Tóm tắt
Giới thiệu
Sau khi mẫu thân qua đời, Thẩm Vi Từ lẻ loi như bèo dạt mây trôi, không quản dặm trường xa xôi lên kinh sư nhận thân. Lúc mới vào hầu phủ, nàng thận trọng như đi trên băng mỏng, gặp phải muôn vàn khó khăn, nhưng từ đầu đến cuối vẫn luôn yên tĩnh dịu dàng, không tham lam một phân hào của hầu phủ, chỉ muốn tìm cho mình một mối nhân duyên suôn sẻ, cầu một nơi an thân.
Diêm Vương gia của kinh sư là Tống Chương, xuất thân thế gia huân quý, nắm giữ trọng quyền lại mắt cao hơn đỉnh đầu. Lần đầu gặp Thẩm Vi Từ, hắn đầy mắt khinh miệt, khiến nàng phải khó xử.
Về sau, hắn thấy nàng thẹn thùng mỉm cười với nam tử khác, đôi mắt đẹp như yêu tinh câu hồn người, lập tức hừ lạnh một tiếng rồi đi lướt qua, nhưng sau lưng lại hủy hoại một đoạn lương duyên của nàng.
Hắn nhìn nàng đỏ hoe mắt hỏi tại sao, hắn lại lười biếng cười một cách ác liệt: “Chương nhị lang tuổi trẻ đỗ đạt, gia thế thanh bạch, há là kẻ mà ngươi có thể trèo cao? Muốn cuộc sống yên ổn, hay là ngươi cầu xin gia? Gia có lẽ sẽ ban cho ngươi một vị trí quý thiếp.”
Chỉ là về sau quả báo đến quá nhanh, cuối cùng người quỳ trước cửa nhà người ta tỏ vẻ thảm hại đến đỏ cả hốc mắt lại chính là hắn: “A Từ, cầu xin nàng…”
“Đừng khoét tâm can ta…”
Hắn vì nàng mà không từ thủ đoạn âm hiểm, cuối cùng mới biết bản thân đã lún sâu không thể thoát ra.