Xuyên Không Thập Niên 70, Gả Cho Hán Tử Thô Kệch Sinh Bảo Bảo
Chương 2: Tìm cách kiếm tiền
Danh sách chương
Hứa Minh Nguyệt ôm cái đầu choáng váng đứng dậy, đẩy cửa đi vào phòng của Hứa Phú Quý: “Ông ơi, mẹ đừng khóc nữa, miệng ở trên người họ, họ muốn nói gì thì cứ để họ nói, con cũng chẳng mất miếng thịt nào cả.”
“Giờ con đã tốt nghiệp rồi, con sẽ nghĩ cách để mọi người được sống những ngày tốt đẹp.”
Hứa Ngọc Thành và Hứa Hướng Dương đi làm ruộng về, vẻ mặt trên mặt cũng ủ rũ, chắc là đã nghe được vài lời đồn đại bên ngoài.
Trương Xuân Hoa thấy chồng và con trai đi làm đồng về mới nhận ra vì mải tức giận mà quên nấu cơm tối.
Cái nhà này thực sự quá nghèo, việc nấu cơm mỗi ngày khiến Trương Xuân Hoa vô cùng đau đầu.
Ngay khoảnh khắc mâm cơm được bưng lên, Hứa Minh Nguyệt nhìn ổ bánh ngô và dưa chuột trộn trên bàn, nước mắt suýt nữa đã rơi.
Bánh ngô không được xay mịn màng như hậu thế, thậm chí còn nhìn thấy trong bánh lẫn cả vỏ ngô chưa được loại bỏ hết.
Trương Xuân Hoa xót con gái bị sốt, đặc biệt nấu cho Hứa Minh Nguyệt một quả trứng chần, Hứa Thần Tinh ngồi bên cạnh nhìn quả trứng trong bát chị gái mà nước miếng chảy ròng ròng.
Gà trong nhà đẻ trứng đều có số lượng, ngày thường phải để dành cho Hứa Phú Quý tẩm bổ.
Hứa Minh Nguyệt nhìn quả trứng trong bát thở dài, xem ra phải nghĩ cách kiếm tiền thôi, nếu ngày nào cũng ăn những thứ này thì đúng là muốn mạng của mình rồi.
Mình vốn là cao thủ “săn ưu đãi”, chẳng lẽ ở thập niên 70 này lại không kiếm được tiền? Chỉ cần vượt qua mấy năm này, thập niên 80 vàng ròng nằm đầy đất chờ mình nhặt.
Hứa Minh Nguyệt dùng đũa chia quả trứng trong bát làm đôi, một nửa gắp vào bát Hứa Phú Quý, nửa còn lại gắp cho Hứa Thần Tinh, còn bản thân mình thì cầm lấy một cái bánh ngô cắn một miếng rồi nói: “Ông, Thần Tinh, trứng hai người ăn đi, người bị cảm không được ăn trứng.”
Nhìn Hứa Thần Tinh vì được ăn nửa quả trứng mà vui vẻ, trong lòng Hứa Minh Nguyệt càng thêm xót xa.
Đêm đến, Hứa Minh Nguyệt nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, suy nghĩ xem thập niên 70 có cách nào kiếm tiền tốt không. Thời buổi này mà đi “tận thu” của tập thể là phạm pháp, đừng có chăm chăm vào một con cừu mà vặt lông, vặt đến mức con cừu nhìn như lão Cát thì chết.
Trong lòng có chuyện nên Hứa Minh Nguyệt mãi không ngủ được, tờ mờ sáng gà vừa gáy đã thức dậy.
Hứa Minh Nguyệt nghe thấy tiếng đóng cổng, hóa ra là Hứa Ngọc Thành dẫn theo Trương Xuân Hoa, Hứa Hướng Dương đi làm đồng rồi.
Trong lòng nảy ra ý định, Hứa Minh Nguyệt cũng định đi dạo quanh thôn. Lúc mặc quần áo còn cảm thán thân hình nguyên chủ đúng là đẹp thật, ngực đầy hông nở eo thon.
ấy bà nhiều chuyện trong thôn vậy mà dám tung tin mình có bầu, đôi mắt này phải mù đến mức nào chứ, đại khái chỉ là vì đố kỵ và khinh thường mà thôi.
Nghĩ thế Hứa Minh Nguyệt thấy vui vẻ hẳn, vừa đi vừa nghêu ngao hát nhỏ đi đến bờ ao trong thôn, nhìn cá dưới sông quẫy đuôi sóng nước, xem ra kích thước không nhỏ, đường kiếm tiền chẳng phải đây rồi sao?
Hứa Minh Nguyệt thấy nước sông không sâu, vén ống quần xuống sông xem có bắt được cá không, cá hoang dã cực kỳ trơn, thử bắt mấy lần đều không thành công.
Không tin là không được, Hứa Minh Nguyệt chống nạnh đứng dưới nước suy tính xem có cách nào hay để bắt cá.
Hứa Hướng Dương đi làm đồng về, từ đằng xa đã nhìn thấy em gái mình đang đứng dưới sông, sợ đến mức hồn bay phách lạc, ném cả cuốc xuống, chạy bán sống bán chết về phía dòng sông.
Trong lúc Hứa Minh Nguyệt còn đang lơ đễnh, Hứa Hướng Dương đã nhảy xuống sông nắm lấy tay em gái kéo mạnh lên bờ.
Hứa Minh Nguyệt cáu kỉnh nói: “Anh, anh làm cái gì vậy, anh kéo làm tay con đau quá.”
Hứa Hướng Dương kéo được em lên bờ mới thở phào nhẹ nhõm: “Em gái, em không được nghĩ quẩn, có chuyện gì đã có anh đây.”
“Anh không phải nghĩ con muốn nhảy sông đấy chứ! Em gái anh mà lại làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy sao? Người ta nói vài câu đã nhảy sông á?”
“Con chỉ là thấy dưới sông có cá, xem thử có bắt được để mang ra huyện bán hay không thôi.”
Hứa Hướng Dương bị ý nghĩ kinh người của Hứa Minh Nguyệt dọa cho nói lắp: “Em, em à, sông này là của thôn, cá dưới sông này lại càng không được tự ý đánh bắt, nếu bị bắt được là sẽ bị phê đấu và bêu diếu ngoài đường đấy.”
Hứa Minh Nguyệt hoàn toàn không ngờ tới, ngoảnh lại nhìn ngọn núi Nguyên Bảo phía sau hỏi: “Anh, vậy con thú săn được ở núi Nguyên Bảo thì sao?”
Hứa Hướng Dương lắc đầu bất lực: “Núi Nguyên Bảo làm gì còn con thú nào nữa. Mấy năm trước lợn rừng trong núi tràn lan, thường xuyên xuống núi vào thôn phá hoại hoa màu, cuối cùng còn bắt đầu tấn công người.”
“Thôn chúng ta chỉ có thể báo cáo xin chi viện, quân đội đã cử không ít binh sĩ tới, giết sạch những loài thú lớn trong núi rồi. Bây giờ trong núi ngay cả một con gà rừng cũng khó thấy, trên núi ngược lại là có rất nhiều rắn.”
Bắt cá hay săn thú xem ra đều không thông, vậy thì đi đào nhân sâm chắc được chứ nhỉ.
Hứa Minh Nguyệt thấy trong tiểu thuyết, nữ chính xuyên không đều mang theo bàn tay vàng, lại còn có hào quang cá chép may mắn.
Vào núi một chuyến là dễ dàng đào được nhân sâm mấy trăm năm, cả nhà trực tiếp thoát nghèo. Mình đang giữ núi Nguyên Bảo thì kiểu gì cũng phải vào núi thử một lần.
Hứa Minh Nguyệt càng nghĩ càng kích động, kéo tay áo Hứa Hướng Dương: “Anh, anh đi cùng em vào núi, chúng ta xem có đào được nhân sâm không.”
Nghe Hứa Minh Nguyệt nói đào nhân sâm, Hứa Hướng Dương dường như nhớ lại hồi nhỏ từng nghe nói có nhà ở thôn bên cạnh vào núi đào được nhân sâm, bán được rất nhiều tiền.
“Được, Minh Nguyệt, chúng ta về nhà lấy cái sọt trước đã.”
Trước lúc xuất phát, Hứa Minh Nguyệt nhớ tới chuyện các cụ già từng nói nhân sâm biết chạy, trước khi đào nhân sâm cần phải dùng sợi chỉ đỏ buộc nhân sâm lại, còn đặc biệt trở về phòng mình tìm một sợi dây buộc tóc màu đỏ của bản thân nhét vào túi, rồi khí thế hừng hực xuất phát.