Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân nhân
    • Tổng tài hào môn
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền học
    • Khoa học viễn tưởng
    • Linh dị
    • Trinh thám ly kỳ
    • Thế giới ngầm
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Huyền huyễn
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
    • Ảo tưởng
    • Dân quốc
    • Xuyên nhanh
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân nhân
    • Tổng tài hào môn
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền học
    • Khoa học viễn tưởng
    • Linh dị
    • Trinh thám ly kỳ
    • Thế giới ngầm
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Huyền huyễn
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
    • Ảo tưởng
    • Dân quốc
    • Xuyên nhanh
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Phía Nam Mây Sắc, Phía Bắc Sơn Hải
  3. Chương 5: Nghĩ nhiều rồi

Phía Nam Mây Sắc, Phía Bắc Sơn Hải

Chương 5: Nghĩ nhiều rồi

Danh sách chương

1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ 2 Chương 2: Cơ bắp và thịt gà 3 Chương 3: Tín nhiệm 4 Chương 4: Miễn phí 5 Chương 5: Nghĩ nhiều rồi Đang đọc 6 Chương 6: Khổng tước già xòe đuôi 7 Chương 7: Mục tiêu mới 8 Chương 8: Phá cửa xông vào 9 Chương 9: Ngọt hay không 10 Chương 10: Người ta sợ mà 11 Chương 11: Kẻ giết ngàn đao 12 Chương 12: Tận mắt chứng kiến 13 Chương 13: Có gì mà phải khai thật 14 Chương 14: Người trả tiền là đại gia 15 Chương 15: Lấy thân báo đáp 16 Chương 16: Anh sờ ngực tôi rồi 17 Chương 17: Tôi xoa cho cậu nhé 18 Chương 18: Có người! 19 Chương 19: Miêu mặt hoa 20 Chương 20: Lạ giường, ngủ không được 21 Chương 21: Không dễ thế đâu 22 Chương 22: Thế là xong á 23 Chương 23: Các ngả bôn ba 24 Chương 24: Biết rõ có hổ vẫn hướng hang hổ 25 Chương 25: Người con gái như thế 26 Chương 26: Nước mắt không hợp với em 27 Chương 27: Đùa em đấy 28 Chương 28: Tâm ý tương thông 29 Chương 29: Xin lỗi 30 Chương 30: Ôm chặt tôi là được 31 Chương 31: Tôi ăn chay 32 Chương 32: Tôi không tin anh nỡ 33 Chương 33: Rắc cẩu lương bừa bãi 34 Chương 34: Cứu tôi với 35 Chương 35: Ngủ chưa 36 Chương 36: Em sớm muộn gì cũng là của anh 37 Chương 37: Cho em hôn một cái nhé 38 Chương 38: Một lát không gặp đã thấy nhớ nhung 39 Chương 39: Anh tên là gì 40 Chương 40: Em rất thú vị 41 Chương 41: Em là món ăn của anh 42 Chương 42: Không theo quy tắc thường lệ 43 Chương 43: Lại đến rải thức ăn cho chó 44 Chương 44: Anh có phải ngứa đòn rồi không 45 Chương 45: Đúng mực chưa quá ba giây 46 Chương 46: Mỹ nhân kế 47 Chương 47: Đại chiến hỗn loạn 48 Chương 48: Tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì 49 Chương 49: Đặt chi vào chỗ chết rồi mới có thể sống 50 Chương 50: Kẻ ác tao nhã nhất 51 Chương 51: Cô ấy ở phòng tôi 52 Chương 52: Đã để cửa cho anh 53 Chương 53: Có phải đang nhớ đến tôi không 54 Chương 54: Liền cứ thích cô ấy 55 Chương 55: Cậu đang nhớ đến ai 56 Chương 56: Tôi đoán mò đấy 57 Chương 57: Chung tình hay lăng nhăng 58 Chương 58: Hợp tác vui vẻ 59 Chương 59: Vì em rơi một giọt lệ 60 Chương 60: Tình yêu là để làm 61 Chương 61: Ngoại ý trong ngoài 62 Chương 62: Tôi phải làm sao với em đây 63 Chương 63: Chết cũng đáng 64 Chương 64: Nước mắt cá sấu 65 Chương 65: Hóa ra anh là kiểu người ngoài lạnh trong nóng 66 Chương 66: Là địch hay bạn 67 Chương 67: Sự lựa chọn khó khăn 68 Chương 68: Đồng mệnh tương liên 69 Chương 69: Việc đã thành 70 Chương 70: Không phải bất ngờ mà là kinh hãi 71 Chương 71: Đến lúc tỉnh mộng 72 Chương 72: Sao lại là hắn 73 Chương 73: Sinh tử có mệnh, em có anh 74 Chương 74: Giữ cô ấy lại 75 Chương 75: Sinh tử có nhau 76 Chương 76: Bàn tay siết chặt 77 Chương 77: Lòng tự trọng cuối cùng 78 Chương 78: Gặp trắc trở 79 Chương 79: Anh ấy là một người như thế nào 80 Chương 80: Ngồi vững câu cá đài 81 Chương 81: Đàm phán một điều kiện 82 Chương 82: Khai súng đi 83 Chương 83: Cơn mưa đắng ngắt 84 Chương 84: Không trốn khỏi sự sắp đặt của vận mệnh 85 Chương 85: Gọi tên em 86 Chương 86: Anh vẫn tuyệt tình như thế 87 Chương 87: Một đường hướng Bắc 88 Chương 88: Đoạn đường dài đằng đẵng 89 Chương 89: Tình yêu khiến người mù quáng 90 Chương 90: Cậu có biết mùi vị của nỗi nhớ không 91 Chương 91: Cô ấy đến rồi 92 Chương 92: Lực bất tòng tâm 93 Chương 93: Em có yêu anh không 94 Chương 94: Tôi sưởi ấm cho em 95 Chương 95: Hình như lại bị cô ấy lừa rồi 96 Chương 96: Sức chiến đấu yếu ớt không chịu nổi 97 Chương 97: Vượt vạn dặm dâng tận cửa 98 Chương 98: Lại gặp nhau rồi 99 Chương 99: Bạn gái cũ và bạn gái hiện tại 100 Chương 100: Biểu cảm ghen tuông của cô ấy 101 Chương 101: Tấm lòng phụ nữ dễ thay đổi 102 Chương 102: Đừng nghịch nữa, đang lái xe đấy 103 Chương 103: Hàng giả đền gấp mười 104 Chương 104: Lập công 105 Chương 105: Gả cho anh nhé 106 Chương 106: Người nghiêm túc 107 Chương 107: Ở trong linh hồn của anh 108 Chương 108: Kẻ xấu chết vì nhiều lời 109 Chương 109: Em quan trọng hơn tôn nghiêm 110 Chương 110: Em phải bù đắp cho anh thật tốt 111 Chương 111: Là cô ấy chủ động trêu chọc tôi 112 Chương 112: Tang vật thu giữ 113 Chương 113: Tình cũ 114 Chương 114: Hoang mang 115 Chương 115: Có khổ khó nói 116 Chương 116: Hôm nay gió nam tới 117 Chương 117: Đặt chân đến nơi 118 Chương 118: Đứa con gái này tôi từng gặp 119 Chương 119: Đáng hay không đáng 120 Chương 120: Cứ kết thúc như vậy đi 121 Chương 121: Em đã trở về 122 Chương 122: Anh sẽ không sống một mình đâu 123 Chương 123: Sinh tử tương tùy 124 Chương 124: Báo ân 125 Chương 125: Hắn là sinh mệnh của nàng 126 Chương 126: Chết đợi

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Phùng Hạo suýt chút nữa phun cả ngụm rượu lên mặt Vạn Sơn.
“Sơn ca, anh được không thế, có thể đừng nhắc đến chuyện này nữa không?” Cậu ta hạ giọng, đá vào chân Vạn Sơn dưới gầm bàn.
Tiểu Khương đã đưa một tờ một trăm tệ cho Nam Vân.
“Thuốc không phải tôi mua.” Nam Vân lắc đầu.
Vạn Sơn vòng qua Nam Vân lấy tiền đi, lại đưa nguyên xi tiền lẻ tiệm thuốc thối lại cho Tiểu Khương.
Phùng Hạo hận không thể tuyên bố với cả thế giới rằng cậu ta không quen biết cái tên gọi là Vạn Sơn này.
Mẹ kiếp, có cần phải keo kiệt như thế không, mất mặt đến tận nhà ngoại rồi!
Nam Vân thì thấy sao cũng được, cô cảm thấy tiền này nên đưa, mọi người bèo nước gặp nhau, rạch ròi một chút sẽ tốt hơn.
Nhưng Phùng Hạo – người có sĩ diện cao hơn tất cả của một đại gia phương Bắc – đối với chuyện này quả thực không thể nhịn được, cảm thấy mất mặt chết đi được.
Cậu ta cắm cúi uống rượu, không thèm để ý đến Vạn Sơn.
Thực ra, cũng chẳng ai thèm để ý đến cậu ta.
Tay Nam Vân đau, nướng thịt xiên không dùng sức nổi, cô dồn toàn bộ tâm trí và vô cùng cẩn thận đối phó với một xiên hàu nướng.
Toàn bộ sự chú ý của Tiểu Khương đều dồn vào Vạn Sơn, cho dù Vạn Sơn có nhận tiền của cô ta đi chăng nữa, thì cũng không hề ảnh hưởng chút nào đến hình tượng anh hùng của anh trong lòng cô ta, ánh mắt nhìn Vạn Sơn tràn ngập sự sùng bái và ái mộ.
Phùng Hạo cứ thế trong tình trạng bị bơ đẹp lại uống say mèm, cầm đũa gõ đĩa hát bài Thương hải nhất thanh tiếu, khiến cho các thực khách xung quanh lần lượt liếc nhìn.
Bữa ăn đành phải kết thúc trước thời hạn.
Nam Vân dẫn đường, Vạn Sơn đỡ Phùng Hạo, Tiểu Khương nằng nặc đòi đi theo, mấy người đi dọc theo bờ sông về nhà trọ.
Đến cửa, Tiểu Khương hoàn toàn không có ý định rời đi, nói là không yên tâm về Phùng Hạo, muốn đi theo lên xem thử.
Vạn Sơn đẩy Phùng Hạo cho cô ta, nói: “Đã vậy, làm phiền cô đưa cậu ta về phòng 503 nhé, tôi đi tiễn Nam đạo, tay cô ấy không tiện.”
“Không cần đâu…” Nam Vân vừa lên tiếng, Vạn Sơn đã bá đạo ôm lấy vai cô bước đi.
Tiểu Khương tức đến mức giậm chân thình thịch, ngặt nỗi Phùng Hạo cứ như một bãi bùn nhão dựa vào người cô ta, cô ta đành trơ mắt nhìn Vạn Sơn và Nam Vân đi xa dần.
Xác định đã ra khỏi tầm mắt của Tiểu Khương, Vạn Sơn liền nhanh chóng buông Nam Vân ra.
Nam Vân cảm thấy chỗ bị bàn tay lớn của anh che lúc nãy hơi ru rỉ mồ hôi, ngay sau đó bị gió đêm thổi tan, mang theo cảm giác mát lạnh.
“Anh ghét phụ nữ, nhưng vì để thoát khỏi Tiểu Khương mà chọn tiễn tôi, có phải điều đó chứng tỏ trong mắt anh tôi rất đặc biệt không?” Cô nghiêng đầu, nhướng mày nhìn Vạn Sơn.
“Cô nghĩ nhiều rồi.” Vạn Sơn hừ lạnh một tiếng, “Cô về nhà đi, tôi đi dạo lung tung thôi.”
“Anh tiễn tôi đi, một mình tôi không an toàn.” Nam Vân nói, “Yêu râu xanh nhiều thế, tôi lại còn xinh đẹp.”
“…” Vạn Sơn cạn lời, bước đi trước.
Nam Vân đi bên tay trái anh, phải sải bước thật to mới theo kịp anh.
Tình huống này cô chưa từng trải qua, trước đây bất kể lúc nào, cô đều là người đi nhanh nhất, thường xuyên bị phàn nàn là chân quá dài.
Hiện tại đôi chân dài của cô ở chỗ Vạn Sơn chẳng có chút ưu thế nào để nói.
Cộng thêm việc cánh tay đau không vung tay ra được, cô dần dần bị tụt lại phía sau.
Vạn Sơn đi được một đoạn, mới phát hiện người đã biến mất, trong lòng hoảng hốt, vội quay đầu lại, liền thấy Nam Vân bị bỏ lại xa tới nửa dặm.
Anh nhíu mày, lại sải bước quay trở lại, hỏi Nam Vân: “Vẫn đau à?”
“Ừ.” Nam Vân nói, ánh mắt chuyển động, “Hay là anh cõng tôi đi?”
Vạn Sơn thèm đếm xỉa gì đến cô, chỉ giảm tốc độ bước chân lại để đi cùng cô.
Nam Vân chỉ muốn trêu chọc anh, đi lên phía trước, quay ngược đầu lại nói với anh: “Anh giúp tôi tháo chun buộc tóc ra đi, buộc cả ngày rồi, da đầu đau quá.”
Vạn Sơn chần chừ một lúc, nhưng vẫn làm theo, một tay đỡ sau gáy cô, một tay luồn xuống tháo chun buộc tóc ra, mái tóc đen nhánh mượt mà giống như dòng nước sông Lan Thương chảy qua kẽ tay anh, vừa thoát khỏi sự trói buộc của chun buộc tóc, lập tức bị gió đêm hất tung lên, lướt qua mặt anh.
Tim Vạn Sơn đập mạnh một nhịp, vội vàng lùi ra xa.
Nam Vân ở phía trước mỉm cười không tiếng động, hất hất đầu, một bả mái tóc mượt như nhung dưới ánh đèn đường trông giống như dải lụa đen tỏa hương thơm.
Vạn Sơn chọn cách phớt lờ, ngẩng đầu nhìn trời.
Trăng non như móc câu, chi chít sao trời, cảnh đêm Tây Song Bản Nà, ngay cả không khí cũng tràn ngập bầu không khí lãng mạn.
Rõ ràng quãng đường chẳng xa xôi gì, không hiểu vì sao, lại đi mất rất lâu.
Sắp đến khu chung cư, đằng sau có một chiếc xe lao vút tới, Vạn Sơn theo bản năng ôm lấy vai Nam Vân, kéo người sang bên phải, đổi vị trí cho cô.
Nam Vân ngẩn ngơ một lúc, tận sâu trong đáy lòng dâng lên một thứ cảm xúc không rõ đầu đuôi, cảm giác chua xót cứ chực trào lên khóe mắt.
Từ rất lâu trước đây, cô cũng thường xuyên nhận được sự chở che như thế, sự chở che đó đến từ người bố, sau đó, bố không còn nữa, vì để chăm sóc em gái, cô đã tự mình gánh vác vai trò của người bố.
Chiếc xe vừa phóng qua lúc nãy bỗng dừng lại ở phía trước.
Cửa xe mở ra, từ trong chui ra một người đàn ông mặc áo phông trắng, cao bằng Nam Vân, gầy bằng Nam Vân.
Là Kỷ Phạn.
“Tiểu Nam!” Kỷ Phạn gọi một tiếng, bước về phía họ, tầm mắt dừng lại trên bàn tay còn chưa kịp rụt về của Vạn Sơn, nhíu mày hỏi, “Hắn là ai?”
Vạn Sơn bèn rụt tay về.
“Khách du lịch.” Nam Vân nói, không giải thích nhiều.
Kỷ Phạn lộ vẻ giận dữ, bước lên chắn trước mặt Vạn Sơn, muốn nói gì đó, phát hiện ra Vạn Sơn cao lớn có phần quá đáng, không khỏi mất đi khí thế, tức giận kéo tay Nam Vân bỏ đi.
“Xít!” Nam Vân đau đến hít ngược một hơi khí lạnh.
“Cậu nhẹ tay thôi, cô ấy bị thương rồi!” Vạn Sơn trầm giọng nói.
Kỷ Phạn khựng lại một chút, hỏi Nam Vân: “Sao thế?”
“Lỡ tay trật khớp rồi.” Nam Vân nói.
“Hèn chi nồng nặc mùi dầu hồng hoa.” Kỷ Phạn buông tay Nam Vân ra, đổi thành ôm lấy eo, nói, “Đi thôi, anh đưa em về.”
Nam Vân muốn nói lời tạm biệt với Vạn Sơn, vừa ngoảnh đầu lại, Vạn Sơn đã quay đầu đi ngược về rồi.
Cô muốn gọi một tiếng, nhưng sau đó lại thôi, đành đi theo Kỷ Phạn về.
Ngồi vào trong xe, hai người không ai nói câu nào, cho đến khi xe rẽ vào khu chung cư, đỗ lại dưới tòa nhà, Kỷ Phạn mở cửa xe định bước xuống, Nam Vân mới nói một câu: “Anh không cần lên đâu.”
Kỷ Phạn ngẩn ra, tay đang mở cửa cứng đờ.
“Sao thế? Có mục tiêu mới rồi à?”
“Tay đau, không chăm sóc anh được.” Nam Vân nói.
Mỗi lần Kỷ Phạn đến, luôn sai khiến cô bận rộn tối tăm mặt mũi, khát nước thì bưng trà rót nước, đói bụng thì nấu cơm luộc mì.
Anh ta rất tận hưởng cảm giác được phục vụ.
Lý do của Nam Vân khiến Kỷ Phạn thả lỏng lại.
“Không sao, hôm nay không cần em nấu cơm, anh ăn rồi.” Anh ta nói, cũng không hỏi Nam Vân đã ăn chưa.
Nam Vân không nói gì thêm, hai người cùng nhau lên lầu.
Bước vào nhà, Kỷ Phạn lập tức đổ phịch người xuống ghế sô-pha, gác chân lên bàn trà, thở dài một cách thoải mái, hỏi Nam Vân: “Hôm nay có phỏng vấn được gì không?”
Nam Vân đứng ở cửa nhà vệ sinh, lạnh lùng nói: “Anh cho em thở một hơi được không?”
…
Vạn Sơn đi ngược lại con đường lúc tới, con đường ở nơi đất khách quê người này, phong tình xa lạ, khiến cho anh có một cảm giác phi thực tế.
Thị trấn rừng mưa nhiệt đới lãng mạn này, khiến lòng người bứt rứt không yên một cách khó hiểu.
Anh không thích.
Anh vẫn cảm thấy vùng đất đen của mình mang lại cảm giác chân thực hơn.
Ở đó cũng có rừng, rừng thông đỏ vạn mẫu của Tiểu Hưng An Lãnh, không uốn lượn thướt tha thế này.
Ở đó cũng có sông ngòi, sông Tùng Hoa cuồn cuộn không ngừng, không uyển chuyển dịu dàng như sông Lan Thương.
Ở đó cũng có động vật, hổ Siberia gầm thét trong núi rừng, không diễm lệ như công xanh.
Ở đó cũng có các cô gái, những cô gái Đông Bắc vô tư phóng khoáng, không kiều mị quyến rũ như con gái miền Nam.
Thế nhưng, mảnh đất sơn thủy hữu tình đó, cánh đồng phì nhiêu vạn dặm đó, nơi nào cũng toát lên một vẻ nam tính, hào sảng, sảng khoái, khiến người ta sảng khoái từ trong ra ngoài.
Cho nên, anh chỉ có thể là lữ khách của thị trấn xinh đẹp này, rốt cuộc vẫn phải quay về vùng đất đen của mình.
Cho nên, trái tim không nên xao động thì đừng dễ dàng xao động, anh thích hợp với sự bình yên lâu dài, không thích hợp với những cuộc tình một đêm.
Đi bộ về nhà trọ, từ xa nhìn thấy bóng dáng Tiểu Khương đang ngóng trông ở cửa, Vạn Sơn ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ đợi chờ.
Lâu sau, Tiểu Khương rốt cuộc cũng lưu luyến ba bước một lần quay đầu rời đi.
Vạn Sơn trở về phòng, Phùng Hạo ngủ say như chết, Tiểu Khương quả là một cô gái chu đáo, điều hòa bật nhiệt độ vừa khéo, đắp chăn cho cậu ta, rót nước, giày dép xếp ngay ngắn đặt bên tường.
Vạn Sơn ngồi đối diện Phùng Hạo, châm một điếu thuốc, cho đến khi cháy trụi chỉ còn lại cái đầu lọc mới ấn vào gạt tàn, rồi đi vào nhà vệ sinh.
Làn nước mát lạnh chảy dọc theo làn da, Vạn Sơn mông lung nhớ lại mái tóc đen như dải lụa của Nam Vân, cũng mát lạnh như thế, vương vấn hương thơm.
Anh lắc đầu, chỉnh nước lạnh hơn chút nữa.
Sáng hôm sau, khi Phùng Hạo tỉnh dậy, nhìn thấy giường của Vạn Sơn trống không.
“Mẹ kiếp, ngủ qua đêm không về cơ đấy!” Cậu ta giật mình ngồi dậy, nhìn thời gian, bảy giờ bốn mươi, giờ này mà còn chưa về, chẳng lẽ…
Cậu ta vừa định gọi điện cho Vạn Sơn thì cửa phát ra tiếng động, Vạn Sơn bước vào, mặc quần thể thao và áo ba lỗ đen, cơ bắp cuồn cuộn đầy những hạt mồ hôi.
“Mẹ kiếp, Sơn ca, anh đây là…?” Phùng Hạo nhảy xuống giường, “Cô hướng dẫn viên thế nào rồi?”
“Cậu ám chỉ mặt nào?” Giọng nữ lạnh lùng vang lên, Vạn Sơn tránh sang một bên, Nam Vân từ phía sau anh bước vào.
“…” Phùng Hạo cười hì hì, “Chào buổi sáng hướng dẫn viên Nam, tối qua em lại mơ thấy chị rồi đấy!”
“Cảm ơn!” Nam Vân nói, “Cậu có thể đổi cách gọi khác đối với tôi được không?”
“Được chứ được chứ, chị nói đi, muốn em gọi chị thế nào nào?” Phùng Hạo thuận nước đẩy thuyền, “Nam đạo? Tiểu thư Nam? Tiểu Vân? Vân muội muội?”
“Cứ gọi cái đầu tiên đi!” Nam Vân nói.
“Tuân lệnh, Nam đạo!” Phùng Hạo đứng nghiêm, chào kiểu quân đội.
Nam Vân dở khóc dở cười.
“Mau đi vệ sinh cá nhân đi, hôm nay chúng ta đi rừng nguyên sinh và làng dân tộc Cơ Nô.”
Cả hai nơi này và Thung lũng Voi hoang dã đều thuộc các điểm tham quan tuyến phía bắc, nếu không phải hôm qua xảy ra sự cố, chỉ trong một ngày là có thể đi xem hết.
Cánh tay của Nam Vân vẫn chưa hết sưng, Vạn Sơn chịu trách nhiệm lái xe, Phùng Hạo ngồi ghế phụ, Nam Vân nằm ở phía sau nghỉ ngơi, không ai nói gì, trong xe chỉ có tiếng của định vị.
Một lát sau, Nam Vân hỏi họ món đặc sản núi rừng hôm qua chưa được ăn, hôm nay có muốn ăn không, muốn ăn thì có thể gọi điện đặt trước cho chủ quán.
Vạn Sơn và Phùng Hạo nhìn nhau một cái, nói vậy thì đặt đi, nhưng nhất định phải là con sống.
Nam Vân liền gọi điện cho nữ chủ quán ngày hôm qua, hỏi tê tê có hàng sống không, tiền không thành vấn đề, nhưng nhất định phải là hàng sống, làm thịt tươi ngay tại chỗ.
Bà chủ đồng ý, nói tối nay hàng sẽ về, phải đặt cọc trước.
Nam Vân thêm WeChat của bà ta, chuyển năm trăm tệ cho bà ta, cố gắng ghi chú rõ ràng là tiền đặt cọc tê tê, chụp màn hình lại, cùng với thời gian địa điểm gửi hết cho Kỷ Phạn.
Kỷ Phạn nhanh chóng trả lời: “Đã nhận!”
Nam Vân dặn dò anh ta: “Tính toán thời gian cho chuẩn, nhất định phải đến trước khi làm thịt.”
Kỷ Phạn đáp: “Làm thịt rồi mới có thể gây chấn động, hiệu quả mới tốt hơn.”
Nam Vân biết những gì anh ta nói là đúng, nhưng nghĩ lại những con động vật nhỏ nhìn thấy dưới tầng hầm ngày hôm qua, cô lại cảm thấy không đành lòng.
“Không được, mục đích của chúng ta là để bảo vệ, chứ không phải để câu view làm màu!”
“Em nghĩ nhiều rồi, chúng ta chỉ làm tin tức, bảo vệ là việc của cảnh sát rừng!” Kỷ Phạn đáp.
Nam Vân nhíu mày.
“Dừng xe!” Cô hét lớn một tiếng, khiến hai người phía trước giật mình.
“Có chuyện gì thế?” Vạn Sơn hỏi.
“Buồn tè!”}

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC