Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Cái Hay Của Sự Cô Đơn
  3. Bạn không thiếu thứ gì, chỉ thiếu sự thiết thực

Cái Hay Của Sự Cô Đơn

Bạn không thiếu thứ gì, chỉ thiếu sự thiết thực

Danh sách chương

1 Tự tựa: Những vần thơ hay nhất ở ngay nơi gần bạn nhất 2 Chương 1: Con đường nhân sinh của tôi, định sẵn vẫn phải do tôi đi 3 Nhân sinh vốn là một chuyến du hành cô độc 4 Thấu hiểu là một việc chẳng hề dễ dàng 5 Thật ra bạn không tệ đến thế đâu 6 Hoặc là cô độc, hoặc là tầm thường 7 Trong linh hồn mỗi người đều có một đống lửa 8 Chương 2: Lựa chọn một tư thế, để bản thân sống một đời không thể thay thế 9 Buông bỏ vai diễn cuộc đời mà bạn không yêu thích 10 Không coi người khác làm bảng mẫu 11 Đôi khi cố chấp là cách đơn giản nhất 12 Theo đuổi thanh âm từ nội tâm mình 13 Bạn nếu nở hoa, gió mát tự đến 14 Chương 3: Trưởng thành chính là không ký thác hy vọng vào người khác 15 Tôi không muốn ủy mị, nhưng tôi muốn làm chính mình 16 Bạn không thiếu thứ gì, chỉ thiếu sự thiết thực Đang đọc 17 Đối tốt với người, chỉ cần vừa đủ là tốt 18 Nghĩ quá nhiều, dễ mắc lừa thế giới này 19 Nhân sinh của tôi, không nằm trên miệng người khác 20 Chương 4: Lãng phí sinh mệnh hữu hạn vào những điều tốt đẹp 21 Bận rộn, là vì sợ cô đơn phải không 22 Xả đắc, chính là ưu nhã mà buông bỏ 23 Cạn kiệt đời tôi, làm tốt một việc 24 Hà cớ gì không sống một đời di dưỡng tự đắc 25 Mơ ước, đôi khi chưa chắc là thứ bạn muốn 26 Chương 5: Cứ để tôi khác biệt như thế này 27 Cảnh đẹp ở phía xa, nhân sinh ở gần kề 28 Làm chính mình, mới là sự an bài tốt nhất 29 Đi con đường của mình, sống những ngày tháng của mình 30 Ưu tú chính là sống ra phong thái của riêng mình 31 Không có gì là bắt buộc, hãy cứ yên tâm làm chính mình 32 Chương 6: Việc quan trọng nhất đời người chính là khiến bản thân hạnh phúc 33 Yêu, đáng sợ nhất là do dự và đắn đo 34 Nếu yêu, xin đừng chờ đợi 35 Dừng chân chỉ trong chốc lát, quay đầu đã là thiên nhai 36 Sẽ có một ngày, người ôm lấy bạn sẽ xuất hiện trước mặt 37 Kết hôn không phải trọng điểm, trọng điểm là hạnh phúc 38 Chương 7: Mọi nỗ lực đều là để thành tựu một bản thân tốt đẹp hơn 39 Bất an, chỉ vì trong lòng vẫn còn ước mơ 40 Ở bên một cuộc sống vui vẻ 41 Nở một cây hoa theo ý mình thích 42 Trạng thái cuối cùng của sinh mệnh không còn là sôi sục, mà là bình yên 43 Những vi trần quá khứ ấy cuối cùng sẽ hội tụ thành ánh rạng đông

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Tôi nhận được điện thoại của cô bé Mộ Dung Sênh, trong điện thoại, cô ấy thao thao bất tuyệt, trút hết mọi phiền muộn ngày hôm nay lên đầu tôi.
Hôm qua, bạn trai cãi nhau với cô ấy. Từ lúc tốt nghiệp đến nay, hầu như ngày nào họ cũng cãi nhau. Buổi sáng, chủ nhà gọi điện bảo tăng tiền thuê, lại phải tìm nhà chuyển đi, thật là phiền phức; buổi chiều, cấp trên đòi báo cáo đã giao từ tuần trước, cô ấy chưa làm xong, kết quả bị mắng cho một trận, cấp trên nói nếu không hiểu rõ chuyện gì là không được trì hoãn thì không có tư cách ở lại đó.
Nghe những lời này, tâm trạng của tôi trở nên rất tồi tệ. Một cô gái nũng nịu ngồi trước mặt bạn, không phải để bàn chuyện trăng thanh gió mát mà là không ngừng than vãn. Đầy rẫy năng lượng tiêu cực như vậy, ai mà thấy thoải mái cho được?
Phiền hơn nữa là cô ấy hỏi tôi: Nên làm thế nào bây giờ? Có nên chia tay không? Có nên nghỉ việc, đi du lịch một chuyến để thay đổi tâm trạng không?
Nói thật, tôi không biết nên đưa ra lời khuyên thế nào cho cô ấy. Những chuyện cô ấy đang trải qua, tôi cũng từng trải qua, dù vậy, khi những vấn đề cũ kỹ đó một lần nữa bày ra trước mắt, tôi vẫn không biết phải làm sao.
Tuy nhiên, lời tâm sự của cô ấy lúc này đã gợi lại vết thương lòng trong tôi: Làm sao để cấp trên hài lòng cũng là vấn đề khiến tôi đau đầu nhất mỗi ngày; mỗi khi tôi muốn tĩnh tâm một chút thì lại thấy trong máy tính tức thì tràn ngập hơn mười bức thư điện tử; công việc và cuộc sống mỗi ngày tẻ nhạt đến chết người, vậy mà tôi lại bận đến phát điên.
Chẳng lẽ tôi cũng phải thay đổi môi trường, thực hiện một chuyến du lịch xách ba lô lên và đi? Nhưng tôi biết mình sẽ không làm thế, vì đã chẳng còn là thanh niên trẻ tuổi nữa rồi.

Một

Ở tuổi đôi mươi, người ta rất dễ dàng từ bỏ một công việc, rất dễ dàng từ bỏ một đoạn tình cảm, rất dễ dàng từ bỏ một người bạn.
Từ bỏ dễ dàng như vậy không phải vì tuổi trẻ ngông cuồng, mà vì tôi tin rằng ở nơi khác nhất định có phong cảnh đẹp hơn. Nghe thì có vẻ rất tích cực, sau này tôi mới biết, đó là một loại liệu pháp tâm lý hão huyền.
Hết lần này đến lần khác nhảy việc không giúp chức vụ thăng tiến, tôi trước sau vẫn là một kẻ thất bại nơi công sở. Khi tôi còn chưa chán ghét cuộc sống như vậy thì bạn gái đã chán ghét tôi rồi.
Công việc mãi không có khởi sắc khiến người đồng hành chẳng còn mong đợi, và rồi tôi nhận được điện thoại chia tay của bạn gái. Gác máy xong, tôi một mình đi ăn một nồi lẩu tiết canh vịt thật lớn, sau đó phát hiện túi da của mình bị trộm, toàn bộ sinh hoạt phí và thẻ ngân hàng đều ở bên trong.
Tôi đành gọi điện cho bạn học đại học cầu cứu. Tôi còn chưa kịp mở lời mượn tiền, cậu ấy vừa nhấc máy đã gửi cho tôi một “tờ phiếu phạt” — mời tôi đi uống rượu mừng. Cầm điện thoại, mặt tôi đỏ bừng. Tôi bảo công việc bận quá, không có thời gian đi. Thực ra là vì không có tiền mừng cưới.
Cuộc sống bắt bạn phải trưởng thành sẽ không báo trước cho bạn đâu.

Hai

Ngay lúc tôi đang định tìm một công việc khác thì bà ngoại qua đời.
Mẹ lo xong tang lễ thì nói với tôi rằng, giờ mẹ cũng là đứa trẻ mất mẹ rồi.
Đúng vậy, chỉ cần cha mẹ còn đó, con người dù lớn thế nào thì sâu thẳm trong lòng vẫn là một đứa trẻ.
Sau khi bà ngoại mất, mẹ già đi trông thấy, cũng ít nói hơn.
Có vài lần, mẹ hỏi khéo tôi: “Có bao giờ con nghĩ đến việc tìm một công việc ở gần nhà không?” Dáng vẻ cẩn trọng của mẹ khiến tôi rất đau lòng, tôi biết mẹ sợ tôi đi quá xa rồi sẽ không bao giờ trở về nữa.
Đột nhiên, tôi nhận ra mẹ đã già rồi, cần có người bảo vệ mẹ, mà tôi thì vẫn chưa đủ trưởng thành.
Năm đó mang lại cho tôi sự trưởng thành nhiều hơn cả hai mươi năm trước cộng lại. Giáo dục ở trường học làm phong phú đầu óc tôi nhưng không mang lại sự trưởng thành, tôi có thể vịnh thán sự rực rỡ tươi đẹp của sinh mệnh nhưng lại không thể nhìn thẳng vào sự biệt ly vĩnh viễn của cái chết. Tôi nhận thức rất rõ ràng rằng mình muốn trốn chạy, nhưng lại buộc phải chấp nhận sự xuất hiện tàn khốc của nó.
Tôi đưa tay ra muốn níu giữ, nhưng chợt nhận ra sự bất lực của chính mình.
Tôi không còn là cậu sinh viên vô tư lự, tan học chơi vài ván điện tử, thành tích không bị trượt môn là vạn sự đại cát. Tôi bỗng nhận ra mình đã dấn thân vào xã hội rồi.
Tôi không còn là một thanh niên hai mươi tuổi không gánh nặng, sau này tôi phải phụng dưỡng cha mẹ mình, tương lai còn có cha mẹ vợ, tôi sẽ có gia đình riêng, mà hiện tại tôi vẫn bàn tay trắng, nhà cao cửa rộng xây từ mặt đất, tôi thậm chí còn chưa đào xong móng.
Tôi hận mình tỉnh ngộ quá muộn, cũng may mắn là mọi thứ vẫn còn kịp.

Ba

Cuối cùng, tôi biết liệu pháp tâm lý hão huyền là vô dụng. Thực ra, bất kỳ liệu pháp nào cũng không thể sử dụng lâu dài, dùng nhiều sẽ sinh ra lờn thuốc.
Thứ tôi cần không phải là sự cổ vũ phấn chấn lòng người, mà là nỗ lực một cách thiết thực. Thế là, tôi bắt đầu sự nghiệp viết lách của mình.
Từ trước đến nay, tôi luôn có ước mơ viết lách nhưng lại chưa từng hành động. Tôi tự nhủ với bản thân rằng mình chưa chuẩn bị tốt, trình độ còn kém, tích lũy và trải nghiệm cuộc sống đều không đủ, nên tôi mãi vẫn chưa bắt đầu.
Mọi sự tự lừa dối, dù có hợp tình hợp lý đến đâu, sau khi va vấp thực tế đều sẽ lộ ra nguyên hình. Chỉ khi trải qua cái đau của đòn roi đó mới biết, có những việc cần phải làm ra mới được tính.
Mỗi một bài viết, ngắn có dài có, tôi thỏa sức phác họa, thỏa sức biểu đạt, phát ra tiếng nói của mình với thế giới này. Lúc bắt đầu, tiếng nói của tôi nhỏ bé, chìm nghỉm giữa chúng sinh vô danh.
Thế nhưng, tôi không ngừng viết, không ngừng lên tiếng, thế giới cuối cùng cũng có hồi âm. Những diễn đạt của tôi dần biến thành chữ in, tôi bắt đầu thu hoạch được rồi.

Bốn

Không có viết lách thì không có tôi hiện tại. Nhưng tôi thấy điều quan trọng nhất không phải là viết lách, mà là khoảnh khắc tôi định tâm lại, khoảnh khắc tôi giác ngộ rằng cuộc sống không nằm ở nơi nào khác.
Tôi đem đoạn trải nghiệm và thể hội này kể cho cô bé nghe, đầu dây bên kia cô ấy có chút không hài lòng nói: “Anh ơi, anh đang dùng liệu pháp hão huyền với em đấy à?”
Hầy, tôi biết ngay mà, mọi đạo lý chưa từng trải qua thực chất đều là một loại liệu pháp hão huyền. Những đạo lý tôi nói đều dựa trên trải nghiệm của chính tôi, nên đối với tôi, chúng là thật.
Nhưng đối với cô bé, chưa từng thực sự thực hành những đạo lý này, chỉ nghe lọt tai, an ủi trong lòng thì chẳng khác gì liệu pháp hão huyền cả.
Khi một người nảy sinh sự nghi ngờ đối với bạn, báo hiệu rằng bạn có tiếp tục cũng vô dụng.
Vì vậy, tôi im lặng hồi lâu, không biết giáo dục cô ấy thế nào, nghĩ ngợi một lát bèn nói thế này: “Em gái Mộ Dung à, em phải nhận ra tiềm lực của mình, em biết tiềm lực của mình lớn thế nào không? Xem này, em học đại học rất tốt, chuyên ngành cũng ổn, hơn nữa khẩu tài tốt, tướng mạo thanh tú, ồ phải rồi, em còn có ngực lớn nữa! Em thiếu cái gì, cái em thiếu chính là sự thiết thực.”
Cuối cùng tôi tiếp tục dùng liệu pháp hão huyền, nói với cô ấy một câu rất truyền cảm hứng: “Những vần thơ hay nhất không nằm ở phương xa, mà ở nơi gần bạn nhất.” Có lẽ vì câu này nghe rất đẹp nên ngay lập tức đã làm tan chảy trái tim cô ấy.
Không ngờ tôi còn có thể nói ra một câu như vậy, chính tôi cũng thấy tan chảy. Những vần thơ hay nhất không nằm ở phương xa, mà ở nơi gần bạn nhất.

Năm

Hồi hai mươi mấy tuổi, mắt cận của tôi đã rất nặng rồi, chỉ cần không đeo kính là nhìn thế giới chỉ thấy một mảnh hỗn độn, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng trong da thịt mình tràn đầy sức mạnh bừng bừng.
Nhưng đến hiện tại, tôi cảm thấy mình hơi già rồi, thanh xuân đã dần rời xa tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể cảm nhận được cái đẹp của giai đoạn này.
Yêu thích bản thân ở mỗi giai đoạn, bạn mới có được nhân sinh tốt nhất. Rất nhiều người đều đồng tình với câu nói này. Đây không phải lời nói ủy mị cửa miệng. Đó là sự thật.
Người ta không sợ già đi, chỉ sợ già rồi mà vẫn chưa tìm thấy vị trí của mình. Nếu bạn còn trẻ, vậy hãy mau chóng dàn xếp ổn thỏa cuộc sống ngay trước mắt đi.
Cuộc sống không ở nơi nào khác, hoa nở ngay bên cạnh mình. Không cần ngưỡng mộ nhà cửa, xe cộ và túi hiệu của người khác. Những thứ người khác có, thời gian đều sẽ mang đến cho bạn, còn những thứ bạn có, người khác chưa chắc đã có.
Hiện tại cái bạn mặc, nơi bạn ở đều không bằng người khác, không có tiền tiết kiệm, nên bạn sẽ thấy bất an. Đó là chuyện rất bình thường. Mỗi một người đều đi qua như vậy cả.
Tôi nghĩ, nếu có cơ hội quay lại ngày xưa, tôi cũng sẽ không thay đổi lựa chọn của mình, bởi vì tôi không nỡ bỏ đi những lựa chọn và ký ức đó, dù những lựa chọn và ký ức ấy không phải tất cả đều tốt đẹp.
Bầu trời quá khứ từng u ám, gió từng lạnh thấu xương, nhưng mọi chuyện qua đi, cuối cùng đều hóa thành nụ cười. Nếu bạn đang trẻ tuổi, vậy hãy nỗ lực đi, thời gian sẽ cho bạn câu trả lời.
Đối xử tốt với người khác không phải chuyện của một người, mà là chuyện thuận mua vừa bán; rốt cuộc có tốt hay không, ai mà biết được?
—— Lời tựa

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC