Tóm tắt
【Niên đại + Tùy quân + Hệ thống sinh con + Ngọt sủng song khiết】
Cố Gia Ninh bị gã chồng cũ cặn bã hãm hại, sau khi bỏ mạng trong biển lửa thì tình cờ trọng sinh. Cô quay lại đúng thời điểm mình đang nhảy xuống sông giữa mùa đông giá rét để ép anh trai nhường công việc cho tên thanh niên tri thức Ôn Trúc Khanh – chồng cũ của cô ở kiếp trước.
Kiếp trước, gia đình thỏa hiệp, cô thuận lợi kết hôn với Ôn Trúc Khanh. Nhưng sau kết hôn nhiều năm không có con, Ôn Trúc Khanh lợi dụng cô để bòn rút sạch lợi ích của nhà ngoại khiến gia đình cô tan nát, thậm chí còn dàn dựng vụ hỏa hoạn để cô chết đi, nhằm nhường chỗ cho hắn cưới một tiểu thư giàu có.
Để tránh xa gã tồi, lần này sau khi được cứu lên bờ, Cố Gia Ninh dứt khoát tóm chặt chân bà mai đang định rời đi, đồng ý với lời cầu thân của Thịnh Trạch Tích.
Vai rộng eo thon, quyền cao chức trọng… Sau khi chết ở kiếp trước, cô mới biết mình chính là ánh trăng sáng trong lòng vị đại lão giới quân đội này.
–
Hơn một năm trước, Cố Gia Ninh tình cờ cứu được Thịnh Trạch Tích đang bị thương hôn mê trên núi.
Cô tốt bụng cởi áo khoác của mình đắp cho anh, còn bản thân thì rét run cầm cập.
Thị Trạch Tích: Trông còn chẳng đẹp bằng tôi, cởi ra lại càng không đẹp bằng.
Cố Gia Ninh: Người này miệng độc thật đấy, sau này chắc chắn không cưới nổi vợ.
Anh bị thương nặng hôn mê, không uống nổi thuốc bắc, cô tốt bụng muốn cạy miệng anh để đổ thuốc vào.
Thịnh Trạch Tích: Giữ khoảng cách với tôi một chút, tôi sợ cô ngốc quá lây sang tôi đấy, rõ ràng dùng một miếng tre nhỏ là được rồi.
Cố Gia Ninh: Cái miệng này đúng là độc thấu xương, chắc chắn cô độc cả đời.
Nào ngờ, hơn một năm sau, Thịnh Trạch Tích vốn đã rời đi từ lâu, khi biết tin cô nhảy sông sinh bệnh, đã xách đồ lén trèo cửa sổ nhảy vào.
“Cố Gia Ninh, cô chê nước trong não chưa đủ nhiều hay là chê mạng quá dài? Lại dám vì một tên mặt trắng mà đi nhảy sông!”
Vừa mắng, anh vừa đút cho cô uống thuốc giảm đau và món trứng nấu rượu nếp bổ huyết trừ hàn. “Lão tử đối xử tốt với cô như vậy, nếu cô còn mù mắt mà nhớ nhung tên mặt trắng kia…”
Cố Gia Ninh: “Vậy em gả cho anh nhé.”
Thịnh Trạch Tích ngây người tại chỗ, sau khi cười ngây ngô thì hỏa tốc kết hôn chớp nhoáng với Cố Gia Ninh, còn đưa cô đi theo quân!
–
Các quân nhân và người nhà trong doanh trại đều nói:
Vợ của Thịnh Trạch Tích là một cô nàng yếu điệu, kiêu kỳ lại thích làm dáng, không biết làm việc nặng, hở ra là kêu mệt. Chắc chắn có ngày Thịnh Trạch Tích sẽ bỏ cô ta.
Ai ngờ, cô nàng yếu điệu vừa đến đã trở thành bác sĩ của bệnh viện quân khu, không chỉ bản thân mang thai liên tục mà còn trở thành vị “thần y tống tử” nổi tiếng khắp vùng?
Còn Thịnh Trạch Tích vốn tính tình kiêu ngạo, ngang tàng, cũng trở thành một người cha tốt, người chồng mẫu mực, ban ngày giặt ga trải giường, ban đêm giặt tã cho con.