Trở Lại Hầu Phủ Gả Cho Kẻ Ăn Chơi
Chương 5: Danh tiếng lẫy lừng
Danh sách chương
Tạ Nam Gia cố gắng nhớ lại một chút, nàng gả vào Hầu phủ hơn hai năm, dường như tổng cộng chỉ gặp Triệu Tịnh Ngọc có đúng một lần.
Triệu Tịnh Ngọc tính tình quái gở, phóng khoáng bất kham, các buổi yến tiệc hay tế lễ lớn nhỏ trong nhà hắn chưa từng tham gia, ngay cả đại hôn của đại huynh cũng chỉ xuất hiện vào ngày thứ hai lúc tân phụ dâng trà, đó cũng là lần duy nhất Tạ Nam Gia nhìn thấy hắn.
Nghe người trong phủ nói, Triệu Tịnh Ngọc là do Định V Hầu trong một lần xuất chinh biên ải đã có tình một đêm với người phụ nữ bản địa mà sinh ra, lúc đầu Định V Hầu không hề hay biết, mãi cho đến khi Triệu Tịnh Ngọc lên tám tuổi, mẫu thân hắn bệnh nặng, mới vòng vo truyền tin tức ấy đến tai Định V Hầu.
Định V Hầu một vợ hai thiếp, chỉ có chính thất Tần thị sinh cho hắn một người con trai, còn lại đều là con gái, bất ngờ nghe tin mình vẫn còn một đứa con trai ở chốn dân gian, mừng rỡ như điên, liền tức tốc đến biên cương trong đêm, đem con trai đón về.
Triệu Tịnh Ngọc vừa về Hầu phủ thì chưa có tên họ đàng hoàng, Định V Hầu để tỏ ý coi trọng, đã đặc biệt thỉnh hoàng thượng đương triều ban tên cho hắn.
Hoàng thượng nói đứa trẻ này chính là một viên ngọc quý mà Định V Hầu bỏ quên ở dân gian trong lúc bình định biên cương, liền ban cho hắn cái tên Tịnh Ngọc, vì xếp thứ hai, nên hạ nhân đều gọi hắn là nhị công tử.
Hầu phu nhân Tần thị vốn dĩ đã phản đối việc Hầu gia đưa đứa con ngoài giá thú không rõ nguồn gốc về phủ, nghe tin hoàng thượng ban tên, tức giận đến mức đổ bệnh một trận, ngoài mặt lẫn trong ngầm gây ra đủ thứ khó dễ cho Triệu Tịnh Ngọc.
Hạ nhân đều là những kẻ gió chiều nào che chiều ấy, thấy phu nhân không mặn mà với nhị công tử, cũng học theo đủ kiểu lạnh nhạt ghẻ lạnh, hoàn toàn không coi hắn ra gì.
Định V Hầu vô cùng tức giận trước cách làm của Tần thị, để răn gà dọa khỉ, toàn bộ nô bộc trong hậu viện từng tiếp xúc với Triệu Tịnh Ngọc, không phân biệt đúng sai, đều bị đánh gậy rồi bán đi, suýt chút nữa còn hưu cả Tần thị.
Tần thị là đại tiểu thư nhà Tần thừa tướng, đương nhiên không thể nói hưu là hưu được, cuối cùng vẫn phải nhờ hoàng thượng đứng ra hòa giải, để Định V Hầu ước pháp tam chương trước mặt Tần thừa tướng:
Thứ nhất, vị trí thế tử vĩnh viễn không thay đổi.
Thứ hai, thứ tử không có quyền thừa kế gia sản.
Thứ ba, không được mưu cầu chức quan cho thứ tử.
Nói cách khác, tiền của Hầu phủ Triệu Tịnh Ngọc muốn tiêu thế nào cũng được, nhưng không có lấy một văn tiền quyền thừa kế, sự tôn vinh của Hầu phủ hắn có thể tận hưởng, nhưng hắn chỉ có thể làm một đệ tử nhàn tản, cho dù anh trai hắn là Triệu Tịnh Bình có chết đi, thì vị trí thế tử cũng không đến lượt hắn ngồi.
Còn Triệu Tịnh Ngọc lúc đó không biết là do còn nhỏ tuổi, hay đứa trẻ nhà quê chưa từng thấy mùi đời, hoàn toàn không để tâm đến chuyện này, mỗi ngày ăn ăn uống uống, đi dạo khắp nơi, sống vô cùng thơi thơi tự tại.
Tần thị quan sát một thời gian, thấy hắn không khóc không nháo, an phận với hiện trạng, giống như một kẻ ngốc không tim không phổi, cũng không thèm coi hắn ra gì nữa, phân phu nhân bên dưới cung phụng đồ ăn thức uống ngon nghét cho hắn, tiền tài trong nhà mặc sức cho hắn phung phí, còn đặc biệt tìm cho hắn mấy đứa bạn chơi cùng, đổi đủ mọi trò chơi cùng hắn.
Vài năm sau, nhị công tử liền hoàn toàn đúng như mong muốn của Tần thị, trở thành tên hoàn khố lớn nhất kinh thành, hoa tửu chè chén, tiêu tiền như nước, đi đến đâu gây rối đến đấy.
Tương lai từng có lần hắn lời qua tiếng lại với Thái tử, đánh cho Thái tử một trận, chuyện náo lớn đến chỗ hoàng thượng, hoàng thượng nể tình Định V Hầu mấy chục năm tận tụy vì quốc gia, nên không trách phạt hắn, từ đó về sau, khí thế của hắn lại càng kiêu ngạo hơn, hoành hành ngang ngược ở kinh thành, không ai dám dây dưa.
Một kẻ có danh tiếng tồi tệ như vậy, ông trời lại cứ ban cho hắn một bộ da thuộc đẹp đẽ.
Tạ Nam Gia trước khi chưa gả vào Hầu phủ, đã từng nghe đồn dung mạo của nhị công tử không ai sánh bằng, lúc đó nàng còn không tin, chờ đến ngày dâng trà tận mắt nhìn thấy người thật, mới biết lời đồn không ngoa, ngay cả nha đầu cứng nhắc như Họa Lâu còn nói, nếu có thể gả cho nhị công tử, thì ngày thứ hai sau khi kết hôn có chết cũng đáng.
Chỉ là, người trong phủ phái đến đây là để xử lý thiên tai, chứ có phải đi du sơn ngoạn cảnh đâu, sao lại chọn hắn đến chứ?
Kẻ như hắn, không cướp bóc đốt phá đã là may lắm rồi, trông mong hắn an ủi lòng người, làm sao có thể chứ?
Thảo nào quãng đường ba trăm dặm mà đi lâu như vậy, chắc chắn là vừa đi vừa chơi suốt dọc đường rồi.
Nhưng hiện tại những điều này không quan trọng, quan trọng là, làm thế nào để tiếp cận hắn, thăm dò được tin tức mình muốn.
Tạ Nam Gia nhìn đám đông đen nghịt cùng cánh cửa lớn thủ vệ nghiêm ngặt mà cảm thấy đau đầu, trước kia là nàng nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, nhìn tình cảnh này, nàng ngay cả cửa lớn cũng không vào được, huống chi là thăm dò tin tức.
Nàng lui khỏi đám đông, muốn tìm một nơi yên tĩnh để lên kế hoạch cho đàng hoàng.
Đúng lúc này, phía cửa lớn đột nhiên có tiếng nói vang lên, nhị công tử chê người hầu hạ trong viện quá xấu, muốn chọn những người có ngoại hình đẹp vào hầu hạ.