Trở Lại Hầu Phủ Gả Cho Kẻ Ăn Chơi
Chương 1: Ngươi đi chết đi
Danh sách chương
Đại Châu triều, năm Vĩnh Hòa thứ mười ba, đầu hè.
Mưa xối xả suốt một đêm, sấm chớp rền vang không dứt suốt đêm.
Khi trời sáng, gió ngừng mưa tạnh, cửa thành vừa mở, tấu chương về nạn lụt ở khắp nơi bay tới trước ngự tiền như tuyết rơi.
Định V Hầu phủ trùm khăn tang khắp chốn, tiếng khóc than không dứt, Thế tử phu nhân họ Tạ đã qua đời vào canh ba đêm qua do khó sinh băng huyết.
Cùng lúc đó, tại một trang viên cách Hầu phủ ba trăm dặm, do mưa lớn khiến ruộng đồng bị ngập, nhà cửa sụp đổ, tá điền thương vong mấy chục người.
Tin tức truyền đến Hầu phủ, Hầu phu nhân Tần thị đang lo liệu tang lễ đành phải xốc lại tinh thần, sắp xếp nhân lực đến xem xét tình hình thiên tai, an ủi gia quyến người thương vong.
***
“Tụ Nhi, Tụ Nhi, con đừng bỏ mặc nương, con đi rồi nương sống sao đây…”
Tạ Nam Gia nghe thấy có người gọi nhũ danh của mình trong cơn hỗn độn, tiếng khóc bi thương giống như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy tim nàng, đau đớn đến mức nàng không thể thở nổi.
Nương? Là nương phải không?
Sự chua xót và tủi hờn ngập tràn trong lòng tức thì dâng trào như nước thủy triều, nỗi đau đớn khi sinh nở, sự vô tình của trượng phu, sự tính toán của tiểu thiếp, cảnh chém giết lừa lọc nơi đại trạch Hầu phủ…
Nàng rất muốn nhào vào lòng nương khóc lớn một trận, nhưng lại phát hiện ngay cả mí mắt mình cũng không mở nổi.
Tiếng khóc lở bên tai khiến ruột gan nàng đứt từng đoạn, nước mắt theo khóe mắt chảy ròng ròng.
“Nó đang khóc!” Có người kinh hô, “Nương của Tụ Nhi, mau nhìn kìa, Tụ Nhi vẫn chưa chết, nó đang khóc đấy!”
“Đại phu, mau, mau cứu người, con gái ta vẫn chưa chết!”
“Tụ Nhi, Tụ Nhi, con mở mắt ra nhìn nương đi!”
Một trận hỗn loạn, kèm theo cơn đau nhói khi kim châm cắt vào da thịt, Tạ Nam Gia bỗng nhiên mở bừng hai mắt.
“Sống rồi sống rồi, đứa nhỏ sống rồi…”
Tạ ơn trời đất, Bồ Tát phù hộ…
Tạ Nam Gia ngơ ngác nhìn quanh trong tiếng ồn ào, ngay lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ.
Khắp nơi đều là nước, khắp nơi đều là bùn, trong không khí phảng phất mùi tanh của bùn đất, xung quanh là những ngôi nhà tranh đổ nát, trước mặt vây quanh một đám dân làng mặt vàng da cam, y phục rách rưới…
Đây là nơi nào, tại sao ta lại ở đây?
Chẳng phải ta đang sinh con ở Hầu phủ sao, sao lại đột nhiên xuất hiện ở nơi thế này?
\A, con đâu, con của ta đâu? Nàng hoảng loạn gọi lớn, “Lục Liễu, Họa Lâu…”
“Tụ Nhi, con đang nói gì thế?” Một nông phụ mặt đẫm nước mắt nắm lấy tay nàng, “Con nói lớn tiếng lên, nương nghe không rõ.”
Nương?
Nương của ai?
Tạ Nam Gia một lòng nhớ thương con mình, không màng suy nghĩ kỹ lưỡng, ôm lấy bụng liên tục hỏi, “Con của ta đâu, con của ta đâu?”
Xung quanh bỗng ồ lên một trận.
Một cô gái chưa gả chồng, lấy đâu ra con?
Chẳng lẽ thông dâm với người khác, mang thai âm thầm?
Thảo nào con trai của đại quản sự là Hồ An lại chết dưới bức tường phòng ngủ của nó, nói không chừng đứa bé chính là của Hồ An.
Đáng tiếc, Hồ An đã bị xà nhà đập cho vỡ óc nát óc, cho dù có đứa bé, cũng chú định là không có cha rồi.
Nữ tử chưa cưới mà làm ra chuyện cẩu thả bận bịu thế này, là sẽ phải chịu trời phạt, thảo nào đêm qua sấm chớp rền vang suốt một đêm, thảo nào ba gian nhà của nhà nó chỉ sụp đúng cái phòng ngủ của nó…
Mọi người bàn tán xôn xao, càng nói càng khó nghe, khiến nương của Tụ Nhi tức giận vớ lấy gậy gộc đánh loạn xạ, muốn đuổi những kẻ đó ra ngoài.
Tạ Nam Gia làm như điếc tai ngơ mắt, nàng nằm dưới đất, ánh mắt đờ đẫn nhìn bầu trời xám xịt, một giọng nói như quỷ mị vang lên bên tai:
“Tạ Nam Gia, ngươi là đích nữ tướng quân phủ thì sao, là Thế tử phu nhân Hầu phủ thì thế nào, ngươi cành vàng lá ngọc, tài mạo đứng đầu kinh thành, cuối cùng chẳng phải vẫn chết trong tay ta sao, từ nay về sau, trượng phu của ngươi là của ta, tôn vinh của ngươi là của ta, phú quý ngút trời nơi Hầu môn cẩm tú này toàn bộ đều là của ta!
Tạ Nam Gia, ngươi đi chết đi!