Tóm tắt
Giới thiệu
Ngày Tần Tri Ý đề nghị chia tay, Cố Kính Thần cho rằng cô đang giận dỗi mình nên chẳng hề bận tâm. Người xung quanh đều nói, cô quá yêu anh, căn bản không nỡ rời xa anh.
Cho đến khi Tần Tri Ý rời đi thật sự, vị Thái tử gia kinh khuyên một tay che trời này lần đầu tiên hoảng loạn tâm thần.
Bốn năm sau, hai người gặp lại.
Cố Kính Thần kéo cô vào trong xe, đè dưới thân, suýt chút nữa mất đi chừng mực.
“Tần Tri Ý, không có sự cho phép của tôi, sao cô dám rời đi!”
“Chúng ta đã chia tay rồi!”
Đáy mắt Cố Kính Thần tràn ra một tia đỏ ngầu, “Chia tay? Tôi chưa đồng ý, cô đã ngủ với tôi, thì cả đời này chính là người phụ nữ của tôi!”
Ngày đó tuyết rơi trắng xóa, Cố Kính Thần chủ động hạ cửa sổ xe, nhìn người phụ nữ đang đợi xe bên đường, “Tần tiểu thư, tôi muốn kết hôn rồi.”
Tần Tri Ý, “Ừm, rồi sao nữa?”
Cố Kính Thần, “Mời em làm Cố thái thái của tôi, mặc em làm mình làm mẩy, mặc em gây sự, mặc em kiêu kỳ, cả đời này tôi sẽ cưng chiều em.”
Đều nói Cố Kính Thần bẩm sinh vô tình lạnh bạc, khắc kỷ phục lễ, không gần nữ sắc.
Thế nhưng mỗi đêm khuya, bên hông Tần Tri Ý luôn dán sát một người đàn ông, cô đẩy anh ra, “Tôi nóng, đừng sát lại đây!”
Cố Kính Thần giả vờ tủi thân, “Bảo bối, anh lạnh, em giúp ông xã sưởi ấm đi.”
Tần Tri Ý, “…”
Vô số phu nhân hào môn đến cửa cầu cứu, “Cố thái thái, dạy chúng tôi thuật ngự phu với, chúng tôi quỳ xuống nghe đây!”
(Song khiết, HE, ngọt sủng, truy thê hỏa táng tràng)