớn cho lành.”
“Đoàn lớn riêng tiền mua sắm thôi đã vượt qua con số này rồi.”
“Bọn tôi không mua sắm.
“Không mua sắm đánh gãy chân!” Nam Vân xụ mặt hù dọa.
Phùng Hạo giật nảy mình.
“Thật hay giả thế, còn ác hơn cả Tuyết Hương của bọn tôi á?”
Tuyết Hương? Hóa ra là người ở cái xó Đông Bắc kia.
Nam Vân phì cười.
“Các anh chưa nghe câu đó à, Man rợ phương Nam man rợ phương Nam, cực kỳ hoang dã đấy!” Cô tiếp tục lừa gạt.
“Vậy cô bớt đi chút đi.” Phùng Hạo có chút dao động.
“Bớt đi thì không thành vấn đề, vấn đề là anh có quyền quyết định không?” Nam Vân liếc xéo Vạn Sơn một cái, người sau đối với cuộc trò chuyện của bọn họ hoàn toàn phớt lờ.
“Không có.” Phùng Hạo nói, “Tiền nằm ở chỗ Sơn ca của tôi.”
Nam Vân nhịn lại xúc động muốn tặng cho hắn một cái tát lệch mỏ, cất bước bỏ đi.
Phùng Hạo thấy hướng dẫn viên chân dài sắp đi, vội vàng kéo Vạn Sơn lại, “Sơn ca…”
“Kinh phí có hạn!” Vạn Sơn rít mạnh hai hơi thuốc, cho đến khi ngoài phần đầu lọc ra chẳng còn lại gì nữa, mới quay người vứt vào thùng rác.
Phùng Hạo đầy tiếc nuối nhìn theo đôi chân dài vừa trắng vừa nõn nà của Nam Vân cứ thế đi càng lúc càng xa.
“Đm! Hướng dẫn viên đúng là không phải việc con người ta làm!” Nam Vân văng một câu chửi thề, đi tới cửa hàng tiện lợi gần đó mua nước, lúc bước ra thì nhìn thấy Phùng Hạo và Vạn Sơn đang đứng sóng vai ở bên ngoài.
“Cô hướng dẫn viên ơi, bây giờ đi chưa?” Phùng Hạo hỏi.
“Kinh phí lại đủ rồi à?” Nam Vân vặn hỏi lại.
“Tìm mấy người rồi, chân đều không dài bằng cô, giá lại còn cao hơn cô.” Phùng Hạo lại bắt đầu giở vẻ mặt hớn hở.
Nam Vân liếc nhanh Vạn Sơn một cái, hắn đứng ở đó, giống như một bức tượng điêu khắc, tựa hồ từ lúc sân bay chưa xây xong thì hắn đã đứng ở đấy rồi.
“Trả tiền trước đi đã, WeChat hay Alipay đều được.” Nam Vân nói.
“Làm cái gì rứa, còn chưa bắt đầu đã trả tiền rồi á?” Phùng Hạo tỏ ra kinh ngạc kêu lên, giọng Đông Bắc thậm chí cũng buột cả ra ngoài.
“Đây là quy củ.” Nam Vân nói.
Phùng Hạo còn định nói gì nữa, Vạn Sơn mở ba lô ra, rút ra một cấp tiền dày cộp, chia đôi từ chính giữa, đưa một nửa cho Nam Vân.
Nam Vân giật nảy mình, thậm chí còn liếc nhìn sang hai bên.
“Bây giờ ai lại mang nhiều tiền mặt thế này, chuyển khoản tiện biết bao nhiêu.”
“Không biết!” Vạn Sơn thốt ra hai chữ.
Không biết á? Người tối cổ à?
Nam Vân nhận lấy tiền, nhìn cũng không nhìn đã nhét thẳng vào trong túi xách.
“Cô không đếm thử à?” Phùng Hạo hỏi.
“Nhiều người thế này, đếm kiểu gì?” Nam Vân nói, “Anh ta còn không sợ đưa thừa, tôi sợ cái gì?”
“…” Phùng Hạo gãi gãi đầu, cảm thấy cô gái này rất thú vị.
Chân dài lại sảng khoái, còn mang theo một thứ khí chất không tài nào diễn tả được.
“Đi thôi, trước tiên đưa hai người về khách sạn đã.” Nam Vân nói, thu tấm bảng nhỏ lại, dẫn họ đi về hướng chỗ cô đỗ xe.
Phùng Hạo đi theo phía sau ngắm đôi chân của cô.
Còn Vạn Sơn thì nhìn chằm chằm vào sau gáy cô.
Cô buộc một mái đuôi ngựa buộc chặt chẽ, lúc di chuyển, đuôi ngựa lúc lắc sang hai trái sang phải, vô cùng có quy luật.
Xe của Nam Vân là một chiếc xe việt dã màu đen, còn có khí thế áp đảo hơn cả những chiếc xe chuyên đón khách.
Phùng Hạo ngồi ở ghế phụ lái, vặn vẹo người sang hai bên, cảm thấy số tiền này tiêu rất đáng giá, dù sao thì đôi chân dài cũng là một điểm cộng lớn.
“Hai người đặt khách sạn nào thế?” Nam Vân nắm vô lăng, hết lần này đến lần khác vượt qua các xe khác.
“Chưa đặt.” Phùng Hạo nói, “Bây giờ bọn tôi là người của cô rồi, cô cứ tùy ý sắp xếp đi!”
Hắn tưởng rằng mình rất hài hước, đang chờ xem Nam Vân bị chọc cười, thế nhưng Nam Vân đến mi mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái.
Phùng Hạo vô cùng thất vọng, thầm nghĩ tiểu thư phương Nam đúng là không hiểu được sự hài hước của đại hán phương Bắc bọn họ.
Đến khu vực trung tâm Cảnh Hồng, Nam Vân tự quyết định chọn một cái khách sạn Vọng Giang, phong cách Thái tộc, có thể trực tiếp nhìn ra sông Lan Thương, lại cách chỗ ở của cô rất gần.
Dùng chứng minh thư của họ để mở một phòng tiêu chuẩn ở quầy lễ tân, dẫn hai vị khách lên lầu.
“Cô hướng dẫn viên ơi, cô chỉ mở một phòng thôi, là định ngủ chung với bọn tôi à?” Phùng Hạo ở trong thang máy trêu chọc.
Nam Vân liếc xéo hắn một cái.
“Tôi tự về nhà ở, cho đỡ tốn kém.”
“Nhìn là biết cô là một người biết vun vén cuộc sống rồi đấy.” Phùng Hạo giơ ngón tay cái lên, “Có đối tượng chưa?”
“Từng có rồi, nói nhiều quá nên bị tôi đá văng rồi.” Nam Vân nói.
“…” Phùng Hạo lập tức ngậm miệng lại.
Bước vào phòng, Nam Vân nói, “Hai anh đi tắm trước đi, nghỉ ngơi một chút, nếu không mệt, hai tiếng nữa chúng ta đi chơi, nếu mệt thì để mai.”
“Không mệt, thể lực bọn tôi tốt lắm, ngày tuyết rơi dày mà trong rừng sâu đuổi theo…”
“Huyết Tử!” Vạn Sơn quát chặn hắn lại.
Chứ!
Nam Vân lại một lần nữa khinh bỉ trong lòng.
“Vậy thì hai tiếng nữa xuất phát.” Cô đóng cửa rồi rời đi.
Ra ngoài tìm một cây ATM, đem cọc tiền đó gửi vào trong thẻ, không nhiều không ít đúng năm nghìn.
Tay canh chuẩn phết.
Từ ngân hàng đi ra, Nam Vân về nhà tắm rửa một trận, dọn dẹp một số vật dụng cần thiết, thay giày thể thao.
Thấy thời gian vẫn còn dư dả, cô cuộn mình trên sô pha châm một điếu thuốc hút.
Cô biết hút thuốc, nhưng cực kỳ hiếm khi hút ở ngoài trời.
Là một phóng viên, vẫn phải duy trì hình tượng bên ngoài cho thật tốt.
Lần này cô đi làm một cuộc điều tra ẩn thân, để che giấu thân phận, đành mượn thẻ hướng dẫn viên của em gái, tiện thể dẫn đại hai vị khách du lịch làm bình phong.
Một tiếng rưỡi sau, Nam Vân quay trở lại khách sạn.
Cửa khép hờ, cô đẩy cửa bước vào, bên trong thế mà lại chẳng có ai, đang lúc hoang mang thì cửa phòng tắm bất ngờ mở ra, Vạn Sơn chỉ mặc độc một chiếc quần lót bước ra.
Cơ bắp cuồn cuộn đầy sức mạnh ấy khiến mí mắt Nam Vân giật liên hồi, hơi nước khắp người tựa như thoa một lớp dầu lên làn da bánh mật, sáng bóng đến mức chói cả mắt.
“Đm!” Vạn Sơn ngượng ngùng vô cùng, lầm bầm chửi thề một câu, nhanh chóng cầm chiếc quần jean trên giường mặc vào.
Đang lúc kéo quần lên thì Phùng Hạo quay về, trên tay xách theo một cây thuốc lá.
“Vãi chưởng!” Cảnh tượng trước mắt khiến hắn vô cùng kinh ngạc, “Hai người… chắc không nhanh thế chứ, em mới xuống lầu mua có bao thuốc mà…”
“Câm miệng!” Vạn Sơn gầm trầm một tiếng.
Nam Vân mím môi cười như không cười.
Cả hai người đều không giải thích gì nhiều, điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm trạng của Phùng Hạo, đến mức trong suốt chuyến tham quan tiếp theo, ngay cả lúc chụp ảnh tự sướng mặt hắn cũng đen sì.
Thời gian buổi chiều chỉ đủ để đi dạo Công viên Mạn Thính, đi dạo xong thì trời cũng đã gần tối, Nam Vân tham khảo ý kiến của hai vị khách, dẫn họ đi ăn cơm nướng dứa.
Gọi món xong, Nam Vân đi vệ sinh, Vạn Sơn liếc nhìn Phùng Hạo đang ủ rũ như cọng rau héo, nói, “Lão tử không ngủ với cô ta!”
Phùng Hạo chớp chớp mắt, cười hì hì.
“Được tích sự gì!” Vạn Sơn trừng mắt lườm hắn một cái, cũng đi vào nhà vệ sinh.
Vạn Sơn lướt qua Nam Vân ở cửa nhà vệ sinh, nhạy bén ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên người cô.
Anh nhướng mày, không nói gì, bước vào nhà vệ sinh nam.
Nam Vân chằm chằm nhìn theo bóng lưng của anh, cảm thấy người đúng như tên, bóng lưng của anh thực sự giống như một ngọn núi.
Phùng Hạo biết được Vạn Sơn không ngủ với Nam Vân, tâm trạng liền tốt lên hẳn, ăn đến nửa bữa cơm, liền đề nghị lát nữa đi trải nghiệm đời sống về đêm ở Cảnh Hồng.
Nam Vân theo bản năng liếc nhìn Vạn Sơn, trực giác mách bảo anh sẽ không đồng ý.
Anh căn bản trông không giống một người có đời sống về đêm.
Quả nhiên, Vạn Sơn xụ mặt nói một câu, “Không đi.”
Phùng Hạo xụ mặt xuống, lại không dám cãi lại, cắm cúi uống rượu, đó là rượu mận tự ủ của quán, vậy mà hắn lại uống say mèm.
“Người Đông Bắc không phải ai cũng uống rất giỏi sao?”
“Đây là một sự hiểu lầm.” Vạn Sơn nói.
“…”
Nam Vân đưa bọn họ về khách sạn, Vạn Sơn ném Phùng Hạo lên giường như ném một bao tải rách.
“Anh cứ đối xử với đồng bạn của mình thế à?” Nam Vân nói, tiện tay đặt lại cánh tay đang thõng xuống bên mép giường của Phùng Hạo cho ngay ngắn, ngờ đâu lại bị Phùng Hạo tóm chặt lấy cổ tay, vừa lẩm bẩm vừa kéo vào trong ngực.
Nam Vân đứng không vững, thấy sắp ngã nhào vào lòng Phùng Hạo, trong lúc cấp bách liền vươn tay tóm ngược về phía sau, vừa vặn túm lấy thắt lưng của Vạn Sơn.
Thân thể Vạn Sơn cứng đờ, siết chặt cổ tay cô dùng sức kéo một cái, Nam Vân liền thoát khỏi sự kìm kẹp của Phùng Hạo, đâm sầm vào ngực Vạn Sơn.
Cơ bắp rắn chắc đụng làm sống lưng cô đau nhức.
Đoạn cổ tay ngọc ngà nằm trong lòng bàn tay, vừa mảnh khảnh vừa mềm mại, mái tóc vừa mới gội hồi chiều của Nam Vân vẫn còn vương hương thơm của dầu gội, từng chút một len lỏi chui vào mũi Vạn Sơn.
Vạn Sơn buông tay ra, lùi lại hai bước, duy trì khoảng cách với Nam Vân.
Nam Vân đột ngột xoay người, mái tóc đuôi ngựa hất tung lướt qua gò má Vạn Sơn, tựa như tơ lụa.
Vạn Sơn lại lùi thêm hai bước, gót chân đụng phải thành giường, không còn đường nào để lùi nữa.
Nam Vân trừng trừng đôi mắt nhìn thẳng vào anh, nói, “Anh sợ tôi à?”
“Không sợ.” Vạn Sơn nói.
“Không sợ thì né tránh cái gì?”
“Ghét phụ nữ!” Vạn Sơn nói.
“…” Nam Vân nhướng mày, “Anh thích đàn ông à?”}