Tóm tắt
Huynh trưởng tòng quân tử trận, tông thân bắt nạt hắn tuổi nhỏ, trong những năm tháng thiếu niên tuyệt vọng nhất của Tạ Cảnh Nguyện, hắn bị người ta đánh đập, phải học cách ăn cơm của chó.
Hắn chán ghét mọi thứ xung quanh, bao gồm cả vị trưởng tẩu độc ác chưa từng quá môn của huynh trưởng.
Nhưng đột nhiên có một ngày, hắn phát hiện nàng đã thay đổi.
Không còn điên khùng như xưa, không còn đánh chửi hắn, ngược lại còn chăm sóc che chở hết lòng.
Sau này, cũng chính nàng đã đứng ra.
Khi hắn còn nhỏ tuổi, hai bàn tay trắng, nàng đã ở bên cạnh cùng hắn từng bước đi qua con đường đế vương đầy gió tanh mưa máu đó.
Thẩm Mộc Hề xuyên sách thành pháo hôi độc ác, nàng nhiệt tình với việc uốn nắn tiến trình hắc hóa của nam phụ.
Nàng kiên định tin rằng, chỉ cần bản thân đối xử đủ tốt với hắn, nhất định có thể xoay chuyển cốt truyện.
Nhưng nuôi rồi lại nuôi, sao ánh mắt người này nhìn mình đột nhiên lại trở nên không đúng lắm…
Cuối cùng cũng có một ngày, hắn không còn yếu ớt nữa, hắn bắt nàng về khi nàng đang bỏ chạy, giam cầm nàng trong cung điện vàng của hắn.
Thẩm Mộc Hề thu mình trong góc, đau đớn khóc nói: “Ngươi phải làm thế nào mới chịu buông tha cho ta?”
“Chúng ta là người nhà, đây chẳng phải là điều nàng đã dạy ta sao?”
“Người nhà, thì phải mãi mãi ở bên nhau… vĩnh viễn không chia lìa…”
(Chú thích: Nam chính là biến thái thật sự! Giai đoạn đầu cũng thật sự muốn dồn nữ chính vào chỗ chết!)