Tóm tắt
Giới thiệu
【Kịch truyền thanh trên Himalaya đã lên sóng】 Thiếu chủ Hoắc Bang nội tâm đen tối x Hoắc Càn Niệm× Hộ vệ nữ cải nam trang hung dữ nhưng đáng yêu.
Hoắc Càn Niệm hai chân tàn phế, tính cách lạnh lùng u uất khó dò, bên người có ba ngàn hộ vệ, không ai dám lại gần. Chỉ duy nhất gã hộ vệ “thiếu niên” kia là nhiệt tình lại nghịch ngợm, ngày ngày nhảy múa điên cuồng trên lằn ranh nguy hiểm của hắn:
“Thiếu chủ, chân ngài hỏng thật sao? Hỏng tất cả sao?”
“…”
“Thiếu chủ, ngài sao thế, sao không nói gì? Tính cách ngài lúc nào cũng dâm tà như vậy à? À phi, ta nói là trầm lặng như vậy à…”
Nuốt ngụm máu trào lên cổ họng, Hoắc Càn Niệm rít qua kẽ răng: “Tốt lắm, Vân Sâm, ngươi đã thành công khơi dậy… sát ý của bản thiếu chủ rồi.”
Ai ngờ, sớm tối bên nhau một thời gian, “sát ý” biến mất, “yêu thương” lại như cỏ dại điên cuồng sinh sôi.
Hoắc Càn Niệm mỗi ngày đều giằng xé giữa cong và thẳng: Trời ạ! Thật sự rất yêu! Không được! Không thể biểu hiện ra ngoài — chờ đã! Vân Sâm hình như là nữ??
Mà điều Vân Sâm nghĩ lại là: Thiếu chủ lúc nóng lúc lạnh thật khó chiều, mẹ kiếp, không làm nữa!
Ngay khi Vân Sâm thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuồn, bệnh chân của Hoắc Càn Niệm lại khỏi hẳn! Đứng lên được rồi!
Hắn cầm trường kiếm chặn ngang cổ nàng, chặn đường đi của nàng như sát thần, cười như không cười đe dọa: “Làm hộ vệ thân cận của ta.”
Vân Sâm ôm ngực, kinh hãi lùi lại: “Thân… cận? Phải thân đến mức nào?”
Không trọng sinh, không xuyên không, từ giang hồ đến tranh đoạt quyền mưu thiên hạ, nam nữ chính ngọt sủng + ngược luyến + nhiệt huyết + giằng co cực hạn + cường cường liên thủ.
(PS: Không phải văn sảng, chỉ là ta muốn kể một câu chuyện bi hoan ly hợp tinh tế và cảm động)