Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân nhân
    • Tổng tài hào môn
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền học
    • Khoa học viễn tưởng
    • Linh dị
    • Trinh thám ly kỳ
    • Thế giới ngầm
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Huyền huyễn
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
    • Ảo tưởng
    • Dân quốc
    • Xuyên nhanh
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân nhân
    • Tổng tài hào môn
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền học
    • Khoa học viễn tưởng
    • Linh dị
    • Trinh thám ly kỳ
    • Thế giới ngầm
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Huyền huyễn
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
    • Ảo tưởng
    • Dân quốc
    • Xuyên nhanh
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Khi Cánh Bướm Khẽ Run
  3. Chương 4: Sợ anh?

Khi Cánh Bướm Khẽ Run

Chương 4: Sợ anh?

Danh sách chương

1 Chương 1: Trùng sinh 2 Chương 2: Phiên Phiên, là tên nhũ danh 3 Chương 3: Tiểu hồ điệp 4 Chương 4: Sợ anh? Đang đọc 5 Chương 5: Lại gần chút nữa 6 Chương 6: Đến tìm anh xin rượu uống sao? 7 Chương 7: Một ly đã gục, hiếm thấy xưa nay 8 Chương 8: Thằng nhóc ấy nghe lời em đấy 9 Chương 9: Tha thứ cho anh đấy 10 Chương 10: Không, tôi rất kích động 11 Chương 11: Trợ giáo Bùi 12 Chương 12: Em gái tình cảm, cũng vẫn là em gái 13 Chương 13: Em ấy là chị dâu môn nào của mày 14 Chương 14: Yến thần 15 Chương 15: Em ấy có ý đồ với tôi 16 Chương 16: Cô nàng có ý đồ bất chính 17 Chương 17: Thiên Lang Tinh 18 Chương 18: Ảnh hưởng hòa khí gia đình 19 Chương 19: Tiểu lắp bắp 20 Chương 20: Bạn gái 21 Chương 21: Vợ nuôi từ nhỏ 22 Chương 22: Cung thủ nhường người 23 Chương 23: Không sợ tôi nữa? 24 Chương 24: Kẹo bạc hà mùa hạ 25 Chương 25: Chén thuốc mê 26 Chương 26: Ma xui quỷ khiến 27 Chương 27: Mối quan hệ thế giao 28 Chương 28: Bùi Yến á, chó cũng chê 29 Chương 29: Cô ấy có ý với tôi 30 Chương 30: Cô gái này, không tầm thường 31 Chương 31: Tôi không cần anh ta nữa 32 Chương 32: Giữ vững thiết lập cao lãnh 33 Chương 33: Bùi Yến, top 1 34 Chương 34: Hết hy vọng đi, anh không đồng ý 35 Chương 35: Chơi trò gia đình 36 Chương 36: Phối hợp một chút 37 Chương 37: Hiện tại anh đang theo đuổi em 38 Chương 38: Nó là người trọng tình trọng nghĩa 39 Chương 39: Bệnh Alzheimer 40 Chương 40: Anh ấy có ý với tôi 41 Chương 41: Tâm nguyện tình nguyện 42 Chương 42: Biết khó mà lui 43 Chương 43: Tinh vân Hồ Điệp 44 Chương 44: Tiểu mê muội 45 Chương 45: Sự xuất hiện bất thường ắt có điều quái lạ 46 Chương 46: Cô ấy mới mười tám tuổi 47 Chương 47: Lấy thân báo đáp 48 Chương 48: Tần Tranh không coi trọng cô ấy 49 Chương 49: Trò thầm mến đó 50 Chương 50: Để mắt tới cậu ta rồi? 51 Chương 51: Khiến người ta xót xa 52 Chương 52: Người đàn ông hung dữ này lại thích ăn đồ ngọt 53 Chương 53: Thật sự rất đáng yêu 54 Chương 54: Hung cái gì mà hung 55 Chương 55: Cô là đến để bảo vệ Tần Sâm 56 Chương 56: Động lòng trần 57 Chương 57: Đích thị là ngôi sao dẫn đường của Vân Thương 58 Chương 58: Cẩn thận đấy, đừng mềm lòng 59 Chương 59: Giật mình gai mắt 60 Chương 60: Anh Bùi Yến 61 Chương 61: Tiểu tổ tông của anh ấy 62 Chương 62: Đôi môi mỏng và lạnh 63 Chương 63: Vừa mới hôn nhau 64 Chương 64: Chỉ thích mình anh 65 Chương 65: Sau này để em chủ động nhé 66 Chương 66: Công khai quan hệ 67 Chương 67: Hẹn hò 68 Chương 68: Tốc độ hào môn 69 Chương 69: Lưỡng tình tương duyệt 70 Chương 70: Trừng phạt anh đi 71 Chương 71: Bảo bối 72 Chương 72: Tiệc đính hôn 73 Chương 73: Khách không mời mà đến 74 Chương 74: Đồng sàng cộng chẩm 75 Chương 75: Dỗ dành anh ấy 76 Chương 76: Con tư sinh 77 Chương 77: Đúng là một người chồng kiều diễm 78 Chương 78: Hôn nhau cũng phải né người 79 Chương 79: Em có quyền sử dụng anh 80 Chương 80: Thói chiếm hữu phát tác 81 Chương 81: Không mời mà đến 82 Chương 82: Bái phục 83 Chương 83: Phần thưởng 84 Chương 84: Mê hoặc 85 Chương 85: Tình bạn vạn tuế 86 Chương 86: Bài hát này hát cho em nghe 87 Chương 87: Nhắm chừng chọn con rể 88 Chương 88: Hai tên nhát gan 89 Chương 89: Tai nạn bất ngờ 90 Chương 90: Phụng bồi đến cùng 91 Chương 91: Là Tần Tranh, không phải anh 92 Chương 92: Mưu đồ chính con người anh 93 Chương 93: Anh ấy không cần em 94 Chương 94: Chặn 95 Chương 95: Người sau ngoan ngoãn vâng lời hơn 96 Chương 96: Tần Tranh, nguy! 97 Chương 97: Cô muốn tặng anh muôn vàn tinh thần 98 Chương 98: Cậu đang ghen đấy à? 99 Chương 99: Anh ta sớm muộn gì cũng là của tôi 100 Chương 100: Chạy không thoát đâu 101 Chương 101: Đến để yêu anh 102 Chương 102: Tôi cưới cậu nhé 103 Chương 103: Hôn em một cái đi 104 Chương 104: Thắng đậm 105 Chương 105: Thế lực Cảng Thành 106 Chương 106: Đại tiểu thư 107 Chương 107: Độ tuổi huyết khí phương cương 108 Chương 108: Ai nắm đấm lớn hơn kẻ đó có lý 109 Chương 109: Không sợ chết, cứ việc tới 110 Chương 110: Uyên ương giỡn nước 111 Chương 111: Đạo hiếu khách 112 Chương 112: Trân cược chiến thắng 113 Chương 113: Hôn một cái nhé 114 Chương 114: Phôi trai đẹp trời sinh 115 Chương 115: Sát thần mặt lạnh 116 Chương 116: Nước lửa bất dung 117 Chương 117: Tình nguyện 118 Chương 118: Cậu ta chứ có phải đàn ông khác đâu 119 Chương 119: Bùi Hạ, chính là toàn bộ niệm tưởng của cậu ấy 120 Chương 120: Cô ấy là người quyết định 121 Chương 121: Gan lớn bằng trời 122 Chương 122: Mặc kệ nước chảy mây trôi 123 Chương 123: Cầu xin tha cho 124 Chương 124: Cỏ gần hang, chó cũng chê 125 Chương 125: Xin chào, có cân nhắc nhảy việc không? 126 Chương 126: Rời đi 127 Chương 127: Đừng run 128 Chương 128: Thích 129 Chương 129: Cầu nguyện 130 Chương 130: Tôi rất nhớ em 131 Chương 131: Bảo vệ một người 132 Chương 132: Biến trời 133 Chương 133: Sắp kết hôn rồi 134 Chương 134: Rất nhớ anh 135 Chương 135: Vợ yêu, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn 136 Chương 136: Bất ngờ 137 Chương 137: Thế nào cũng được 138 Chương 138: Say sinh mộng tử 139 Chương 139: Hoa vàng nhỏ 140 Chương 140: Tân hôn vui vẻ 141 Chương 141: Cô ấy còn động lòng hơn cả đêm tối 142 Chương 142: Manh mối 143 Chương 143: Di chúc 144 Chương 144: Bố chúng ta mẹ chúng ta 145 Chương 145: Tôi cũng là người nhà họ Vân 146 Chương 146: Chân tướng 147 Chương 147: Bụi định hình trần 148 Chương 148: Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy bồng vợ bao giờ à 149 Chương 149: Một lời giải thích 150 Chương 150: Làm bố mẹ tuyệt vời nhất trên thế gian 151 Chương 151: Hồi quang phản chiếu 152 Chương 152: Có được dẫn người nhà theo không 153 Chương 153: Anh ấy rất dễ dỗ 154 Chương 154: Gia pháp 155 Chương 155: Cứ chiều chuộng tôi đi 156 Chương 156: Tiểu yêu tinh 157 Chương 157: Khiến người ta ghen tị 158 Chương 158: Bạn đời cuộc đời 159 Chương 159: Cưng chiều thôi biết sao giờ 160 Chương 160: Tôi đẹp xiết bao tân nương của ta 161 Ngoại truyện 1: Tín Thành & Bùi Hạ 162 Ngoại truyện 2: Nhiều năm sau 163 Ngoại truyện 3: Tiền kiếp

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Thiên thần áo trắng trên mái ngói chính là Vân Thương.
Con sư tử đầu xù dưới đất chính là Bùi Hạ.
Bùi Hạ, em gái cùng cha khác mẹ của Bùi Yến, bằng tuổi với Vân Thương.
“Vân Phiên Phiên, kéo em lên đây!” Đại tiểu thư nhà họ Bùi kiêu căng kiều ngạo, từ trước đến nay thích dùng giọng điệu sai khiến để nói chuyện, dù cho trong miệng ngậm một cây kem que nói năng không rõ ràng, khí thế trên người cũng không hề suy giảm chút nào.
Bùi Hạ dùng cả hai tay bấu chặt lấy chiếc thang, lại vì sợ độ cao nên kẹt ở giữa thang đành phải cầu cứu Vân Thương ở trên mái nhà.
Vân Thương không biết sao mình lại chọc phải cô ta nữa, kéo cô ta lên xong cũng không nói lời nào, chỉ đợi cô ta giải thích mục đích đến đây.
Bùi Hạ của kiếp trước vốn không thích cô, thậm chí còn kiếm chuyện gây khó dễ cho cô khắp nơi.
Sau khi cẩn thận ngồi vững vàng trên ngói, Bùi Hạ vỗ vỗ ngực khẽ thở phào một hơi, quay đầu cười hì hì nhìn cô: “Nghe nói cậu bị sét đánh xong thì ngộ ra rồi, có phải thật không?”
“…” Chẳng qua là ngày ngã từ gác mái xuống vừa hay trúng vào hôm thời tiết dông bão mà thôi.
Nhưng cô quả thực đã trọng sinh trở về vào lúc đó, nói là ngộ ra thì cũng đúng.
Chưa đợi cô mở lời, vị đại tiểu thư này lại nóng lòng muốn xác thực: “Tớ còn nghe nói cậu nhìn thấy Bùi Minh là buồn nôn nôn thốc nôn tháo lên người cậu ta, có phải thật không?”
Vân Thương cạn lời lắc đầu: “Không phải, tớ…”
“Đừng nói nữa, tớ hiểu!” Bùi Hạ cử động hơi mạnh, tiện tay kéo ôm vai Vân Thương vào lòng, đầy khí phách hào hùng nói: “Biết sai mà sửa, phàm là điều tốt đẹp không gì bằng! Chỉ cần cậu cũng chướng mắt Bùi Minh giống tớ, vậy chúng ta chính là chị em tốt, ân oán cũ giữa hai chúng ta từ nay về sau tan thành mây khói!”
Vân Thương khẽ cau mày, ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác nhìn cô ta, nghi ngờ cô ta bị thứ gì đó nhập người rồi.
Bà cụ nhà họ Bùi theo đạo Phật, những thứ như yêu ma quỷ này, Vân Thương chịu ảnh hưởng của bà, cũng là nửa tin nửa ngờ.
Thực ra trong lòng cô phiền muộn nhiều hơn, phiền muộn vị đại tiểu thư trước nay vẫn coi mình là kẻ thù này lại chủ động thân thiết với cô muốn hòa giải tay bắt mặt mừng.
Lúc cô chưa đến nhà họ Bùi, trong nhà họ Bùi chỉ có một mình Bùi Hạ là hòn ngọc trên tay.
Nhưng kể từ sau khi cô đến, bà cụ rõ ràng thiên vị cô hơn.
Đây có lẽ là lý do Bùi Hạ luôn ghét cô.
Nhưng bây giờ, một Bùi Hạ tiếp cận cô mang theo thiện ý, trước khi trọng sinh, cô chưa từng gặp bao giờ.
Bùi Hạ cũng biết mình có điểm bất thường, gãi gãi gáy mặt không đỏ tim không đập nói:
“Hai chúng ta chẳng phải đều trúng tuyển Kinh Đại rồi sao, tớ đến làm quen với cậu trước đây mà, đương nhiên, chủ yếu vẫn là vì cậu đã quay đầu hướng thiện chọn anh trai tớ, nhỡ đâu bà nội thực sự muốn gả cậu cho anh tớ thì sao, nếu thật sự như thế thì cậu chính là chị dâu tương lai của tớ rồi còn gì.”
Vân Thương nghẹn họng một lúc lâu: “…”
Biết con nhóc này cuồng anh trai, nhưng không ngờ lại cuồng đến mức độ này.
Thậm chí chỉ vì một lời đồn đại, vì Bùi Yến, mà chủ động ra hiệu làm hòa với cô.
Vân Thương vẫn im lặng không nói gì.
Bùi Hạ chớp chớp mắt: “Sao cậu không nói gì thế?”
Vân Thương cười nhẹ: “Đợi cậu nói xong đã.”
Từ sau khi tỉnh lại sau tai nạn lúc nhỏ, Vân Thương đã vướng phải cái tật nói năng không trôi chảy, tính ra cũng không quá nghiêm trọng, chính là cứ lặp đi lặp lại giữa việc lắp bắp ngưng trệ.
Bà cụ đã dẫn cô đi khám rất nhiều bác sĩ, có người nói đó là di chứng sau chấn thương, cũng có người nói là vì tuổi nhỏ chịu cú sốc tinh thần kinh hoàng rồi lại bị cảnh sát liên tục ba ngày hỏi đi hỏi lại cùng một câu hỏi đó nên đã sinh ra phản ứng kích ứng căng thẳng, thế nên mới mắc phải cái tật này.
Bùi Hạ có chút chột dạ hít hít mũi: “Tớ nói xong rồi mà.”
Cô ta là người nóng tính, Vân Thương nói năng không lưu loát, cô ta quả thật không có kiên nhẫn để nghe.
Vân Thương nhìn thấu, thế nên khẽ gật đầu: “Ừ.”
Bùi Hạ: “???”
Lạnh lùng quá vậy.
Bùi Yến đứng trên cái cây đối diện chứng kiến toàn bộ quá trình suýt nữa bị chọc cười thành tiếng.
Nhìn khắp cả Kinh Châu này, người có thể khiến cục bông nhỏ Bùi Hạ này phải câm nín, đếm đi đếm lại cũng chẳng có mấy ai.
“Ai đấy? Ai ở đó thế?” Thính lực của Bùi Hạ siêu phàm đỉnh chóp, phát hiện ra có người ở không xa liền lộ ra vẻ mặt hung dữ vài giây, chờ đến khi nhìn rõ là ai xong liền lập tức hớn hở ra mặt, chốc lát quên mất bản thân sợ độ cao, toàn bộ người đứng thẳng tắp trên mái ngói, vẫy tay ra hiệu: “Anh trai! Em và chị dâu đang ở đây này!”
Đôi mắt nai con của Vân Thương bỗng chốc trợn tròn.
Một là vì tiếng chị dâu kia, hai là vì Bùi Yến.
Đặc biệt là khi chứng kiến cảnh Bùi Yến nhảy từ trên cây xuống hai tay đút túi quần thẳng tắp đi về phía này, rồi lại ngầu lòi hết chỗ nói dùng một tay bám thang trèo lên mái nhà đứng thẳng trước mặt cô lạnh lùng chằm chằm nhìn cô.
Ánh mắt u ám âm hiểm, khí thế bức người.
Đôi mắt Vân Thương càng trợn tròn hơn.
Đầu óc ù ù mất mấy giây, cô cười không nổi.
Vừa chấn động vừa lúng túng.
Người cũng chấn động không kém còn có Bùi Hạ, cô ta nằm mơ cũng không ngờ rằng vừa hét lên một tiếng chị dâu lại thực sự triệu hồi được Bùi Yến tới, thế nên ánh mắt nhìn sang Vân Thương ngay lập tức có thêm vài phần may mắn.
May mà hôm nay đến tìm Vân Thương là đi đúng hướng.
“Tìm đâu ra cái thang thế này?” Bùi Yến thoạt nhìn trông giống như đến hỏi tội hơn.
“Trèo cao thế, lại muốn ngã thêm lần nữa à?”
Ngữ khí quá mức lạnh lùng nghiêm khắc, người lại có vẻ ngoài hung dữ, dọa cho hai cô gái vừa mới thành tuổi trưởng thành sợ đến ngây người.
Vân Thương có chút hoảng hốt đứng lên.
Bùi Hạ cũng rụt cổ lại, ngón tay chỉ thẳng về phía bên phải: “Vân Thương làm đấy.”
Trán Vân Thương xuất hiện dấu chấm hỏi vô cùng rõ ràng.
Đã nói là chị em tốt cơ mà?
Không có kiểu bán đứng người ta thế này chứ.
“Xuống dưới.” Bùi Yến trước sau vẫn giữ nguyên cái biểu cảm ấy, nhìn thì có vẻ lạnh lùng, nhưng kết hợp với hành động của anh…
Đúng là kiêu ngạo hết chỗ nói.
Vân Thương tự rút ra kết luận trong lòng.
Quả không hổ danh là nhị thế tổ, đại thiếu gia, người thừa kế…
Trước đây sao cô lại không nhận ra anh ta kiêu căng hách dịch như muốn hất hàm sai khiến cả thiên hạ thế này cơ chứ.
Bùi Hạ ở trước mặt Bùi Yến ngoan ngoãn vô cùng, bảo xuống là xuống, không mang theo nửa phần do dự.
Dù Vân Thương là một kẻ nhát gan, nhưng vẫn có chút cốt khí, há miệng lầm bầm một câu:
“Thế còn anh, trèo cây, chẳng phải cũng thế thôi.”
Nhìn qua có vẻ còn mang theo chút tủi thân.
Bùi Hạ tót lẹ trượt tút xuống thang nghe thấy câu này thay cho Vân Thương kêu lên một tiếng báo động nguy hiểm!
Dám nói chuyện với Bùi Yến kiểu này, không muốn sống nữa à?
Nhưng đợi nửa phút, cũng chẳng thấy Bùi Yến nổi giận.
Ngược lại còn đợi được câu nói mắng chửi cô ta của anh: “Cái mắt không cần nữa hay là cái chân không cần nữa rồi?”
Bùi Hạ: “…”
Trái tim tan nát.
Vân Thương cứ thế tiễn đưa vị đại tiểu thư vừa mới xưng chị em kết nghĩa với mình tót lẹ chuồn mất dạng.
Ở một mình chung một chỗ với Bùi Yến, cô vẫn không khống chế được sự căng thẳng trong lòng.
Bùi Yến nghiêng đầu nhìn cô, bước lên trước một bước muốn hỏi cô tại sao không phủ nhận câu chị dâu vừa rồi của Bùi Hạ, nhưng vừa mới áp sát lại gần, lại thấy cô gái này theo bản năng lùi lại một bước.
Anh không nhịn được mà cau mày.
Lùi nữa, là ngã nhào xuống dưới đấy.
Thế nên anh liền không tiến lại gần cô tiểu thư dường như đột nhiên nổi hứng thích anh, nhưng lại rất sợ anh này nữa.
Đến tột cùng là thật sự nhát gan, hay là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh?
Vân Thương quả thực rất sợ Bùi Yến.
Chuyện làm càn không thèm tuân thủ quy tắc phạm thượng trái đạo lý nào mà anh chưa từng làm qua cơ chứ.
Vẻ ngoài dữ dằn, nắm đấm cứng rắn, mở miệng không nể nang ai mà ra tay lại càng không nể nang ai hơn.
Vị hung thần mà gia pháp nhà họ Bùi cũng đành bó tay không trị nổi.
Ai mà không sợ chứ?
Kiếp trước vào lúc Bùi Kính Sinh bị tai nạn nằm liệt giường không thể tiếp tục giải quyết các công việc của công ty, Bùi Yến với tư cách là người thừa kế đã đường hoàng thuận lý thành chương trở thành người phát ngôn có trọng lượng nhất của nhà họ Bùi.
Chuyện cụ thể thế nào Vân Thương không rõ lắm, cô chỉ biết rằng, ban đầu các vị lão nguyên lão bên trong nội bộ nhà họ Bùi hình như không mấy hài lòng với vị tân chủ quyền lực này.
Nhưng sau đó, cái tên Bùi Yến ấy, lại trở thành một sự tồn tại khiến người trong giới nghe tên đã phải khiếp sợ mất mật.
Không ai là không sợ Bùi Yến.
“Sợ anh?” Gió chiều hè ấm áp, Bùi Yến đứng trước mặt cô tỉ mỉ đánh giá cô, vừa mở lời, ngữ khí vẫn là sự lạnh lẽo quen thuộc.
Anh dường như nói chuyện với ai cũng đều mang theo biểu cảm này, nhạt nhòa, khiến người ta không cách nào đoán thấu.
Vân Thương né tránh ánh mắt của anh, ngón trỏ co lại vô thức cọ cọ ngón cái, dù cho đã bị nhìn thấu, cô vẫn lắc đầu phủ nhận:
“Không, không sợ.”
Giọng nói rất mềm mại.
Khiến Bùi Yến liên tưởng đến một món điểm tâm.
Cuốn đậu xanh mềm dẻo ngọt ngào.
Tỉ mỉ mềm mại, ngọt ngào mà không ngấy.

JSON:
{“title”: “Chương 4: Sợ anh?”, “content”: “Thiên thần áo trắng trên mái ngói chính là Vân Thương.
Con sư tử đầu xù dưới đất chính là Bùi Hạ.
Bùi Hạ, em gái cùng cha khác mẹ của Bùi Yến, bằng tuổi với Vân Thương.
“Vân Phiên Phiên, kéo em lên đây!” Đại tiểu thư nhà họ Bùi kiêu căng kiều ngạo, từ trước đến nay thích dùng giọng điệu sai khiến để nói chuyện, dù cho trong miệng ngậm một cây kem que nói năng không rõ ràng, khí thế trên người cũng không hề suy giảm chút nào.
Bùi Hạ dùng cả hai tay bấu chặt lấy chiếc thang, lại vì sợ độ cao nên kẹt ở giữa thang đành phải cầu cứu Vân Thương ở trên mái nhà.
Vân Thương không biết sao mình lại chọc phải cô ta nữa, kéo cô ta lên xong cũng không nói lời nào, chỉ đợi cô ta giải thích mục đích đến đây.
Bùi Hạ của kiếp trước vốn không thích cô, thậm chí còn kiếm chuyện gây khó dễ cho cô khắp nơi.
Sau khi cẩn thận ngồi vững vàng trên ngói, Bùi Hạ vỗ vỗ ngực khẽ thở phào một hơi, quay đầu cười hì hì nhìn cô: “Nghe nói cậu bị sét đánh xong thì ngộ ra rồi, có phải thật không?”
“…” Chẳng qua là ngày ngã từ gác mái xuống vừa hay trúng vào hôm thời tiết dông bão mà thôi.
Nhưng cô quả thực đã trọng sinh trở về vào lúc đó, nói là ngộ ra thì cũng đúng.
Chưa đợi cô mở lời, vị đại tiểu thư này lại nóng lòng muốn xác thực: “Tớ còn nghe nói cậu nhìn thấy Bùi Minh là buồn nôn nôn thốc nôn tháo lên người cậu ta, có phải thật không?”
Vân Thương cạn lời lắc đầu: “Không phải, tớ…”
“Đừng nói nữa, tớ hiểu!” Bùi Hạ cử động hơi mạnh, tiện tay kéo ôm vai Vân Thương vào lòng, đầy khí phách hào hùng nói: “Biết sai mà sửa, phàm là điều tốt đẹp không gì bằng! Chỉ cần cậu cũng chướng mắt Bùi Minh giống tớ, vậy chúng ta chính là chị em tốt, ân oán cũ giữa hai chúng ta từ nay về sau tan thành mây khói!”
Vân Thương khẽ cau mày, ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác nhìn cô ta, nghi ngờ cô ta bị thứ gì đó nhập người rồi.
Bà cụ nhà họ Bùi theo đạo Phật, những thứ như yêu ma quỷ này, Vân Thương chịu ảnh hưởng của bà, cũng là nửa tin nửa ngờ.
Thực ra trong lòng cô phiền muộn nhiều hơn, phiền muộn vị đại tiểu thư trước nay vẫn coi mình là kẻ thù này lại chủ động thân thiết với cô muốn hòa giải tay bắt mặt mừng.
Lúc cô chưa đến nhà họ Bùi, trong nhà họ Bùi chỉ có một mình Bùi Hạ là hòn ngọc trên tay.
Nhưng kể từ sau khi cô đến, bà cụ rõ ràng thiên vị cô hơn.
Đây có lẽ là lý do Bùi Hạ luôn ghét cô.
Nhưng bây giờ, một Bùi Hạ tiếp cận cô mang theo thiện ý, trước khi trọng sinh, cô chưa từng gặp bao giờ.
Bùi Hạ cũng biết mình có điểm bất thường, gãi gãi gáy mặt không đỏ tim không đập nói:
“Hai chúng ta chẳng phải đều trúng tuyển Kinh Đại rồi sao, tớ đến làm quen với cậu trước đây mà, đương nhiên, chủ yếu vẫn là vì cậu đã quay đầu hướng thiện chọn anh trai tớ, nhỡ đâu bà nội thực sự muốn gả cậu cho anh tớ thì sao, nếu thật sự như thế thì cậu chính là chị dâu tương lai của tớ rồi còn gì.”
Vân Thương nghẹn họng một lúc lâu: “…”
Biết con nhóc này cuồng anh trai, nhưng không ngờ lại cuồng đến mức độ này.
Thậm chí chỉ vì một lời đồn đại, vì Bùi Yến, mà chủ động ra hiệu làm hòa với cô.
Vân Thương vẫn im lặng không nói gì.
Bùi Hạ chớp chớp mắt: “Sao cậu không nói gì thế?”
Vân Thương cười nhẹ: “Đợi cậu nói xong đã.”
Từ sau khi tỉnh lại sau tai nạn lúc nhỏ, Vân Thương đã vướng phải cái tật nói năng không trôi chảy, tính ra cũng không quá nghiêm trọng, chính là cứ lặp đi lặp lại giữa việc lắp bắp ngưng trệ.
Bà cụ đã dẫn cô đi khám rất nhiều bác sĩ, có người nói đó là di chứng sau chấn thương, cũng có người nói là vì tuổi nhỏ chịu cú sốc tinh thần kinh hoàng rồi lại bị cảnh sát liên tục ba ngày hỏi đi hỏi lại cùng một câu hỏi đó nên đã sinh ra phản ứng kích ứng căng thẳng, thế nên mới mắc phải cái tật này.
Bùi Hạ có chút chột dạ hít hít mũi: “Tớ nói xong rồi mà.”
Cô ta là người nóng tính, Vân Thương nói năng không lưu loát, cô ta quả thật không có kiên nhẫn để nghe.
Vân Thương nhìn thấu, thế nên khẽ gật đầu: “Ừ.”
Bùi Hạ: “???”
Lạnh lùng quá vậy.
Bùi Yến đứng trên cái cây đối diện chứng kiến toàn bộ quá trình suýt nữa bị chọc cười thành tiếng.
Nhìn khắp cả Kinh Châu này, người có thể khiến cục bông nhỏ Bùi Hạ này phải câm nín, đếm đi đếm lại cũng chẳng có mấy ai.
“Ai đấy? Ai ở đó thế?” Thính lực của Bùi Hạ siêu phàm đỉnh chóp, phát hiện ra có người ở không xa liền lộ ra vẻ mặt hung dữ vài giây, chờ đến khi nhìn rõ là ai xong liền lập tức hớn hở ra mặt, chốc lát quên mất bản thân sợ độ cao, toàn bộ người đứng thẳng tắp trên mái ngói, vẫy tay ra hiệu: “Anh trai! Em và chị dâu đang ở đây này!”
Đôi mắt nai con của Vân Thương bỗng chốc trợn tròn.
Một là vì tiếng chị dâu kia, hai là vì Bùi Yến.
Đặc biệt là khi chứng kiến cảnh Bùi Yến nhảy từ trên cây xuống hai tay đút túi quần thẳng tắp đi về phía này, rồi lại ngầu lòi hết chỗ nói dùng một tay bám thang trèo lên mái nhà đứng thẳng trước mặt cô lạnh lùng chằm chằm nhìn cô.
Ánh mắt u ám âm hiểm, khí thế bức người.
Đôi mắt Vân Thương càng trợn tròn hơn.
Đầu óc ù ù mất mấy giây, cô cười không nổi.
Vừa chấn động vừa lúng túng.
Người cũng chấn động không kém còn có Bùi Hạ, cô ta nằm mơ cũng không ngờ rằng vừa hét lên một tiếng chị dâu lại thực sự triệu hồi được Bùi Yến tới, thế nên ánh mắt nhìn sang Vân Thương ngay lập tức có thêm vài phần may mắn.
May mà hôm nay đến tìm Vân Thương là đi đúng hướng.
“Tìm đâu ra cái thang thế này?” Bùi Yến thoạt nhìn trông giống như đến hỏi tội hơn.
“Trèo cao thế, lại muốn ngã thêm lần nữa à?”
Ngữ khí quá mức lạnh lùng nghiêm khắc, người lại có vẻ ngoài hung dữ, dọa cho hai cô gái vừa mới thành tuổi trưởng thành sợ đến ngây người.
Vân Thương có chút hoảng hốt đứng lên.
Bùi Hạ cũng rụt cổ lại, ngón tay chỉ thẳng về phía bên phải: “Vân Thương làm đấy.”
Trán Vân Thương xuất hiện dấu chấm hỏi vô cùng rõ ràng.
Đã nói là chị em tốt cơ mà?
Không có kiểu bán đứng người ta thế này chứ.
“Xuống dưới.” Bùi Yến trước sau vẫn giữ nguyên cái biểu cảm ấy, nhìn thì có vẻ lạnh lùng, nhưng kết hợp với hành động của anh…
Đúng là kiêu ngạo hết chỗ nói.
Vân Thương tự rút ra kết luận trong lòng.
Quả không hổ danh là nhị thế tổ, đại thiếu gia, người thừa kế…
Trước đây sao cô lại không nhận ra anh ta kiêu căng hách dịch như muốn hất hàm sai khiến cả thiên hạ thế này cơ chứ.
Bùi Hạ ở trước mặt Bùi Yến ngoan ngoãn vô cùng, bảo xuống là xuống, không mang theo nửa phần do dự.
Dù Vân Thương là một kẻ nhát gan, nhưng vẫn có chút cốt khí, há miệng lầm bầm một câu:
“Thế còn anh, trèo cây, chẳng phải cũng thế thôi.”
Nhìn qua có vẻ còn mang theo chút tủi thân.
Bùi Hạ tót lẹ trượt tút xuống thang nghe thấy câu này thay cho Vân Thương kêu lên một tiếng báo động nguy hiểm!
Dám nói chuyện với Bùi Yến kiểu này, không muốn sống nữa à?
Nhưng đợi nửa phút, cũng chẳng thấy Bùi Yến nổi giận.
Ngược lại còn đợi được câu nói mắng chửi cô ta của anh: “Cái mắt không cần nữa hay là cái chân không cần nữa rồi?”
Bùi Hạ: “…”
Trái tim tan nát.
Vân Thương cứ thế tiễn đưa vị đại tiểu thư vừa mới xưng chị em kết nghĩa với mình tót lẹ chuồn mất dạng.
Ở một mình chung một chỗ với Bùi Yến, cô vẫn không khống chế được sự căng thẳng trong lòng.
Bùi Yến nghiêng đầu nhìn cô, bước lên trước một bước muốn hỏi cô tại sao không phủ nhận câu chị dâu vừa rồi của Bùi Hạ, nhưng vừa mới áp sát lại gần, lại thấy cô gái này theo bản năng lùi lại một bước.
Anh không nhịn được mà cau mày.
Lùi nữa, là ngã nhào xuống dưới đấy.
Thế nên anh liền không tiến lại gần cô tiểu thư dường như đột nhiên nổi hứng thích anh, nhưng lại rất sợ anh này nữa.
Đến tột cùng là thật sự nhát gan, hay là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh?
Vân Thương quả thực rất sợ Bùi Yến.
Chuyện làm càn không thèm tuân thủ quy tắc phạm thượng trái đạo lý nào mà anh chưa từng làm qua cơ chứ.
Vẻ ngoài dữ dằn, nắm đấm cứng rắn, mở miệng không nể nang ai mà ra tay lại càng không nể nang ai hơn.
Vị hung thần mà gia pháp nhà họ Bùi cũng đành bó tay không trị nổi.
Ai mà không sợ chứ?
Kiếp trước vào lúc Bùi Kính Sinh bị tai nạn nằm liệt giường không thể tiếp tục giải quyết các công việc của công ty, Bùi Yến với tư cách là người thừa kế đã đường hoàng thuận lý thành chương trở thành người phát ngôn có trọng lượng nhất của nhà họ Bùi.
Chuyện cụ thể thế nào Vân Thương không rõ lắm, cô chỉ biết rằng, ban đầu các vị lão nguyên lão bên trong nội bộ nhà họ Bùi hình như không mấy hài lòng với vị tân chủ quyền lực này.
Nhưng sau đó, cái tên Bùi Yến ấy, lại trở thành một sự tồn tại khiến người trong giới nghe tên đã phải khiếp sợ mất mật.
Không ai là không sợ Bùi Yến.
“Sợ anh?” Gió chiều hè ấm áp, Bùi Yến đứng trước mặt cô tỉ mỉ đánh giá cô, vừa mở lời, ngữ khí vẫn là sự lạnh lẽo quen thuộc.
Anh dường như nói chuyện với ai cũng đều mang theo biểu cảm này, nhạt nhòa, khiến người ta không cách nào đoán thấu.
Vân Thương né tránh ánh mắt của anh, ngón trỏ co lại vô thức cọ cọ ngón cái, dù cho đã bị nhìn thấu, cô vẫn lắc đầu phủ nhận:
“Không, không sợ.”
Giọng nói rất mềm mại.
Khiến Bùi Yến liên tưởng đến một món điểm tâm.
Cuốn đậu xanh mềm dẻo ngọt ngào.
Tỉ mỉ mềm mại, ngọt ngào mà không ngấy.

Trước
Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC