Họa Tội Sư
Chương 2: Họa sĩ phác họa
Danh sách chương
Câu trả lời của Lục Uyển khiến tất cả mọi người kinh ngạc, đám đông thậm chí còn cho rằng Lục Uyển đang làm trò hồ đồ.
Pháp y Tần Hữu Vi, người có thâm niên nhất trong đội cảnh sát, nói nhỏ: “Một năm nay ở Kinh Đô, chẳng lẽ cậu học đến ngốc luôn rồi sao? Khuôn mặt nạn nhân bị hủy hoại nghiêm trọng thế kia, làm sao mà vẽ ra được?”
Lục Uyển năm nay 36 tuổi, một năm trước trở thành Đội trưởng Đội Hình sự thuộc Công an thành phố Mi Hải. Sau đó theo sự sắp xếp công việc, cô đi Kinh Đô học tập trao đổi, mãi đến ba ngày trước mới trở về thành phố Mi Hải. Vụ án hôm nay cũng là vụ án đầu tiên cô tiếp nhận sau khi trở về.
Lục Uyển không đáp lời Tần Hữu Vi mà chỉ vào thi thể, nói với Bạch Mặc: “Mau vẽ đi!”
Nghe giọng điệu ra lệnh của Lục Uyển, Bạch Mặc lập tức gật đầu, lấy bảng vẽ và bút chì ra rồi đi về phía cái xác.
Không ai còn lên tiếng phản đối, đó chính là vị thế của Lục Uyển trong đội cảnh sát, là vị thế “nói một là một” mà cô đã dùng năng lực của mình gây dựng hơn mười năm qua.
Điều mà mọi người không biết là khi còn học tập ở Kinh Đô, Lục Uyển từng nghe vài đồng nghiệp nhắc đến việc trong nước có một số họa sĩ phác họa tài ba, có thể căn cứ vào hộp sọ để phục hồi khuôn mặt người, nên Lục Uyển có hiểu biết về nghề này.
Ngoài ra còn một chi tiết nữa, vừa rồi khi Bạch Mặc đi tới, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra cô.
Dù một người sau khi trưởng thành diện mạo không thay đổi quá nhiều, nhưng Lục Uyển hiểu rõ, năm xưa cô không thích trang điểm, xa lạ với sự trưởng thành hiện tại, khí chất cũng thay đổi rất nhiều.
Vậy mà Bạch Mặc chỉ dựa vào ký ức đã có thể gọi tên cô ngay lập tức.
Đây chính là sự thể hiện năng lực của họa sĩ phác họa, một người giỏi có thể vẽ ra hoàn chỉnh diện mạo của một người từ thời thơ ấu cho đến khi già đi, và sai số rất nhỏ.
Sau khi thấy vẻ tự tin của Bạch Mặc, Lục Uyển có một linh cảm: Bạch Mặc có năng lực này!
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Bạch Mặc. Chỉ thấy cậu thong dong đi về phía thi thể, vòng ra phía trước rồi ngồi xuống một tảng đá.
Hai pháp y giúp xoay cổ thi thể để Bạch Mặc có thể nhìn rõ khuôn mặt máu thịt be bét.
Trong mắt Lục Uyển dấy lên một tia nghi hoặc. Theo cô thấy, người bình thường không thể chịu nổi sự tác động từ khuôn mặt đó. Ví dụ như trong không khí lúc này có mùi của dịch nôn, rõ ràng là phản ứng sinh lý của một đồng nghiệp nào đó sau khi nhìn thấy cái xác.
Nhưng trên gương mặt Bạch Mặc lại không hề có biểu cảm khó chịu nào, ngược lại, cậu còn có thể quan sát kỹ lưỡng khuôn mặt thi thể.
“Cậu ta không thấy ghê sao?” Tăng Hạo cũng cảm thấy bất thường.
“Không thấy.” Bạch Mặc nghe thấy sự nghi hoặc của Tăng Hạo, vẫn nhìn chằm chằm vào mặt thi thể, nghiêm túc nói: “Trong mắt tôi, cô ấy chỉ là một tác phẩm hội họa bị phá hỏng, còn nhiệm vụ của tôi là khôi phục diện mạo ban đầu của cô ấy.”
Sột soạt, sột soạt…
Bút chì của Bạch Mặc bắt đầu di chuyển trên bảng vẽ, thỉnh thoảng cậu lại liếc nhìn thi thể, đôi lúc lại bảo các pháp y điều chỉnh góc độ khuôn mặt nạn nhân.
Chẳng mấy chốc, hình hài một khuôn mặt người đã hiện ra trên bảng vẽ trắng tinh.
Cây bút chì trong tay Bạch Mặc như được truyền ma lực, không ngừng gia công trên hình mẫu ban đầu. Sau khoảng hai mươi phút, khuôn mặt của một người phụ nữ đã được phác họa hoàn chỉnh.
“Phù——” Kèm theo một tiếng thở dài, Bạch Mặc đứng dậy, rồi mang theo nụ cười nhàn nhạt đi đến trước mặt Lục Uyển.
Bạch Mặc rút bức chân dung trên bảng vẽ đưa cho Lục Uyển: “Cho chị đây.”
Đón lấy bức phác họa, Lục Uyển nhìn Bạch Mặc đầy khó tin. Cô có thể thấy sự tự tin tỏa ra trong từng cử chỉ của cậu, như thể cậu khẳng định đây chính là dung mạo vốn có của nạn nhân.
Lục Uyển đưa bức vẽ cho Tăng Hạo: “Bảo Tiểu Khai thử đối chiếu nhận dạng khuôn mặt, xác định danh tính nạn nhân, đồng thời đối chiếu với hệ thống lưu trú của ngành khách sạn thành phố Mi Hải.”
Thành phố Mi Hải thuộc tỉnh Đông Thái, nằm ở phía đông nhất của Hoa Quốc, là một thành phố ven biển, bao gồm ba huyện.
Có biển thì sống dựa vào biển, ngành ngư nghiệp của Mi Hải đương nhiên rất phát triển, chỉ tiếc là do độ sâu vùng biển nên không thể trở thành điểm mấu chốt của vận tải đường biển.
May mắn là những năm gần đây, ngành du lịch trong nước phát triển nhanh chóng, hải sản và đồ nướng ở Mi Hải dần nổi tiếng trong nước, cộng thêm phong cảnh hữu tình đặc trưng của thành phố ven biển, vô số du khách bắt đầu đến Mi Hải du lịch.
Kinh tế của Mi Hải đã được cải thiện, nhưng nơi đây vốn chỉ là một thành phố nhỏ, rất khó để đáp ứng nhu cầu của lượng người đông đảo trong thời gian ngắn.
Là một thành phố du lịch mới nổi, Mi Hải quả thực còn nhiều thiếu sót, nhưng việc quản lý ngành khách sạn lại vô cùng nghiêm ngặt, bất kể ai lưu trú đều phải đăng ký.
Nếu bức vẽ của Bạch Mặc không sai, chỉ cần nạn nhân có lịch sử lưu trú tại các khách sạn trong thành phố, thì sẽ có hy vọng xác định được danh tính.
Khi Lục Uyển sắp xếp công việc xong rồi nhìn lại, cô phát hiện Bạch Mặc đang nhìn mình, dáng vẻ ngẩn ngơ, khóe miệng là nụ cười khờ khạo.
Lục Uyển hắng giọng, cố ý ho khan một tiếng, Bạch Mặc nhận ra sự thất thố của mình liền lập tức quay mặt đi chỗ khác.
“Nếu bắt được hung thủ, chị sẽ mời em ăn cơm.” Cách nói của Lục Uyển rất khéo léo, nhưng cũng là đang ngầm bảo Bạch Mặc rời đi, bây giờ không phải là lúc ôn chuyện.
“Được!” Bạch Mặc gật đầu, chỉ về phía khác, “Vậy em đi trước đây.”
Lục Uyển gật đầu, dù đặt hy vọng vào Bạch Mặc nhưng cô cũng không rõ bức vẽ của cậu rốt cuộc có tác dụng hay không, cô còn cần làm những công tác chuẩn bị khác.
Nhìn bóng lưng Bạch Mặc xa dần, đôi tai Lục Uyển khẽ động đậy, cô nghe thấy tiếng thì thầm của Tăng Hạo:
“Ánh mắt thằng nhóc này nhìn đội trưởng Lục có vẻ không đúng lắm nhỉ?”
…
Một tiếng sau, tại sân bay thành phố Cát Xuyên phía tây thành phố Mi Hải, hung thủ của vụ án thi thể nữ bãi đá đã bị cảnh sát bắt giữ thành công.
Hung thủ tên là Đoàn Hoành Hoa, người thành phố Cát Xuyên, tỉnh Đông Thái. Nạn nhân tên Mã Bình, người tỉnh Quý, làm việc tại thành phố Cát Xuyên.
Mã Bình là bạn thân của Dư Diễm, bạn gái Đoàn Hoành Hoa. Theo lời Đoàn Hoành Hoa, Mã Bình đã dùng một số thủ đoạn bẩn thỉu để khiến hắn và Dư Diễm chia tay, đồng thời trở thành bạn gái mới của hắn, Dư Diễm đã nhảy lầu tự sát cách đây nửa tháng.
Sau khi biết Mã Bình dùng thủ đoạn dơ bẩn với Dư Diễm, Đoàn Hoành Hoa nảy sinh ý định giết người. Đúng lúc Mã Bình đề nghị đến thành phố Mi Hải du lịch, Đoàn Hoành Hoa liền dàn dựng vụ mưu sát này.
Theo kế hoạch của Đoàn Hoành Hoa, chỉ cần hắn trì hoãn thời gian cảnh sát xác định danh tính nạn nhân, hắn có thể bỏ trốn ra nước ngoài.
Chỉ tiếc là Đoàn Hoành Hoa đã đụng phải Bạch Mặc.
Phải thừa nhận rằng bức phác họa của Bạch Mặc quá chính xác. Cảnh sát thông qua bức vẽ đối chiếu với hệ thống lưu trú khách sạn đã nhanh chóng xác định được danh tính nạn nhân. Đoàn Hoành Hoa quả thực rất cẩn thận, hồ sơ lưu trú khách sạn chỉ có một mình Mã Bình.
Kỹ thuật viên hình sự Tôn Tiểu Khai của đội hình sự đã phát hiện ra Đoàn Hoành Hoa thông qua camera giám sát của khách sạn. Một đoạn clip trong camera cho thấy Đoàn Hoành Hoa và Mã Bình cùng từ bên ngoài trở về, trên tay Mã Bình xách hai túi đồ. Dựa theo nhãn hiệu trên túi, Tôn Tiểu Khai đã tìm ra cửa hàng.
Đó là một cửa hàng quần áo cao cấp, trong nội thành chỉ có một chi nhánh, chính là nơi Đoàn Hoành Hoa mua giày và áo khoác cho Mã Bình.
“Chậc chậc chậc!” Tăng Hạo lắc đầu cảm thán, “Sau khi giết người thì quay về Cát Xuyên, rồi đi máy bay bỏ trốn, chúng ta mà chậm hơn một chút nữa thôi là hắn đã xuất cảnh rồi!”
Trần Tiêu Tiêu thở dài một tiếng, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà: “Đoàn Hoành Hoa chỉ nói Mã Bình dùng thủ đoạn bẩn thỉu, cho đến giờ hắn vẫn chưa nói ra rốt cuộc Dư Diễm đã trải qua những gì. Có thể khiến một người đàn ông vốn sống yên ổn đi giết người, đủ thấy thủ đoạn của Mã Bình dơ bẩn đến mức nào.”
“Hắn ta đối với Dư Diễm quả thực là tình cảm chân thành. Nếu không phải vì hắn quay về Cát Xuyên để nhìn bia mộ Dư Diễm một lần cuối, thì hắn thực sự đã chạy thoát rồi,” Tôn Tiểu Khai nói.
Đám người trong văn phòng bàn tán về động cơ gây án của Đoàn Hoành Hoa.
Lục Uyển không tham gia. Cô đang dựa vào khung cửa văn phòng mình, cúi đầu nhìn bức phác họa trên tay.
Lúc này trong đầu cô, chỉ có hình ảnh cậu thiếu niên chăm chú vẽ tranh đó…