Tiểu Sư Muội Vừa Dữ Vừa Xinh
Chương 1: Vấn Tâm Lộ
Danh sách chương
“Thấy chưa, đây chính là cái giá của việc đắc tội nữ chính, ai bảo anh trai ngươi giết cha của cô bé kia, cho nên cả nhà ngươi mới bị ma tu diệt môn.” Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Phục Linh.
Phục Linh ngẩng đầu nhìn cô bé đang nằm bò bên cạnh một cái xác nam nhân khóc lóc thảm thiết cách đó không xa, cô bé đó tên Tâm Nhi, là nha hoàn mới vào phủ không lâu.
Hệ thống nói, Tâm Nhi chính là nữ chính của thế giới này.
Thế giới này thực ra là thế giới trong một cuốn sách tên là 《 Thiên Tài Nữ Tu Chi Âm Động Thiên Hạ 》, nơi cô cùng cha mẹ anh chị em lớn lên từ nhỏ là Ô Lăng Quốc chỉ là một tiểu quốc trong phàm nhân giới, là điểm khởi đầu để Tâm Nhi bước lên con đường tu tiên đại đạo.
Mà bản thân cô lại là vị tiểu thư độc ác chuyên ức hiếp Tâm Nhi, trong sách sống chưa quá ba chương.
“Huynh trưởng căn bản không hạ độc giết cha của Tâm Nhi. Với lại ma tu là vì đoạt bảo mà đến, không liên quan gì đến Tâm Nhi cả.” Phục Linh phản bác hệ thống.
Hơn nữa cô cũng chưa từng ức hiếp Tâm Nhi, nói đúng hơn là trước ngày hôm nay, cô còn chẳng biết Tâm Nhi là ai, sao có thể ức hiếp cô ấy.
“Hỏng bét, vẫn tới chậm một bước!” Trên trời bỗng truyền đến một giọng nam thanh tao.
Phục Linh ngẩng đầu nhìn, liền thấy hai nam tử trẻ tuổi từ trên trời giáng xuống.
Một người mặc bạch y, bên hông giắt một cây sáo ngọc, người vừa lên tiếng chính là nam tử bạch y này.
Người còn lại mặc thanh y, nhìn thấy thảm trạng nơi đây, vẻ mặt lộ ra sự thương xót.
Cả hai đều đáp xuống bên cạnh Tâm Nhi.
“Cô bé này chính là con gái của cố nhân mà ngươi đã nói sao.” Nam tử thanh y đỡ Tâm Nhi dậy, vừa hỏi nam tử bạch y.
Nam tử bạch y gật đầu, lập tức dùng giọng dịu dàng nói với Tâm Nhi: “Tiểu nha đầu, ta là Quy Dương chân nhân của Tử Tiêu Tông, mẹ con ký thác con cho ta, con có nguyện ý cùng ta về Tử Tiêu Tông tu hành không?”
Tâm Nhi gật đầu đồng ý, sau đó dưới sự giúp đỡ của hai vị tiên nhân, cô bé đã chôn cất cha mình ngay tại chỗ.
“Thấy chưa, đó chính là đãi ngộ của nữ chính, từ nay về sau cô ta sẽ bay thẳng lên trời, thông suốt con đường đăng tiên.” Giọng nói của hệ thống lại vang lên bên tai Phục Linh.
“Vậy còn ta? Trong sách, ta sẽ chết như thế nào?” Phục Linh hỏi.
“Long Huyết Linh Chi – bảo vật gia truyền của nhà họ Dịch các ngươi, đã bị ngươi ăn mất khi bị thương không chữa được lúc ba tuổi, bây giờ thứ này đang ở trong máu của ngươi. Không lâu nữa, đám ma tu lúc nãy sẽ quay lại tìm ngươi, rút cạn máu của ngươi. Đây chính là kết cục của ngươi.” Hệ thống nói.
Phục Linh im lặng một lúc, đột nhiên nhấc chân, đi về phía Tâm Nhi và hai vị tiên nhân.
“Hai vị tiên nhân, ta cũng muốn tu tiên, cầu xin hai vị mang ta theo với.”
Quy Dương chân nhân vừa cúi đầu, liền thấy một cô bé trạc tuổi Tâm Nhi cung kính quỳ trên mặt đất, dập đầu lạy ông.
Cô bé này tuy y phục rách nát nhưng nhìn ra được chất liệu sang trọng, chắc hẳn là tiểu thư nhà này. Mà nhìn lại Tâm Nhi, y phục vải thô, chắc hẳn cuộc sống trong phủ không được tốt, điều này khiến ấn tượng đầu tiên của ông về Phục Linh không tốt cho lắm.
“Ngươi không có duyên với tiên đồ, không cần nghĩ nữa.” So với thái độ dịu dàng khi đối đãi với Tâm Nhi, thái độ của Quy Dương chân nhân đối với Phục Linh khá lạnh nhạt.
Nghe thấy lời này, bàn tay Phục Linh chống trên mặt đất co lại thành nắm đấm, nhưng cô không đứng dậy, trái lại còn dập thêm mấy cái đầu nữa trước mặt Quy Dương, cô dập rất mạnh, thậm chí phát ra âm thanh rõ ràng.
“Cầu xin chân nhân…” Phục Linh đang định mở miệng cầu xin lần nữa, một bàn tay bỗng đỡ lấy trán cô, ngăn cản động tác dập đầu tiếp tục của cô.
“Thôi thôi, mang ngươi theo là được chứ gì. Ta không thích bị người ta quỳ lạy.” Lăng Hư chân nhân mặc thanh y bên cạnh thở dài.
“Nhưng đệ tử Tử Tiêu Tông chúng ta trước khi nhập môn đều phải vượt qua khảo nghiệm của Vấn Tâm Lộ, nếu ngươi có thể vượt qua khảo nghiệm Vấn Tâm Lộ, tự nhiên có thể vào Tử Tiêu Tông của ta, nếu không vượt qua được, thì tự rời đi đi.” Lăng Hư chân nhân bế Phục Linh từ dưới đất lên.
“Đa tạ chân nhân.” Phục Linh nghiêm túc cảm ơn Lăng Hư, “Nếu ta có thể tu luyện thành công, sau này nhất định sẽ báo đáp chân nhân.”
Lăng Hư nghe xong liền cười, một phàm nhân còn chưa chắc có linh căn hay không, vậy mà còn nghĩ đến việc tu luyện thành công, ý nghĩ này có phần quá viển vông.
“Nha đầu ngươi còn nhỏ mà ý tưởng nhiều thật đấy. Ta không cần ngươi báo đáp, chỉ cần sau này ngươi đừng quấn lấy ta là được.” Lăng Hư chân nhân nói.
Phục Linh cúi đầu không nói, cô cũng chẳng phải muốn dựa dẫm vào vị chân nhân này, chỉ là muốn sống tiếp, huynh trưởng cố tình hiện thân dẫn dụ ma tu chính là vì muốn cứu cô, cô không thể chết được.
Sau khi từ phàm nhân giới trở về Đại Tam Thiên Giới, Quy Dương chân nhân và Lăng Hư chân nhân cũng không nghỉ ngơi, một đường bôn ba mang hai đứa trẻ trở về Tử Tiêu Tông.
Tốc độ bay quá nhanh, Phục Linh không kịp nhìn rõ thế giới của những người tu tiên trông như thế nào, và rốt cuộc có gì khác biệt so với phàm nhân giới của họ, đã bị Lăng Hư chân nhân ném vào Vấn Tâm Lộ.
Đúng vào kỳ đại điển thu đồ đệ ba năm một lần của Tử Tiêu Tông, vô số người bước vào Vấn Tâm Lộ, trong đó có cả những đứa trẻ nhỏ hơn Phục Linh, cũng có cả những cụ già tóc bạc trắng.
Ai ai cũng hướng về việc tu tiên, lối vào Vấn Tâm Lộ cũng chưa bao giờ ngăn cản bất kỳ ai bước vào. Nhưng chỉ những người có linh căn và tâm tính xuất sắc mới có thể vượt qua khảo nghiệm của Vấn Tâm Lộ.
“Linh căn mới là thứ quan trọng nhất để tu tiên, linh căn kém thì tu cả đời cũng khó có tiến triển, chi bằng làm một phàm nhân sống hạnh phúc qua ngày. Linh căn của ngươi ta đã xem qua, là tứ linh căn hạ đẳng, nhiều nhất chỉ đến được Luyện Khí, cả đời đừng hòng Trúc Cơ.” Giọng nói của hệ thống lải nhải trong đầu Phục Linh.
Phục Linh sờ vào những mảnh đá vụn trên đường núi, từng bước từng bước đi lên, mặc dù đi rất chậm, nhưng cô không dừng lại lấy một giây, lời của hệ thống cô chỉ coi như gió thoảng bên tai.
Đoạn sau của Vấn Tâm Lộ bao phủ bởi làn sương mù dày đặc không nhìn thấy rõ tay mình, cô vừa chịu đựng nỗi đau vừa bò lên trên vừa khóc không ngừng.
Đột ngột bị diệt môn, ma tu nói muốn biến huynh trưởng thành thi khôi, nhìn huynh trưởng bị ma tu mang đi, cô chỉ dám trốn một bên không dám phát ra tiếng động.
Nhưng ở đây thì không sao, cô có thể khóc thỏa thích. Đợi sương tan rồi, cô sẽ không khóc nữa, cô phải đi hết đoạn Vấn Tâm Lộ này, gia nhập Tử Tiêu Tông, nỗ lực tu luyện, rồi tìm lại huynh trưởng.
Nếu như huynh trưởng đã bị biến thành thi khôi… vậy cô sẽ chôn cất huynh trưởng thật tử tế.
Sơn môn Tử Tiêu Tông, đệ tử Tử Tiêu Tông phụ trách tiếp dẫn người mới sau khi nhóm phàm nhân cuối cùng bước vào sơn môn đã đóng Vấn Tâm Lộ lại, những phàm nhân bỏ cuộc giữa chừng đều bị đưa ra ngoài.
Phục Linh nằm trong nhóm đệ tử cuối cùng này, cúi đầu đi theo đệ tử tiếp dẫn bước vào Thái Sơ Phong.