Khi Cánh Bướm Khẽ Run
Chương 1: Trùng sinh
Danh sách chương
Kinh Châu.
Cơn giông giữa mùa hè đổ xuống xối xả, dày đặc đập vào khung cửa, kêu lốp bốp.
Tiếng sấm gầm rú, chớp giật đan xen, rõ ràng là ban ngày nhưng vòm trời lại bị bóng tối bao trùm, xé toạc ra một vết rách chấn động tâm can.
Đau —-
Cảm giác đau đớn thấu xương thấu tủy lan từ lồng ngực lên đến đỉnh đầu, khuôn mặt Vân Thương tái nhợt, biểu cảm đau đớn đến cực điểm, nhất thời không phân biệt được đây là cơn đau xé lòng xé dạ không thở nổi, hay là cơn đau do đầu chịu va đập mạnh mất máu quá nhiều.
Thần Chết dường như đang gọi cô.
Như thể đang chìm sâu vào một xoáy nước hỗn độn, trước khi ý thức tan rã, những khung cảnh từng khiến cô chịu đả thương nặng nề vẫn đang lặp đi lặp lại trong đầu.
Đêm trước ngày đính hôn, trong nhà xuất hiện thêm một người phụ nữ.
Chính tại căn biệt thự mà nhà họ Bùi tặng cho Vân Thương làm quà đính hôn, trên chiếc giường sắp trở thành phòng tân hôn của cô và Bùi Minh.
Người phụ nữ buông xõa mái tóc, đường hoàng làm những chuyện thân mật nhất với vị hôn của cô —-
“Chỉ là đính hôn thôi mà, đi lướt qua thủ tục cho có lệ thôi, bảo bối, đừng ghen tuông vớ vẩn.” Người đàn ông bóp chặt cằm người phụ nữ đang quỳ trước chân mình, hơi thở hổn hển, giọng điệu mang theo sự bất cần đầy hư hỏng.
Người phụ nữ hình như không lĩnh tình, túm lấy tay hắn nửa đẩy nửa chiều: “Nói nghe hay lắm, các người đính hôn rồi, bước tiếp theo chẳng phải là kết hôn sao.”
“Kết hôn thì sao chứ, đợi lấy được khối tài sản đó của nhà họ Vân, tôi có khối cách ép cô ta chủ động đề nghị ly hôn.” Người đàn ông cười khẩy, ngồi bên giường ngả người ra sau một chút, “Giúp tôi cho tốt, đừng làm hỏng kế hoạch, thành công rồi sẽ không để thiệt thòi cho em đâu.”
“Thật chứ?” Người phụ nữ cười quyến rũ, áp sát vào đùi hắn, vươn tay ra, “Thành công rồi cưới em, cũng là thật chứ?”
“Thật.” Đáy mắt người đàn ông lóe lên tia dục vọng, “Nếu không phải phần di chúc đó chỉ khi cô ta kết hôn mới có hiệu lực, tôi có rảnh rỗi hơi đâu mà đi chơi trò tình yêu thuần khiết với cô ta.”
“Một câu nói cũng không nói rõ ràng được, đồ nói lắp —-
“Chẳng lẽ mắt mình mù rồi mới đi thích thể loại như cô ta?”
…
Vân Thương là một kẻ nhát gan.
Phản ứng đầu tiên khi bắt gặp cảnh này lại là trốn chạy.
Cho nên đáng đời cô sẩy chân ngã lăn từ chiếc cầu thang dài dặc đó xuống.
Vết máu lan rộng, cùng lúc đó giọt nước mắt nơi khóe mi cuối cùng cũng rơi xuống.
“Phiên Phiên…”
“Vân Thương —-
Hai âm thanh giống như vượt qua không gian thời gian hoàn toàn chồng khít lên nhau.
Trước khi mất ý thức, Vân Thương nghe thấy có người đang gấp gáp gọi tên mình.
Những âm thanh chồng chất vang vọng bên tai Vân Thương, vo ve ong ong, lộn xộn vô trật tự.
Đầu óc Vân Thương hỗn loạn thành một mảnh, không phân biệt nổi những âm thanh này thuộc về quá khứ, hiện tại, hay tương lai.
Đau.
Cơn đau này suýt thì lấy đi cái mạng của Vân Thương.
Mi mắt nặng trĩu không thể mở ra, đôi môi run rẩy không thốt nổi nửa tiếng, bóng tối trong thế giới ấy phóng đại sự sợ hãi của con người lên mức tối đa.
Cho đến khi những âm thanh ảo giác hỗn tạp kia dần trở nên chân thực —-
“Không phải nói chỉ bị trầy chút da thôi sao? Mê man lâu thế này mà sao Phiên Phiên của tôi vẫn chưa tỉnh!” Bà cụ lo lắng thở dài không thôi, kèm theo tiếng gõ gõ của chiếc gậy chống xuống đất.
“Bà đừng lo, đợi thêm chút nữa xem sao.” Bùi Minh ngáp một cái, giọng của thiếu niên vừa mới trưởng thành vẫn giữ lại một chút non nớt.
Có người lườm thiếu niên này một cái, cất lời: “Sợ là mơ thấy trận đại hỏa sáu năm trước rồi, không được đâu, phải đưa đến bệnh viện thôi…”
Bà cụ ngồi bên mép giường dùng tay lau những giọt mồ hôi lạnh liên tục rỉ ra trên trán Vân Thương, xót ruột đến mức vành mắt đỏ hoe: “Phiên Phiên, bà ở đây, đừng sợ nhé…”
Trận mưa dông kéo dài hai ngày nay ở Kinh Châu vẫn đang rơi, gió cuồng sấm sét gào thét dữ dội, giục giã mưa lớn liên tục vỗ vào khung cửa sổ trong phòng Vân Thương.
Bầu trời xé rách một tia chớp bạc, tựa như muốn đánh trúng trái tim Vân Thương, trong chốc lát, cả căn viện đều bị chấn động bởi tiếng sét đánh đó.
Chính vào khoảnh khắc này, Vân Thương bỗng nhiên mở bừng mắt, như thể giông bão phá vỡ mọi xiềng xích mà ngồi bật dậy, trong mắt khó lòng che giấu sự hoảng sợ và đau thương.
“Tỉnh rồi tỉnh rồi, Phật tổ phù hộ…”
“Phiên Phiên, có phải gặp ác mộng không?”
Những người quan tâm đến cô đều vây lại, bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn.
Mồ hôi lạnh túa ra làm ướt sũng mái tóc thưa trước trán cô, không chỉ trán, mà cả sau lưng Vân Thương cũng ướt đẫm.
Tầm nhìn từng chút một trở nên minh mẫn, những âm thanh nửa thực nửa giả kia cũng dần rõ ràng.
Quá mức chân thực, chân thực đến mức giống như giả.
“Đau quá…” Vân Thương ôm đầu, cơn đau này chạy loạn với tốc độ cực nhanh đến từng sợi dây thần kinh, đau đến mức cô không thể thở nổi.
“Đừng sờ đừng sờ —-” Bà cụ kéo giữ đôi bàn tay cứ chắp vá loạn xạ lên vết thương của cô, dỗ dành như dỗ trẻ con, “Cẩn thận chạm vào vết thương đấy.”
Lời vừa dứt, Vân Thương xuất hiện khoảnh khắc thẫn thờ.
“Bà?” Đồng tử cô đột ngột phóng đại, giọng nói khó khăn thốt ra khàn đặc vô cùng, đôi mắt đọng đầy nước mắt tràn ngập vẻ khó tin.
Bà cụ đã được chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer vào năm cô tốt nghiệp đại học, bà đã quên hết tất cả mọi người.
Vậy hiện tại rốt cuộc là chuyện gì xảy ra…
Đầu lại bắt đầu từng cơn nhức nhói, khung cảnh tận mắt chứng kiến Bùi Minh ân ái với người khác lại bắt đầu tái hiện trong tâm trí.
Vân Thương ôm lấy lồng ngực đau nhức dữ dội, khóc đến mức gần như không thốt nên lời.
Thầm mến sáu năm, bên nhau ba năm.
Tình cảm chín năm, thanh xuân chín năm, vậy mà lại đem cho chó ăn hết!
Khuôn mặt Vân Thương tái nhợt, nhìn mọi thứ quen thuộc xung quanh, giọng điệu thê lương: “Em… em chết rồi sao?”
Bà cụ lau nước mắt cho cô, trong giọng điệu an ủi lại mang theo vẻ trách mẻ: “Nói nhảm cái gì thế! Phiên Phiên của tôi sống lâu trăm tuổi, vẫn đang khỏe mạnh đây này!”
Nước mắt chảy xuống khóe môi, là nhiệt độ ấm áp, đến cả cái ôm và bàn tay lau nước mắt cho mình của bà cụ cũng đều có độ ấm.
Vân Thương khóc càng dữ dội hơn, nức nở: “Con… con đang ở đâu thế này?”
“Ngủ ngốc luôn rồi à, đến phòng của mình mà cũng không nhận ra nữa hả?” Bùi Minh nghênh ngang ngồi phịch xuống cuối giường, chống một tay xích lại gần hơn, “Đây là nhà cổ nhà họ Bùi, nơi con ở sáu năm rồi còn gì.”
Khuôn mặt hai mươi bốn tuổi ấy chồng khít lên khuôn mặt thiếu niên non nớt vào lúc này.
Khung cảnh đáng khinh bỉ va đập vào mắt Vân Thương, dù cho chưa hiểu rõ hiện tại rốt cuộc là tình huống gì, sự buồn nôn mang tính sinh lý bộc phát ấy vẫn lan tràn khắp toàn thân.
“Ọe —-”
Nhìn thấy khuôn mặt này, nghe thấy giọng nói này, còn chưa đợi tay hắn chạm vào mình, Vân Thương đã buồn nôn dữ dội.
Không màng tới biểu cảm kinh hãi của những người xung quanh, Vân Thương hất chăn ra chịu đựng cơn buồn nôn này lao thẳng ra ngoài.
Cô đâm sầm chạy bừa với hết sức bình sinh muốn rời xa Bùi Minh thật xa, nhưng vừa rẽ trái ra cửa thì đâm thẳng vào một cái ôm mang theo hơi lạnh ngát.
Tiếng rên trầm phát ra từ đỉnh đầu.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải chính là một tia ánh nhìn còn lạnh lẽo hơn cả cái ôm này.
“Sức cũng lớn đấy, xem ra không sao rồi.” Người đàn ông trước mặt rủ mi mắt, ánh mắt tỉ mỉ đánh giá tiểu cô nương đâm sầm vào người mình nhưng không chịu lùi lại này một lúc lâu, trên mặt không có biểu cảm dư thừa nào, thấy mọi người đuổi theo từ trong phòng ngủ ra, hắn xì một tiếng rồi xoay người định bước đi.
Khi đi, rất tiện tay đỡ Vân Thương đứng vững vàng.
Trong không khí vẫn vương lại một chút hương thơm lạnh lùng quen thuộc.
Vân Thương cứ ngẩn người tại chỗ nhìn theo bóng lưng hắn cho đến khi biến mất, cho đến khi bà cụ gọi cô hết tiếng này đến tiếng khác cô mới phản ứng lại.
Ánh mắt của cô quá đỗi mờ mịt, bà cụ tưởng rằng cô đang thắc mắc tại sao Bùi lại đến thăm cô, bèn giải thích một câu:
“Con ngã ngất đi, là Bùi Yến phát hiện ra con trước, bế con về phòng rồi gọi bác sĩ tới, nhìn con xử lý vết thương xong xuôi rồi mới rời đi.”
Giải thích quá mức cụ thể, giống như đang ngầm nói với cô Bùi Yến này không phải là người xấu xa như cô tưởng tượng.
Vành mắt ngấn lệ, giọng nức nở của Vân Thương tràn ra: “Bùi Yến…”
Vân Thương rất nhạy cảm với âm thanh.
Cho nên.
Trước khi ngã xuống gác mái hôn mê, tiếng Vân Thương nghe thấy chính là do anh gọi.
Còn ở vịnh Tinh Nguyệt trước khi hôn mê, tiếng Phiên Phiên nghe thấy cũng là anh gọi.
Cô đã trọng sinh.
Trọng sinh trở về sáu năm trước.
Tháng tốt nghiệp cấp ba.