Logo
Đăng nhập Đăng ký
Menu
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
    • Hiện đại
    • Niên đại
    • Cổ đại
    • Quân sự
    • Tổng tài hào môn
    • Đô thị
    • Tình duyên công sở
    • Showbiz minh tinh
    • Thanh xuân vườn trường
    • Hiện thực cuộc sống
    • Cung thất trạch đấu
    • Quyền mưu thiên hạ
    • Tiên hiệp
    • Chủng điền Kinh thương
    • Võ hiệp giang hồ
    • Trọng sinh
    • Xuyên không
    • Hệ thống
    • Huyền huyễn
    • Khoa học viễn tưởng
    • Tâm linh dị thường
    • Trinh thám ly kỳ
    • Hắc bang
    • Cưới trước yêu sau
    • Cưỡng chế yêu
    • Mạt thế
    • Cao thủ dị năng
    • Kỳ môn mật thư
    • Không gian
    • Quan trường
    • Thám hiểm
    • Thượng cổ hồng hoang
    • Xuyên sách
  • Sách
    • Sách thiếu nhi
    • Văn học nghệ thuật
    • Xã hội nhân văn
    • Hạt giống tâm hồn
    • Văn học kinh điển
    • Đạo thành công
    • Quản lý kinh doanh
  • Hướng dẫn nạp xu
  1. Home
  2. Báu Vật Trong Tay Cố Tiên Sinh
  3. Chương 1: Xem mắt? Không hứng thú

Báu Vật Trong Tay Cố Tiên Sinh

Chương 1: Xem mắt? Không hứng thú

Danh sách chương

1 Chương 1: Xem mắt? Không hứng thú Đang đọc 2 Chương 2: Lão đàn ông 3 Chương 3: Đuôi cáo không giấu được nữa 4 Chương 4: Kiêu kỳ làm bộ 5 Chương 5: Thiên tiên 6 Chương 6: Em không khống chế được 7 Chương 7: Giở trò lưu manh 8 Chương 8: Hai mươi mấy tuổi thì già chỗ nào? 9 Chương 9: Thử xem sao 10 Chương 10: Xác suất để hai người yêu nhau 11 Chương 11: Muốn chạy? 12 Chương 12: Rung động vô tội 13 Chương 13: Thân thể mềm mại va đầy lồng ngực 14 Chương 14: Thích anh ấy sao? 15 Chương 15: Nóng bỏng và khô ráo 16 Chương 16: Đàn ông tồi cấp cao 17 Chương 17: Dỗ dành 18 Chương 18: Tôi vẫn chưa đến mức tội không thể tha, đúng không? 19 Chương 19: Là làm nũng 20 Chương 20: Sớm có dự mưu 21 Chương 21: Thư ký nhỏ? 22 Chương 22: Theo đuổi 23 Chương 23: Lễ Tình nhân 24 Chương 24: Mẫu Đơn 25 Chương 25: Đáng yêu vô cùng 26 Chương 26: Không vui mà tan 27 Chương 27: Đàn ông ảnh hưởng đến tốc độ rút đao của em 28 Chương 28: Đường cong tuyệt mỹ 29 Chương 29: Hít một hơi 30 Chương 30: Đẹp 31 Chương 31: Tâm thuật bất chính 32 Chương 32: Sắp đến rồi sao? 33 Chương 33: Tán đổ chưa 34 Chương 34: Yêu chết anh ấy rồi 35 Chương 35: Hôn anh 36 Chương 36: Tôi là gì của em? 37 Chương 37: Anh biết hôn không? 38 Chương 38: Một trăm điểm 39 Chương 39: Thân mật 40 Chương 40: Mất khống chế 41 Chương 41: Xưng vương xưng bá 42 Chương 42: Trải nghiệm rất tuyệt 43 Chương 43: Cọ cọ 44 Chương 44: Chịu không nổi 45 Chương 45: Dỗ em đi! 46 Chương 46: Dỗ thế nào 47 Chương 47: Ngay trên xe 48 Chương 48: Hủ bại sa đọa 49 Chương 49: Người đàn ông tuyệt vời nhất 50 Chương 50: Cởi đồ ra xem cũng là lẽ đương nhiên 51 Chương 51: Căng thẳng 52 Chương 52: Trông giống hệt nhau 53 Chương 53: Quá tàn nhẫn 54 Chương 54: Bác không thích cháu phải không? 55 Chương 55: Cách biệt thế hệ 56 Chương 56: Không chịu nổi trêu chọc 57 Chương 57: Buổi tối còn rảnh không? 58 Chương 58: Đàn ông không thể nói không được 59 Chương 59: Trêu chọc 60 Chương 60: Tuẫn tình chỉ là truyền thuyết cổ xưa 61 Chương 61: Bạo lực học đường chốn công sở 62 Chương 62: Sỉ nhục 63 Chương 63: Bụng dạ đen tối 64 Chương 64: Say rượu 65 Chương 65: Bảo bối 66 Chương 66: Đau~ 67 Chương 67: Lần sau còn dám không? 68 Chương 68: Tối qua quá mạnh tay rồi 69 Chương 69: Hạ lưu 70 Chương 70: Lưu lại 71 Chương 71: Bia đỡ đạn 72 Chương 72: Gợi cảm 73 Chương 73: Điềm Điềm 74 Chương 74: Tối nay nhẹ tay thôi nhé 75 Chương 75: Không phải nói nhớ anh sao 76 Chương 76: Kinh ngạc và vui mừng 77 Chương 77: Tắm rửa 78 Chương 78: Lời mời 79 Chương 79: Sinh nhật 80 Chương 80: A Tranh 81 Chương 81: Anh dạy em 82 Chương 82: Phá bỏ 83 Chương 83: Lời mời mập mờ 84 Chương 84: Tâm tư tạp niệm 85 Chương 85: Không tin, cứ thử xem! 86 Chương 86: Cãi nhau 87 Chương 87: Đàn ông không có ai tốt cả! 88 Chương 88: Tên hỗn đản 89 Chương 89: Dỗ dành cô 90 Chương 90: Đồng cư 91 Chương 91: Mặt trời không bao giờ lặn 92 Chương 92: Đàn ông ở độ tuổi này 93 Chương 93: Em không nguyện ý 94 Chương 94: Sắc trung ác quỷ 95 Chương 95: Vợ 96 Chương 96: Phá sản 97 Chương 97: Phụng tử thành hôn 98 Chương 98: Đừng có nhõng nhẽo 99 Chương 99: Nở rộ 100 Chương 100: Không cần thế này 101 Chương 101: Đói bụng 102 Chương 102: Rất hung dữ 103 Chương 103: Thương đau 104 Chương 104: Không thể nghĩ nữa 105 Chương 105: Tha cho em đi~ 106 Chương 106: Nhục 107 Chương 107: Kích thích 108 Chương 108: Đáng ghét 109 Chương 109: A Tranh, em không ngủ được 110 Chương 110: Đàn ông già, cũng là đàn ông! 111 Chương 111: Vậy thì tôi sẽ đợi cho đến chết 112 Chương 112: Nhớ anh 113 Chương 113: Chồng 114 Chương 114: Tranh chấp 115 Chương 115: Anh ấy căn bản không yêu tôi 116 Chương 116: Đáng thương 117 Chương 117: Chúng ta sinh một đứa con nhé 118 Chương 118: Mãi mãi vây hãm trong lồng 119 Chương 119: Lạnh máu 120 Chương 120: Anh ấy không yêu cô 121 Chương 121: Anh ta điên rồi sao? 122 Chương 122: Anh đã bắt nạt cô thật thảm 123 Chương 123: Cần yêu 124 Chương 124: Tham lam 125 Chương 125: Cường thế 126 Chương 126: Xa xỉ 127 Chương 127: Đâu đâu cũng còn là đồ của cô 128 Chương 128: Phong nhã 129 Chương 129: Cô không sợ anh 130 Chương 130: Để người ở lại 131 Chương 131: Đến cũng đến rồi 132 Chương 132: Làm quen lại một lần nữa 133 Chương 133: Dục vọng 134 Chương 134: Thói quen thành tự nhiên 135 Chương 135: Tự ti 136 Chương 136: Nguy hiểm 137 Chương 137: Hội sở 138 Chương 138: Sắc xuân nồng nàn 139 Chương 139: Đáp án 140 Chương 140: Tôi nhìn thấy rồi! 141 Chương 141: Chướng mắt 142 Chương 142: Cậu xứng sao? 143 Chương 143: Thân bại danh liệt 144 Chương 144: Phá cục (Thượng) 145 Chương 145: Phá cục (Trung) 146 Chương 146: Phá cục (Hạ) 147 Chương 147: Ngủ cùng anh nhé? 148 Chương 148: Đây mới chỉ là bắt đầu 149 Chương 149: Không phải chê anh già sao? 150 Chương 150: Hôn sự 151 Chương 151: Đại kết cục 152 Chương 152: Phiên ngoại một: Anh có thể tiết chế một chút không? 153 Chương 153: Phiên ngoại hai: Hồ nháo! 154 Chương 154: Phiên ngoại ba: Tức giận 155 Chương 155: Phiên ngoại bốn: Anh không sợ 156 Chương 156: Phiên ngoại năm: Thai kỳ 157 Chương 157: Phiên ngoại sáu: Anh có dáng vẻ của riêng mình

Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font

Tháng 10 năm 2013.

Nước Y.

Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa tí tách vỗ vào mặt kính. Qua lớp rèm thêu hoa, căn phòng yên tĩnh lạ thường, chỉ nghe thấy tiếng kim đồng hồ cơ khí phát ra âm thanh ‘tích tắc, tích tắc…’.

Trong bóng tối, trên giường lờ mờ hiện ra hình dáng một cái kén lớn, đó là tấm chăn mềm mại đang nhô lên.

Một bàn tay nõn nà vươn ra, sờ soạn đầu giường không định hướng, sau khi ngón tay chộp được điện thoại thì nhanh chóng rụt lại vào trong chăn.

Chỉ vài giây sau, chăn bị tung ra.

An Văn quỳ ngồi trên giường, mái tóc rối bời che kín cả khuôn mặt.

Hai tay cô ôm chặt điện thoại nhấn trước ngực, xúc động đến mức suýt thì vui sướng phát khóc.

Nếu cái sự lệch múi giờ này còn chưa vượt qua được, cô chắc là hỏng người mất.

Đầu năm nay, An Văn đã nộp đơn và thông qua chương trình trao đổi bằng kép đại học do một trường trong nước cung cấp, bắt đầu từ học kỳ mùa thu năm nay sẽ đến trường Đại học JQ của nước Y để học tập trao đổi.

Kế hoạch ban đầu của cô là đến nước Y trước nửa tháng để làm quen múi giờ và thích nghi môi trường, nhưng tình huống đột xuất khiến cô phải đến ngày trước khi khai giảng mới vội vã tới nơi.

Đại học JQ nổi tiếng với khối lượng bài vở căng thẳng, An Văn đã có chuẩn bị tâm lý từ sớm, nhưng không ngờ ngay từ ngày đầu khai giảng đã kinh khủng như vậy. Cộng thêm tình trạng lệch múi giờ nghiêm trọng và hơi lạ nước lạ cái, An Văn đêm không ngủ được, ngày thì thẫn thờ, hoàn toàn choáng váng đầu óc.

Cuối cùng đến hôm nay, khi kỳ nghỉ cuối tuần đầu tiên của cô tới, cô mới được ngủ một giấc trọn vẹn tám tiếng.

Đèn trong phòng được bật lên, những ngón tay thon dài luồn vào trong tóc, mái tóc đẹp bị gạt mạnh ra sau, để lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ trắng trẻo.

Đôi mày thanh tú dài, không vẽ mà đậm nét.

Dáng môi đầy đặn, không điểm mà hồng.

Đôi mắt hạnh hơi xếch nhẹ lên, mang vẻ tình tứ rạng rỡ.

Ngũ quan của An Văn vốn cực kỳ tinh tế, nhưng khuôn mặt hơi tròn trịa đã trung hòa cảm giác thanh lạnh do sự tinh tế mang lại, khiến cô trông linh động như một đóa mẫu đơn phú quý được nuôi nấng kỹ càng.

An Văn ôm điện thoại ngả người ra sau, lún sâu vào lớp đệm mềm mại, giơ cao điện thoại gọi một cuộc gọi video.

Rất nhanh, cuộc gọi đã được kết nối.

An Văn chớp chớp đôi mắt hạnh, cười rạng rỡ lộ ra hàm răng trắng đều: “Dì Vương, con muốn xem cục cưng Tam Phong của con.”

Dì Vương trong video vốn đang tươi cười, nghe thấy lời của An Văn thì nụ cười lập tức cứng đờ.

Vẻ mất tự nhiên thoáng qua rồi biến mất, dì Vương lấp liếm: “Cái đó… Tam Phong đang ngủ rồi.”

Ống kính của An Văn khẽ rung, cô đã ngồi dậy từ trên giường: “Ngủ con cũng muốn xem.”

Ánh mắt dì Vương đảo lên trên, ấp úng nói đang chuẩn bị bữa tối, lúc này không rảnh tay.

An Văn đã sớm nhận ra điểm bất thường, giọng nói không còn mềm mỏng nữa, cô gặng hỏi: “Dì Vương, Tam Phong làm sao rồi?!”

Dì Vương ngượng ngùng phủ nhận: “Không có gì.”

An Văn cau mày, hỏi dồn: “Có phải Tam Phong xảy ra chuyện rồi không?”

“Không có…” Bất đắc dĩ, dì Vương đành phải đem ‘biến cố’ của Tam Phong nói ra toàn bộ.

Tam Phong là một chú mèo lang thang tội nghiệp. Khi An Văn gặp nó, nó đang cuộn tròn trong góc tường, trên người có những vết thuốc lá cháy lẹm vào thịt và cả dòi bọ đã làm tổ.

An Văn đã ở bên Tam Phong điều trị tại bệnh viện thú y gần một tháng trời mới khó khăn lắm mới cứu lại được mạng sống cho nó.

Cũng chính vì lý do này mà hành trình đến nước Y mới bị trì hoãn.

Trước khi đi, An Văn tự cho rằng đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho Tam Phong, ai ngờ cô vừa đi trước, ông bố tốt của cô đã lập tức đem Tam Phong đi tặng người khác.

Biết được tin này, An Văn tức sắp chết, lập tức gọi điện cho An Quốc Khánh.

Sau khi điện thoại kết nối, An Văn trước tiên giả vờ gọi một tiếng mềm mỏng: “Ba ơi.”

Từ khi An Văn đi nước Y, An Quốc Khánh không ít lần lo lắng, mấy lần gọi điện qua, An Văn đều uể oải nói vẫn đang thích nghi, nói chưa được vài câu đã bảo muốn nghỉ ngơi hoặc đang bận.

Bây giờ An Văn chủ động gọi điện, An Quốc Khánh lập tức gọi tên thân mật của cô để hỏi han: “Điềm Điềm, sao đột nhiên lại gọi cho ba, có phải thiếu gì không? Ba sẽ sắp xếp gửi qua cho con ngay.”

“Con không thiếu gì cả.” An Văn đi thẳng vào chủ đề, “Ba, Tam Phong đâu?”

“Tam… Tam Phong hả? Tam Phong ở nhà mà.” An Quốc Khánh chột dạ nói lấp liếm, chuyển chủ đề, “Ba đang ở Bắc Đô ăn cơm với bạn học cũ, không có ở nhà.”

“Tam Phong…”

“Ba vừa uống thêm vài ly, trong bụng đang nóng như lửa đốt đây này.” An Quốc Khánh ngắt lời An Văn, nhấn ‘loa ngoài’ rồi đặt điện thoại cạnh bồn rửa mặt, tiếng nói lẫn trong tiếng nước chảy, tiếp tục lảng chuyện, “Con gái cưng của ba vậy mà không quan tâm ba, lại đi quan tâm một con mèo.”

An Văn không hề phối hợp màn ‘cha hiền con thảo’, cô vạch trần: “Ba đã vứt Tam Phong đi rồi, ba còn muốn lừa con!”

Tiếng nước ‘xoạt’ một cái dừng lại.

An Quốc Khánh rút một tờ khăn giấy thong thả lau tay, cũng không giấu giếm nữa: “Vứt gì mà vứt? Ba chỉ là đem nó đi gửi nuôi thôi.”

An Văn không hiểu: “Tại sao phải đem đi gửi nuôi?”

“Con có ở nhà đâu, nó ở đâu thì có gì khác biệt?” Giọng điệu An Quốc Khánh có phần qua loa, “Chờ con nghỉ hè về rồi đón nó về nhà không phải là được rồi sao?”

An Văn không hề tán thành cách xử lý này: “Ba, Tam Phong trước đây đã chịu rất nhiều tổn thương, nó vốn dĩ đã không có cảm giác an toàn, sao ba nỡ lòng nào đem nó gửi đi gửi lại như thế? Những nơi gửi nuôi đó nó sẽ sợ lắm, ba bây giờ mau bảo người đón Tam Phong về nhà đi!”

An Quốc Khánh: “Con nghĩ nhiều quá rồi, nó chỉ là một con mèo thôi.”

An Văn không nhịn được cao giọng: “Nó không chỉ là một con mèo, nó là người nhà của con! Một khi con đã chọn Tam Phong, và Tam Phong cũng chọn con, thì Tam Phong chính là người nhà của chúng ta!”

An Quốc Khánh mất kiên nhẫn: “Người nhà cái gì chứ? Nó chính là một con mèo!”

An Văn cuống lên, xuống giường, chống nạnh, nói đầy khí thế: “Ba! Ba biết tính con rồi đấy, con đã nhận định là không đổi đâu! Một khi con đã nhận Tam Phong, bất kể ba có nhận hay không, nó vẫn là người nhà của con! Con đã nhận nó thì con phải có trách nhiệm với nó cả đời! Bất kể thế nào, con cũng sẽ không bỏ rơi nó! Trừ phi… trừ phi con chết!”

“Nói cái gì chết với chóc!” Nói đi nói lại cũng chỉ là vấn đề một con mèo. An Quốc Khánh thỏa hiệp: “Đón đón đón, đón về là được chứ gì, đừng có suốt ngày nói bậy bạ nữa!”

Lúc này An Văn mới hạ hỏa, nũng nịu thỉnh cầu: “Phải đón về nhanh nhanh cơ, con xem tin tức thấy có mấy tiệm gửi nuôi thú cưng…”

Nỗi lo của An Văn còn chưa nói hết, An Quốc Khánh ở đầu dây bên kia đột nhiên hạ thấp giọng: “Ba bây giờ có việc chính sự, không nói với con nữa.”

Không đợi An Văn kịp đáp lời, điện thoại đã bị cúp.

Lúc điện thoại bị ngắt, An Văn nghe thấy một giọng nam trầm thấp, gọi một tiếng ‘Chú An’.

Sau này An Văn mới biết, đó là lần đầu tiên cô nghe thấy giọng nói của Cố Tranh.

An Văn không làm phiền việc chính của An Quốc Khánh, chỉ gửi thêm hai tin nhắn WeChat.

An Văn: 【Ba, nhất định phải nhanh chóng đón Tam Phong về nhà nhé, con chờ tin ba.】

An Văn: 【[Gửi tim.gif]】

An Văn đặt điện thoại xuống, đi tới trước cửa sổ kéo rèm ra, những hạt mưa trên cửa kính làm mờ đi tầm nhìn.

Mùa này, ở thành phố này, thường xuyên mưa.

Mở cửa sổ ra, một luồng không khí ẩm lạnh ùa vào mặt.

Hôm nay là những hạt mưa nhỏ dày đặc.

Dòng sông cổ kính uốn lượn xuyên qua thành phố lâu đời không xa, người đi bộ trên đường hiếm khi che ô, bước chân vội vã lướt qua.

Khung cảnh như vậy cũng coi như mang phong tình riêng biệt.

An Văn chưa từng đến thành phố ngoại quốc này vào mùa này, lúc này cô cũng không có thời gian để thưởng ngoạn phong cảnh, cô có một lượng lớn bài tập, còn phải chuẩn bị cho buổi thảo luận trên lớp vào tuần tới.

An Văn gọi bữa sáng, sau khi ăn đơn giản xong thì bắt đầu làm bài tập.

Cô đang gõ bàn phím tra cứu tài liệu bài tập thì điện thoại bên cạnh rung lên một cái.

Cô liếc nhìn điện thoại, thong thả cầm lên kiểm tra.

Là một lời mời kết bạn.

Thông tin xác thực: 【Chào bạn, tôi là Cố Tranh.】

Cố Tranh?

Cái tên này lướt qua trong đầu An Văn một lượt.

Không quen.

Cô không để tâm, thuận tay đặt điện thoại trở lại, tiếp tục tra cứu tài liệu.

Không lâu sau, căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng chuông điện thoại đột ngột.

Suy nghĩ của An Văn bị cắt đứt, có chút bực bội, đợi đến khi nhìn rõ là cuộc gọi của An Quốc Khánh, lập tức mặt mày hớn hở nghe máy: “Ba! Ba ăn xong chưa? Đã đón Tam Phong về chưa ba?”

“Sẽ đón về cho con mà.” An Quốc Khánh nhanh chóng đáp lại một câu, chủ đề xoay chuyển, “Điềm Điềm, con đã thông qua lời mời kết bạn của Cố Tranh chưa? Ba nói cho con biết, con phải nói chuyện tử tế với cậu ấy, nói năng phải có chừng mực, phải…”

“Cố Tranh?” An Văn nghi hoặc ngắt lời, rồi giây tiếp theo nhớ lại lời mời kết bạn không thèm để ý lúc nãy, nhíu mày, “Con chưa thông qua.”

An Quốc Khánh: “Vậy con mau thông qua đi, rồi nói chuyện tử tế với người ta.”

An Văn bỗng nhiên hiểu ra.

Chẳng phải đây chính là xem mắt sao?

Cô một tay chống cằm, uể oải trêu chọc: “Ba ơi, ba đi ăn cơm với bạn học cũ mà định bán luôn con gái cưng của ba à? Mẹ có biết ba định bán con không đấy?”

An Quốc Khánh nói thẳng: “Bán con gái gì chứ? Ba còn đang sợ con ăn nói lung tung rồi người ta lại chẳng thèm nhìn trúng con kìa?”

An Văn hơi ngẩn ra.

Chẳng thèm nhìn trúng cô?

Đùa gì thế!

Cô là một mỹ thiếu nữ thanh xuân da trắng mặt xinh chân dài, gia cảnh tốt, thành tích ưu tú, mà lại không thèm nhìn trúng cô?

Anh ta là thiên tiên hạ phàm chắc?

Thiên tiên thì cô cũng chẳng có hứng thú!

Tiếp theo
Tăng cỡ chữ
Giảm cỡ chữ
Chế độ tối/sáng
Cấu hình font
Logo
TRUYỆN TRUNG QUỐC