Khi Cánh Bướm Khẽ Run
Chương 4: Sợ anh?
Danh sách chương
Thiên thần áo trắng trên mái ngói chính là Vân Thương.
Con sư tử đầu xù dưới đất chính là Bùi Hạ.
Bùi Hạ, em gái cùng cha khác mẹ của Bùi Yến, bằng tuổi với Vân Thương.
“Vân Phiên Phiên, kéo em lên đây!” Đại tiểu thư nhà họ Bùi kiêu căng kiều ngạo, từ trước đến nay thích dùng giọng điệu sai khiến để nói chuyện, dù cho trong miệng ngậm một cây kem que nói năng không rõ ràng, khí thế trên người cũng không hề suy giảm chút nào.
Bùi Hạ dùng cả hai tay bấu chặt lấy chiếc thang, lại vì sợ độ cao nên kẹt ở giữa thang đành phải cầu cứu Vân Thương ở trên mái nhà.
Vân Thương không biết sao mình lại chọc phải cô ta nữa, kéo cô ta lên xong cũng không nói lời nào, chỉ đợi cô ta giải thích mục đích đến đây.
Bùi Hạ của kiếp trước vốn không thích cô, thậm chí còn kiếm chuyện gây khó dễ cho cô khắp nơi.
Sau khi cẩn thận ngồi vững vàng trên ngói, Bùi Hạ vỗ vỗ ngực khẽ thở phào một hơi, quay đầu cười hì hì nhìn cô: “Nghe nói cậu bị sét đánh xong thì ngộ ra rồi, có phải thật không?”
“…” Chẳng qua là ngày ngã từ gác mái xuống vừa hay trúng vào hôm thời tiết dông bão mà thôi.
Nhưng cô quả thực đã trọng sinh trở về vào lúc đó, nói là ngộ ra thì cũng đúng.
Chưa đợi cô mở lời, vị đại tiểu thư này lại nóng lòng muốn xác thực: “Tớ còn nghe nói cậu nhìn thấy Bùi Minh là buồn nôn nôn thốc nôn tháo lên người cậu ta, có phải thật không?”
Vân Thương cạn lời lắc đầu: “Không phải, tớ…”
“Đừng nói nữa, tớ hiểu!” Bùi Hạ cử động hơi mạnh, tiện tay kéo ôm vai Vân Thương vào lòng, đầy khí phách hào hùng nói: “Biết sai mà sửa, phàm là điều tốt đẹp không gì bằng! Chỉ cần cậu cũng chướng mắt Bùi Minh giống tớ, vậy chúng ta chính là chị em tốt, ân oán cũ giữa hai chúng ta từ nay về sau tan thành mây khói!”
Vân Thương khẽ cau mày, ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác nhìn cô ta, nghi ngờ cô ta bị thứ gì đó nhập người rồi.
Bà cụ nhà họ Bùi theo đạo Phật, những thứ như yêu ma quỷ này, Vân Thương chịu ảnh hưởng của bà, cũng là nửa tin nửa ngờ.
Thực ra trong lòng cô phiền muộn nhiều hơn, phiền muộn vị đại tiểu thư trước nay vẫn coi mình là kẻ thù này lại chủ động thân thiết với cô muốn hòa giải tay bắt mặt mừng.
Lúc cô chưa đến nhà họ Bùi, trong nhà họ Bùi chỉ có một mình Bùi Hạ là hòn ngọc trên tay.
Nhưng kể từ sau khi cô đến, bà cụ rõ ràng thiên vị cô hơn.
Đây có lẽ là lý do Bùi Hạ luôn ghét cô.
Nhưng bây giờ, một Bùi Hạ tiếp cận cô mang theo thiện ý, trước khi trọng sinh, cô chưa từng gặp bao giờ.
Bùi Hạ cũng biết mình có điểm bất thường, gãi gãi gáy mặt không đỏ tim không đập nói:
“Hai chúng ta chẳng phải đều trúng tuyển Kinh Đại rồi sao, tớ đến làm quen với cậu trước đây mà, đương nhiên, chủ yếu vẫn là vì cậu đã quay đầu hướng thiện chọn anh trai tớ, nhỡ đâu bà nội thực sự muốn gả cậu cho anh tớ thì sao, nếu thật sự như thế thì cậu chính là chị dâu tương lai của tớ rồi còn gì.”
Vân Thương nghẹn họng một lúc lâu: “…”
Biết con nhóc này cuồng anh trai, nhưng không ngờ lại cuồng đến mức độ này.
Thậm chí chỉ vì một lời đồn đại, vì Bùi Yến, mà chủ động ra hiệu làm hòa với cô.
Vân Thương vẫn im lặng không nói gì.
Bùi Hạ chớp chớp mắt: “Sao cậu không nói gì thế?”
Vân Thương cười nhẹ: “Đợi cậu nói xong đã.”
Từ sau khi tỉnh lại sau tai nạn lúc nhỏ, Vân Thương đã vướng phải cái tật nói năng không trôi chảy, tính ra cũng không quá nghiêm trọng, chính là cứ lặp đi lặp lại giữa việc lắp bắp ngưng trệ.
Bà cụ đã dẫn cô đi khám rất nhiều bác sĩ, có người nói đó là di chứng sau chấn thương, cũng có người nói là vì tuổi nhỏ chịu cú sốc tinh thần kinh hoàng rồi lại bị cảnh sát liên tục ba ngày hỏi đi hỏi lại cùng một câu hỏi đó nên đã sinh ra phản ứng kích ứng căng thẳng, thế nên mới mắc phải cái tật này.
Bùi Hạ có chút chột dạ hít hít mũi: “Tớ nói xong rồi mà.”
Cô ta là người nóng tính, Vân Thương nói năng không lưu loát, cô ta quả thật không có kiên nhẫn để nghe.
Vân Thương nhìn thấu, thế nên khẽ gật đầu: “Ừ.”
Bùi Hạ: “???”
Lạnh lùng quá vậy.
Bùi Yến đứng trên cái cây đối diện chứng kiến toàn bộ quá trình suýt nữa bị chọc cười thành tiếng.
Nhìn khắp cả Kinh Châu này, người có thể khiến cục bông nhỏ Bùi Hạ này phải câm nín, đếm đi đếm lại cũng chẳng có mấy ai.
“Ai đấy? Ai ở đó thế?” Thính lực của Bùi Hạ siêu phàm đỉnh chóp, phát hiện ra có người ở không xa liền lộ ra vẻ mặt hung dữ vài giây, chờ đến khi nhìn rõ là ai xong liền lập tức hớn hở ra mặt, chốc lát quên mất bản thân sợ độ cao, toàn bộ người đứng thẳng tắp trên mái ngói, vẫy tay ra hiệu: “Anh trai! Em và chị dâu đang ở đây này!”
Đôi mắt nai con của Vân Thương bỗng chốc trợn tròn.
Một là vì tiếng chị dâu kia, hai là vì Bùi Yến.
Đặc biệt là khi chứng kiến cảnh Bùi Yến nhảy từ trên cây xuống hai tay đút túi quần thẳng tắp đi về phía này, rồi lại ngầu lòi hết chỗ nói dùng một tay bám thang trèo lên mái nhà đứng thẳng trước mặt cô lạnh lùng chằm chằm nhìn cô.
Ánh mắt u ám âm hiểm, khí thế bức người.
Đôi mắt Vân Thương càng trợn tròn hơn.
Đầu óc ù ù mất mấy giây, cô cười không nổi.
Vừa chấn động vừa lúng túng.
Người cũng chấn động không kém còn có Bùi Hạ, cô ta nằm mơ cũng không ngờ rằng vừa hét lên một tiếng chị dâu lại thực sự triệu hồi được Bùi Yến tới, thế nên ánh mắt nhìn sang Vân Thương ngay lập tức có thêm vài phần may mắn.
May mà hôm nay đến tìm Vân Thương là đi đúng hướng.
“Tìm đâu ra cái thang thế này?” Bùi Yến thoạt nhìn trông giống như đến hỏi tội hơn.
“Trèo cao thế, lại muốn ngã thêm lần nữa à?”
Ngữ khí quá mức lạnh lùng nghiêm khắc, người lại có vẻ ngoài hung dữ, dọa cho hai cô gái vừa mới thành tuổi trưởng thành sợ đến ngây người.
Vân Thương có chút hoảng hốt đứng lên.
Bùi Hạ cũng rụt cổ lại, ngón tay chỉ thẳng về phía bên phải: “Vân Thương làm đấy.”
Trán Vân Thương xuất hiện dấu chấm hỏi vô cùng rõ ràng.
Đã nói là chị em tốt cơ mà?
Không có kiểu bán đứng người ta thế này chứ.
“Xuống dưới.” Bùi Yến trước sau vẫn giữ nguyên cái biểu cảm ấy, nhìn thì có vẻ lạnh lùng, nhưng kết hợp với hành động của anh…
Đúng là kiêu ngạo hết chỗ nói.
Vân Thương tự rút ra kết luận trong lòng.
Quả không hổ danh là nhị thế tổ, đại thiếu gia, người thừa kế…
Trước đây sao cô lại không nhận ra anh ta kiêu căng hách dịch như muốn hất hàm sai khiến cả thiên hạ thế này cơ chứ.
Bùi Hạ ở trước mặt Bùi Yến ngoan ngoãn vô cùng, bảo xuống là xuống, không mang theo nửa phần do dự.
Dù Vân Thương là một kẻ nhát gan, nhưng vẫn có chút cốt khí, há miệng lầm bầm một câu:
“Thế còn anh, trèo cây, chẳng phải cũng thế thôi.”
Nhìn qua có vẻ còn mang theo chút tủi thân.
Bùi Hạ tót lẹ trượt tút xuống thang nghe thấy câu này thay cho Vân Thương kêu lên một tiếng báo động nguy hiểm!
Dám nói chuyện với Bùi Yến kiểu này, không muốn sống nữa à?
Nhưng đợi nửa phút, cũng chẳng thấy Bùi Yến nổi giận.
Ngược lại còn đợi được câu nói mắng chửi cô ta của anh: “Cái mắt không cần nữa hay là cái chân không cần nữa rồi?”
Bùi Hạ: “…”
Trái tim tan nát.
Vân Thương cứ thế tiễn đưa vị đại tiểu thư vừa mới xưng chị em kết nghĩa với mình tót lẹ chuồn mất dạng.
Ở một mình chung một chỗ với Bùi Yến, cô vẫn không khống chế được sự căng thẳng trong lòng.
Bùi Yến nghiêng đầu nhìn cô, bước lên trước một bước muốn hỏi cô tại sao không phủ nhận câu chị dâu vừa rồi của Bùi Hạ, nhưng vừa mới áp sát lại gần, lại thấy cô gái này theo bản năng lùi lại một bước.
Anh không nhịn được mà cau mày.
Lùi nữa, là ngã nhào xuống dưới đấy.
Thế nên anh liền không tiến lại gần cô tiểu thư dường như đột nhiên nổi hứng thích anh, nhưng lại rất sợ anh này nữa.
Đến tột cùng là thật sự nhát gan, hay là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh?
Vân Thương quả thực rất sợ Bùi Yến.
Chuyện làm càn không thèm tuân thủ quy tắc phạm thượng trái đạo lý nào mà anh chưa từng làm qua cơ chứ.
Vẻ ngoài dữ dằn, nắm đấm cứng rắn, mở miệng không nể nang ai mà ra tay lại càng không nể nang ai hơn.
Vị hung thần mà gia pháp nhà họ Bùi cũng đành bó tay không trị nổi.
Ai mà không sợ chứ?
Kiếp trước vào lúc Bùi Kính Sinh bị tai nạn nằm liệt giường không thể tiếp tục giải quyết các công việc của công ty, Bùi Yến với tư cách là người thừa kế đã đường hoàng thuận lý thành chương trở thành người phát ngôn có trọng lượng nhất của nhà họ Bùi.
Chuyện cụ thể thế nào Vân Thương không rõ lắm, cô chỉ biết rằng, ban đầu các vị lão nguyên lão bên trong nội bộ nhà họ Bùi hình như không mấy hài lòng với vị tân chủ quyền lực này.
Nhưng sau đó, cái tên Bùi Yến ấy, lại trở thành một sự tồn tại khiến người trong giới nghe tên đã phải khiếp sợ mất mật.
Không ai là không sợ Bùi Yến.
“Sợ anh?” Gió chiều hè ấm áp, Bùi Yến đứng trước mặt cô tỉ mỉ đánh giá cô, vừa mở lời, ngữ khí vẫn là sự lạnh lẽo quen thuộc.
Anh dường như nói chuyện với ai cũng đều mang theo biểu cảm này, nhạt nhòa, khiến người ta không cách nào đoán thấu.
Vân Thương né tránh ánh mắt của anh, ngón trỏ co lại vô thức cọ cọ ngón cái, dù cho đã bị nhìn thấu, cô vẫn lắc đầu phủ nhận:
“Không, không sợ.”
Giọng nói rất mềm mại.
Khiến Bùi Yến liên tưởng đến một món điểm tâm.
Cuốn đậu xanh mềm dẻo ngọt ngào.
Tỉ mỉ mềm mại, ngọt ngào mà không ngấy.
JSON:
{“title”: “Chương 4: Sợ anh?”, “content”: “Thiên thần áo trắng trên mái ngói chính là Vân Thương.
Con sư tử đầu xù dưới đất chính là Bùi Hạ.
Bùi Hạ, em gái cùng cha khác mẹ của Bùi Yến, bằng tuổi với Vân Thương.
“Vân Phiên Phiên, kéo em lên đây!” Đại tiểu thư nhà họ Bùi kiêu căng kiều ngạo, từ trước đến nay thích dùng giọng điệu sai khiến để nói chuyện, dù cho trong miệng ngậm một cây kem que nói năng không rõ ràng, khí thế trên người cũng không hề suy giảm chút nào.
Bùi Hạ dùng cả hai tay bấu chặt lấy chiếc thang, lại vì sợ độ cao nên kẹt ở giữa thang đành phải cầu cứu Vân Thương ở trên mái nhà.
Vân Thương không biết sao mình lại chọc phải cô ta nữa, kéo cô ta lên xong cũng không nói lời nào, chỉ đợi cô ta giải thích mục đích đến đây.
Bùi Hạ của kiếp trước vốn không thích cô, thậm chí còn kiếm chuyện gây khó dễ cho cô khắp nơi.
Sau khi cẩn thận ngồi vững vàng trên ngói, Bùi Hạ vỗ vỗ ngực khẽ thở phào một hơi, quay đầu cười hì hì nhìn cô: “Nghe nói cậu bị sét đánh xong thì ngộ ra rồi, có phải thật không?”
“…” Chẳng qua là ngày ngã từ gác mái xuống vừa hay trúng vào hôm thời tiết dông bão mà thôi.
Nhưng cô quả thực đã trọng sinh trở về vào lúc đó, nói là ngộ ra thì cũng đúng.
Chưa đợi cô mở lời, vị đại tiểu thư này lại nóng lòng muốn xác thực: “Tớ còn nghe nói cậu nhìn thấy Bùi Minh là buồn nôn nôn thốc nôn tháo lên người cậu ta, có phải thật không?”
Vân Thương cạn lời lắc đầu: “Không phải, tớ…”
“Đừng nói nữa, tớ hiểu!” Bùi Hạ cử động hơi mạnh, tiện tay kéo ôm vai Vân Thương vào lòng, đầy khí phách hào hùng nói: “Biết sai mà sửa, phàm là điều tốt đẹp không gì bằng! Chỉ cần cậu cũng chướng mắt Bùi Minh giống tớ, vậy chúng ta chính là chị em tốt, ân oán cũ giữa hai chúng ta từ nay về sau tan thành mây khói!”
Vân Thương khẽ cau mày, ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác nhìn cô ta, nghi ngờ cô ta bị thứ gì đó nhập người rồi.
Bà cụ nhà họ Bùi theo đạo Phật, những thứ như yêu ma quỷ này, Vân Thương chịu ảnh hưởng của bà, cũng là nửa tin nửa ngờ.
Thực ra trong lòng cô phiền muộn nhiều hơn, phiền muộn vị đại tiểu thư trước nay vẫn coi mình là kẻ thù này lại chủ động thân thiết với cô muốn hòa giải tay bắt mặt mừng.
Lúc cô chưa đến nhà họ Bùi, trong nhà họ Bùi chỉ có một mình Bùi Hạ là hòn ngọc trên tay.
Nhưng kể từ sau khi cô đến, bà cụ rõ ràng thiên vị cô hơn.
Đây có lẽ là lý do Bùi Hạ luôn ghét cô.
Nhưng bây giờ, một Bùi Hạ tiếp cận cô mang theo thiện ý, trước khi trọng sinh, cô chưa từng gặp bao giờ.
Bùi Hạ cũng biết mình có điểm bất thường, gãi gãi gáy mặt không đỏ tim không đập nói:
“Hai chúng ta chẳng phải đều trúng tuyển Kinh Đại rồi sao, tớ đến làm quen với cậu trước đây mà, đương nhiên, chủ yếu vẫn là vì cậu đã quay đầu hướng thiện chọn anh trai tớ, nhỡ đâu bà nội thực sự muốn gả cậu cho anh tớ thì sao, nếu thật sự như thế thì cậu chính là chị dâu tương lai của tớ rồi còn gì.”
Vân Thương nghẹn họng một lúc lâu: “…”
Biết con nhóc này cuồng anh trai, nhưng không ngờ lại cuồng đến mức độ này.
Thậm chí chỉ vì một lời đồn đại, vì Bùi Yến, mà chủ động ra hiệu làm hòa với cô.
Vân Thương vẫn im lặng không nói gì.
Bùi Hạ chớp chớp mắt: “Sao cậu không nói gì thế?”
Vân Thương cười nhẹ: “Đợi cậu nói xong đã.”
Từ sau khi tỉnh lại sau tai nạn lúc nhỏ, Vân Thương đã vướng phải cái tật nói năng không trôi chảy, tính ra cũng không quá nghiêm trọng, chính là cứ lặp đi lặp lại giữa việc lắp bắp ngưng trệ.
Bà cụ đã dẫn cô đi khám rất nhiều bác sĩ, có người nói đó là di chứng sau chấn thương, cũng có người nói là vì tuổi nhỏ chịu cú sốc tinh thần kinh hoàng rồi lại bị cảnh sát liên tục ba ngày hỏi đi hỏi lại cùng một câu hỏi đó nên đã sinh ra phản ứng kích ứng căng thẳng, thế nên mới mắc phải cái tật này.
Bùi Hạ có chút chột dạ hít hít mũi: “Tớ nói xong rồi mà.”
Cô ta là người nóng tính, Vân Thương nói năng không lưu loát, cô ta quả thật không có kiên nhẫn để nghe.
Vân Thương nhìn thấu, thế nên khẽ gật đầu: “Ừ.”
Bùi Hạ: “???”
Lạnh lùng quá vậy.
Bùi Yến đứng trên cái cây đối diện chứng kiến toàn bộ quá trình suýt nữa bị chọc cười thành tiếng.
Nhìn khắp cả Kinh Châu này, người có thể khiến cục bông nhỏ Bùi Hạ này phải câm nín, đếm đi đếm lại cũng chẳng có mấy ai.
“Ai đấy? Ai ở đó thế?” Thính lực của Bùi Hạ siêu phàm đỉnh chóp, phát hiện ra có người ở không xa liền lộ ra vẻ mặt hung dữ vài giây, chờ đến khi nhìn rõ là ai xong liền lập tức hớn hở ra mặt, chốc lát quên mất bản thân sợ độ cao, toàn bộ người đứng thẳng tắp trên mái ngói, vẫy tay ra hiệu: “Anh trai! Em và chị dâu đang ở đây này!”
Đôi mắt nai con của Vân Thương bỗng chốc trợn tròn.
Một là vì tiếng chị dâu kia, hai là vì Bùi Yến.
Đặc biệt là khi chứng kiến cảnh Bùi Yến nhảy từ trên cây xuống hai tay đút túi quần thẳng tắp đi về phía này, rồi lại ngầu lòi hết chỗ nói dùng một tay bám thang trèo lên mái nhà đứng thẳng trước mặt cô lạnh lùng chằm chằm nhìn cô.
Ánh mắt u ám âm hiểm, khí thế bức người.
Đôi mắt Vân Thương càng trợn tròn hơn.
Đầu óc ù ù mất mấy giây, cô cười không nổi.
Vừa chấn động vừa lúng túng.
Người cũng chấn động không kém còn có Bùi Hạ, cô ta nằm mơ cũng không ngờ rằng vừa hét lên một tiếng chị dâu lại thực sự triệu hồi được Bùi Yến tới, thế nên ánh mắt nhìn sang Vân Thương ngay lập tức có thêm vài phần may mắn.
May mà hôm nay đến tìm Vân Thương là đi đúng hướng.
“Tìm đâu ra cái thang thế này?” Bùi Yến thoạt nhìn trông giống như đến hỏi tội hơn.
“Trèo cao thế, lại muốn ngã thêm lần nữa à?”
Ngữ khí quá mức lạnh lùng nghiêm khắc, người lại có vẻ ngoài hung dữ, dọa cho hai cô gái vừa mới thành tuổi trưởng thành sợ đến ngây người.
Vân Thương có chút hoảng hốt đứng lên.
Bùi Hạ cũng rụt cổ lại, ngón tay chỉ thẳng về phía bên phải: “Vân Thương làm đấy.”
Trán Vân Thương xuất hiện dấu chấm hỏi vô cùng rõ ràng.
Đã nói là chị em tốt cơ mà?
Không có kiểu bán đứng người ta thế này chứ.
“Xuống dưới.” Bùi Yến trước sau vẫn giữ nguyên cái biểu cảm ấy, nhìn thì có vẻ lạnh lùng, nhưng kết hợp với hành động của anh…
Đúng là kiêu ngạo hết chỗ nói.
Vân Thương tự rút ra kết luận trong lòng.
Quả không hổ danh là nhị thế tổ, đại thiếu gia, người thừa kế…
Trước đây sao cô lại không nhận ra anh ta kiêu căng hách dịch như muốn hất hàm sai khiến cả thiên hạ thế này cơ chứ.
Bùi Hạ ở trước mặt Bùi Yến ngoan ngoãn vô cùng, bảo xuống là xuống, không mang theo nửa phần do dự.
Dù Vân Thương là một kẻ nhát gan, nhưng vẫn có chút cốt khí, há miệng lầm bầm một câu:
“Thế còn anh, trèo cây, chẳng phải cũng thế thôi.”
Nhìn qua có vẻ còn mang theo chút tủi thân.
Bùi Hạ tót lẹ trượt tút xuống thang nghe thấy câu này thay cho Vân Thương kêu lên một tiếng báo động nguy hiểm!
Dám nói chuyện với Bùi Yến kiểu này, không muốn sống nữa à?
Nhưng đợi nửa phút, cũng chẳng thấy Bùi Yến nổi giận.
Ngược lại còn đợi được câu nói mắng chửi cô ta của anh: “Cái mắt không cần nữa hay là cái chân không cần nữa rồi?”
Bùi Hạ: “…”
Trái tim tan nát.
Vân Thương cứ thế tiễn đưa vị đại tiểu thư vừa mới xưng chị em kết nghĩa với mình tót lẹ chuồn mất dạng.
Ở một mình chung một chỗ với Bùi Yến, cô vẫn không khống chế được sự căng thẳng trong lòng.
Bùi Yến nghiêng đầu nhìn cô, bước lên trước một bước muốn hỏi cô tại sao không phủ nhận câu chị dâu vừa rồi của Bùi Hạ, nhưng vừa mới áp sát lại gần, lại thấy cô gái này theo bản năng lùi lại một bước.
Anh không nhịn được mà cau mày.
Lùi nữa, là ngã nhào xuống dưới đấy.
Thế nên anh liền không tiến lại gần cô tiểu thư dường như đột nhiên nổi hứng thích anh, nhưng lại rất sợ anh này nữa.
Đến tột cùng là thật sự nhát gan, hay là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh?
Vân Thương quả thực rất sợ Bùi Yến.
Chuyện làm càn không thèm tuân thủ quy tắc phạm thượng trái đạo lý nào mà anh chưa từng làm qua cơ chứ.
Vẻ ngoài dữ dằn, nắm đấm cứng rắn, mở miệng không nể nang ai mà ra tay lại càng không nể nang ai hơn.
Vị hung thần mà gia pháp nhà họ Bùi cũng đành bó tay không trị nổi.
Ai mà không sợ chứ?
Kiếp trước vào lúc Bùi Kính Sinh bị tai nạn nằm liệt giường không thể tiếp tục giải quyết các công việc của công ty, Bùi Yến với tư cách là người thừa kế đã đường hoàng thuận lý thành chương trở thành người phát ngôn có trọng lượng nhất của nhà họ Bùi.
Chuyện cụ thể thế nào Vân Thương không rõ lắm, cô chỉ biết rằng, ban đầu các vị lão nguyên lão bên trong nội bộ nhà họ Bùi hình như không mấy hài lòng với vị tân chủ quyền lực này.
Nhưng sau đó, cái tên Bùi Yến ấy, lại trở thành một sự tồn tại khiến người trong giới nghe tên đã phải khiếp sợ mất mật.
Không ai là không sợ Bùi Yến.
“Sợ anh?” Gió chiều hè ấm áp, Bùi Yến đứng trước mặt cô tỉ mỉ đánh giá cô, vừa mở lời, ngữ khí vẫn là sự lạnh lẽo quen thuộc.
Anh dường như nói chuyện với ai cũng đều mang theo biểu cảm này, nhạt nhòa, khiến người ta không cách nào đoán thấu.
Vân Thương né tránh ánh mắt của anh, ngón trỏ co lại vô thức cọ cọ ngón cái, dù cho đã bị nhìn thấu, cô vẫn lắc đầu phủ nhận:
“Không, không sợ.”
Giọng nói rất mềm mại.
Khiến Bùi Yến liên tưởng đến một món điểm tâm.
Cuốn đậu xanh mềm dẻo ngọt ngào.
Tỉ mỉ mềm mại, ngọt ngào mà không ngấy.