Tóm tắt
Người đời đều nói Thánh thượng đương triều lạnh lùng tàn nhẫn, hỉ nộ vô thường, lại càng hiếm khi sủng hạnh hậu cung, cho đến khi Tứ cô nương nhà họ Tịch tiến cung.
Dẫu nói hậu cung có ba nghìn người, nhưng nói chỉ sủng ái một mình nàng cũng không hề quá lời.
Ban cho nàng chữ Thần làm phong hiệu, lại ban cho nàng cung Thừa Càn rộng rãi nhất và gần hắn nhất, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, nàng đã từ Chiêu nghi thăng lên đứng đầu tứ phi.
Thậm chí chỉ vì nàng thích ăn dưa ngọt, hắn liền không quản đường xá xa xôi hai nghìn dặm, ngày ngày sai người vận chuyển tới.
Chỉ để đổi lấy một nụ cười của mỹ nhân.
Nhưng không ai hay biết, vị Thần phi sủng quán hậu cung ấy, về sau lại lệ nhòa đôi mắt, co rùm lại nơi góc điện vàng lộng lẫy, sợ hãi nhìn người đàn ông u ám đang chậm rãi tiến đến.
Thấp thoáng có tiếng xiềng xích truyền lại.
Người đàn ông cao lớn trong bộ hoàng bào quỳ một gối trước mặt Tịch Dung Yên, ngón tay thon dài bóp chặt cằm nàng, ngữ điệu nguy hiểm mà dịu dàng: “Kiều Kiều còn muốn chạy trốn nữa không?”