Cửu Hoàng Thúc
Chương 2: Gia không thích phụ nữ, hiểu chưa?
Danh sách chương
Hạ Vũ muốn thoát khỏi hắn, nhưng trong tầm nhìn mờ ảo, chỉ còn lại sự tà mị cuồng quyến trong đáy mắt hắn. Không khí trong miệng bị hắn cướp sạch không còn, cô cảm thấy bản thân sắp không thể thở nổi, thế nhưng hắn lại ôm chặt lấy cô cứng ngắc không chịu buông tay.
Nguồn nước lạnh băng liên tục tràn vào miệng mũi, Hạ Vũ hoảng loạn, lần này đúng là chết chắc rồi!
“Vương gia!” Lý Hoán lớn tiếng kêu trên bờ.
Chỉ nghe thấy một tiếng “tõm”, mặt nước tung lên những bọt nước khổng lồ. Hạ Vũ được hắn ôm ra khỏi mặt nước, ý thức hoàn toàn mất sạch, rơi vào trạng thái hôn mê.
“Đây là…” Lý Hoán trừng lớn đôi mắt.
Hắn hờ hững, khóe môi vẽ nên một nụ cười tà tứ cuốn hút, “Nhặt được.”
Hậu tri hậu giác, Hạ Vũ tỉnh lại trong một doanh trại, bị trói thành một chiếc bánh ú, buộc chặt trên một cái trụ. Cô còn chưa kịp định thần, phía sau đã truyền đến một giọng nói âm trầm,
“Tỉnh rồi?”
Lông mày nhíu lại, Hạ Vũ nhắm mắt lại tiếp tục giả chết.
“Không tỉnh nữa thì đại hình hầu hạ.”
Hàng lông mi run rẩy kinh hãi mở bừng, Hạ Vũ mượn ánh nếnập nhờn đưa mắt nhìn quanh bốn phía, đây chắc là lều trại?
Tầm nhìn dán chặt vào chiếc chăn đệm ở chính diện, chiếc chăn này là loại lưu quang đoạn nghìn vàng một tấm. Cô từng nhìn thấy trong tiệm lụa là của Bát Nương, cũng chỉ có độc nhất một tấm như vậy. Tên này lại đem dùng làm chăn đệm, ắt hẳn phú quý bức người.
Pú quý bức người, vậy thì… lần này bản thân chết chắc rồi ư?
Cũng chẳng thèm hỏi đối phương là ai, Hạ Vũ bỗng hét lớn một tiếng, hệt như có tang mẹ, cô gào lên thảm thiết,
“Mẹ ơi… mệnh khổ của con…”
Chiếc chén bất ngờ bị bóp nát bét, âm thanh từ từ mang theo vài phần mị hoặc dịu dàng,
“Câm miệng!”
Lý Hoán bước vào, “Vương gia, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, lúc nào cũng có thể hồi kinh.”
Hạ Vũ nhíu mày, Vương gia là thứ gì? Có lớn bằng tri phủ không? Có chữ Vương, chẳng lẽ có chút quan hệ gì với hoàng đế? Chẳng lẽ là hoàng thân quốc thích?
Quan chức lớn nhất mà cô từng thấy chính là đại nhân tri phủ, còn những thứ khác thì thực sự không biết.
Hạ Vũ chỉ nghe thấy tiếng bước chân hai người rời đi. Trong lòng thầm nhủ, may quá may quá!
Cô dùng chân dò dẫm về phía trước, khều một mảnh đá nhỏ lại, con ngươi chuyển động, không có ai!
Đôi chân chụm lại kẹp lấy mảnh đá, một cú ném cao độ, rơi ổn định vào lòng bàn tay phía sau. Kỹ năng loại này, năm tám tuổi cô đã thuần thục đến cực điểm. Bị bắt nhiều lần rồi, tự khắc bản lĩnh trốn thoát cũng muôn hình vạn trạng.
Mảnh đá cứa qua cứa lại sợi thừng, cổ tay cọ đến rách da. Mặc dù rất đau, nhưng Hạ Vũ cắn chặt răng, cuối cùng cũng cắt đứt được sợi thừng.
Cổ tay rớm máu nhưng vết thương không sâu, có chút đau rát.
“Không thể đi cửa chính.” Hạ Vũ vén rèm cửa sổ một cú lộn mèo nhảy ra ngoài.
Trong ánh lửa chập chờn, một đôi bốt đen viền chỉ vàng rơi xuống ngay trước mặt cô, từ đỉnh đầu truyền tới một giọng điệu lạnh buốt,
“Muộn thế này rồi còn muốn đi đâu?”
Da mặt Hạ Vũ căng cứng, chật vật ngẩng đầu lên,
“Mót tiểu, đi giải uyệt.”
Trong màn đêm, gương mặt đẹp đôi cực điểm ấy từ từ áp sát cô, đôi tròng mắt mực lưu chuyển ngọn lửa đang nhảy múa, tựa như con báo săn mang theo hứng thú khát máu đang ngắm nghía con mồi, giọng nói của hắn trầm khàn mà mê hoặc,
“Trời tối khó đi, có muốn ta dẫn đường cho ngươi không?”
Sống lưng Hạ Vũ lạnh toát, đối diện với sắc mặt nửa cười nửa không của hắn, nuốt khan một ngụm nước bọt.
Từ khi sinh ra đến nay mười sáu tuổi, cô chưa từng gặp người đàn ông nào đẹp đến thế, chỉ là một cỗ tà khí duy nhất khiến cô có chút nổi da gà ở đáy lòng.
“T-Tôi không cố ý, tôi chỉ là, chỉ là đi ngang qua thôi. Ấy ấy, nhẹ tay thôi, nhẹ tay chút…”
Hạ Vũ bị hắn túm lấy gáy nhấc bổng lên, hệt như bắt chó mèo con vậy. Động tác của hắn rất nhanh, thoạt nhìn thì hờ hững, nhưng hoàn toàn không cho phép cô phản kháng.
“Đau!” Cô nhe răng trợn mắt.
Hắn nói chẳng hai lời, trực tiếp xách cô đi thẳng về phía lều trại.
Hạ Vũ tự hỏi không biết Hổ Tử đang ở đâu, cầu mong đừng xui xẻo giống như cô!
Trước cửa lều, hắn vừa buông tay, Hạ Vũ bỗng tung ra một cú đá quét ngang, một bước nhảy muốn vượt qua hắn để trốn ra ngoài. Thông thường, đám lưu manh trên phố đều sẽ không chống đỡ nổi cú tấn công bất ngờ này của cô.
Hôm nay không khéo, ông trời không mở mắt.
Lệnh Hạ Vũ trừng lớn con ngươi trong kinh hãi, vòng eo đột ngột bị siết chặt, cả người bị hắn cuốn theo xoay vòng lều, khoảnh khắc tiếp theo, đã bị đè ngã lên trên bàn.
Ngọn nến lúc sáng lúc tối đang cháy trước mắt, người đàn ông tà mị một tay nắm lấy vòng eo thon gọn của cô, một tay khóa chặt hai cổ tay cô giơ cao qua đầu:
“Nếu không phải thấy ngươi còn chút lương tâm, biết quay lại cứu người, ta nhất định đã băm vây ngươi rồi.”
Bộ não Hạ Vũ quay cuồng cực nhanh, chẳng lẽ hắn chỉ đùa giỡn chứ không muốn giết cô?
Đang mặc nam trang, Hạ Vũ chắc mẩm mỹ nam sẽ không làm gì mình, liền nhanh chóng bợ đỡ xán lại gần,
“Đại gia, đại gia rộng lòng thương xót, nể tình ta cứu ngài một mạng, hãy thả ta ra như đánh rắm đi! Núi xanh nước biếc còn dài, lần sau ta dẫn ngài đến Hoa Mãn Lâu, mấy cô nương trong đó xinh tươi nước non lắm, ta bao tiền, ngài cứ chơi xả láng.”
“Gia không thích phụ nữ, hiểu chưa?” Hắn cười lạnh lẽo.
Đột ngột, ánh mắt hắn khựng lại, bất chợt lạnh lùng bẻ tay cô ra.
Vừa rồi nhìn thấy mu bàn tay cô có vết thương, rõ ràng là đang chảy máu, thế nhưng vết thương đâu rồi? Từ bên ngoài vào trong lều, chỉ có một khoảng thời gian ngắn ngủi như thế, vết thương của cô vậy mà lại tự khỏi không cần thuốc ư?
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Hắn trực tiếp kéo cô đứng dậy từ trên bàn, “Tại sao lại thành ra thế này?”