Tóm tắt
Giới thiệu
【Quân đoạt thê tử của bề tôi + Nữ không phải xử nữ + Duyên nợ hai đời + Sủng ngọt + Vả mặt ngược tra】
Tiết Gia Ngôn chết vì những lời đồn đại, không, cũng không hẳn là lời đồn, bởi vì là thê tử của bề tôi, nàng quả thực đã lên long sàng của hoàng đế.
Người ngoài nhục mạ nàng, ngay cả gia đình phu quân trước đây từng sống nhờ vào nàng cũng ức hiếp, chửi rủa nàng, nói nàng không biết liêm sỉ.
Nương nàng vì thanh danh của nàng bị hủy hoại mà uất ức qua đời, con gái bị nương phu quân cướp đi nuôi dạy, do sơ suất mà chết.
Trong lúc tuyệt vọng cùng cực, Tiết Gia Ngôn mới biết mình giống với người trong lòng của hoàng đế, phu quân nàng vui mừng khôn xiết, không thể chờ đợi mà dâng nàng lên long sàng.
Nàng kéo theo người phu quân cặn bã cùng chết, không ngờ lại trọng sinh vào ngày gặp hoàng đế.
Lần này, Tiết Gia Ngôn lau khô nước mắt, không còn bị thanh danh trói buộc nữa —— mất trinh tiết thì đã sao? Bị mắng chửi thì thế nào? Người tình của nàng, chính là người nam nhân có quyền thế nhất thiên hạ này!
Kiếp trước nàng khóc lóc cầu xin sự trong sạch, kiếp này nàng chủ động quàng cổ hoàng đế, cười tươi như hoa: “Bệ hạ, thần phụ ngưỡng mộ người, nguyện làm ngoại thất của người.”
Nàng muốn làm người ngoại thất được sủng ái nhất, làm một Quắc Quốc phu nhân tự do tự tại, giẫm đạp tất cả những kẻ từng ức hiếp nàng dưới chân.
Nàng chỉ muốn làm góa phụ tiêu dao, hoàng đế lại đưa phượng quan tới: “Chơi đủ rồi sao? Đã đến lúc làm hoàng hậu của trẫm rồi.”