Trở Lại Hầu Phủ Gả Cho Kẻ Ăn Chơi
Chương 9: Tên là gì
Danh sách chương
Tin tức lan truyền, các thôn dân vô cùng xoắn xuýt, một mặt là sự mang ơn mang nghĩa với nhị công tử, mặt khác lại cảm thấy nhị công tử quả thực là kẻ hiếu sắc, nhất thời không biết rốt cuộc nên ca tụng hay nên khinh bỉ hắn.
Tạ Nam Gia từ đại trạch trở về, tâm trạng vô cùng nản chí, đang quay cuồng trong phòng vắt óc suy tính mưu kế hay, Tụ Nhi nương mang theo đầy nỗi lo âu bước vào cửa.
“Nương, chưa đến ngọ trưa mà sao người đã về rồi?” Tạ Nam Gia hỏi.
Tụ Nhi nương thở dài ngắn than dài kéo lấy tay nàng, đem tin tức mình nghe được ngoài ruộng kể cho nàng nghe, sau đó sầu muộn nói: “Phải làm sao đây Tụ Nhi, xem ra lần này trốn không thoát rồi.”
Tạ Nam Gia biết được Triệu Tịnh Ngọc đang tìm kiếm vị mỹ nhân đến dập đầu vào ban sáng, liền hiểu rõ người hắn muốn tìm chính là mình, trong lòng không khỏi mừng rỡ khôn xiết.
Tên tiểu sắc phôi Triệu Tịnh Ngọc này quả nhiên không làm nàng thất vọng, cứ thế này, nàng có thể thuận lợi đột nhập vào đại trạch rồi.
Để tránh cho Tụ Nhi nương lo lắng, nàng dịu dàng khuyên nhủ: “Nương, người đừng lo lắng, nếu con bị chọn đi, nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân, không để mình chịu thiệt thòi đâu.”
“Đó là nhị công tử đấy, nếu hắn dùng vũ lực, con làm sao thoát thân đây?” Viền mắt Tụ Nhi nương đỏ hoe.
Tạ Nam Gia nói: “Con tự có cách, người cứ an tâm đi.”
Tụ Nhi nương đã mất hết chủ kiến, thấy con gái một mực bình thản, như thể đã nắm chắc phần thắng, không khỏi lại bắt đầu hoài nghi: “Tụ Nhi, con thực sự khác xưa rồi, nương sắp không nhận ra con nổi nữa rồi.”
Tạ Nam Gia cười nói: “Nương, con người ta ai rồi cũng phải lớn lên, có người từ từ lớn lên, có người lại ở một khoảnh khắc nào đó mà trưởng thành rất nhanh, người cảm thấy con khác với trước kia, là bởi vì con đã trải qua sinh tử, người đã chết qua một lần rồi, nếu đến chút tiến bộ cũng không có, há chẳng phải chết uổng rồi sao.”
Tụ Nhi nương ngẩn ngơ nhìn nàng, bất giác đỏ hoe khóe mắt: “Tụ Nhi của nương thực sự lớn khôn rồi.”
—–
Hồ Tam Mộc cuối cùng cũng gom đủ tất cả các thiếu nữ trong trang tử trước khi hai nén hương cháy hết, lúc này, những thiếu nữ này đang đứng xếp thành hai hàng ngay ngắn ngoài đại trạch viện, chờ đợi nhị công tử đích thân tới chọn lựa.
Nhị công tử được Vệ Quân đi kèm tay quạt xếp nhàn nhã tản bộ bước ra từ trong viện, chiếc áo đỏ rực tung bay phấp phới dưới ánh nắng đầu hè đầy ngạo mạn và phô trương, dung mạo tuyệt mỹ làm chói mắt tất cả mọi người, hắn đứng khựng lại ngoài cửa, còn chưa kịp mở lời, các thiếu nữ đã mặt mày thẹn thùng đỏ bừng, tim đập thình thịch.
Tạ Nam Gia đứng trong đám đông, khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai.
Nhị công tử thích mặc áo đỏ, trong kinh không ai không biết, nhưng hiện tại đại tẩu đại tang, hắn là một thứ tử mà vẫn ăn mặc sặc sỡ như thế, có thể thấy ngay cả mặt ngoài hắn cũng chẳng thèm làm cho có lệ.
Cũng phải thôi, bản thân mình dẫu là đại tẩu của hắn, nhưng chưa từng có nửa phần giao qua lại với hắn, hắn đối với đích mẫu còn chẳng kính trọng, huống chi là trông mong hắn đeo tang cho tẩu tẩu chứ?
Triệu Tịnh Ngọc chắp tay sau lưng đứng trên bậc đá trước cửa, ánh mắt lần lượt lướt qua từng thiếu nữ.
hắn không rõ chiếc bóng lưng thon thả kia sở hữu một khuôn mặt như thế nào, trang phục của thôn nữ không có nét đặc sắc nào, lại đều cúi gầm mặt, hắn chốc lát cũng không phân biệt được ai mới là vị mỹ nhân khiến hắn kinh hồng nhất thiết.
Hộ vệ thì từng thấy qua, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép ánh mắt thô tục của mấy tên ngu ngốc đó làm vấy bẩn mỹ nhân của mình.
“Bảo bọn họ xoay người lại, đi về phía trước bảy bước.” Hắn phân phu nhân Hồ Tam Mộc đang chờ lệnh dưới bậc thềm.
Hồ Tam Mộc ngơ ngác như gà trọi nước, không hiểu tại sao phải xoay người, tại sao phải đi bảy bước, chứ không phải sáu bước, tám bước, nhưng lão hoàn toàn không dám chất vấn, lớn tiếng truyền đạt mệnh lệnh của nhị công tử.
Các thiếu nữ xoay người lại, bước về phía trước bảy bước.
Thân hình yểu điệu thướt tha, bước đi mỗi người mỗi vẻ, Triệu Tịnh Ngọc lẳng lặng quan sát, đột nhiên đôi mắt sáng lên, nói với Hồ Tam Mộc: “Người thứ ba bên trái hàng đầu tiên, gọi con bé đó qua đây.”
Hồ Tam Mộc nương theo lời hắn nhìn qua, trong lòng lại giật thót một cú, quả không hổ là nhị công tử từng trải qua vạn đóa hoa xuyên qua, liếc mắt một cái đã chọn trúng Tụ Nhi.
Đến nước này, lão cũng không cách nào che giấu nữa, đành phải cắn răng bước qua, nói với Tạ Nam Gia: “Tụ Nhi, con đi theo ta.”
Tạ Nam Gia hoàn toàn không bất ngờ chút nào, bình thản bước ra khỏi hàng đi theo lão.
Các thiếu nữ vừa hâm mộ vừa ghen tị, thầm nghiến răng nghiến lợi trong lòng, cái đồ hồ ly tinh Tụ Nhi này, hễ là đàn ông, không có kẻ nào mà không bị nó cướp mất hồn phách.
Hồ Tam Mộc nhỏ giọng nói: “Tụ Nhi, trước kia là ta làm không đúng, không nên trước mặt mọi người vu khống con, con rộng lượng đại xá, đừng so đo với ta nữa, đợi lát nữa lương thực cứu trợ đến, ta chia cho nhà con nhiều hơn một chút, được không?”
Tạ Nam Gia liếc mắt lườm lão một cái, không nói được, cũng chẳng nói không được.
Hồ Tam Mộc trong lòng thấp thỏm không yên, nói chuyện hồi đã đến dưới bậc thềm, lão không dám nói thêm gì nữa, cung kính cúi người nói với Triệu Tịnh Ngọc: “Nhị công tử, người đã đưa tới.”
“Ừ.” Triệu Tịnh Ngọc gật đầu, ánh mắt rơi trên người Tạ Nam Gia, chậm rãi nói: “Ngẩng đầu lên.”
Tạ Nam Gia ngửi thấy một luồng hương long diên thoảng nhẹ, nàng hít sâu một hơi, từ từ ngẩng đầu lên.
Thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi, chải kiểu song nha kế bình thường, y phục cũ kỹ, vóc dáng gầy nhỏ, bộ trang phục mộc mạc lại chẳng thể che lấp được dung mạo kiều diễm của nàng, xinh xắn tựa như cành hoa đẫm sương sau cơn mưa, khiến người ta không thể dời mắt.
Triệu Tịnh Ngọc mỉm cười.
Quả nhiên hắn không nhìn lầm, đây mới chính là vị mỹ nhân mà hắn đang tìm kiếm!
“Tên là gì?” Chiếc quạt xếp trong tay hắn nhẹ nhàng nâng cằm Tạ Nam Gia lên, đôi mắt hoa đào nheo lại mỉm cười.