Chiết Thám Hoa
Chương 1: Thọ yến
Danh sách chương
Trong đêm thu muộn, phủ Quốc cữu chăng đèn kết hoa, náo nhiệt phi thường, Bạch Ngọc An ngồi một mình giữa tiếng ồn ã đó, dường như đang ở một thế giới hoàn toàn khác biệt với sự náo nhiệt xung quanh.
Hôm nay là sinh nhật của Vi Quốc cữu, Bạch Ngọc An xưa nay không thích nịnh bợ quyền quý, nàng vừa vào Hàn Lâm viện mới hơn một năm, không có ý định dấn thân vào chốn quan trường phức tạp.
Nhưng không hiểu sao thiệp mời của phủ Quốc cữu lại gửi đến tận tay nàng, dù nàng có không hiểu chuyện đời đến mấy cũng biết không thể từ chối, chỉ đành vội vàng chuẩn bị lễ vật tới dự tiệc.
Trên bàn tiệc, mọi người đều hướng về phía Quốc cữu gia mời rượu, nói lời tâng bốc. Một nam tử mặc cẩm y màu xanh lam ngồi bên cạnh thấy Bạch Ngọc An bất động, liền kéo tay nàng bảo: “Bạch đại nhân sao không đi kính rượu Quốc cữu?”
Bạch Ngọc An ngồi đó thanh lãnh, tựa như tiên nhân thoát tục, lắc đầu: “Tôi không biết uống rượu.”
Nàng cũng không nói được những lời nịnh hót đó.
Người bên cạnh nghe vậy liền im lặng, chỉ là trong mắt lộ ra vẻ mỉa mai, thầm nghĩ vị Thám hoa lang đỗ cao này thật chẳng thông suốt thế thái nhân tình, uổng cho có một lớp da thịt xuất sắc, e là con đường hoạn lộ sau này sẽ gian truân.
Bàn của Bạch Ngọc An cách bàn của Vi Quốc cữu không xa, nàng vốn định ứng phó qua loa rồi xin cáo lui, nào ngờ phía sau lại có người gọi to tên nàng.
Bạch Ngọc An còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy cánh tay bị một lực mạnh kéo dậy, ngay sau đó nàng bị lực đạo này làm cho lảo đảo kéo sang bàn bên cạnh. Lúc này nàng mới nhìn rõ nam tử mặc hoa phục đang túm lấy mình chính là nhân vật chính hôm nay – Vi Quốc cữu.
Vi Quốc cữu đã quá tuổi tri thiên mệnh, nhưng nhờ bảo dưỡng tốt nên hồng quang đầy mặt, trông vẫn như đang thời tráng niên.
Chỉ thấy Vi Quốc cữu vỗ vai Bạch Ngọc An cười lớn: “Tới xem Thám hoa lang của chúng ta này, quả nhiên là một bậc tài tử, sau này tiền đồ vô lượng nha.”
Thấy mọi người xung quanh đều nhìn về phía mình, Bạch Ngọc An vội vàng khiêm nhường chắp tay: “Chỉ là một kẻ thư sinh, không dám nhận lời khen ngợi.”
Trên bàn có người phụ họa: “Hôm nay là sinh nhật Quốc cữu gia, Quốc cữu gia coi trọng Thám hoa lang của chúng ta như vậy, Bạch đại nhân thế nào cũng phải kính Quốc cữu gia vài ly rượu có đúng không?”
Vừa nói, một thị nữ đã đưa một chiếc ly vào tay Bạch Ngọc An, rồi rót đầy rượu vào đó.
Lúc này, một giọng nói thản nhiên truyền đến: “Thám hoa lang của chúng ta trông có vẻ văn nhược, chúng ta đừng nên làm khó người ta.”
Bạch Ngọc An ngẩng đầu nhìn qua, vừa vặn thấy Thẩm Giác ở phía đối diện đang nhìn nàng với vẻ đầy ẩn ý, đôi mắt phượng kia cười như không cười, dường như đang muốn xem một màn trò cười của nàng.
Thẩm Giác là Nội các Thủ phụ quyền khuynh thiên hạ đương triều, Bạch Ngọc An chưa từng nói chuyện với hắn mấy lần, chỉ đôi khi đưa công văn đến Nội các mới chạm mặt.
Lại có giọng nói nịnh nọt cười bảo: “Thẩm Thủ phụ nói đúng lắm, Thám hoa lang của chúng ta nếu không uống được rượu thì hãy về nhà ngủ sớm đi.”
Nhất thời, tiếng cười nhạo khắp bàn truyền đến.
Khách khứa ở bàn của Vi Quốc cữu hầu hết đều là những vị đại nhân có máu mặt trong triều đình, Bạch Ngọc An biết lần này không trốn được, nàng bỏ qua những tiếng cười nhạo, vội nâng ly kính rượu Vi Quốc cữu: “Hôm nay sinh nhật Quốc cữu, Ngọc An kính Quốc cữu một ly, nguyện Quốc cữu thân thể trường kiện, phúc thọ miên trường.”
Bạch Ngọc An nói xong, nghiến răng uống cạn ly rượu. Ngay lập tức, vị cay nồng trôi qua cổ họng, trong bụng như bốc hỏa.
Vi Quốc cữu thấy Bạch Ngọc An biết điều, rõ ràng là rất vui mừng.
Thanh niên trước mặt thanh nhã đoan chính, mặt đẹp như ngọc, ngay cả lão nhìn còn không rời mắt được, huống chi là cháu gái lão lại si mê hắn đến vậy.
Tuy là nam tử nhưng có hơi gầy yếu quá mức, song đó không phải vấn đề, chỉ cần cháu gái lão thích là được.
Nghĩ vậy, Vi Quốc cữu cười lớn, lại đích thân rót thêm cho Bạch Ngọc An một ly rượu: “Không biết Bạch đại nhân ở quê nhà đã định hôn sự chưa?”
Lúc này đầu óc Bạch Ngọc An đã hơi choáng váng, nghe lời Vi Quốc cữu, lại thấy lão đã uống cạn một ly đối ẩm, nàng đành phải nâng ly uống cạn lần nữa.
Đây là lần đầu tiên nàng uống rượu, đầy miệng đắng chát và cay nồng, cổ họng càng bỏng rát dữ dội, khiến nàng suýt chút nữa cảm thấy mình không nói nên lời.
Cố nén sự khó chịu của cơ thể, Bạch Ngọc An nỗ lực giữ cho mình tỉnh táo, một tay tựa vào mép bàn, thấp giọng nói: “Nhọc lòng Quốc cữu hỏi thăm, Ngọc An đã định hôn sự ở quê nhà, đợi nàng ấy cập kê, Ngọc An sẽ đón nàng ấy qua đây.”
Lời của Bạch Ngọc An vừa dứt, trên bàn lập tức im phăng phắc, nhìn dáng vẻ mặc bạch y thanh cao như hạc của nàng mà khẽ lắc đầu.
Quốc cữu gia hôm nay đề bạt Bạch Ngọc An như vậy, còn đích thân rót rượu, lời đã nói đến mức đó mà hắn vẫn không hiểu.
Cháu gái của Quốc cữu là Quận chúa, nếu kết thông gia với phủ Quốc cữu thì việc thăng tiến như diều gặp gió sau này chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Thẩm Giác cầm ly rượu liếc nhìn gò má hơi ửng hồng của Bạch Ngọc An, đôi mắt đen thản nhiên lay động, uống cạn ly rượu.
“Lại là như vậy sao…”
Sắc mặt Vi Quốc cữu lộ rõ vẻ thất vọng, cái nhìn dành cho Bạch Ngọc An lập tức lạnh xuống, thầm mắng tiểu tử này không hiểu quy củ.
Nhưng người ta đã nói rõ ở quê có hôn sự, giữa đám đông lão không tiện phát tác, liền nhạt mặt quay đầu sang chỗ khác.
Vừa vặn lại có người tới kính rượu, Vi Quốc cữu dứt khoát bỏ mặc Bạch Ngọc An sang một bên.
Bạch Ngọc An tự nhiên hiểu ý Vi Quốc cữu, chỉ là nàng vốn là nữ nhi, không thể cũng không bao giờ đồng ý. Nhân lúc Vi Quốc cữu đang trò chuyện với người khác, nàng chắp tay chào những người khác trên bàn rồi lui xuống.
Đợi Bạch Ngọc An vừa lui ra, Điền Thị lang Bộ Binh ngồi bên cạnh Thẩm Giác tắc lưỡi hai tiếng: “Vị Bạch Biên tu này thật thanh cao quá nhỉ.”
Hắn cảm thán xong lại bận rộn nịnh nọt kính rượu Thẩm Giác.
Thẩm Giác dùng dư quang liếc nhìn bóng dáng bạch y đang lảo đảo kia, không để ý đến Điền Thị lang bên cạnh, tự mình đứng dậy đi ra ngoài.
Địa vị của Thẩm Giác hiện giờ muốn đi cũng không ai dám hỏi nhiều, ngay cả Vi Quốc cữu cũng phải kiêng dè.
Khách khứa trong chính sảnh đang náo nhiệt, tụ tập năm ba người kính rượu nhau, có người đã say khướt được người nâng, có người đang lúc hứng khởi mà cao đàm khoát luận.
Bạch Ngọc An vận bạch y không quá nổi bật, nàng đỡ trán, bước chân đã có chút không vững. Một thị nữ đi ngang qua vội vàng tới đỡ: “Đại nhân có cần nô tỳ dìu không?”
Bạch Ngọc An lắc đầu, mỉm cười ôn hòa khiến cô nàng kia đỏ mặt: “Không cần đâu.”
Nói xong, Bạch Ngọc An cúi đầu bước ra ngoài. Hiện tại nàng chỉ cảm thấy chóng mặt dữ dội, đến bước đi cũng không vững, nếu còn ở lại e rằng sẽ xảy ra biến cố gì, nghĩ bụng mau chóng rời khỏi đây cho ổn thỏa.
Giữa đám đông, Thẩm Giác thản nhiên nhìn dáng vẻ lảo đảo của Bạch Ngọc An, lại thấy nàng đang quay cuồng đâm đầu về phía màn đêm thăm thẳm.
Ánh mắt hắn khẽ động, trong đầu hiện lên gò má nhuộm màu hồng nhạt của Bạch Ngọc An lúc nãy.
Giống như màu phấn đào trên mũi cánh sen, thanh khiết mà lại động lòng người đến mức câu hồn đoạt phách.
Trong mắt không kìm được mà tối sầm lại, hắn nhấc chân đi theo sau nàng.