Chiêu Xuân Ý
Chương 3: Trùng sinh
Danh sách chương
Gió tây thổi nổi dậy vào tháng chín, trăng lạnh hơi thu nồng.
Một cỗ xe ngựa chậm rãi đi dọc theo đường núi, Thẩm Chiêu Ý tựa người trong thùng xe, tâm trí vẫn còn dừng lại ở khoảnh khắc cận kề cái chết, trong cảm giác đau đớn như đứt từng khúc ruột, bụng như bị thứ gì đó thiêu đốt.
Nàng nghĩ chắc là dáng vẻ khi chết của mình vô cùng thê thảm.
Bất thình lình, một cú xóc mạnh khiến đầu Thẩm Chiêu Ý đập mạnh vào vách xe, kêu một tiếng “đùng”.
“Tiểu thư, tiểu thư…”
Một cơn đau âm ỉ truyền từ trán tới, Thẩm Chiêu Ý cố nén đau đớn, mơ màng mở mắt ra, bắt gặp một đôi mắt đầy lo lắng.
Là nha hoàn thân cận Hồng Linh của nàng.
Chẳng phải Hồng Linh đã chết rồi sao?
Chết vào năm mười lăm tuổi, trên đường về sau khi đi lễ chùa Tĩnh Vân.
Hồng Linh thấy tiểu thư tỉnh lại, vội nói: “Tiểu thư, người không sao chứ? Xe ngựa không biết vì sao bỗng nhiên xóc nảy, người đừng ngủ nữa…”
Thẩm Chiêu Ý sững sờ, nàng nhớ rất rõ, chính là năm này, mẹ đột ngột mắc bệnh nặng, nàng lo lắng cho sức khỏe của mẹ nên đã dẫn theo nha hoàn Hồng Linh, hai bà vú theo xe, cùng mười mấy tùy tùng hộ vệ lên chùa Tĩnh Vân dâng hương.
Nào ngờ trên đường về nhà, dây cương xe ngựa đột nhiên đứt đoạn, xe ngựa chệch khỏi đường quan, thất lạc với tùy tùng đi theo phía sau.
Để cứu nàng, Hồng Linh cùng xe ngã xuống sườn núi, khi tìm thấy thì người đã không còn.
Nàng cũng bị gãy một chân trong vụ tai nạn này, cha mời thái y chẩn trị, dưỡng thương gần nửa năm, đến mùa xuân năm sau mới bình phục.
Vì vết thương quá nặng, chân nàng để lại di chứng, hằng năm vào mùa thu đông, thời tiết lạnh giá là chân lại đau nhức, từ đó về sau không bao giờ nhảy múa được nữa.
“Mặc Tiên” nhảy múa khuynh thành, danh vang kinh hoa, cuối cùng chỉ như hoa quỳnh sớm nở tối tàn.
Nàng đây là, đã trở lại năm mười lăm tuổi sao?
Còn một năm nữa mới đến lúc Thành Vương khởi binh làm phản.
Tước vị trong nhà vẫn còn, cha vẫn là Trung quân Tả đô đốc nắm giữ trọng quyền.
Mẹ đang bệnh nặng cũng không vì cha qua đời mà không chịu nổi đả kích rồi bệnh mất.
Nàng vẫn là đích trưởng nữ Trấn Bắc Hầu, chưa bị Thẩm Tranh đưa tới làm thế thân cho Tề Ung.
Còn có Hồng Linh…
“Trần Đại!”
“Dừng xe, mau dừng xe.” Thẩm Chiêu Ý vội kêu lên.
Trần Đại theo phản xạ siết chặt dây cương, nào ngờ dây cương nối với thùng xe kêu “tách” một tiếng đứt đoạn: “Đại tiểu thư, dây cương đứt rồi, xe ngựa không dừng lại được…”
Chẳng lẽ đã muộn rồi sao?
Từ phía sau xe truyền đến tiếng kêu kinh hoảng, thùng xe xóc nảy dữ dội, xóc đến mức Thẩm Chiêu Ý đầu váng mắt hoa, ruột gan đảo lộn, thân mình va đập mạnh vào vách xe, đau đến mức muốn ngất đi.
Nàng muốn cầu cứu, nhưng tiếng kêu gào phía sau đã không còn nghe thấy nữa.
Giống như kiếp trước, bốn con ngựa mất kiểm soát, chệch khỏi đường quan, khi mọi người chưa kịp phản ứng đã văng mất đám tùy tùng đi theo.
Nàng không thể ngồi chờ chết.
Thẩm Chiêu Ý dặn dò Hồng Linh: “Nếu Trần Đại nhảy xe, ngươi cũng nhảy theo đi.”
Nhảy xe là cử tửu nhất sinh, nếu không phải đường cùng nàng sẽ không dễ dàng thử, nàng không dám đảm bảo mình sẽ may mắn như kiếp trước, sau khi nhảy xe vẫn giữ được mạng.
Hồng Linh hoảng sợ kêu lên: “Tiểu thư, người định làm gì…”
Thẩm Chiêu Ý kéo mạnh cửa xe.
Trần Đại gấp gáp nói: “Đại tiểu thư, bốn con ngựa đã không còn kiểm soát được nữa rồi…”
“Đừng hoảng,” Thẩm Chiêu Ý cố gắng giữ vững thân hình, kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng, “đường phía trước còn bằng phẳng, tạm thời sẽ không xảy ra chuyện gì, ngươi cố gắng hết sức điều khiển xe ngựa, những việc còn lại giao cho ta.”
Trần Đại liên tục đáp ứng.
Nhà Trần Đại là người hầu theo của mẹ, kiếp trước Trần Đại vì cứu nàng mà gãy xương sống, trở thành kẻ bại liệt.
Thẩm Chiêu Ý bật người nhảy lên lưng ngựa.
Nhà họ Thẩm là gia tộc võ tướng, Thẩm Chiêu Ý từ nhỏ đã học cưỡi ngựa bắn cung, nàng dùng sức kéo dây cương, cố gắng điều khiển bốn con ngựa, nhưng phát hiện mình đã đánh giá cao kỹ thuật cưỡi ngựa của bản thân.
Ngựa kéo xe không được trang bị yên cương và bàn đạp, trên lưng ngựa xóc nảy, Thẩm Chiêu Ý chỉ có thể nằm rạp trên lưng ngựa, cố gắng không để mình bị văng xuống.
Không thể làm gì được.
Không!
Thẩm Chiêu Ý nghiến răng rút trâm cài tóc ra, đâm mạnh vào cổ ngựa.
Con ngựa phát ra tiếng hí cao vút, chấn động khiến chim chóc trong núi bay tán loạn, nhóm người đang phóng ngựa phi nước đại dưới chân núi lập tức siết dây cương dừng ngựa.
“Chuyện gì thế? Tiếng này… chẳng lẽ là ngựa nhà ai phát điên?”
“Nghe tiếng, hình như ở ngay phía trước không xa.”
“Ta nhớ chùa Tĩnh Vân ở gần đây, hôm nay chính là ngày rằm, có lẽ là nhà nào đó lên chùa dâng hương, không ngờ lại gặp tai nạn…”
Ngũ tạng lục phủ của Thẩm Chiêu Ý bị xóc đến đảo lộn.
Nàng cầm trâm cài tóc, hết lần này tới lần khác đâm mạnh vào cổ ngựa, máu nóng phun lên mặt, bắn vào cả trong mắt, mọi thứ trước mắt dường như bao phủ bởi một tầng huyết quang không lành.
Nếu xe ngựa không kiểm soát được, vậy thì giết đi là xong.
Ngựa chết, xe ngựa tự nhiên sẽ dừng lại.
Nhóm người ghìm ngựa dừng lại trên một con dốc không xa, lạnh lùng quan sát tình hình phía dưới.
Tùy tùng bên trái có khuôn mặt trẻ thơ, trông rất non nớt: “Điện hạ, chúng ta không cứu người sao? Nàng ấy hình như sắp không chống đỡ nổi…”
“Tử An,” Trục Phong không chút biểu cảm cắt ngang lời hắn: “Điện hạ phụng mật chỉ của Hoàng thượng, bí mật về kinh, không nên tiết lộ hành tung, xe ngựa của nữ tử này tình cờ xuất hiện trên con đường Điện hạ tất phải đi qua, thời gian cũng không sai một khắc, việc này quá trùng hợp, coi chừng có trá.”
Những năm gần đây, sự tranh đấu giữa Thái hậu và Hoàng thượng ngày càng gay gắt, đảng của Thái hậu không ít lần giăng đủ loại cạm bẫy đối phó với Điện hạ, kế mỹ nhân không biết đã dùng bao nhiêu lần, nếu không phải Điện hạ cẩn trọng, thì đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Tử An có chút không đành lòng: “Chẳng lẽ cứ thấy chết mà không cứu?”
Hai người cùng nhìn về phía Điện hạ nhà mình.
Nhìn thiếu nữ không tiếc mạng sống để đấu tranh trên lưng ngựa, người đàn ông dẫn đầu cuối cùng cũng lên tiếng: “Nhìn huy hiệu trên xe ngựa, hẳn là xe ngựa của Trấn Bắc Hầu phủ, nói ra thì, cô cũng còn nợ Trấn Bắc Hầu một ân tình.”
Trấn Bắc Hầu là vị tướng trấn giữ Tây Bắc những năm đầu, dũng mãnh thiện chiến, chiến công hiển hách, rất được Hoàng thượng trọng dụng, sau này trong một trận chiến bị tên bắn trúng tay bị thương, để lại di chứng bệnh tật, không thể tiếp tục chỉ huy binh lính tác chiến với bộ lạc Thiết Lặc, đành bất đắc dĩ rút lui khỏi chiến trường Tây Bắc.
Hai năm trước, bộ lạc Thiết Lặc khởi binh đánh chiếm Hà Tây, hắn phụng chỉ bắc phạt.
Trấn Bắc Hầu phủ đời đời trấn giữ Hà Tây, nắm rõ tường tận về bộ lạc Thiết Lặc, Trấn Bắc Hầu đã không hề giữ lại bất cứ điều gì, đem toàn bộ kinh nghiệm nhiều năm tác chiến với Thiết Lặc chia sẻ hết, còn phân tích cho hắn tình hình binh lực giữa các bộ lạc Thiết Lặc, dâng lên những đúc kết tâm huyết suốt nhiều năm về những điểm yếu của bộ lạc Thiết Lặc, cũng như đội hình phòng thủ để đối phó với thế tấn công của kỵ binh Thiết Lặc.
Quả thực đã giúp đỡ hắn rất nhiều.
Thẩm Chiêu Ý không biết mình rốt cuộc đã đâm bao nhiêu nhát, tiếng hí của con ngựa dần trở nên yếu ớt, chân trước khuỵu xuống, đổ ập xuống nền tuyết.
Xong rồi.